Thế thân tình nhân đích hoàn mỹ nghịch tập

Chương 30

Edit: Jun

Ân Hướng Bắc lại một lần nữa biến mất.

Khác với lần trước, lần này y cư nhiên biến mất ngay dưới mí mắt Chu Nghi.

Hắn chỉ là đi ra ngoài hỏi thăm một chút, ấy vậy mà Ân Hướng Bắc đã mở cửa sổ nhảy ra ngoài, sau đó liền không biết phương hướng.

Chu Nghi nhìn giường bệnh trống không, ngay lập tức liền bắt đầu tìm kiếm khắp nơi, nhưng phòng bệnh này vừa vặn không có ai khác, chỉ có cái cửa sổ mở toang chứng minh rằng Ân Hướng Bắc đã trốn bằng cách đấy mà thôi.

Hắn một bên vừa chậm chạp mà chạy ra bệnh viện, một bên móc di động ra gọi điện thoại cho Văn Tín, lời ít ý nhiều nói lại tình hình cho Văn Tín biết, rồi lại gọi tiếp cho Chu Cảnh.

Xem biểu hiện vừa rồi của Ân Hướng Bắc, khả năng y đuổi theo Chu Cảnh là vô cùng lớn.

Đáng tiếc chính là dù hắn có gọi bao nhiêu cuộc đi chăng nữa, thu được đều là số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.

Chu Nghi quyết đoán đem điện thoại nhét vào trong túi, từ cửa sổ bắt đầu ngó nghiêng tìm kiếm, nhưng lại chẳng thu hoạch được gì.

Hai phút sau, Văn Tín cả đầu bốc hỏa chạy tới: "Rốt cuộc tình hình là như thế nào???"

Thật vất vả mới tìm được Ân Hướng Bắc, đang định đem y về rồi còn chủ trì đại cục, thế nhưng giờ lại mất tích, quả thực là sét đánh giữa trời quang.

"Mở cửa sổ chạy, tôi cũng không biết đi nơi nào." So sánh với Văn Tín thì Chu Nghi bình tĩnh hơn nhiều.

Văn Tín hít ngược vào một hơi khí lạnh: "Không phải là đuổi theo Chu Cảnh đi?"

"Tôi cũng đoán như vậy, chỉ tiếc..." Chu Nghi bất đắc dĩ nhún nhún vai, "Tôi lại không thể liên hệ với Tiểu Cảnh."

"Chết tiệt! Oắt đờ phắc!" Văn Tín bực bội cởi bỏ cổ áo sơ mi, nhịn không được mà chửi thề vài câu.

Nếu mà là Ân Hướng Bắc khôn khéo của lúc trước, hắn tự nhiên cũng sẽ không quá mức lo lắng như thế, nhưng hiện giờ Ân Hướng Bắc lại biến thành cái dáng vẻ này, nếu mà tìm được Chu Cảnh thì còn đỡ, còn tìm không thấy thì đúng là hoàn toàn mất liên lạc luôn.

"Đừng nóng vội, bình tĩnh lại nghĩ đối sách." Chu Nghi chỉ vào ngã rẽ chỗ cửa bệnh viện, trấn định nói: "Đầu tiên xác định một chút là cậu ấy sẽ ở trong cái huyện này, tôi nghĩ trong khoảng thời gian ngắn như vậy hẳn là cũng không thể chạy quá xa, chúng ta phân công nhau đi tìm là được."

Văn Tín lập tức thu liễm lại cảm xúc, gật gật đầu: "Được, tôi đi bên trái, anh đi bên phải, chúng ta giữ liên lạc."

Dứt lời, hai người liền bắt đầu chia nhau ra tìm kiếm.

Theo lý mà nói, khoảng thời gian Ân Hướng Bấc mất tích cũng không có bao lâu, nhưng bọn họ là lần đầu tiên đi đến đây, đối với đường xá ở huyện thành cũng không quen thuộc, đối với khẩu âm địa phương cũng bị hiểu sai ít nhiều, vì để đảm bảo chính mình không bị lạc mà cả hai đành phải vừa đi vừa hỏi đường.

Điều này lại càng giúp cho Hướng Nam tranh thủ được thời gian chạy càng xa, Văn Tín với Chu Nghi đuổi theo mất bao nhiêu lâu, cuối cùng đành tuyên cáo thất bại.

Trên đường tìm Ân Hướng Bắc, Văn Tín từng có ý đồ muốn báo cảnh sát để thêm người hỗ trợ tìm kiếm, nhưng ở chỗ này cũng không có quan hệ gì, cảnh sát trực tiếp dùng cái cớ chưa mất tích vượt quá 72 giờ mà qua loa bác bỏ.

Hai tiếng sau, Văn Tín mệt đến kiệt sức trở lại cửa bệnh viện, đến một câu hoàn chỉnh cũng nói không ra lời.

Hắn tuy rằng là trợ lý của tổng giám đốc, nhưng cũng được coi là người bên giám đốc điều hành, ngày thường rong ruổi thương trường cũng không có cảm thấy mệt mỏi quá độ gì, bây giờ lại khiến hắn đi lâu như vậy quả thực là muốn lấy cái mạng già của hắn. Chu Nghi so với Văn Tín thể chất tốt hơn rất nhiều nhưng vẫn mệt đến mức thở hổn hển.

Hai người không thu hoạch được gì đứng ở cửa bệnh viện họp mặt.

"Trở về tôi nhất định phải rèn luyện thân thể cho tốt..." Văn Tín tức giận bất bình, bởi vì Ân Hướng Bắc hình như mỗi ngày đều có tập thể hình, lại còn đã từng khuyên hắn nên đi cùng, nhưng hắn lại lười biếng cự tuyệt, giờ thì hay rồi, lúc cần dùng đến thể lực thì không có, đúng là có hối hận cũng vô dụng!

Chu Nghi từ trong túi móc ra khăn ướt đưa cho Văn Tín, nhịn không được cười lên tiếng: "Cậu cũng không cần quá ủ rũ, tôi cùng Ân Hướng Bắc mỗi ngày đều tập thể hình nhưng cũng không theo kịp cậu ấy, tố chất thân thể của Ân Hướng Bắc cùng vận động viên đẳng cấp so ra thì tuyệt đối có thể liều mạng đấy."

"Ai... Ý tôi là, đó là..."

Văn Tín nhận lấy khăn ướt xoa xoa mặt, ngẩng đầu lên nhìn trời ngày càng dày đặc mây đen, trong lòng đột nhiên lộp bộp một tiếng.

Người ta đều nói trời tháng sáu tựa như khuôn mặt của đứa trẻ con, mới vừa rồi còn xanh ngắt cả một vùng trời, ấy vậy mà bây giờ lại như sắp mưa đến nơi, trong lòng Văn Tín cũng rất rõ ràng, một khi trời bắt đầu mưa thì hy vọng tìm thấy Ân Hướng Băc lại càng xa vời thêm vài phần.

Nhưng thật vất vả mới có manh mối, hắn làm sao lại có thể dễ dàng làm nó tuột mất.

Văn Tín quay đầu, đang muốn mở miệng nói chuyện, chóp mũi lại đột nhiên cảm nhận được một mạt lạnh lẽo, là cảm giác khi nước mưa chạm vào da thịt.

Một giọt hai giọt, mưa tới cực nhanh, mưa lớn từ đâu trong nháy mắt kéo tới gieo mình xuống dưới đất.

Văn Tín cùng Chu Nghi chả buồn nói thêm cái gì nữa, vội vàng chạy tới mái hiên bệnh viện trú mưa, cũng phải tới nửa phút công phu, tiếng sấm ầm vang mới kéo tới, mưa to mang theo cuồng phong thổi quét khắp nơi.

Văn Tín nhìn dòng người trên đường phố vội vội vàng vàng, thở dài lấy một cái.

Tính ra từ khi hắn tới chỗ này, số lần hắn thở ngắn than dài cộng vào chắc cũng phải bằng ba mươi năm cuộc đời hắn than dài thở ngắn rồi.

"Tôi hiện tại chỉ hy vọng anh ta đi tìm Chu Cảnh."

Chu Nghi trầm mặc trong chốc lát, đột nhiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào mắt Văn Tín: "Hai người bọn họ rốt cuộc là có quan hệ gì?"

"Đừng hỏi tôi, tôi chỉ là một người trợ lý thôi." Văn Tín quay đầu tránh đi ánh mắt của Chu Nghi.

Hắn không phải là không nghĩ nên nói rõ cho Chu Nghi, chỉ là Ân Hướng Bắc đã từng nói, quan hệ của y cùng Chu Cảnh tuyệt đối không thể để cho Chu Nghi biết. Nguyên nhân như nào, hắn cũng không thể nào hiểu rõ, mà cũng không muốn hiểu.

Chuyện tình cảm gì đó vốn dĩ là một đống bòng bong nợ nần rối tinh rối mù, hắn chỉ là người đứng xem, không cần khiến chính bản thân mình vướng vào làm gì.

"Tôi hiểu được." Chu Nghi rất thông minh dời đề tài, "Cậu không báo với người bên Ân gia sao?"

"Nguyên bản là không định báo gì cả, anh cũng biết có người vẫn luôn thèm nhỏ dãi cái vị trí tổng giám đốc này, nhưng tôi cũng vừa mới gọi điện thoại thông báo rồi." Văn Tín cười thật tiêu sái nói, "Nhiệm vụ chính của tôi là tìm được tổng giám đốc, giờ dư lại việc gì đều giao cho hắn ta xử lý hết."

"Như vậy cũng tốt, bằng có hai người chúng ta ở chỗ này cũng không làm được gì."

Lực lượng hai người như hiện giờ chung quy vẫn là hữu hạn, nếu người bên Ân gia xuất mã, tìm được Ân Hướng Bắc thì cũng chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi.

Nghe được Văn Tín nói đã báo cho người biết, lúc này Chu Nghi mới nhẹ nhàng thở ra. Nhưng mà trời mưa càng lúc càng lớn, như thế nào cũng không thấy ngừng mưa.

Chu Nghi móc di động ra xem giờ, thời gian Ân Hướng Bắc mất tích đã tầm ba tiếng trôi qua.

Bên này hai người đang ở dưới mái hiên chờ mưa tạnh, bên kia Chu Cảnh đã sớm ngồi lên xe bus đi về, hiện giờ cũng đã lung lay đi được hơn một nửa quãng đường.

Khi tới trong lòng Chu Cảnh cực kỳ sốt ruột, bởi vì không biết Hướng Nam bị mấy người đó đối xử như thế nào, cho nên anh một khắc cũng không ngừng mà chạy lại đây. Giờ Hướng Nam cũng trở về, anh cuối cùng cũng được an tâm.

Không cần mỗi ngày đều lo lắng đề phòng Hướng Nam có hay không đột nhiên khôi phục ký ức, càng không cần lo lắng khi y bị người khác bắt nạt lộ ra biểu tình thương tâm. Có lẽ lúc đầu anh sẽ vì việc y đi mà khổ sở, nhưng mà thời gian dài qua đi, Hướng Nam dung nhập lại vào thế giới của y, nói không chừng tên của anh là gì cũng không không nhớ được.

Bởi vì nói đến cùng, Ân Hướng Bắc là người bạc tình.

Cho dù người y thích nhất là Chu Nghi, Chu Cảnh cũng chưa từng nhìn thấy trong đôi mắt lạnh băng kia có quá vài phần tình yêu.

Nghĩ đến đây, Chu Cảnh liền nhịn không được mà cười nhạo mình quá là ngây thơ rồi, cư nhiên sẽ từ một người mưu toan như vậy tưởng tượng ra tình yêu cho được.

Đối với việc Ân Hướng Bắc mất tích, Chu Cảnh đương nhiên là không biết.

Anh còn tưởng rằng mình đã hoàn toàn đem Ân Hướng Bắc giao ra ngoài, cho rằng mình không còn thể nhìn lại người này nữa.

Chỉ tiếc, anh vẫn là xem nhẹ năng lực của Hướng Nam, càng xem nhẹ chấp nhất của y.

Chu Cảnh trên đường về thập phần thuận lợi.

Bão táp nơi huyện thành cũng không ảnh hưởng đến núi Lam Nhạc, xe về đến trạm đúng lúc mặt trời đang ngả về tây, ánh chiều tà chiếu lên dãy núi khiến cảnh sắc cực kỳ mỹ lệ.

Anh chậm rãi xuống xe, một mình lẻ loi đi lên núi.

Thời điểm rời khỏi trạm xe, Chu Cảnh theo bản năng liếc mắt một cái, nhưng nơi này đã không còn khả năng có một người đang cười ngây ngô nghênh đón anh nữa rồi.

Dọc đường đi có rất nhiều người thấy anh đi không dễ dàng nên gọi Chu Cảnh ngồi xe quá giang, nhưng anh nhất quyết từ chối, dùng chính đôi chân của mình, từng bước từng bước trở về, đến khi chỉ còn cách ký túc xá tầm năm mươi bước chân, liền nhìn thấy Tô Ngôn đang ngồi ở cửa nhanh như chớp chạy tới.

Tô Ngôn nhìn khắp xung quanh một hồi, nghi hoặc nói: "Hướng Nam đâu? Như thế nào lại không cùng nhau trở về?"

"Y sẽ không trở lại." Chu Cảnh tiếp tục hướng về phía ký túc xá mà đi.

"Không trở lại?" Tô Ngôn lộ ra vẻ mặt khiếp sợ, "Chẳng lẽ cục Công an bây giờ còn không thèm điều tra rõ ràng cụ thể tình huống, trực tiếp tuyên phạt sao?"

Chu Cảnh trầm mặc lắc lắc đầu.

Tô Ngôn cảm thấy trạng thái của Chu Cảnh có chút không quá thích hợp, nhưng cụ thể không thích hợp ở chỗ nào thì cậu ta không nói lên được.

Nếu là ngày thường, Chu Cảnh không hé răng thì cậu ta cũng ngậm miệng theo, nhưng lúc này lại liên quan đến an nguy của Hướng Nam, cậu ta cũng không thể không hỏi.

Tô Ngôn nôn nóng nói: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ngay cả thầy Chu cũng không biết rõ sao?"

"Nếu cậu nói việc bị vu hãm, tôi đã quyết xong." Chu Cảnh đẩy cửa ra, mặt không biểu tình nói, "Hướng Nam không có trở về, là bởi vì tôi gọi cho bạn của anh ta."

Tô Ngôn sửng sốt, rốt cuộc cũng hiểu được ý tứ trong lời nói của Chu Cảnh.

Hướng Nam sẽ không trở lại, bởi vì nơi này đã không còn là nơi y nên trở về.

"Kia.... Hướng Nam anh ấy cũng nguyện ý đi sao?"

Chu Cảnh không có trả lời vấn đề của Tô Ngôn, chỉ là trầm mặc đi tới mép giường, sau đó nằm lên.

Anh rất mệt mỏi, cực kỳ muốn nghỉ ngơi, vô luận là thân thể hay là tâm can.

Chu Cảnh cho rằng mình cùng Ân Hướng Bắc ngây người ở bên nhau lâu như vậy, ít nhất cũng nên học được từ y một chút bản lĩnh lạnh nhạt, hiện tại mới phát hiện cái loại chuyện này thực sự chỉ có thể nhìn vào thiên phú.

Anh không có cái thiên phú này, cái anh có thể dựa vào chỉ là không ngừng khiến chính bản thân mình tê mỏi.

Tê mỏi lâu rồi, vẫn chỉ có thể đi lừa chính bản thân mình thật sự là không để bụng đâu, là thật sự không còn một chút tình cảm nào nữa cả.

Nhưng con người chứ đâu phải cỏ cây, anh còn có thể kiên trì bao lâu đây?

Một năm, một tháng?

Hoặc hay nên nói là, giây tiếp theo sẽ chết đi....

__Hết chương 30__

Thế mà tui cũng lết được đến đây rồi các cô ạ QAQ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang haynhat.com chẳng hạn như thien su 99 2011, mr bean tai benh vien đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với