Thiên đạo đồ thư quán

Chương 923: Phong Ma khúc (1)

Ngô trưởng lão danh sư tứ tinh đỉnh phong, còn là ma âm sư tứ tinh. Người như thế khống chế đối với lực lượng đã đạt được dày công tu luyện. Nếu là tỷ thí công bằng, làm sao có thể phía trước công kích mãnh liệt, phía sau công kích giảm bớt?

Lời Nhược Hoan công tử vừa nói với Trương sư, rất rõ ràng là đả kích lòng tin của đối phương. Điểm ấy đối với một người từ nơi xa xôi tới còn có tác dụng. Đối với Phó Tiếu Trần hắn mà nói, một chút tác dụng cũng không có được!

- Ngươi nếu biết, lại chắc hẳn hiểu rõ, chuyện ta quyết định, không ai có thể tranh!

Nhược Hoan công tử thản nhiên nhìn qua.

- Ta cũng vậy!

Phó Tiếu Trần cũng gật đầu.

Sát hạch tâm cảnh còn chưa bắt đầu, hai bên đã gây mâu thuẫn.

- A? Đã như vậy, ta thấy chúng ta không bằng so đấu trước một hồi, người nào thắng người đó tới trước!

Nhược Hoan công tử nói.

- Tốt! So đấu cái gì?

Phó Tiếu Trần gật đầu.

Hai người thực lực tương đương nhau, cũng đều là đoạt giải quán quân đứng đầu, không ai nhường ai.

Đều muốn ngay từ lúc đầu ngăn chặn đối phương lại. Phía sau cho dù đối phương còn muốn xoay người, chỉ sợ cũng khó khăn.

- Chúng ta lại so về...

Nhược Hoan công tử suy tư một chút, đang muốn nói ra nội dung so tài, đột nhiên nghe được bên tai vang lên một âm thanh.

Leng keng!

Quay đầu nhìn lại, Phùng Mạc Sinh ở trong đám người, chẳng biết lúc nào, đã lấy đi một trận bàn, ngồi khoanh chân chuẩn bị sắp xếp. Ngón tay của Ngô trưởng lão cũng rơi vào trên đàn cổ, nhẹ nhàng gẩy, âm thanh sôi nổi vang ra.

- Mẹ nó!

Không nghĩ tới bọn họ tranh đoạt, lại để cho người khác cướp tiên cơ, sắc mặt hai người Phó Tiếu Trần, Quân Nhược Hoan xám lại, có phần muốn nôn ra máu.

Cái này gọi là chuyện gì?

Đều muốn ép đối phương một đầu, khiến cho hắn bị hại, nhưng không nghĩ tới, khiến cho người này chiếm tiên cơ.

- Hừ!

Biết hiện tại lại rầu rĩ nữa cũng vô ích, hai người vung cánh tay, trở lại chỗ vừa rồi.

Ong ong oong!

Vừa ngồi xong, chỉ thấy Ngô sư cầm đàn không ngừng gẩy. Một âm nhạc xông thẳng tâm linh, giống như nước thủy triều đánh thẳng tới.

- Cái âm nhạc này... Không có gì không đúng chứ?

Âm nhạc kích động, mang theo cảm giác phấn chấn lòng người. Chỉ có điều, Trương Huyền nghe vào trong tai, hết sức bình thường, cũng không có cảm giác khó có thể khống chế, hình như đối với tâm cảnh cũng không có trùng kích.

Chỉ có điều, liếc mắt thoáng nhìn Phùng Mạc Sinh, hắn lập tức biết không đơn giản như vậy.

Làm danh sư tam tinh đỉnh phong, mức độ tâm cảnh, từ lâu đã vượt qua 11.0. Dù vậy, nghe được tiếng đàn, đầu lại đầy mồ hôi, hình như có chút không kiên trì nổi.

- Xem ra tiếng đàn công kích, là có phạm vi. Vượt quá phạm vi này, cho dù nghe được, cũng không cảm thấy cái gì...

Ánh mắt hắn lóe lên.

Vừa rồi Ngô trưởng lão đã nói, mỗi lần chỉ có thể tiến hành sát hạch đối với một người. Hiện tại xem ra, tiếng đàn công kích là có phạm vi, vượt qua phạm vi âm thanh sẽ giống như bình thường, không phát sinh tổn thương đối với người.

Vù!

Bên này không cảm thấy cái gì, Phùng Mạc Sinh đứng mũi chịu sào, sắc mặt dĩ nhiên trở nên trắng bệch. Cổ tay run lên, một thanh đao khắc xuất hiện.

- Két!

Hắn ở trên trận bàn khắc họa.

Ma âm sư khảy đàn Phong Ma khúc, vang vọng trong đầu, khiến cho hắn có chút hỗn loạn, tinh lực không có cách nào tập trung, đao khắc rơi vào trên trận bàn cũng có chút lắc lư.

- Quả nhiên không đơn giản như vậy...

Nhìn thấy được vị thiên chi kiêu tử khắc này cũng khó khăn như vậy, thần sắc Trương Huyền nghiêm trọng.

Không hổ danh là tuyển chọn của Vạn Quốc Thành, vừa ra tay lại khó khăn như vậy, khiến cho vô số người chùn bước.

- Cái Phong Ma khúc này có chỗ thiếu hụt không?

Đột nhiên một ý nghĩ dâng lên.

Võ giả thi triển võ kỹ, trận pháp sư bố trí trận pháp, đều có thể dẫn ra sách. Hiện tại vị ma âm sư này thi triển ma âm, chắc hẳn cũng là như vậy!

Trong đầu hắn than khẽ “chỗ thiếu hụt!“. Quả nhiên thức hải lắc lư một hồi, một quyển sách xuất hiện ở trước mắt.

- Ngô Hư, trưởng lão Danh Sư Đường của Vạn Quốc Thành, danh sư tứ tinh, ma âm sư tứ tinh, trận pháp sư, thi họa sư, trà đạo sư. Am hiểu ma âm công kích. Trong đó Phong Ma khúc...

- Khuyết điểm:...

Trong sách viết đầy nội dung. Liên tục lật vài tờ, rất nhanh tìm được nội dung liên quan tới Phong Ma khúc.

- Thì ra là thế!

Nhìn một hồi, Trương Huyền khẽ cười, ánh mắt lóe lên.

Cái Phong Ma khúc này thoạt nhìn đặc biệt đáng sợ, lại cũng có không ít khuyết điểm. Chỉ cần tiến hành lợi dụng, muốn phá giải, cũng không khó khăn.

Chỉ chốc lát, xem sách xong, trong đầu Trương Huyền cũng có một ý nghĩ.

- Một lát nữa thử xem!

Biết bây giờ không phải là thời gian thử nghiệm, hắn áp chế ý nghĩ này, lại nhìn về phía trước. Lúc này, một bài Phong Ma khúc đã gần kết thúc. Toàn thân Phùng Mạc Sinh cũng giống như uống say, thân thể lắc lư, ngồi cũng ngồi không vững.

Mà trận bàn trong tay hắn, cũng khắc không ít. Chỉ có điều khoảng cách rất xa, vẫn chưa thấy rõ vẽ những gì.

Oong!

Nhẹ nhàng vạch một cái, tiếng đàn kết thúc, dư âm lượn lờ, quanh quẩn không dứt.

- Cảm ơn Ngô sư hạ thủ lưu tình!

Phùng Mạc Sinh lắc đầu đứng dậy, ôm quyền khom người, đẩy trận bàn tới.

Vừa rồi chỉ là trải qua một bài từ khúc, nhưng hắn biết, đối phương vẫn chưa thi triển toàn lực. Bằng không, dựa vào vạch tâm cảnh của hắn, khẳng định kiên trì không nổi.

- Ừ!

Ngô sư gật đầu, cũng không nhiều lời, tiện tay đưa trận bàn cho một danh cách đó không xa sư.

Vị danh sư này tiếp nhận trận bàn, cẩn thận đếm một chút, mở miệng báo ra thành tích:

- Tổng cộng khắc bốn trăm ba mươi hai nét, mỗi một đao nặng nhẹ bằng nhau!

- Hơn bốn trăm nét?

- Lợi hại. Vừa rồi ta thấy hắn cũng sắp không kiên trì nổi, không nghĩ tới không những không có ngã xuống, còn khắc ra nhiều vết tích như vậy, đồng thời nặng nhẹ bằng nhau. Không hổ danh là thiên tài tham gia tuyển chọn!

- Đổi lại thành ta, sợ rằng một nét cũng khắc không ra...

- Yên tâm đi, chỉ dựa vào tư chất này của ngươi, Ngô trưởng lão cũng lười ra tay với ngươi!

- Ngươi...

...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.7 /10 từ 35 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như tình cảm nam nữ và bẫy nghiệp duyên, cu si dieu am Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.