Thiên hạ đệ nhị

Quyển 5 - Chương 103: Hạnh phúc và… (2)


Sau này tôi không có bao nhiêu thời gian chơigame, có một công ty thông báo cho tôi đi làm, lần này là một công tyđại lý game đưa vào hoạt động. Cuộc sống của tôi bắt đầu từ từ khôi phục bình thường. Sau khi tan việc mỗi ngày Tần Tấn đều đến đây ăn cơm tốinhư cũ, sau đó đưa tôi ra ngoài hóng gió, có đôi khi đi qua nhà anh,nhưng tôi không ở qua đêm tại nhà anh. Thử nghĩ trong căn nhà trống trải chỉ có một mình mẹ thì lại không đành lòng chút nào.

Cuộc sống luôn luôn không hề báo trướcmang đến cơn ác mộng cho người ta. Buổi tối ba người vừa ăn cơm vừa xemtivi, lúc ấy đang truyền hình về cuộc thẩm vấn vụ án buôn lậu ma túykia. Khi tôi nhìn thấy người trên truyền hình, thậm chí tôi còn khôngtin vào mắt mình. Người đó là Thành thiếu tôi đã nhìn thấy ở chỗ của VôNgạn.

Trái tim đập thình thịch, tại sao lại đột ngột có dự cảm bất an như vậy?

“Tấn, có phải anh quen Vô Ngạn hay không?”

“Không quen, chẳng qua là lúc… biết em đã đi tìm anh ta, anh mới lấy số anh ta từ chỗ người bạn. Lúc đó… đã cảnh cáo anh ta?”

“Nhưng mà….” Tôi do dự nhiều lần, cuối cùng vẫn phải nói ra: “Nhưng mà tên Mạnh Thành mới vừa rồi kia ở chung chỗ với Vô Ngạn.”

Mặt Tần Tấn liền biến sắc, giọng nói cũng có vài phần âu lo: “Vô Ngạn…. cũng có liên quan đến chuyện này?”

Tôi đột nhiên cảm thấy kinh hãi, tôi thậtsự không muốn nghĩ theo chiều hướng xấu, nhưng tôi nhớ đến những nick nữ chim nhỏ nép vào lòng trong thế lực bỗng nhiên biến mất như Lấm TấmSương Hoa, Tử Nguyệt Quang, Bóng Đêm Xinh Đẹp…. Tôi nhớ đến mờ ám củaanh với nick nhỏ của tôi; Tôi nhớ đến lúc tôi đi tìm anh, anh hơi ôm tôi khẽ nói bên tai tôi trong thang máy có máy theo dõi; Tôi nhớ đến anhcảnh giác nói với bảo vệ chung cư tôi là vợ anh; Tôi nhớ đến anh ra vẻthân mật với tôi trước mặt anh Mạnh; Tôi nhớ đến tôi hỏi anh tại saotrong chung cư của anh không thấy một người già và trẻ con nào…..

Vô Ngạn, cuối cùng là anh đang làm gì vậy?

Tần Tấn gọi một cuộc điện thoại, sắc mặtvô cùng khó coi. Tôi đứng lên, cho đến khi anh nắm tay tôi, tôi mới phát hiện tay mình đã lạnh như băng.

“Bác gái, cháu muốn đưa A Lạc đi gặp mộtngười, phải rời khỏi vài ngày.” Anh gần như là kéo tôi vào phòng, lấycho tôi hai bộ quần áo, sau đó vội vã xuống lầu.

Tôi không ngừng hỏi anh xem rốt cuộc xảyra chuyện gì, anh mím môi không nói lời nào. Trong xe khá tối, tôi mởmiệng cũng run rẩy: “Tấn, cuối cùng là xảy ra chuyện gì, anh nói cho embiết được không?”

Anh một tay lái xe, một tay vén mái tócdài của tôi, tôi nhìn thấy được màn sương nặng nề từ trong mắt anh: “Tổđầu não buôn lậu ma túy.”

Tôi dùng thời gian rất lâu để tiêu hóa những lời này, anh lái xe rất nhanh: “Bây giờ chúng ta sẽ đi đâu?”

“Nhà giam X, thành phố V.”

“Lái xe từ đây đến thành phố V phải hai ngày một đêm, anh có thể chịu được sao?”

“Không còn kịp nữa… Ngày mai ba giờchiều…. Không còn kịp nữa…. Bây giờ chúng ta đến sân bay, anh đã bảoUông Lỗi đặt vé máy bay giúp anh.”

“Ba giờ chiều ngày mai?”

“A Lạc…. Em có xem số lượng ma túy được buôn lậu trên báo không? Riêng tội này thôi đủ phán tử hình một trăm lần.”

Tôi không cách nào tiếp nhận câu nói này,không cách nào tin tưởng chuyện này. Trên thực tế, tử hình là chuyện xaxôi biết bao đối với chúng tôi, anh bảo làm sao tôi tin tưởng một ngườiđang sống bình thường, sau một thời khắc nào đó đã không còn tồn tạitrên đời này nữa?

Anh bảo tôi tin làm sao… tôi phải tin làm sao….

Lúc chúng tôi chạy đến sân bay đã là baphút cuối cùng trước khi lên máy bay. Anh xách túi giúp tôi, chạy mộtmạch thẳng vào trong. Lúc cuối cùng ngồi trong khoang máy bay, tôi nhìnra màn đêm đen nhánh trống vắng từ cửa sổ chưa đóng.

Tôi ngồi bên cạnh Tần Tấn, anh ôm chặt lấy tôi, không ngừng an ủi đừng sợ. Có Tần Tấn ở đây, A Lạc đừng sợ. Tôichỉ cảm thấy ngỡ ngàng, Tấn, tại sao phải thế này, tại phải như vậy chứ…

Sau một giờ bốn mươi lăm phút máy bay đápxuống sân bay thành phố V. Đi ra khỏi cổng sân bay, buổi tối rất thưangười, một người đàn ông cao lớn mặc bộ đồ đen, nổi bật đứng tại cổngsân bay, khi nhìn thấy chúng tôi cũng chậm rãi chào đón: “Đi thôi.”

Chúng tôi ngồi vào trong xe của anh ta, xe của anh ta cũng là màu đen, cả người lạnh lùng ít nói. Không biết cóphải là ảo giác hay không, anh ta tựa như lơ đãng liếc mắt nhìn tôi quakính chiếu hậu, thỉnh thoảng ánh mắt giao nhau, sắc bén đến mức khiếnlòng người run lên.

Xe chạy một mạch đến cổng nhà giam X thành phố V, thế nhưng không có ai đặt ra nghi vấn, thuận lợi đỗ tại khu B.Rõ ràng anh ta đã có nói qua với người ở đây, lúc đến phòng tiếp kháchanh ta bảo chúng tôi đợi, sau đó đi thẳng vào trong.

Tôi níu tay Tần Tấn tại nơi lạnh lẽo này,bốn phía đều là màu trắng tuyệt vọng, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy biểu ngữ nghiêm cẩn, lòng tôi đã rối loạn đến tê tái, không thể nào nhớđược.

Dường như trải qua một thế kỷ, cuối cùnganh ta đi ra ngoài, vẻ mặt cũng hiện lên khó xử, nhìn tôi một chút, cuối cùng cất lời, giọng nói lạnh lùng: “Anh ta không muốn gặp.”

“Tại sao vậy chứ?” Tôi nắm chặt tay Tần Tấn: “Tại sao không muốn gặp em?”

Ánh mắt Tần Tấn thương tiếc và đau buồn,lần đầu tiên tôi nhìn thấy được vẻ bất đắc dĩ thật sâu trong mắt củaanh: “Ngoan, vào xe chờ anh.”

Tôi liều mạng lắc đầu, tôi không muốn, tôi không muốn, tôi chỉ muốn gặp mặt anh một lần. Tôi thật sự sẽ ngoanngoãn, dù chỉ không nói một lời, thật sự chỉ muốn gặp một lần thôi… VôNgạn, cho dù anh chưa từng yêu Mộc Tương Phi, cho dù anh chỉ quan tâmđến em chỉ như một chủ thế lực đối với thành viên thế lực, cho dù thờigian chúng ta ở bên nhau nhiều hơn chỉ vì nghề nghiệp cần mà thôi, chodù anh đã bỏ Thiên Hạ đi….

Không có liên quan, đều không có liên quan…. Em thật sự cũng chỉ muốn gặp mặt một lần mà thôi.

Dù chỉ là vì một câu nói ái phi kia củaanh, dù chỉ là vì mỗi lần anh cho em tiền trong trò chơi, dù chỉ là vìanh che chắn tất cả công kích trong phó bản cho em, cho dù là vì anh cho Tương Phi mỗi một trang bị, cho dù là vì mỗi cái ôm của anh, cho dù làvì một lần ba năm quen biết này…..

Nước mắt của tôi rớt trên tay Tần Tấn, ánh mắt mờ đi chỉ còn lại một màn màu trắng mơ hồ. Tay Tần Tấn lau mặt tôi, nhưng nước mắt cứ tuôn trào từng dòng dường như mãi mãi không hết.Giọng nói của tôi đã nghẹn ngào, khẽ cầu khẩn: “Để em gặp anh ấy một lần đi, thật sự em chỉ muốn gặp anh ấy một lần.”

Người đàn ông áo đen lại đi một chuyến,lại mang về đáp án lạnh lẽo giống như cũ. Tôi ôm lấy cánh tay Tần Tấnkhông chịu rời đi. Tôi biết nếu như tôi vừa đi thì tôi thật sẽ không còn gặp lại Vô Ngạn nữa. Chàng trai áo trắng vội vàng đưa tiễn tại bến xethành phố V ngày đó như còn trước mắt, nhưng sau này sẽ không còn đượcgặp lại. Cái ôm trên đỉnh Tuyệt Lĩnh ổ chim Yến Khâu sẽ trở thành vĩnhbiệt….

Em không muốn… Làm sao em có thể…. Em đã đến rồi, em đã đến rồi Vô Ngạn, làm sao anh có thể như vậy…

“Hàn, đưa cô ấy ra ngoài giúp tôi.” Giọngnói Tần Tấn vang lên, cánh tay mạnh mẽ kia kéo tôi ra khỏi người TầnTấn. Tôi liều mạng vùng vẫy, nhưng tôi dần dần rời xa nơi tôi muốn nhích đến gần…. Rời xa nơi mà đến cuối cuộc đời này tôi cũng không thể nhíchđến gần…. Đêm giữa hè tháng sáu thế nhưng lại lạnh lẽo không có một chút ấm áp.

Ngoài phòng tiếp khách, đôi tay kia giữchặt lấy tôi, nhưng tôi đã không còn chút sức lực vùng vẫy nào. Hóa ratôi chạy ngàn dặm từ thành phố S đên đây chỉ có thể bị ngăn cách bởitường hàng rào điện cao này, thậm chí đến một cuộc hẹn không thể gặpmặt…

Tôi không biết từ khi nào tôi đã tựa vàobả vai của người đàn ông này, giọng nói của anh ta vẫn vô cùng tỉnh táonhư cũ, giống như tường hàng rào điện cao này nhìn hết ly biệt đờingười: “Anh ta không muốn thấy nước mắt của phụ nữ, cũng không muốn đểphụ nữ nhìn thấy mặt sa sút nhất của mình. Anh ta là người đàn ông kiêungạo, cũng là người đàn ông có tư cách kiêu ngạo. Đừng khóc, hãy để lạicho anh ta một chút tôn nghiêm cuối cùng đi.”

Tôi cố hết sức nhích đến gần anh ta muốnhấp thu một chút nhiệt độ, nước mắt chảy xuống bả vai của anh ta, thấmvào trong áo sơ mi màu đen. Tay anh thô ráp mơn trớn mái tóc dài củatôi: “Chỉ có người yêu em nhất mới có thể sợ tổn thương em. Em có biếtem hạnh phúc biết bao hay không? Nào, lau nước mắt đi. Có một số ngườinhất định chỉ có thể dùng để hoài niệm, hãy vui vẻ mà tiếp tục hạnh phúc của em.”

Tay của anh ta nhẹ nhàng ấm áp lau đi nước mắt trên mặt tôi. Khi đó gió đêm giữa hè ùa vào mặt, sao dày đặc trêntrời, tiếng côn trùng thỉnh thoảng kêu vang… Biểu thị cho ngày mai trờitrong quang đãng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dantaichinh.com ví dụ như Mã bưu điện Zip code 2020, ky nang mua hang chuyen nghiep những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.