Thiên hạ đệ nhị

Quyển 5 - Chương 91: Rời khỏi


Tôi rất hiếm khi đi phó bản, cũng lười tham gia các hoạt động nhiệmvụ. Nếu như nhất định nói có gì đó không gián đoạn, thì chính là HoàngTuyền. Mỗi ngày tôi sẽ vào phó bản Hoàng Tuyền U Cảnh năm lần, mặc dù….tôi không còn gặp được Tội Phạm.

Có đôi khi thật sự quá lâu, tôi sẽ rất kinh hoàng nghĩ rằng lẽ nàongười này thật sự chưa bao giờ tồn tại, chỉ là suy tưởng của tôi thôisao?

Thiên Đường Có Tội trở thành chủ đề được thảo luận nhiệt liệt nhất,mãn cấp rồi, trang bị cũng nâng cấp đến cực phẩm rồi, kinh nghiệm kỹnăng cũng đầy rồi, sau đó làm gì đây?

Hắn chỉ giết người, mặc kệ là dã ngoại hay chiến trường, gần như làgiết người điên cuồng. Một pháp sư thao thác hoàn mỹ, 1vs1 gần như vôđịch.

Có đôi khi tôi cũng gặp được hắn, ở Lưu Quang hoặc là Lôi Trạch, đứng trên tường thành cao cao, ID bật đỏ đến chói mắt. Đối diện với ánh mắtyên lặng bình tĩnh khiến người ta sợ hãi.

Cũng thường xuyên có người vây đánh hắn. Một pháp sư tỷ lệ né tránhcao, tấn công mạnh, tốc độ nhanh, lại thêm tâm pháp Phong Đằng Vân, hiếm có người nào đuổi kịp. Hắn thường xuyên chạy trốn cho mấy người đuổitheo, sau đó lập tức quay người ra tuyệt chiêu giết họ.

Tôi không biết điểm PK của người này được bao nhiêu. Nhưng trongThiên Hạ thường xuyên thấy có hệ thống thông báo: Người chơi Thiên Đường Có Tội bởi vì nghiệp chướng nặng nề bị trời giáng thiên lôi đánh chết. (Chế độ trừng phát nick đỏ trong Thiên Hạ là khi điểm PK của người chơi đến mức độ nhất định sẽ bị trời đánh.)

Khi đó ngày ngày có người lên tiếng truy lùng hắn, nhưng người chânchính phát hiện hắn chỉ dám gửi tin lên kênh khu vực hoặc thế giới: Phát hiện Thiên Đường Có Tội ở tọa độ xxxxx

Sau đó người cảnh người vây đánh hắn còn hoành tráng hơn cả Boss giàu có Chu Công, Mộc Thần. Có đôi khi nick đỏ nổi tiếng đến mức độ này cũng coi là một loại cảnh giới rồi.

Tôi từ chức thượng thư Chiến Minh, làm thành viên bình thường khôngai quản lý trong bang. Chủ thế lực Ẩm Huyết Minh thoái vị nhường choThầy Con Rối, vẫn đối địch với Chiến Minh, nhưng đã không còn đối chọigay gắt như trước.

Rất nhiều lần ở nơi cuối cùng tại phó bản Hoàng Tuyền, tôi ngồi trêntảng đá bên hồ nghe gió thổi qua rừng trúc, tôi từng cho rằng đó làtiếng vang tịch mịch bất đắc dĩ nhất đất hoang.

Buổi trưa Tần Tấn và Kiều Phi, bọn Trần Nhiên đi ra ngoài ăn cơm.Tiểu Liên đưa đến một phong thư của anh, chỉ là một phong thư bìnhthường, không có tên họ người gửi và địa chỉ, chẳng qua là…. Tôi vô tình liếc nhìn thoáng qua, là dấu bưu kiện thành phố V.

Trước kia thư của anh bình thường là do tôi mở. Nhưng bây giờ thânphận của tôi làm vậy không hay lắm. Tôi đặt thư trên bàn làm việc củaanh, nhìn cảnh xung quanh quen thuộc, thế nhưng cũng nảy sinh vài phầnkhông đành lòng.

Xế chiều có một cuộc họp thường kỳ, Kiều Phỉ giúp anh chỉnh sửa lạitài liệu họp, tôi xóa trò chơi trên máy tính, mật mã và tài liệu cánhân, thỉnh thoảng nói cho cô ta biết những chỗ cần chú ý.

Bất thình lình Tần Tấn gọi tôi vào, từ sau khi Kiều Phỉ đến đây anh đã không còn gọi tôi nữa.

Sau khi bước vào phát hiện văn phòng anh ngợp khói thuốc, tôi caumày, mở cửa sổ ra giúp anh, đổ gạt tàn thuốc. Anh lẳng lặng ngồi trênghế dựa lưng cao màu đen, yên lặng đến mức tôi cũng mất tự nhiên. Cuốicùng đưa đến phong thư màu trắng kia, anh cười, Tần Tấn thường xuyêncười, nhưng chưa từng có cười chế giễu như lần này.

Đã quen nhìn thấy niềm vui trong đôi mắt kia, tôi rất khó chấp nhậnkiểu chán chường này. Lẳng lặng nhận lấy phong thư, bên trong là một tờgiấy A4, trên đó viết rõ ràng một số tài khoản và mật mã. Tôi mới vừarút ra thì một thẻ bảo mật màu trắng rơi trên mặt đất.

Đây là cái gì?

Tôi ngơ ngác nhìn Tần Tấn, anh lại châm một điếu thuốc, ngửa ngườitựa lưng vào ghế ngồi, rít một hơi thật sâu rồi bỗng nói: “Xế chiều làmxong thủ tục nghỉ việc đi, không cần đi làm nữa.”

Hòa ra chỉ là muốn đuổi tôi đi sao…. Tôi nghe thấy tiếng nói mình mang theo sự kiên cường và nhẹ nhàng: “Được.”

Tôi quay người muốn đi ra thì anh đột nhiên gần như mất khống chế bắt lấy cổ tay tôi, kéo mạnh về phía sau, eo của tôi đụng bàn làm việc củaanh, vang lên tiếng rất lớn. Tôi quay đầu lại phát hiện vậy mà anh đangđỏ mắt: “Được? Em trả lời anh sảng khoái như vậy! Đông Phương Lạc, ởtrong lòng em, Tần Tấn thật sự là một kẻ không đáng kể sao?”

Tôi không biết phải đối mặt Tần Tấn ngày hôm nay thế nào. Trong mắtanh có quá nhiều tình cảm phức tạp tôi không cách nào hiểu. Tay phải đau như bị gọng sắt kìm lại, yên lặng nhìn nhau với anh, tôi không biết trả lời ra sao.

Tôi biết là tôi sai trước, cho nên anh bảo tôi ở thì tôi ở, anh bảotôi đi… thì tôi đi. Hơn nữa tôi ở lại bên cạnh anh cũng chỉ là để kíchthích Trần Nhiên không phải sao?

Không biết qua bao lâu, anh yên lặng buông tay, mệt mỏi ngồi lại trên ghế, phất tay ý bảo đi ra ngoài đi. Tôi lấy một cái cốc của anh, phacho anh một ly cà phê cuối cùng. Anh rất yên tĩnh nhìn tôi, cho đến tôikhi đặt trên bàn anh, cũng không có nói thêm câu nào nữa.

Tôi quay người đi ra ngoài thuận tay đóng cửa lại, một tiếng vang nhỏ cắt đứt chuyện tình cảm rối rắm này.

Tôi cầm lấy thư bàn giao nghỉ việc đi tìm Trần Nhiên xin chữ ký, anh ta vòng vo gần năm phút mời đặt bút: “Là ý của anh ta à?”

Tôi cố gắng để mình cười lên: “Tần tổng không mở kim khẩu tôi cũng đâu dám chứ.”

Anh ta ngẩng đầu nhìn chăm chú vào đôi mắt tôi, một hồi lâu cuối cùng mới chịu xoẹt xoẹt ký tên của mình. Lúc đưa trả lại giấy cho tôi, anhta do dự cất lời: “Buổi tối mấy người chúng ta họp mặt nhé?”

Lời từ chối của tôi còn chưa nói ra khỏi miệng thì anh ta đã bổ sung: “Tôi, Uông Lỗi và bọn Trì Phương.”

“Được thôi.” Tôi thở dài nhẹ nhàng, cùng lắm thì bị thêm một đêm thương hại thôi.

Buổi tối đặt chỗ tại quán rượu Thiên Thiên Kết, người đến gần đủ thìTrần Nhiên gọi điện nói anh ta không đến được, bảo chúng tôi không phảichờ anh ta. Tôi chửi thầm trong bụng, dám cho tôi leo cây, không sợ tôikhông trả tiền sao.

Tiểu Liên, Tiểu Chu, Trì bà tám là người thích náo nhiệt, nhưng hômnay thật sự không phải ngày đáng ăn mừng, cho nên mọi người cũng nói vài lời khinh thường cúi đầu trước cấp trên.

Uông Lỗi đến khá trễ, mọi người ầm ĩ đòi phạt anh ta ba ly. Vẻ mặtanh ta cũng tự nhiên, nhận lấy rượu uống như nước, sau đó nhìn tôi nhưvô tình lại như cố ý: “Các người có cảm thấy hôm nay tâm trạng Tần tổngkhông tốt lắm hay không?”

“Đúng vậy đó, tôi đoán anh ta cũng chẳng biết chính mình nói cái gìtrong cuộc họp thường kỳ hôm nay.” Trì bà tám lên tiếng đầu tiên, sau đó nhìn nhìn tôi, giọng nhỏ dần. Tôi cười nhạt, từ khoảnh khắc rời khỏicông ty thì tôi đã không muốn rối rắm chuyện của Tần Tấn nữa. Có lẽ….đúng là yêu không nhiều rồi.

“Tôi cũng đã trở thành thất nghiệp rồi, các người còn mang công việcra khích tôi à.” Tôi nói đùa như cười như không với bọn họ, mấy người đó rất biết điều chuyển đề tài. Vẫn tụ tập hơn mười hai giờ, chúng tôigiải tán, trước sau cũng không thấy Trần Nhiên. Tôi hỏi Uông Lỗi, anh ta chỉ nói ở nhà Tần Tấn.

Tôi do dự nhiều lần, cuối cùng vẫn không nhịn được nhắc nhở anh ta: “Hay là anh nên đi xem thử đi?”

Anh ta nghiêng đầu hỏi tôi: “Xem cái gì?”

Tôi tìm lời châm chước: “Uông Lỗi, giữa Trần Nhiên và Tần tổng…. có phải là cho đến bây giờ cũng thân mật vậy hay sao?”

“Đúng vậy, bọn họ là bạn học từ trung học đến đại học, năm thứ haitôi mới biết Trần Nhiên.” Anh ta trả lời rất trôi chảy, rất là lẽ đươngnhiên, sau khi trả lời xong cuối cùng nhìn tôi hoài nghi: “Tại sao hỏinhư thế?”

“Uông Lỗi…. anh nói có thể….”

“Cái gì….”

“Có thể….”

“Khốn!” Anh ta vốn là người không thích ngập ngừng, thoáng cái đã suýt gấp đến giậm chân: “Cô nói đại đi.”

Tôi cắn răng một cái, dù sao đau dài không bằng đau ngắn: “Anh nóixem có thể quan hệ của Tần tổng và Trần Nhiên… cũng giống với quan hệcủa anh và Trần Nhiên hay không?”

“Cái, cái gì?” Anh ta gần như là nghiến răng nói ra hai chữ này: “Tại sao nói vậy?”

Tôi ngại nói tiếp, nói thêm gì đi nữa thì cũng có phần tiểu nhân:“Thôi, anh xem như tôi chưa nói là được.” Dù sao cũng đắc nhắc nhở, saunày có chuyện gì cũng không trở thành kích động đột ngột không chịuđược.

“Có phải là cô nhìn thấy gì hay không?” Có đôi khi Uông Lỗi nhạy cảm hơn tôi tưởng tượng nhiều.

“Không có.” Tôi xua xua tay che giấu, “Chẳng qua là cảm thấy hai người rất thân.”

Anh ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi một hồi lâu. Hòa ra ánh mắt củaUông Lỗi cũng sắc bén vô cùng: “Nếu như chuyện là thật,” trong mắt anhta lóe lên ngọn lửa hung tợn: “Tôi thiến anh ta.”

….. Anh ta gọi xe, cực kỳ nhanh chóng biến mất ở đầu đường, tôi rùng mình một cái.

Cúi đầu vô tình nắm phong thư Tần Tấn đưa cho tôi trong bọc, mới đột nhiên nhớ đến: Đây là gì?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như chia se, robot hut bui học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công