Thiên kim bạc tỉ: Em chỉ có thể là của tôi

Chương 55-1: “Ông ngoại thương cháu nhất” (I)


Chuyên cơ đáp xuống sân bay của biệt thự nhà họ Hoàng lúc nửa đêm. Hoàng Thời lão gia đứng ngồi không yên, mong mỏi gặp mặt con gái hơn hai mươi năm xa cách và đứa cháu gái chưa từng gặp mặt.

Hoàng Gia Khiêm dẫn đầu đoàn người tiến vào bên trong phòng khách của ngôi biệt thự sa hoa rộng lớn xây theo lối kiến trúc cổ điển châu Âu. Tinh Vân có cảm giác mình đang lạc vào thế giới cổ tích đích thực khi bước qua vườn hoa xinh đẹp bao bọc phòng khách sang trọng.

Phòng khách rộng lớn được dát vàng trên trần nhà, tay cầm của những cánh cửa và phía trên của những chiếc cột tròn bằng đá cẩm thạch khiến toàn bộ phòng khách sáng chói. Tất cả đèn chùm bằng pha lê hảo hạng đều được bật sáng, bộ sofa rộng lớn gồm hơn hai mươi ghế được thiết kế tinh xảo, bọc gỗ xung quanh. Phía sau chiếc ghế chính là bức tượng một người phụ nữ ôm một đứa bé bằng ngọc thạch đen được điêu khắc tinh xảo, sống động. Thảm trải sàn dài hơn năm mươi mét có họa tiết Ba Tư là sản phẩm dệt bằng tay của một nghệ nhân nổi tiếng người Iran được trải từ ghế sofa chính đến hết dãy ghế.

Xung quanh người giúp việc, vệ sĩ đứng không dưới trăm người. Khung cảnh sa hoa, uy nghiêm tráng lệ khiến Tinh Vân thấy bản thân mình nhỏ bé. Tuy không xa lạ với sự giàu có của Lâm Thiên Vũ và Đoàn Nam Phong nhưng khi đứng trước khung cảnh choáng ngộp này cũng khiến cô có phần lo lắng.

Từ trên cầu thang rẽ đôi kiểu châu Âu bằng đá cẩm thạch rộng lớn, một ông lão tóc bạc trắng tầm bảy tám chục tuổi chống một cây gậy bằng gỗ bóng loáng, phía đầu được làm bằng ngọc bích và bọc vàng phía giao nhau giữa đầu và thân gậy. Ông lão hiền từ nhìn Tinh Vân, một cảm giác ấm áp chảy vào lòng cô, là cảm giác thân thuộc, máu mủ mà cô lần đầu tiên cô cảm nhận được. Thì ra cô cũng có gia đình, có ông bà, có anh em.

“Cháu ngoan, lại đây với ông.” Ông lão ăn mặc bộ quần áo ngủ được cắt may tinh xảo vội bước xuống tiến về phía Tinh Vân.

“Ba...con gái bất hiếu, bây giờ mới quay trở về.” Bà Minh nhìn thấy Hoàng lão gia liền tiến lại, cúi đầu nhận tội trong nước mắt.

“Con đem con gái về gặp ba. Mong ba tha lỗi cho con.” Nhìn thấy Hoàng lão gia đã già đi rất nhiều, tóc đã trắng, lưng đã còng, mắt đã mờ, hơn hai mươi năm xa cách, nhất thời bà Minh không kiềm được nước mắt.

“Về nhà là tốt rồi. Về là tốt rồi.” Hoàng lão gia lau nước mắt cho con, gật đầu nói.

Tinh Vân đứng như tượng trước cảnh tượng trước mắt. Không biết lầm thế nào cho phải. Gia Khiêm đẩy tay cô ra hiệu cho cô tiến lại gần Hoàng lão gia. Bà Minh quay sang cô, đưa tay để cô tiến lại gần: “Tinh Vân, lại đây chào ông ngoại đi con.”

Tinh Vân làm theo lời mẹ, từng bước tiến lại chỗ ông lão. Cô khoanh tay, cúi đầu lên tiếng: “Ông ngoại.”

Ông lão hạnh phúc cười lớn: “Giỏi, giỏi lắm. Lại đây, để ta ngắm con nào.”

Ông lão ôm Tinh Vân vào lòng, vuốt tóc cô, sau đó nheo mắt nhìn cô thật kỹ: “Cháu gái bảo bối của ta nhìn rất thông minh, lại rất xinh đẹp. Nhìn rất giống bà ngoại của con. Nhìn xem cái cằm của con bé này, cả đôi mắt nữa, cái mũi dọc dừa đều là của bà ngoại con đấy.”

- -----

Chúc các bạn buổi sáng tốt lành! Đừng quên nhấn like, đề cử và follow Hạc Giấy để cập nhật chương mới nhanh nhất nhé các bạn. <3
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.8 /10 từ 8 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang haynhat.com một số bài hay như Phòng ngừa bệnh đường hô hấp, lai cuoi tuan roi rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.