Thiên quan tứ phúc (Quan trời ban phúc)

Chương 51

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Theo lý mà nói, con người thường không biết bóng lưng của mình trông như thế nào, nhưng Tạ Liên thì khác. Với bóng lưng của mình, y không thể nào quen thuộc hơn được nữa.Năm đó sau khi nước Tiên Lạc sụp đổ, vì để trút giận, mọi người đốt tám ngàn điện Thái Tử của y, xô đổ tất cả tượng Thái tử, trộm bảo thạch trên chuôi kiếm, tróc vàng trên áo quần. Nhưng cho dù là vậy, bọn họ vẫn chưa hả giận, thế là dần dà có người nghĩ ra một thủ đoạn mới, đó chính là chuyên môn tạc loại tượng đá quỳ gối này.Tạc Thái tử mà ngày xưa họ cung phụng trên cao thành tư thế quỳ gối nhận tội, đặt tại nơi tấp nập người, cổ xuý rằng lúc đi ngang qua khạc một ngụm nước bọt hoặc đánh tượng đá này mấy cái cũng có thể giải xui. Hoặc là tăng thêm một nấc, dứt khoát tạc thành tư thế quỳ rạp dưới đất dập đầu để thay thế bậc cửa, cho ngàn người giẫm vạn người đạp. Trong một hai chục năm sau khi nước Tiên Lạc bị diệt, những tượng đá này có thể được nhìn thấy ở rất nhiều thành trấn và thôn xóm, vậy làm sao Tạ Liên lại không quen thuộc với bóng lưng của mình sau khi quỳ gối chứ?

Đúng lúc này, một giọng nam trẻ tuổi vang lên: "Con chó cùi hủi Bùi Túc ôm đùi chó của Bùi ngựa đực mới bò lên trời được, tưởng mình có tài có tiếng lắm à? Bây giờ nó chỉ là một con chó hoang bị lưu đày, dám phá hỏng chuyện của ta, ta cho nó bị gió thổi khô quắt quéo cũng chẳng ai dám nhặt xác!"

Người chưa đến, tiếng mắng đến trước. Tạ Liên lia mắt nhìn sang, chỉ thấy một người mặc áo xanh tướng tá thanh tao đi tới. Vì một loại nguyên nhân không đáng nhắc tới, Tạ Liên kiềm lòng không đặng ngó đỉnh đầu của gã trước, thấy gã đeo mặt nạ, đỉnh đầu không đội đèn, chẳng hiểu sao lại có hơi thất vọng. Một đám tiểu quỷ áo xanh túm tụm quanh gã áo xanh này, tựa như một vòng nến vây một người ở giữa. Chắc hẳn đây chính là một trong Tứ đại hại của Quỷ giới trong truyền thuyết, Thanh Quỷ Thích Dung.Từ lần đầu tiên Nam Phong đề cập đến tên Thích Dung, Tạ Liên đã nung nấu một ý nghĩ, nghĩ rằng liệu "Thích Dung" này có phải là Thích Dung mà mình biết không. Nhưng do quan niệm ước định mà thành sau: Yêu ma quỷ quái sẽ giấu diếm tên thật của mình, lấp liếm đời người đã qua của chúng, thế nên y mới cảm thấy có lẽ không phải cùng một người, chỉ là trùng tên giả thôi. Nhưng bây giờ xem ra, y đã nắm chắc tám chín phần. Bởi lẽ nếu không phải là Thích Dung mà y quen, làm gì còn Thích Dung nào chấp nhất với tượng Thái tử quỳ gối như thế chứ? Vừa mở miệng nói chuyện, sao giọng nghe quen tai vậy nhỉ?Đám tiểu quỷ áo xanh vây quanh Thích Dung lớn tiếng gọi vua, bảy mồm tám lưỡi tranh nhau mà nói, Tạ Liên đã nghe được đại khái. Thì ra gã Thích Dung này phái vài tâm phúc đến chợ Quỷ, gây sự không xong còn bị Hoa Thành đánh cho tan thành tro bụi, vì thế gã chuẩn bị tái chiến. Nào ngờ lượt hai còn chưa thả ra thì dọc đường gặp phải Bùi Túc bị lưu đày. Tuy hiện tại Bùi Túc bị giáng xuống trần gian, nhưng tốt xấu gì cũng từng là thần quan, không có gì làm nên bắt gặp bèn tiện tay xử một đám, thế là bọn chúng lại bị đánh cho tan thành tro bụi.

Mất liên tục hai đám tâm phúc chỉ trong thời gian ngắn, Thích Dung vừa hay tin tức khắc nổi cơn tam bành, rủa xả luôn mồm: "Nòi nào giống nấy, cái con ngựa đực chó má Bùi Minh chim cò lở loét kia, phải chặt hàng thối của nó với Bùi Túc treo trước miếu của bọn nó, đứa nào thờ bọn nó sẽ giống như bọn nó, đi bước nào chảy mủ bước nấy!"

Tạ Liên nghe mà quả thật có xung động muốn bịt tai lại. Đều là mắng người như nhau, Phong Tín mà kích động mắng cũng khó nghe lắm, nhưng dẫu Phong Tín mắng khó nghe cỡ nào cũng có thể cảm nhận rõ ràng rằng, hắn chỉ nhất thời nóng máu chứ không thật sự có ý nguyền rủa. Còn cách mắng của Thích Dung thì khác, khiến người ta nghe mà chẳng chút hoài nghi lòng gã thật sự hy vọng kẻ bị gã nguyền rủa sẽ chết một cách bẩn thỉu nhơ nhớp như gã mắng, hoàn toàn chẳng ngại công kích ba phần dưới của người ta, quả là hạ lưu đê tiện.

*Ba phần dưới của con người là bụng, háng, đùi.

Đám tiểu quỷ áo xanh tru tréo bè theo. Có lẽ nhớ đến thuộc hạ đắc lực mà mình một tay đề bạt, Thích Dung nói tiếp: "Tiếc cho một cô gái tốt can trường như Tuyên Cơ, bị hai con chó không biết xấu hổ nhà họ Bùi tóm cổ chịu muôn ngàn tủi hổ, đến giờ vẫn không cứu ra được!"

Nghe vậy, Tạ Liên không dám gật bừa. Mặc dù Tuyên Cơ có chỗ đáng thương, nhưng tất cả nào phải lỗi của một mình Bùi tướng quân như bọn chúng nói, suy cho cùng mười mấy tân nương kia là do bản thân ả chủ động bắt, cũng do chính tay ả giết chết. Can trường thì đúng, cô gái tốt thì chờ bàn lại. Mà trước đó gã mắng Tiểu Bùi ôm đùi Bùi tướng quân mới phi thăng được, điểm này Tạ Liên càng không dám gật bừa. Qua bao năm lên lên xuống xuống, y dám nói một câu rằng: Có bản lĩnh, chưa chắc phi thăng được; nhưng phi thăng được, tất có bản lĩnh của hắn. Nếu bản thân không có thực lực, cho dù cầu xin người ta dìu dắt thế nào cũng không qua được Thiên kiếp, cùng lắm chỉ miễn cưỡng được danh "đồng thần quan" mà thôi. Tuy Tạ Liên và Bùi Túc qua lại không nhiều, nhưng y nhìn ra được, võ lực của Tiểu Bùi ngấp nghé trên cơ Lang Thiên Thu. Chỉ là có bao nhiêu bản lĩnh không đồng nghĩa với việc địa vị cao bấy nhiêu, vận thế cũng là một trong những yếu tố, nếu không Bùi Túc hẳn đã lập điện riêng từ sớm.

*Vận thế: Hướng đi tương lai của một người.

Tuy nhiên, Thích Dung chẳng hề cân nhắc điều đó. Gã mắng ầm ĩ một trận, như thể trên trời dưới đất không có người nào mà gã không muốn rủa chết. Mắng Bùi Minh ngựa đực thối nát, Tiểu Bùi ôm đùi xu nịnh, Quân Ngô giả vờ đứng đắn, Linh Văn kỹ nữ chết tiệt, Lang Thiên Thu ngu si đần độn, Quyền Nhất Chân cứt chó, Thủy Sư lòng dạ hiểm độc, Phong Sư ả đàn bà đê tiện -- Có lẽ gã không biết thật ra Sư Thanh Huyền là đàn ông. Nếu không chính tai nghe được, Tạ Liên thật sự không thể tưởng tượng nổi vì đâu một người lại có nhiều oán khí đến thế. Sau cùng chủ yếu mắng Hoa Thành và vị Hắc Thủy Trầm Chu khiêm tốn kia dám xem thường gã, chẳng qua chỉ là hai kẻ Tuyệt mà thôi, rồi sẽ có ngày gã bắt bọn họ quỳ rạp trước mình. Do không tài nào tưởng tượng được hình ảnh huyễn hoặc phi thực tế này, Tạ Liên hẳn nên tức giận lại chẳng may chỉ thấy buồn cười, nhịn không được đưa mắt nhìn Hoa Thành. Trái lại, bản thân Hoa Thành chẳng có phản ứng gì, chỉ là hai mắt vẫn nhìn chằm chằm tượng đá quỳ gối nọ. Cuối cùng, cảm ơn trời đất, Thích Dung có vẻ đã mắng sướng miệng, gã đổi đề tài, hỏi: "Chuyện lần trước giao cho các ngươi lo liệu đến đâu rồi? Quyền Nhất Chân và Bùi ngựa đực đã đánh nhau chưa?"

Dứt lời, gã ngả người ra sau, ngồi lên chiếc ghế dài tráng lệ kia, vừa nhấc chân, một đôi giày tức thì gác trên đầu vai của tượng đá. Gã thế mà lại xem tượng đá này như chỗ gác chân.

Tạ Liên vẫn một mực nắm cánh tay của Hoa Thành, phát hiện hắn khẽ bước lên trước một bước bèn vội vàng kéo lại, song cảm thấy chỉ kéo thôi vẫn chưa đủ, vì thế lại viết một chữ vào lòng bàn tay của hắn: "Tạ". (Cảm ơn)

Hoa Thành nhận ra chữ này, đầu tiên cúi đầu nhìn Tạ Liên, trong mắt Tạ Liên chứa đầy cảm kích, đúng là đang cảm ơn ý tốt của hắn. Ngay sau đó, Tạ Liên lại lắc nhẹ đầu, viết một chữ "Nghe" và một chữ "Thiên" vào lòng bàn tay của Hoa Thành.

Nghe lời Thích Dung nói, dường như gã đã sai người đi làm chuyện gì đó liên quan đến hai vị thần quan Thượng thiên đình này, hơn nữa không phải chuyện tốt gì cho cam, Tạ Liên nhất định phải nghe một chút. Về phần pho tượng bị người ta xem như chỗ gác chân gì kia, ngẫm lại việc ngay cả bậc cửa cũng làm rồi, hiển nhiên Tạ Liên chẳng có cảm giác gì, suy cho cùng chỉ là một tảng đá mà thôi, có phải chính bản thân y đâu.

Tuy chỉ viết vỏn vẹn ba chữ, nhưng ngay khi ánh mắt đôi bên giao nhau, Tạ Liên biết Hoa Thành đã hiểu ý của mình. Hoa Thành chậm rãi siết chặt tay, quay đầu đi, không thấy được biểu cảm trên mặt hắn.

Một tiểu quỷ áo xanh nói: "Chiếu theo lời đức vua của ta, ta đã sớm loan tin khắp phía Tây rằng Bùi Minh muốn nâng đỡ Bùi Túc làm Võ Thần phía Tây, hiện giờ chuyện này càng gây càng bung bét, lợi dụng cớ đó, bọn ta ngụy trang thành tín đồ của điện Kỳ Anh đập phá hơn một trăm gian miếu Minh Quang ở phía Bắc, tuyệt nhiên chẳng ai nghi ngờ. Há há há! Tại ngài không biết đấy thôi, nhiều tín đồ ngu xuẩn lắm, vừa thấy bọn ta đập, chúng nó cũng hồ hởi đập theo!"

Thích Dung khen ngợi: "Tiếp tục châm dầu vào lửa cho bọn chúng! Quyền Nhất Chân nhịn được, ta không tin Bùi ngựa đực còn nhịn được!"

Tạm thời mặc kệ điều bọn chúng lan truyền có phải lời đồn nhảm không, nhưng loan tin ác mồm như thế vốn dĩ đã rắp tâm hãm hại, huống chi còn cải trang thành người làm chuyện thất đức tổn hại công đức của người khác như đập phá miếu, họa thủy đông dẫn*, lòng dạ độc ác, thảo nào các vị thần quan Thượng thiên đình hễ nhắc tới Thích Dung đều nói gã chẳng được bao nhiêu bản lĩnh mà còn rất đáng ghét. Tạ Liên lẳng lặng ghi nhớ: "Sau này nếu có cơ hội phải báo cho Quân Ngô một tiếng, coi chừng hai vị thần quan bị kẻ khác châm ngòi ly gián."

*Họa thủy đông dẫn (Dẫn mối họa về phương Đông): không phải thành ngữ, là chính sách của liên quân Anh - Pháp trước Thế chiến thứ hai, điều hướng sự chú ý của Hitler sang Liên Xô, để tránh xảy ra xung đột trực tiếp với Đức Quốc Xã trên lãnh thổ nước mình => Liên Xô bị ngấm ngầm đẩy ra đầu sóng ngọn gió.

Bên kia, Thích Dung nói xong rồi ngả lưng ra sau, cặp chân dài đặt trên đầu vai tượng đá đổi tư thế. Chúng tiểu quỷ tức khắc hiểu ngay nên làm thế nào, bèn đi qua chỗ đoàn người, chọn lựa một phen. Đứa bé trong đoàn người ước chừng chưa đến mười tuổi, vẫn chưa hiểu chuyện lắm, nhóc chớp chớp cặp mắt to, một mực níu góc áo của cha mình, do hoảng sợ nên níu càng chặt. Người đàn ông trẻ tuổi kia mặt mày tái mét, run lẩy bẩy nói: "Đừng sợ, đừng sợ." Nhưng mà, chính hắn cũng sợ mất mật rồi.

Thấy bên đây có con nít, một tiểu quỷ áo xanh tỏ vẻ mừng rỡ, duỗi ra cánh tay muốn bắt nhóc, người đàn ông trẻ tuổi kia "á" một tiếng, thình lình nhảy dựng lên. Còn chưa biết người nọ muốn làm gì, Tạ Liên khẽ nhúc nhích thân mình, lúc này lại phát hiện bóng người bên cạnh vút qua. Ngoảnh đầu lại nhìn, Hoa Thành đã đứng ra.

Nếu Hoa Thành đã đến tìm Thanh Quỷ, bây giờ gặp Thích Dung rồi, hẳn nên cởi lớp ngụy trang mới phải. Tạ Liên chẳng hề nghi ngờ rằng, với năng lực của một mình Hoa Thành, hoàn toàn có thể sát phạt bốn phương ở đây mà không ai cản nổi. Tuy nhiên, Hoa Thành vẫn chưa biến ra nguyên hình, vẫn khoác tấm da thiếu niên bình thường đó, bước chậm về phía trước.

Vài tiểu quỷ áo xanh nhao nhao móc binh khí ra, cảnh giác hỏi: "Đứng lại! Ngươi bước ra làm gì?!"

Thích Dung vừa gập chân vừa nói bằng giọng khó hiểu: "Thằng oắt này bị sao thế? Bắt nó lại."

Hoa Thành cười hỏi: "Hoàng tộc Tiên Lạc ở đây, các ngươi không có ý định tỏ ra tôn kính chút nào sao?"

Nghe vậy, không chỉ Thích Dung, ngay cả Tạ Liên cũng ngẩn ngơ.

Lát sau, Thích Dung bất chợt đứng dậy, phọt một tiếng dưới tấm mặt nạ, như thế giận quá thành cười: "Gan chó của ngươi lớn thật! Dám đùa kiểu này trước mặt ta?! Thế ngươi nói thử xem, ngươi là hoàng tộc Tiên Lạc cơ à? Nhánh nào?!"

Hoa Thành thong thả nói: "An Lạc Vương."

Trong lúc bất chợt, Tạ Liên phát hiện dường như lật đật Lang Thiên Thu trong ngực mình ngọ nguậy nghiêng ngả một chút.

An Lạc Vương, chính là hậu duệ hoàng thất Tiên Lạc cùng triều đại với Lang Thiên Thu. Bản thân An Lạc Vương cũng xem như là bạn bè với Lang Thiên Thu.

Tiếng cười gằn của Thích Dung truyền đến từ dưới tấm mặt nạ: "An Lạc Vương? Ta thấy ngươi muốn chết thì có! Đứa nào bảo ngươi đến chỗ ta kiếm chuyện thế? Kẻ bảo ngươi đến chưa phổ cập sử sách cho ngươi à? An Lạc Vương đã là nhánh huyết mạch duy nhất còn sót lại của hoàng thất Tiên Lạc, nhưng nhánh này cũng chết sạch từ đời tám hoánh rồi! Ngươi là cái thá gì mà dám giả mạo hoàng tộc Tiên Lạc trước mặt ta?"

Hoa Thành nhướn mày hỏi: "Ồ? Chết sạch à? Chết thế nào vậy?"

Thích Dung quát: "Bắt nó! Bắt thằng oắt quái gở này cho ta!"

Gã vừa ra lệnh, mười mấy tiểu quỷ áo xanh túa vào từ bốn phía của hang động, la ó inh ỏi. Giữa chúng quỷ lộng hành, Hoa Thành nở nụ cười.

Giây trước, gương mặt của hắn còn như gió nhẹ thoảng qua, giây sau, một lớp băng sương buốt giá lập tức bao phủ khắp mặt hắn. Còn chưa kịp thấy thân hình của hắn lay động thế nào, mới chớp mắt đã xuất hiện sau lưng Thích Dung.

Hệt như cầm một quả bóng cao su mà con nít chơi, Hoa Thành dùng một tay nắm đầu Thích Dung, đập mạnh xuống đất, nói: "Còn ngươi thì là cái mẹ gì? Dám làm trò tìm chết này trước mặt ta!"

Chỉ nghe một tiếng "rầm" thật lớn, cát đá và khói bụi thoáng chốc bay mù mịt trước chiếc ghế dài tráng lệ. Tạ Liên che chở đứa bé kia sau lưng, chắn vài hòn đá nhỏ, chờ khói bụi tản đi, Thích Dung thế mà lại biến mất. Nhưng khi nhìn kỹ lại, gã nào có biến mất, chỉ là nguyên cái đầu của gã bị cú đập của Hoa Thành nện sâu xuống nền đất.

Cả người lẫn quỷ trong động la hét chạy tán loạn, Tạ Liên nói: "Đừng chạy lung tung!" Ngộ nhỡ kinh động đám quỷ trong hang, gặp người là giết ngay, vậy biết phải tính sao? Dĩ nhiên theo thường lệ, chẳng ai nghe lời y. Tạ Liên rút tay về, không biết nên làm thế nào, song hiện tại y cũng chẳng lo được cho người khác. Bên kia, Hoa Thành từ từ ngồi xổm xuống, một tay nắm tóc Thích Dung, rút cái đầu máu me be bét của gã ra khỏi rãnh nứt to đùng trong lòng đất, nhấc cả thân thể của gã lên, quan sát chốc lát rồi bật cười ha ha như cảm thấy thú vị lắm.

Mặc dù đang cười, nhưng ánh mắt của Hoa Thành quả thật không hề ổn tí nào, khiến người ta sởn hết gai gốc. Nhược Da bay ra, quật ngã mấy con tiểu quỷ áo xanh vung đao chém người sống chạy trốn, Tạ Liên vừa quay đầu lại, theo bản năng phát hiện điều không lành, bèn cất tiếng gọi: "Tam Lang? Tam Lang!"

Mặt nạ trên mặt Thích Dung nứt vài khe, mảnh vụn rơi rào rào. Gã phun ra một búng máu, rống to: "Người đâu! Mau ngăn cản hắn! Qua hết bên đây ngăn cản hắn cho ta!!"

Khi nãy Hoa Thành còn đang hành hung gã gần chết, nhưng giờ đây có vẻ rất rỗi rãi hứng chí đặng tám chuyện tào lao trên trời dưới biển với gã, cười hề hề nói: "Ồ, ngươi không biết sao? Trên đời có vài việc không ngăn cản được đâu. Chẳng hạn như, mặt trời lặn ở hướng Tây, chẳng hạn như, con voi giẫm chết con kiến, chẳng hạn như ---- Ta muốn mạng chó của ngươi!"

Nói đến câu cuối cùng, nét hung tợn trên mặt Hoa Thành bộc lộ rốt ráo, hắn dùng tay nhấc cả người Thích Dung lên, thình lình đập mạnh xuống lần nữa!

Lại là một tiếng vang ầm trời, thân thể Thích Dung sải lai thành một bãi còn thua cả bùn nhão. Mà tấm mặt nạ trên mặt gã, khẽ "rắc" một tiếng vỡ vụn, để lộ nửa bên mặt.

Dẫu cho ai đến nhìn nửa bên mặt này, cũng sẽ phát hiện một sự thật kinh hoàng:

Thanh Quỷ Thích Dung và Thái tử Tiên Lạc, một quỷ một thần, hai kẻ khác nhau một trời một vực này, không ngờ lại giống nhau đến thế!

______________

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

Ngầu lòi 🤤🤤🤤
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 19 lượt.

Với câu nói sức khỏe là vàng, thì cho thấy tầm quan trọng của sức khỏe! Nên các sản phẩm về sức khỏe rất được quan tâm. Cộng đồng đánh giá thuốc chia sẻ review thực phẩm chức năng, mẹ và bé, làm đẹp và sinh lý nam nữ. Với những chia sẻ từ người dùng thực tế giúp bạn có thêm thông tin hữu ích trước khi mua sản phẩm. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá thuốc chẳng hạn như review gel rua tay nanovir diet khuan cong nghe nano bac an toan mua covid, tien dinh khang gold rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.

loading...
DMCA.com Protection Status