Thiên sư không xem bói

Chương 10: Tự làm bậy



Mao Cửu cùng Lục Hạc Tư sóng vai đi ra ngoài liền nhìn thấy hành lang bị chen đầy, hỗn hỗn loạn loạn thật náo nhiệt. Rất nhiều người đều nhướng cổ nhìn về phía toilet, đường đi bị lấp kín, hai người muốn đi tới cũng không được.

Mao Cửu liền kéo lại một người trong số đó, hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Người nọ hiển nhiên cũng giống như hai người họ, không biết được bao nhiêu, chỉ nói: "Nghe nói có người tự sát ở trong đó. Máu chảy đầy đất, rất đáng sợ. Nhìn thấy liền muốn gặp ác mộng, đừng đi xem --- ai, sao lại đi vào rồi, sao mà chen vào được..."

Mao Cửu thân thủ quỷ dị, nện bước nhẹ nhàng, lách vào kẽ hở giữa đám người, thật nhanh liền chen đến phía trước. Lục Hạc Tư không có bản lĩnh như cậu, còn chờ ở phía sau.

Tới được phía trước, đám đông cũng giảm bớt, bảo vệ giăng dây cảnh giới, mấy nhân viên bảo vệ sắc mặt nghiêm túc, châu đầu nói nhỏ. Cửa toilet mở ra một khe nhỏ, không thể thấy được tình cảnh bên trong, nhưng bên dưới lại có một vũng máu lớn chảy ra, lan đến hành lang bên ngoài.

Bên cạnh toilet còn có một nữ sinh ánh mắt dại ra ngồi dưới đất, hiển nhiên là bị sợ hãi.

Mao Cửu mày hơi nhíu lại, kỳ thật chuyện tự sát này cậu không muốn xen vào, người chết vì tự sát oán khí đều rất lớn, một chút không cẩn thận dính phải liền phiền toái. Nếu không phải nhận thấy chuyện này có chút quỷ dị, cậu cũng không muốn đến xem.

Mao Cửu dưới chân khẽ nhúc nhích, đang muốn xoay người rời đi, ai ngờ phía sau có người bị vướng chân ngã xuống. Người này chen đẩy người kia, một đám đông đứng gần nhau, một người ngã liền đẩy người phía trước theo, Mao Cửu bất cẩn cũng bị đụng cho một cái lảo đảo.

Cậu bị đẩy tới phía trước, vội vàng đứng vững, khóe mắt vừa lúc thoáng nhìn đến tình hình bên trong toilet.

Người chết ở trong là một cô gái trẻ, dường như là một sinh viên. Ngồi ở trên bồn rửa mặt, tư thế thật tự nhiên, cổ cắm một cái bàn chải đánh răng, đâm thủng động mạch chủ. Đầu nghiêng một bên, mắt mở lớn, giống như... rất hưng phấn.

Cách chết quỷ dị, biểu tình quỷ dị, tư thế quỷ dị, hồn phách cũng quỷ dị, động cơ tự sát... không biết. Tóm lại từ cách nhìn của cậu, chuyện tự sát này nhìn thế nào cũng cảm thấy quỷ dị.

"Làm gì đó? Đều lui ra ngoài, lui lại! Cách dây cảnh giới một mét!"





Bảo vệ đứng dậy quát lớn, cưỡng chế di dời đám người. Mao Cửu nhân cơ hội này lùi lại, bởi vì người đông nên cậu cũng không thể hội hợp cùng Lục Hạc Tư, mà Lục Hạc Tư nhìn thấy đám đông cũng đã sớm trở về phòng.

Mao Cửu chờ đám đông giảm bớt mới chậm rì rì quay về, tùy ý thoáng nhìn qua một phòng, cửa đóng không kín.

Mao Cửu không có ý định, cũng không có hứng thú nghe trộm liền yên lặng đi qua, vừa mới nhấc chân liền nghe thấy một giọng nam phẫn nộ gầm nhẹ: "Quách Hồi là tự sát mà thôi! Ai mẹ nó biết cô ta tại sao lại tự sát, bị trai đá bị người lừa đều có thể là nguyên nhân! Tôi cảnh cáo cậu, Trần Tuyết, lời nào nên nói lời nào không, chính cậu nên nghĩ kĩ càng. Đừng con mẹ nó cả ngày nghi thần nghi quỷ!"

Mao Cửu chân đã nhấc lên liền yên lặng hạ xuống, ngửa đầu xuất thần nhìn chằm chằm trần xe, nghĩ xem nó làm từ cái gì, nếu cầm đi bán... không, không, không, cái này không phù hợp giá trị quan của cậu.

Tiếng nức nở hoảng sợ nho nhỏ của nữ sinh truyền tới, hiển nhiên chính là Trần Tuyết trong miệng nam sinh kia.

Một nữ sinh khác thấp giọng an ủi Trần Tuyết, Trần Tuyết lắc đầu, có chút hoảng loạn: "Không, là thật đó. Tối hôm qua tôi đã nhìn thấy, Quách Hồi nói chúng ta ai cũng trốn không thoát. Chúng ta ai cũng trốn không thoát, đây là báo ứng, báo ứng..."

"Đờ mờ!"

"Quý Ngôn, cậu muốn làm gì?"

"Đừng xúc động ---"

"Tôi nói cho các cậu biết, chuyện đó ai cũng có tham dự. Trần Tuyết lỡ miệng nói ra, chúng ta ai cũng trốn không thoát. Cái gì thần thần quỷ quỷ, phi! Nếu thực sự có, chúng ta còn có thể thoát được sao? Chính Quách Hồi tâm lý yếu ớt, chịu không nổi mà tự sát. Các cậu thật sự tin mấy lời mê sảng của cậu ta sao? Được, nếu thật là có quỷ, để cho nó buổi tối tìm tôi đi!"

Mao Cửu chậc chậc lắc đầu, lời này nói ra thật buồn cười, giống như quỷ chỉ có thể tìm tới vào buổi tối vậy.

Lỗ tai giật giật, nghe thấy tiếng bước chân rầm rầm tiến tới, Mao Cửu thân hình chợt lóe, ngay lúc cửa mở ra, cậu cũng nhanh chóng kéo cửa, lách vào phòng mình.

Quý Ngôn nổi giận đùng đùng ra ngoài, bỗng cảm thấy có chút kì quái, nghiêng đầu nhìn cánh cửa phòng bên cạnh, không thấy được gì. Bất mãn phun một cái liền đi về phía toa ăn.

Mới sáng sớm đã xảy ra mấy chuyện hồ nháo này, ngay cả bữa sáng còn chưa kịp ăn.

Đồng học sáng sớm tự sát trước mặt, mà Quý Ngôn không hề có một chút thương tâm, chỉ nghĩ đi ăn bữa sáng...

Hắn không biết sau khi mình rung đùi đắc ý đi qua mấy cái toa xe, ở một nơi ánh sáng mặt trời chiếu không tới, một cái bóng màu đen men theo vách tường chui vào bàn chân hắn.

Tiểu Sơn vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Mao Cửu bước vào, vội vàng đứng dậy đứa cho hắn một ly nước, đặc biệt ngoan ngoãn.

"Cửu ca, bên ngoài thật sự có người tự sát sao?"

Mao Cửu uống mấy ngụm nước, sờ đầu Tiểu Sơn nói: "Không phải chuyện lớn gì"

Tiểu Sơn nghe vậy cũng không tiếp tục hỏi nữa.

Lục Hạc Tư liền hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

Mao Cửu lắc đầu, dừng một chút mới nói: "Tự làm bậy không thể sống"

Lục Hạc Tư nhíu mày, cũng không hỏi nữa.

Mân tỷ nhìn trái nhìn phải, chỉ có một mình cô hồn nhiên không biết đã xảy ra chuyện gì. Cũng không biết Mao Cửu bí hiểm chuyện gì, làm cho trong lòng cô đặc biệt ngứa ngáy, đặc biệt muốn biết. Nhưng không có ai hỏi, cô cũng ngại ngùng, chỉ có thể nghẹn lại, khó chịu cực kì.

Mao Cửu ngồi ở trên giường, rũ mắt không nói, thần sắc lãnh đạm.

Lục Hạc Tư ra ngoài gọi điện thoại thương lượng cùng Lục gia Lục thiếu, qua loa lấy lệ tìm một cái lý do để Lục Tu Giác chú ý chiếu cố Mao Cửu. Sau khi trở về liền thấy cảnh tượng yên tĩnh trong phòng, suy nghĩ một lát liền đi tới nói với Mao Cửu: "Náo loạn đến mạng người, đoàn tàu chỉ sợ là phải dừng lại. Trạm tiếp theo xuống xe, các cậu... muốn dừng lại chờ hay là tiếp tục lên đường?"

Tiểu Sơn nhìn Mao Cửu, Mao Cửu trầm mặc một lát, nói: "Em tính ở lại hai ngày"

Lục Hạc Tư cũng không có ngạc nhiên với câu trả lời này, dựa theo tâm tính của cậu, chỉ sợ cũng muốn dừng lại hai ngày. Người mới vừa rồi tự sát tuy là tự làm bậy, nhưng tội có lẽ không đến nỗi phải chết.

Mao Cửu sẽ không mặc kệ, chỉ là công việc của hắn bận rộn, không có cách nào đi cùng cậu. Nghĩ như vậy, trong lòng có chút áy náy: "Anh có công việc trong người, đến đó liền phải đi tiếp..."

Mao Cửu hiểu rõ, lập tức nói: "Lục ca có việc thì cứ đi trước, dù sao em cũng muốn tới đế đô, đến đó lại liên lạc"

"Được. Anh cho cậu một số liên lạc, cậu đến nơi thì gọi đến số đó là được. Anh có thể sẽ không thường ở đế đô, nhưng đã đánh tiếng trước. Cậu đến đó tự nhiên sẽ có người chiếu ứng."

"Cám ơn Lục ca"

"Nếu thật sự xem anh là anh thì đừng nhắc đến tiếng cám ơn này"





Mao Cửu cười cười, cũng không tiếp tục nói cảm ơn nữa.

Nửa tiếng sau, tàu tiến vào trạm, đúng là có bảo vệ đến thỉnh tất cả mọi người xuống xe, đổi sang một đoàn tàu khác.

Một lần dừng lại ở một cái thành phố nhỏ, nhưng lại gần đế đô, cho nên vẫn rất phồn hoa. Mao Cửu mang theo Tiểu Sơn tạm biệt Lục Hạc Tư xong liền đứng trước cửa ga tàu, từ chối vài chiếc taxi.

Tiểu Sơn nhịn không được hỏi Mao Cửu: "Cửu ca, tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?"

Mao Cửu cười hỏi: "Tiểu Sơn, nhóc đói không?"

Tiểu Sơn sửng sốt một chút, thật đúng là đói bụng. Ở trên tàu cả một ngày ăn mỳ ăn liền, cũng không no mấy.

Mao Cửu đi đến một tiệm mì ở phụ cận: "Đi ăn một chút đã, ăn no rồi tính"

Trong đám người đi đường, năm thanh niên có nam có nữ đón một chiếc taxi, bởi vì không đủ chỗ ngồi mà liên tục giằng co. Năm người này chính là đám người của Trần Tuyết, bởi vì người tự sát là Quách Hồi đi cùng bọn họ, cho nên bọn họ phải bị cảnh sát giữ lại điều tra.

Quý Ngôn tính tình vốn táo bạo, tâm tình càng thêm kém, đối với người gây chuyện là Trần Tuyết nhìn ngang nhìn dọc đều không thuận mắt, lạnh lùng trào phúng từ chối cho cô ta lên xe,

Cho nên lúc này Trần Tuyết một thân một mình bị bỏ ở ven đường, tài xế không kiên nhẫn thúc giục bọn họ. Trần Tuyết nhìn về người bạn bình thường qua lại rất tốt, cô ta lại tránh né tầm mắt của cô, làm lơ khẩn cầu của cô.

Tâm Trần Tuyết nháy mắt lạnh xuống, cũng may một nam sinh tên Tưởng Lương nhịn không được liền xuống xe nói: "Tôi đi cùng Trần Tuyết, đến khách sạn các cậu gọi điện thoại là được"

Quý Ngôn cười nhạo một tiếng, bảo tài xế lái xe đi.

Trần Tuyết cắn môi, nhu nhược đáng thương nhìn Tưởng Lương: "Cậu tin tôi không?"

Tưởng Lương không nói lời nào.

"Cậu cũng không tin tôi? Tưởng Lương, chúng ta thật sự sai rồi, báo ứng tới, chúng ta đều trốn không thoát"

Trần Tuyết ánh mắt tuyệt vọng.

Tưởng Lương cùng cô chờ xe bus, một lúc sau mới nói: "Làm sai có báo ứng là chuyện bình thường"

Nghe vậy, Trần Tuyết càng tuyệt vọng.

Mao Cửu ngẩng đầu, nhìn hai người phía trước, thần sắc khó lường.

Cuối cùng, không phải tất cả đều không cứu được.

Đế đô, Minh Khúc Viên.

Lục Tu Giác từ trên xe xuống, mới vừa đi tới cửa khách sạn, Dư Tiêu Hồn liền vội vã đi tới nghênh đón. Lục Tu Giác bước chân cũng không dừng, tiếp tục đi tới, Dư Tiêu Hồn đi theo bên cạnh hắn hội báo những chuyện khẩn cấp phát sinh đâu ra đấy.

Lục Tu Giác giơ tay ra hiệu dừng lại: "Không cần phải nói những chuyện đó, cảnh sát tới rồi?"

"Đã tới, ở phòng điều khiển"

"Thi thể đâu?"

"Đã bị đưa đi khám nghiệm"

"Tra được nguyên nhân chết chưa?"

"Tra được, bị nghẹt thở mà chết. Thời gian tử vong... đã qua ba ngày"

Nghe vậy, Lục Tu Giác bước chân không dừng nhưng chân mày có chút nhăn lại.

Thi thể bị phát hiện vào hôm qua, thời gian tử vong cũng đã quá ba ngày?

"Thi thể là ai?"

"Là đứa nhỏ của Chu gia, năm nay bảy tuổi"

Chu gia? "Là Chu gia trong ngành kiến trúc kia?"





"Đúng vậy"

"Tra xem gần đây có những người nào đặc biệt ở lại phụ cận Minh Khúc Viên, còn có quan hệ với tin tức về "Trộm kim tặc", tăng nhân thủ điều tra cho rõ ràng"

"Rõ"

Dư Tiêu Hồn mở cửa phòng điều khiển để Lục Tu Giác đi vào, sau đó đóng cửa đi theo.

Phòng điều khiển chỉ có hai cảnh sát, một già một trẻ, Lão Tiền và Tiểu Lý, là người phụ trách chủ yếu của vụ án hình sự này. Hai người thấy Lục Tu Giác đi vào, tạm dừng video theo dõi, vội vàng đứng dậy.

Lão Tiền chào: "Lục thiếu"

Lục Tu Giác nhẹ gật đầu, sau đó ngồi vào trên ghế, đồng thời cằm gật nhẹ, ra hiệu Lão Tiền ngồi xuống.

Thấy thái độ hắn thật ngạo mạn, Tiểu Lý lần đầu xử lý án hình sự liền cảm thấy khó chịu.

****** Đầu tiên phải chúc mừng công quân chính thức lên sàn!!!!

Tiếp theo có lẽ sẽ một tuần một chương, đăng vào ngày nào thì tui cũng chưa biết nựa:">>>

Mọi người đã xem MV Tự Tâm chưa:">>>>>> tui cảm thấy mình tối nay thức đêm edit cày view là cái chắc ròi~

Gần hai mươi tuổi đầu, ở nhà một mình edit truyện kinh dị, tui cảm thấy trái tim mình đã được luyện hóa lên một tầm cao mới:">>>
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Quản trị tài chính là tổng hợp các chương trình lập kế hoạch, tổ chức, chỉ đạo và kiểm soát tất cả các giao dịch liên quan đến kinh doanh và tài chính như đầu tư, sản phẩm mới, mua sắm đồ dùng, trang thiết bị, tổ chức các sự kiện,…Để hiển rõ hơn các chiến lược tài chính, kế toán này, mời bạn vào trang dan tai chinh ví dụ như cài đặt htkk, hàng hoá dịch vụ đầu vào không có hoá đơn những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status