Thiên sư không xem bói

Chương 13: Quỷ Vực



Tưởng Lương đi tới phía trước, đứng chờ đèn xanh đèn đỏ, Trần Tuyết cũng đi theo bên cạnh hắn, tinh thần có chút hoảng hốt.

Trần Tuyết cảm thấy lần này mình không nên ra ngoài, ngay từ đầu không nên đáp ứng lời mời của Tô Tĩnh, biết rõ Quý Ngôn là loại người gì còn muốn đến gần hắn, Hiện tại gặp phải những chuyện này, đúng là khổ không nói hết thành lời.

Mao Cửu xoay người, "Đi thôi"

Tiểu Sơn vội vàng đi theo sau.

Mao Cửu rũ mắt nhìn cái bóng giống như hai con rắn lướt qua dưới ánh nắng, cậu dừng lại một chút rồi tiếp tục đi. Trên mặt không có biểu tình gì, chỉ là trong lòng có chút không vui.

Không vui bởi vì nghiệp chướng mà nhóm người này tạo ra, rốt cuộc là tội nghiệt nặng đến mức nào lại có thể khiến âm hồn không màng đến ánh nắng có thể khiến hồn phách tổn thương khăng khăng một mực trả thù?

Ngay lúc này, phía sau Trần Tuyết, có một nữ quỷ mặc áo đỏ vươn tay chuẩn bị phát động, mà ở phía trước lại xuất hiện một chiếc xe hơi nhanh chóng chạy tới.

Cho dù trong lòng thầm bất mãn, Mao Cửu vẫn đi tới phía trước, đứng ở bên người Trần Tuyết giữ chặt cổ tay cô kéo lại, lạnh lùng trừng mắt cảnh cáo nữ quỷ áo đỏ.

Nữ quỷ không cam lòng nhưng cũng đã nhận thấy nguy hiểm, nhanh chóng xoay người biến mất.

Trần Tuyết bị bắt lấy cổ tay hét lên một tiếng, vung tay lên định tát lên mặt Mao Cửu. Mao Cửu buông tay cô ta, lui về phía sau hai bước. Tiểu Sơn tiến lên chắn trước mặt Mao Cửu, chất vấn Trần Tuyết: "Cô sao lại muốn đánh người?"





Trần Tuyết trợn tròn mắt, cả giận nói: "Hắn phi lễ tôi"

Tưởng Lương đi tới ngăn cản Trần Tuyết: "Xảy ra chuyện gì?". Miệng thì hỏi Trần Tuyết nhưng đôi mắt lại nhìn về phía Mao Cửu.

Mao Cửu cũng không chán ghét Tưởng Lương, cậu nhìn ra được Tưởng Lương mi thanh mục tú, ánh mắt phẳng lặng, giữa chân mày có một tia chính khí, là một người thiện lương hiểu lý lẽ.

Mao Cửu mím môi nói: "Nhìn nhầm người"

Trần Tuyết không tin lời giải thích này, đang muốn mỉa mai vài câu lại bị Tưởng Lương kéo một cái, mấy lời trách cứ liền nghẹn ở cổ họng không nói ra, hậm hực bỏ đi hướng khác.

Tưởng Lương gật đầu với Mao Cửu, cùng lúc đó đèn xanh sáng*.

*Ở Trung Quốc đèn giao thông là đèn của người đi bộ, đèn xanh thì được qua đường, đèn đỏ để xe chạy.

Mấy người bọn họ đi về hướng đối diện liền bị đám người tách ra. Lúc đi qua cầu, Mao Cửu ngừng lại cúi đầu nhìn giao lộ lúc nãy vừa đứng, một cô gái mặc áo đỏ ngẩng đầu lạnh nhạt nhìn chằm chằm bên này.

Mao Cửu nhíu mày, cảm giác có chút không đúng lắm.

Lúc Mao Cửu cùng Tiểu Sơn đi vào khách sạn, Trần Tuyết cùng Tưởng Lương đang đăng kí phòng, Trần Tuyết nhìn thấy Mao Cửu liền trực tiếp trừng mắt. Tiểu Sơn thật chán ghét cô, sầm mặt không thèm liếc nhìn cô lấy một cái, Mao Cửu lại càng không nhìn cô.

Khiến cái trừng mắt xem thường của Trần Tuyết xem như không có.

Tưởng Lương đăng kí xong quay đầu lại cũng thấy Mao Cửu, mỉm cười gật đầu xem như chào hỏi.

Mao Cửu cười đáp lại, thanh niên ôn nhuận mỉm cười, tuyệt đối là xinh đẹp. Ấn tượng của Trần Tuyết đối với cậu vốn không tốt cũng hơi sửng sốt một chút, sau khi lấy lại tinh thần, cảm giác với Mao Cửu liền có chút phức tạp.

"Phòng của cậu ở A30, tôi ở phòng A39. Cách một cái hành lang dài, có việc thì đến tìm tôi"

Trần Tuyết nhận lấy chìa khóa phòng, gật đầu cảm ơn. Hai người cùng đi lên lầu ba, lúc sắp tách ra, Trần Tuyết nhịn không được hỏi hắn: "Tưởng Lương, cậu... cậu có sợ không?"

Tưởng Lương nhìn cô một cái, trầm mặc một chút mới nói: "Sợ"

Trần Tuyết cắn môi, "Cậu tin tôi đúng không?"

Tưởng Lương nhìn thẳng phía trước, không biết là đang nhìn cái gì.

"Trần Tuyết, tôi nhìn thấy"

"Nhìn, nhìn thấy?"

"Hai ngày nay tôi nhìn thấy vài thứ, một cái bóng đen nhìn như con rắn. Còn có, vừa rồi ở chỗ giao lộ có một cô gái mặc áo đỏ đứng sau lưng cậu, cô ta muốn đẩy cậu ra giữa đường"

Trần Tuyết lảo đảo lui về phía sau: "Cậu, cậu đừng dọa tôi..."

Ánh mắt Tưởng Lương ý vị thâm trường: "Chúng ta tách khỏi Quý Ngôn thì càng tốt, ít nhất có thể sống lâu hơn một chút". Nói xong hắn liền quay người rời đi. Đi được vài bước đã dừng lại, nói: "Cô gái kia, tôi đã nhìn thấy cô ta ở khu mộ địa chỗ trấn nhỏ mà chúng ta đến du lịch."

Trần Tuyết hoàn toàn hoảng loạn, lấy tay che miệng khóc thút thít.

Lúc Mao Cửu cùng Tiểu Sơn đi lên tới, nhìn thấy Trần Tuyết một mình đứng trên hành lang khóc, một cô gái khóc đến lê hoa đái vũ*, đáng thương lại động lòng người. Chỉ là hai người Mao Cửu cùng Tiểu Sơn, một người không có hứng thú với nữ sắc, một người còn chưa đến độ tuổi có hứng thú.

*Lê hoa đái vũ [梨花带雨]: Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái (khi khóc).

Vì thế hai người tựa như không nhìn thấy mà đi ngang qua Trần Tuyết, mở cửa, đi vào, đóng cửa.

Trần Tuyết: "..." Tôi nói... các cậu cứ như vậy sẽ không có bạn gái đâu.

Quý Ngôn mới vừa làm với Tô Tĩnh xong, không thèm nhìn Tô Tĩnh đang làm nũng mà đứng dậy đi vào phòng tắm tắm rửa. Mở vòi sen, nước ấm vừa phải phun xuống, hắn tắt vòi sen, lấy dầu gội đầu chà lên tóc, nhắm mắt lại gội đầu.





Cánh cửa phòng tắm vốn khép hờ lặng lẽ đóng chặt, chốt khóa.

Tô Tĩnh nằm trên giường bĩu môi, cầm lấy di động và tai nghe trên đầu giường, mở âm thanh lớn nhất rồi đeo lên tai. Sau đó lên mạng nhắn tin ân ái với đám bạn trai.

Quý Ngôn gội được một nửa, bị xà phòng dính vào mắt, hắn giơ tay mở chốt vòi sen, mu bàn tay không cẩn thận mở đến lớn nhất, nước nóng liền ào ào chảy xuống.

Shit!

Quý Ngôn nhảy ra khỏi dòng nước nóng, chửi thầm một tiếng, thò tay tìm khăn lông lau khô mắt, phát hiện xúc giác có chút không đúng, thế nào lại sờ đến từng sợi từng sợi...

Hắn mở to mắt, thình lình thấy trong tay là một nắm tóc dài của nữ nhân. Từ phía trên rũ xuống, Quý Ngôn ngẩng đầu vừa nhìn liền kêu lên sợ hãi.

Chỉ thấy chỗ vốn dĩ là vòi sen mà giờ treo một cái đầu người thối rữa, nữ nhân nhếch môi, tròng mắt chỉ còn là hai cái lỗ tối đen đang nhìn hắn chằm chằm.

Quý Ngôn sợ tới mức thiếu chút nữa té ngã, cuống quít xoay người chạy tới mở cửa, phát hiện cửa phòng tắm đã sớm bị khóa chặt. Hắn dùng sức đấm đá cửa, la hét kêu Tô Tĩnh mở cửa.

Bên ngoài phòng tắm, Tô Tĩnh đưa lưng về phía cửa, theo nhịp điệu mà rung đùi đắc ý, lúc này bài nhạc bên trong vừa lúc đến cao trào, nhịp trống dày đặc. Trong lòng Tô Tĩnh còn cảm thán tai nghe này chất lượng thật tốt, không hổ là phiên bản giới hạn.

Quả nhiên đi theo Quý Ngôn đúng là có lợi, nếu không phải Quách Hồi đã chết, còn không tới phiên cô ta tới thay thế.

"Quách Hồi à Quách Hồi, chết rồi cũng không quên tạo phúc lợi cho chị em. Chờ khi trở về tôi sẽ đốt cho cô mấy trăm triệu (vàng mã), cứ an tâm mà đi đi"

Cổ Quý Ngôn bị tóc thắt chặt, bên trên rõ ràng xuất hiện một dấu siết thật sâu. Mặt hắn đã chuyển sang màu đỏ tím, đôi mắt trắng dã, đầu lưỡi thè ra ngoài, tay chân từ từ không còn sức giãy giụa.

"Rắc" một tiếng, cổ hắn bị siết gãy.

Quý Ngôn từ từ trượt xuống mặt đất, mái tóc chậm rãi ngắn lại. Cái đầu của nữ nhân biến trở lại thành vòi sen, nước tiếp tục xả xuống. Phòng tắm lại khôi phục nguyên dạng.

Tô Tĩnh chơi một hồi bỗng nhiên cúp điện. Trong phòng một mảnh tối đen, Tô Tĩnh cực kì không vui mắng một tiếng, tháo tai nghe xuống, nghe tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm, đôi mắt đảo một cái đi về phía cửa.

Nũng nịu gọi một tiếng "Quý Ngôn", không có người trả lời, chỉ nghe "két" một tiếng, cửa phòng tắm chậm rãi mở ra.

Tô Tĩnh cười yêu mị, tràn ngập ám chỉ. Cô đẩy cửa ra: "Quý Ngôn...". Cửa vừa mở, ánh đèn trên điện thoại chiếu vào chỉ thấy Quý Ngôn ngã trên mặt đất. Tô Tĩnh nghi hoặc trong lòng, tiến lên phía trước một bước, bả vai giống như đụng phải thứ gì. Cô nâng điện thoại chiếu qua, là một lọn tóc.

Trong lòng Tô Tĩnh lập tức dâng lên dự cảm không tốt, đôi chân bắt đầu run lẩy bẩy, theo lọn tóc chiếu lên trên, chỉ thấy một cái đầu cùng mái tóc cực kì dài của nữ nhân kề sát vào mặt mình, đôi mắt như hai cái động tối tăm nhìn chằm chằm vào cô.

Tô Tĩnh hét lên một tiếng chói tại, xoay người chạy ra cửa.

Tốc độ của cái đầu còn nhanh hơn cô, bay tới cắt ngang qua yết hầu Tô Tĩnh. Tô Tĩnh kêu một tiếng thảm thiết, giãy giụa vài cái rồi ngã xuống đất, cái đầu nữ nhân từ từ biến mất, còn yết hầu của Tô Tĩnh bị rạch một cái lỗ lớn, máu ào ạt chảy ra ngoài.

Đèn trong phòng sáng lên trở lại, một lần nữa khôi phục hiện trạng.

Tôn Toàn, người đi cùng với bọn họ ở phòng bên cạnh nghe được tiếng hét nên đi qua gõ cửa. Thấy không ai trả lời, hắn bất mãn "phi" một cái, xoay người trở về phòng.

Lúc hắn đóng cửa lại, chỉ thấy phần lưng của hắn khảm một cái đầu nữ nhân hư thối, chỗ cái miệng chậm rãi kéo một nụ cười quỷ dị dữ tợn.

"A ---"

Mao Cửu bỗng nhiên mở to mắt, xoay người xuống giường, tùy tay nhấc một cái áo khoác mỏng mặc lên người. Khi vòng qua giường Tiểu Sơn ngủ còn giúp nhóc chỉnh lại góc chăn, sau đó lấy hai mươi đồng tiền Khai Nguyên thông bảo* từ trong balo, rón ra rón rén đi ra khỏi phòng.

*Khai Nguyên thông bảo: tiền xu thời cổ ở Trung Quốc, hình tròn có lỗ vuông ở chính giữa.

Sau khi đóng cửa lại liền tùy tiện giắt đồng tiền ở bên hông. Hai mươi đồng tiền kia dùng một thủ pháp đặc thù xỏ qua một sợi dây đỏ, nếu được dính phải máu của Mao Cửu hoặc truyền pháp lực vào sẽ thành một thanh kiếm đồng tiền có uy lực thật lớn.

Mao Cửu đi đến phòng A30 của Trần Tuyết lại thấy cửa mở rộng, bên trong phòng có ánh đèn sáng sủa nhưng lại không hề có nhân khí, cực kì quỷ dị. Bốn phía một mảnh tĩnh mịch, theo lý mà nói tiếng thét chói tai vừa rồi có thể đánh thức người ở cả tầng lầu, nhưng mà bây giờ hành lang một mảnh an tĩnh, ánh đèn ở mỗi gian phòng cũng vẫn tắt.

Mao Cửu nghiêng đầu nhìn từ cửa sổ trên hành lang ra ngoài, bên ngoài một mảnh đen nhánh, tĩnh mịch dị thường. Bình thường lúc này tuy bên ngoài rất nhiều cửa hàng đã đóng cửa, nhưng mà một số cửa hàng không ở mặt tiền có gắn đèn đường bật suốt đêm, biển quảng cáo hay đèn LED, hiện giờ tất cả đều tắt.





Ngay lúc này, ngay cả gió cũng không có. An tĩnh biến thành tịch mịch, cũng không có một chút hơi thở của người sống.

"Quỷ Vực"

Mao Cửu khép hai bàn tay lại, ngón giữa, ngón áp út và ngón út đan xen tạo thành những thủ pháp kỳ quái lại mê người đến lạ kỳ. Ngón trỏ giao nhau để ở trước ngực, nói thầm một câu: "Phá!"

Rõ ràng là một cơn gió nhẹ mà thanh âm lại tựa như thiên quân vạn mã đang trào dâng, lực lượng mãnh liệt rít gào xé nát toàn bộ hành lang tĩnh mịch. Một lúc sau, ở trước mắt Mao Cửu, tầng lầu thứ ba vốn không khác mấy với ban ngày đều bị sương đen bao phủ.

Làn sương đen giương nanh múa vuốt, hình thành một loạt quỷ ảnh lay động xuyên qua tầng lầu. Tựa như một cái lễ hội mà cao hứng hưng phấn chạy khắp nơi chúc mừng.

Những làn sương đen đó hình thành Quỷ Vực, cũng chính là nguyên nhân hình thành Quỷ Vực. Quỷ Vực, tên như ý nghĩa, là thế giới của quỷ. Dương giới và âm giới giống như hàng xóm, bình thường không can thiệp chuyện lẫn nhau, nhưng nếu có một cơ hội sẽ xuất hiện một cánh cửa nối liền, khiến hai thế giới gặp nhau.

Nhưng điều kiện hình thành Quỷ Vực cũng không dễ dàng, đầu tiên phải là một nơi đủ âm, là mộ địa hoặc nơi chôn cất của hơn vạn người. Tiếp theo phải có nhiều quỷ, giống như người nhiều hình thành một bộ lạc, quỷ nhiều tự nhiên có thể hình thành Quỷ Vực.

Theo suy đoán của Mao Cửu, cái khách sạn này ban đầu hẳn là một cái mộ địa.

*******

Aaaa ngao ngao, suýt nữa thì quên đăng chương của tuần này:vvvvvvv

Tình hình là mấy chương sau có vài chỗ làm tui hơi bị rối não, đang cố gắng vét hết chất xám ít ỏi ra để hiểu, nên là mấy thím thấy có chỗ nào sai sai khó hiểu thì cmt để tui sửa hoặc giải thích nheeeeeee
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như ham sumifs, download bang cham cong tai file tinh luong bang excel mien phi chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status