Thiên sư không xem bói

Chương 25



Mao Cửu mím môi, mắt nhìn thẳng, nĩa nhựa câu lên một ngụm mỳ gói, ngửi thì thơm nhưng thật ra rất vô vị, nghiêm mặt ăn.

Tiểu Sơn ngồi bên cạnh cậu cũng vậy, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc gắt gao ăn mỳ.

Lục Tu Giác ngồi ở chủ vị mặt mang ý cười, mười ngón tay thon dài, bưng bát cơm màu xanh, cầm đũa. Đũa gắp một miếng thịt nạc xào đến vàng kim mọng nước bỏ vào trong chén, sau đó chống đũa bất động.

Hắn ngẩng đầu hỏi Tiểu Sơn: "Anh bạn nhỏ, muốn ăn không?"

Tiểu Sơn trộm liếc mắt nhìn Mao Cửu, không nói chuyện.

Mao Cửu mặt không đổi sắc: "Tiểu Sơn, đừng nói chuyện với chú lạ."

Chú... lạ?

Ý cười bên môi Lục Tu Giác càng tăng: "Tiểu Cửu ---"

"Không thân cũng chẳng quen, vui lòng gọi cả tên lẫn họ."

"Mao Cửu đúng không? Khụ, người tới là khách, đừng khách sao, ăn đi. Không lấy tiền, cứ xem như tôi... mở tiệc tẩy trần cho các cậu." Lục Tu Giác run rẩy môi, nghẹn cười: "Sống nhiều năm như vậy, đại khái chưa từng ăn qua cái gì ngon, vị giác đều bị đầu độc đến nỗi khác hẳn với người thường... ngại quá, ngại quá, tôi nói sai, nói sai."

Lục Tu Giác không nói, ánh mắt nhìn Mao Cửu tràn ngập đồng tình, ánh mắt từ ái giống như nhìn một đứa nhỏ chịu đói suốt mười mấy năm ---

Cực! Kỳ! Đê! Tiện!

Mao Cửu mặt không đổi sắc, bình tĩnh tự nhiên. Dù sao thì trong vòng nửa tiếng đồng hồ, Lục Lục thiếu đã nói sai không dưới năm lần. Sớm đã quen, dù không quen cũng đánh không lại.

"Lục tiên sinh, ăn không nói chuyện, ngủ không nói mớ."

"Người tới là khách, các cậu mới tới cũng không cần quá câu thúc. Lại đây, ăn đi."

Mao Cửu liếc mắt nhìn mấy cái đĩa hình thức, màu sắc xinh đẹp trước mặt Lục Tu Giác, vừa thơm vừa ngon, đó là Lục Tu Giác tự mình làm. Cái này đúng là ngoài dự đoán, nhưng mà dù có lên được phòng khách, xuống được phòng bếp cũng không thể nào hợp lại với cái tính cách ác liệt kia của hắn.

"Lục tiên sinh thật nhiệt tình, chi bằng giảm một nửa tiền điện nước."

"Không cần bàn nữa."

Mao Cửu ngước mắt, Lục Tu Giác ôn hòa cười: "Cậu nói gì thế*?"

*gốc là ( 说什么傻话呢) nghĩa là "Cậu nói lời ngốc nghếch gì vậy?" nhưng mà để mượt hơn chút nên tui dịch như vợi:">>>>

"Bộp" một tiếng, Mao Cửu bẻ gãy nĩa nhựa, hung hăng dùng sức đập bàn. Hít sâu một hơi, nói: "Ý tốt không thể từ chối, Mao Cửu cung kính không bằng tuân mệnh."

Nói xong, Mao Cửu, trước biểu tình trợn mắt há miệng của Lục Tu Giác, bưng lên mấy đĩa thức ăn trước mặt hắn đặt tới trước mặt mình và Tiểu Sơn, "Tiểu Sơn, chúng ta phải cảm ơn Lục tiên sinh rộng lượng."

Tiểu Sơn: "Cảm ơn Lục tiên sinh."

Lục Lục thiếu yên lặng vô ngữ nhìn thoáng qua mâm thức ăn trống rỗng trước mặt mình, vùi đầu an tĩnh ăn cơm.

Thì ra chọc xù lông sẽ có loại phản ứng này nha, cũng... rất đáng yêu.

Đêm đã khuya, ngoài cửa sổ không một ngôi sao, chỉ có một vầng trăng tròn treo cao trên trời đêm.

Tất cả đều yên tĩnh.

Mao Cửu bước ra khỏi phòng, buổi tối bị Lục Tu Giác chọc tức, nhất thời giận dữ ăn thật nhiều, làm cho bụng đến bây giờ còn có chút trướng, lăn qua lộn lại trên giường không ngủ được.

Bây giờ đành xuống lầu đi tới đi lui một chút tiêu cơm. Sau khi đi vòng quanh phòng khách hết mười vòng liền cảm thấy có chút gấp, nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh giải quyết một chút. Rửa tay xong đi ra, mới vừa đi đến cầu thang liền nghe được thanh âm của Lục Tu Giác.

Thanh âm này... nghe có chút kì lạ.





Không phải khó nghe, ngược lại, là dễ nghe đến bất ngờ. Khàn khàn ôn nhu, mềm mại như nước, lại giống như tiếng đàn cello trong đại sảnh trống trải, yên tĩnh, đầu ngón tay nhẹ khảy, "ong" nhẹ nhàng rõ ràng. Giọng nói còn tràn ngập thân cận cùng sủng nịch, hiển nhiên Lục Tu Giác cùng người hắn trò chuyện kia rất thân mật.

Mao Cửu mím môi, lui về phía sau một bước. Thanh âm rất nhỏ vang lên trong phòng khách an tĩnh, lập tức khiến Lục Tu Giác cảnh giác.

"Ai? Ra đây!"

Mao Cửu rũ mắt nhìn bóng của mình, xung quanh là ánh đèn nhu hòa. Phòng khách có bóng đèn, cũng có bộ đèn chụp dán màng tối. Đêm khuya mở lên, ánh sáng tương đối nhu hòa, soi đường cũng không có vấn đề, đồ vật xung quanh vừa nhìn liền thấy. (:"<<< tui cũng hông biết dịch đoạn này sao cho mượt nữa, đại khái là có bật sẵn đèn, nhưng mà kiểu đèn mờ mờ ý, thấy được đường đi với hình dáng đại khái của đồ nội thất)

Lục Tu Giác vòng qua cầu thang, tràn ngập cảnh giác.

Nghe tiếng bước chân sắp vòng qua tới, Mao Cửu thở dài đi ra, đối diện với Lục Tu Giác.

"Lục tiên sinh, là tôi ---"

Lời phía sau giống như cành giòn gặp phải cương đao, bỗng nhiên bị cắt đứt, nghẹn ở cổ họng.

Lục Tu Giác nhìn biểu tình vặn vẹo như nhìn thấy sinh vật gì khủng bố quỷ dị lắm của Mao Cửu, có chút nghi hoặc. Chần chờ nhìn xuống theo tầm mắt của cậu, sau đó sắc mặt nhanh chóng tối sầm. Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, gắt gao nhìn chằm chằm Mao Cửu, ánh mắt lộ ra hung quang.

Rõ ràng là nghiến răng nghiến lợi hận không thể hủy thi diệt tích, nhưng phải cường thế giả vờ vân đạm phong khinh: "Đã trễ thế này, còn chưa ngủ sao?"

Thanh âm của Mao Cửu nhẹ như gió thoảng: "Không đâu."

Lục Tu Giác trầm mặc một lúc lâu, lại vân đạm phong khinh hỏi: "Đã trễ thế này còn chưa ngủ sao?"

Mao Cửu thần sắc mộng ảo: "Bụng có chút trướng, muốn đi dạo một chút."

Lục Tu Giác dường như có thể nghe được tiếng nghiến răng của chính mình, hắn hỏi lại lần nữa: "Đã trễ thế này mà còn chưa ngủ sao?"

"... Tiêu thực xong rồi, tôi đi ngủ. Lục tiên sinh, ngủ ngon."

Lục Tu Giác thần sắc hơi hòa hoãn, cuối cùng cũng nghe hiểu được tiếng người.

Mao Cửu mang theo thần sắc mộng ảo, bước chân khinh phiêu đi lên lầu, đến lúc chân trái giẫm lên bậc thang thứ tám, chân phải đạp lên bậc thang thứ bảy bỗng nhiên nghiêng người nói với Lục Tu Giác: "Lục tiên sinh, thật ra anh rất đáng yêu."

Cuối cùng còn quét mắt nhìn Lục Tu Giác từ trên xuống dưới một lần, gật đầu khẳng định, khen ngợi: "Anh thật đáng yêu."

Lục Lục thiếu thốt ra từng chữ từ kẽ răng: "Cảm, ơn!"

Mao Cửu gật gật đầu, một bộ biểu tình "không cần cảm ơn, anh thật sự rất đáng yêu" lên lầu trở về phòng.

Lục lục thiếu ở dưới im lặng vài giây, đột nhiên sải bước vài giây liền lên đến lầu hai, lặng yên không một tiếng động chạy đến cửa phòng Mao Cửu, dán tai lên nghe trộm động tĩnh bên trong.

Mao Cửu ổn trọng lên lầu, ổn trọng vào phòng, đóng cửa, sau đó cất tiếng cười lớn.

Tiểu Sơn cũng bị đánh thức, nhìn thấy Mao Cửu ôm bụng cuồng tiếu ngã xuống đất còn tưởng cậu bị trúng tà, sợ tới mức nhanh chóng hỏi: "Cửu ca, anh không sao chứ?"

Mao Cửu lắc đầu, cười đến chảy nước mắt.

"Không... Không sao..."

Lục Lục thiếu mặt trong mặt ngoài gì đều ném hết, vô cùng lo lắng chạy về phòng, đóng cửa phẫn nộ nhảy lên giường lớn nghiêm túc kháng nghị, tất cả động tác liền mạch lưu loát, như nước chảy mây trôi.

"Mama! Người đừng gửi mấy thứ quần áo kì quái tới chỗ con nữa, con không bao giờ mặc đâu!"

Lục phu nhân đang ở một bán cầu khác trong video call trên Ipad hoàn toàn làm lơ kháng nghị của con trai út, dù sao con trai từ nhỏ đến lớn đều nói vậy, mỗi lần bà chỉ cần rớt hai ba giọt nước mắt là có thể khiến nó thỏa hiệp.

Lục phu nhân hỏi: "Người vừa rồi là ai? Tại sao lại ở trong nhà của con? Con không phải đã nói người có thể ở đó nhất định phải là vợ tương lai của con sao? Con trai, nhanh nói với mẹ, mẹ sắp có con dâu."

Lục Tu Giác đen mặt: "Hàng này mà cũng làm con dâu của mẹ được sao? Mẹ, mẹ đừng nói bậy. Cậu ta là một người hoàn toàn không hề quan trọng."

Lục phu nhân đương nhiên biết con trai mình đang khẩu thị tâm phi, con trai của bà, bà còn không hiểu tâm tư của nó sao? Nếu thật sự chán ghét, sao có thể để người ta vào ở trong nhà của nó? Đừng nói là ở lại, lắc lư trước mắt nó cũng không được.

Người này còn có thể chọc cho con trai bà thẹn quá thành giận, đến nỗi phải rống một tiếng cho bõ tức, không phải chân ái chẳng lẽ là bạn bè, đơn thuần đắp chăn nói chuyện phiếm? Ha hả, dù sao bà cũng không tin.

Lục phu nhân cười một hồi lâu, sau đó nói: "Cậu ấy thật đáng yêu."

Đáng yêu? Một khối gỗ kết hợp băng sơn có thể gọi là đáng yêu?

Lục Tu Giác ha hả cười lạnh: "Mẹ, đừng nói sang chuyện khác. Sau này không cần gửi quần áo rối loạn lung tung các loại, kỳ kỳ quái quái này nữa, con sẽ không bao giờ mặc đâu!"

Tuy rằng mỗi lần đều không chịu được thỉnh cầu khẩn thiết của mẹ mà mặc cái loại trang phục kỳ quái đầy hổ thẹn này, nhưng tốt xấu gì cũng chỉ khi hắn ở trong nhà một mình mới mặc, không ai thấy. Bây giờ có người khác ở cùng, còn bị nhìn thấy nữa!

Trong nháy mắt, Lục Tu Giác thật sự nổi lên tâm tư giết người diệt khẩu.

Cho nên hắn cực kỳ không chào đón người ngoài vào ở nha!

Lục phu nhân lộ ra biểu tình thương tâm muốn chết: "Con trai lớn rồi... Vậy mà gọi ta là mẹ!"

Lục Tu Giác vô lực: "... Mama, cái này không phải trọng điểm."

Lục phu nhân: "Mẹ đương nhiên biết --- đứa nhỏ đáng yêu vừa rồi, bạn trai nhỏ của con ấy, tên là gì?"

Lục Tu Giác: "..."

Ngày hôm sau, Lục Tu Giác tự làm bánh mì nướng (loại sanwich ý) cùng cà phê, đặt trên bàn ăn. Mới vừa ngồi lên, ngoài cửa liền có người đi vào. Hắn ngẩng đầu, là Mao Cửu. Vừa nhìn thấy đối phương, hắn liền nhớ tới chuyện xấu hổ tối qua, khuôn mặt tuấn tú tức khắc cứng đờ.

Mao Cửu mới từ bên ngoài tiểu khu trở về, trong tay còn cầm một túi bánh quẩy, bánh nướng và sữa đậu nành. Nhìn lên thấy bộ dáng đạm nhiên bình tĩnh của Lục Tu Giác... Cậu liền không nhịn được muốn cười.

Đặt bữa sáng lên bàn, Mao Cửu hỏi Lục Tu Giác: "Anh ăn không? Tôi mua hơi nhiều."

Lục Tu Giác liếc mắt nhìn Mao Cửu, vô sự hiến ân cần*.

*Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo (无事献殷勤,非奸即盗): Không có việc gì mà tỏ ra ân cần, không phải gian cũng là trộm.

Hắn bưng cà phê uống một ngụm, không trả lời cậu mà hỏi: "Sáng sớm cậu liền chạy ra bên ngoài tiểu khu mua mấy thứ này?"

Mao Cửu lên tiếng, "Thuận đường chạy bộ. Sáng sớm ở trong thôn phải đi tuần tra, đảm bảo tài sản của thôn dân không bị thiệt hại. Thói quen thôi."

Lục Tu Giác đối với chuyện cậu nói cũng không có hứng thú, chỉ có chút kinh ngạc vì Mao Cửu chạy xa như vậy để mua bữa sáng. Tòa chung cư hắn đang ở này là ở trung tâm thành phố, bởi vì mặt tiền đường thuận tiện, phong thủy cũng tốt, ngàn vàng khó cầu.

Khu chung cư này là hạng mục khai phá tốt nhất của công ty địa ốc trực thuộc Lục thị, Lục thị cực kỳ coi trọng hoàn cảnh và bảo an. Cho nên dù ở trung tâm thành phố, nơi này vẫn rất yên tĩnh, dưới tiểu khu có siêu thị, nhà hàng các loại, nhưng lại không có tiểu thương không có giấy phép kinh doanh. Ra khỏi tiểu khu thì phải đi một đoạn đường khá dài mới có thể gặp được người bán rong.

Không phải hắn muốn nhắc tới mấy người bán hàng rong kia, mà hắn suy đoán bữa sáng của Mao Cửu đại khái là mua ở con phố xe đẩy nhỏ bên đường, đều là người bán hàng rong cả, thuận tiện.

Đường đi tới chung cư này đều là lộ tuyến cao cấp ưu nhã, chủ yếu nhắm vào nhóm người thuộc giai cấp trung lưu, thượng lưu. Cho nên phía dưới phần lớn là chuỗi nhà hàng hoặc nhà hàng cao cấp, bán rất đắt.

Mao Cửu đại khái sẽ không tiêu uổng phí phần tiền này.

Mao Cửu nói: "Lục tiên sinh cũng dậy rất sớm."

Dậy còn sớm hơn cả cậu, ánh mặt trời vừa lên, tu luyện xong cũng chỉ mới hơn 6 giờ một chút, lúc cậu đi ngang một căn phòng nghe thấy bên trong truyền đến tiếng vang nặng nề. Âm thanh kia giống như đang đánh vào trên bao cát.

Suy nghĩ một chút, nhà này ngoại trừ cậu và Tiểu Sơn, chỉ còn Lục Tu Giác, vậy cũng đoán được.

Lục Tu Giác có chút kinh ngạc với thái độ nhẹ nhàng của Mao Cửu, phải biết hôm qua, hai người bọn họ giống như kẻ thù chạm mặt vậy. Hắn trêu chọc Mao Cửu, Mao Cửu hận không thể một chân đá hắn tàn phế.

Hắn suy nghĩ một lát, dừng lại động tác ngậm bánh mì, dương cằm nói: "Không cần vọng tưởng giảm miễn tiền điện nước, nhiều nhất cho các cậu ở lại một tuần, quá một tuần, tôi cũng mặc kệ các cậu có chỗ đặt chân hay không, đều phải thu dọn sạch sẽ rời đi."

Mao Cửu ngoài ý muốn không hề tức giận, hai tròng mắt đen như mực chăm chăm nhìn thẳng Lục Tu Giác. Một lúc lâu sau, cười khẽ một tiếng, nói: "Lục tiên sinh, tối hôm qua anh rất đáng yêu. Đặc biệt là lỗ tai thỏ run run trên đỉnh đầu, nếu để các cô gái trong thôn của tôi nhìn thấy, thế nào cũng nháo nhào đòi mua một bộ. Lục tiên sinh, nếu anh đến thôn của tôi, nhất định sẽ khiến bọn nhỏ thích, bởi vì cả anh lẫn chúng đều rất đáng yêu."

Mao Cửu nói xong, không đợi hắn phản ứng lại, dưới chân giống như bôi dầu chuồn ra khỏi phòng ăn. Chân trước mới vừa bước ra, sau lưng liền nghe thấy bên trong truyền đến âm thanh đặt mạnh ly lên bàn. Đập thật vang dội, còn có thể nghe được mấy lời lầm bầm không thể khắc chế của Lục Tu Giác.

Liên tiếp mấy lời thô tục khiến người nghẹn họng trân trối, tổng hợp vài tiếng ngôn ngữ địa phương, trong đó vậy mà còn hỗn loạn thêm một vài câu ngoại ngữ. Khiến người ta phải kinh ngạc cảm thán kho từ ngữ phong phú, đồng thời cũng kinh ngạc khi Lục gia Lục thiếu từ trước tới nay cao quý ưu nhã vậy mà xổ hết bài này đến bài khác như lưu manh thổ phỉ.

Tâm tình của Mao Cửu cực kỳ tốt, đi lên lầu gọi Tiểu Sơn xuống ăn. Tiểu Sơn đã sớm rời giường, chỉ là sáng sớm thấy con Husky kia điên cuồng dưới phòng khách, nhóc liền quay trở lại phòng nghỉ.

Bây giờ có chút lắp bắp dò hỏi: "Cửu ca, con chó kia vẫn ở bên dưới sao?"

"Xuống ăn đi, không còn."

Tiểu Sơn thở phào nhẹ nhõm, đi xuống lầu.

Dưới lầu không có ai, phòng ăn cũng không có. Hiển nhiên là người nào đó đã bị chọc tức bỏ chạy.

Mao Cửu nhìn lướt qua mặt bàn và bồn rửa chén trong phòng bếp, đều thật sạch sẽ. Chén, đũa, đĩa và ly đều được rửa sạch sẽ đặt trong tủ chén, bày biện thật chỉnh tề. Đũa ra đũa, chén, đĩa, ly, xếp gọn vào nhau, nhìn qua đã sạch sẽ ngăn nắp còn cảnh đẹp ý vui.

Dưới sự tức giận vẫn không quên dọn rửa chén đĩa mình đã dùng, chứng minh người này khống chế bản thân rất tốt, hàm dưỡng cao, hoặc là có thói quen ở sạch lại thêm chứng cưỡng bách. Mao Cửu cảm thấy cái trước khả năng cao hơn, đương nhiên cũng không bài trừ việc hắn có chút thói ở sạch.

Cái này không phải chuyện xấu, ít nhất đảm bảo mấy ngày ngắn ngủi sắp tới cậu đều có thể ở trong một hoàn cảnh khiến người thư thái. Dù sao thì ở cùng một vị chủ nhà có hàm dưỡng cao, tính tự khống chế tốt, hơn nữa còn có một chút khiết phích thật sự rất không tồi, trừ bỏ loại tính cách một lời khó nói hết của hắn cùng với đam mê thiếu nữ nào đó thì tất cả đều rất hoàn mỹ.

Tiểu Sơn nhìn xung quanh một hồi, rõ ràng thả lỏng không ít, nói: "Cửu ca, Lục tiên sinh không ở đây."

"Ừm, hẳn là đi làm rồi."

"Lục tiên sinh... tính tình thật không tốt."

Mao Cửu mở túi ra nhìn, phát hiện thiếu một phần sữa đậu nành, một cái trứng luộc nước trà, trong mắt không khỏi dâng lên ý cười. Nghe vậy nhíu mày, nhưng thật nhanh liền thả lỏng: "Tiểu Sơn, Lục tiên sinh thu lưu chúng ta, để chúng ta ở lại đây, hẳn nên cảm tạ hắn. Lại nói, là chúng ta mang thêm phiền toái cho Lục tiên sinh."

"Nhưng mà Lục tiên sinh vẫn luôn nhắm vào anh, hơn nữa, anh trai của Lục tiên sinh vì báo đáp anh mới đưa anh vào ở. Nếu không phải bọn họ tới đón chúng ta, chúng ta cũng có thể ở khách sạn hoặc nhà trọ. Ở lại để bị khinh bỉ, còn không bằng dọn đi ra ngoài."

Mao Cửu bình tĩnh nhìn Tiểu Sơn: "Tiểu Sơn, bởi vì nhóc sợ chó."

Tiểu Sơn bị chọc thủng mục đích thật, vừa xấu hổ lại hổ thẹn, cũng có thất vọng khi mục đích tan vỡ, rầu rĩ hút một ngụm sữa đậu nành: "Thật xin lỗi, Cửu ca..."

"Không sao, con trai thì nên hoạt bát một chút, lại nói, tính tình của Lục tiên sinh cũng không tính là quá kém, cùng lắm thì..." Khắc nghiệt, độc miệng lại miệng tiện mà thôi.

Mao Cửu giả vờ khụ khụ, "Hắn chỉ là nội tâm có chút thiếu nữ thôi."

Tiểu Sơn: "???"

Tuy rẳng Tiểu Sơn không rõ vì sao thái độ của Mao Cửu đối với Lục Tu Giác thay đổi lớn như vậy trong một đêm, nhưng tiếu ý nơi khóe mắt đầu mày của Mao Cửu lại rất rõ ràng.

"Ăn đi. Ăn xong chúng ta lại đến cục cảnh sát một chuyến."

Lục Tu Giác leo lên SUV* của mình rời khỏi chung cư, nhìn thoáng qua sữa đậu nành cùng trứng luộc nước trà hắn ma xui quỷ khiến lấy đi ở một bên, trên mặt mang theo ghét bỏ.

*SUV (Sport Utility Vehicle): Xe thể thao đa dụng.

Cũng không phải ghét bỏ mấy thứ này từ quán ven đường, hắn năm đó mười sáu tuổi chạy ra ngoài, sau đó đi tòng quân, còn có loại khổ nào mà chưa nếm qua. Hắn chỉ ghét bỏ Mao Cửu. Tuy trong lòng cực kỳ ghét bỏ Mao Cửu, nhưng mà thân thể lại rất thành thật. (Ha hả =))))))) nguyên văn đó, tui hổng có chém đâu)

Ôm thái độ nếm thử, Lục Tu Giác uống một ngụm sữa đậu nành, mùi hương đậu nồng nàn lập tức tràn ngập, vị ngọt vừa phải khuếch tán nơi đầu lưỡi. Sữa đậu nành vậy mà ngoài ý muốn uống thật ngon.

"Trù nghệ chẳng ra gì nhưng khẩu vị lại tinh tế."





Lục Tu Giác lẩm bẩm một câu, uống hết sữa đậu nành trên tay. Sau đó nhanh chóng dừng ánh mắt lại trên quả trứng luộc nước trà đã có chút lạnh, giải quyết xong quả trứng hương vị cũng không tệ kia, hắn liền nghĩ ngày mai dứt khoát để Mao Cửu mua giúp hắn một phần.

Cùng lắm, cùng lắm thì giảm một phần phí điện nước.

Ăn uống no đủ, tâm tình Lục Tu Giác trở nên có chút vui sướng. Hơi hơi híp mắt, chạy xe đi về hướng đường cao tốc. Xe trên đường cũng không nhiều, giao thông cũng không đông đúc, đại khái vì vẫn còn khá sớm. Dù sao thì phần lớn người mua được xe hơi cũng không cần phải đi làm sớm như vậy, Lục Tu Giác thân là đương gia của Lục thị, vẫn cần phải làm tấm gương tốt.

Hắn chạy xe rất ổn định, không nhanh không chậm, tốc độ ở trong mức quy định. Có mấy chiếc xe chạy rất nhanh, vượt qua hắn. Hắn cũng không chút hoang mang lái xe, ngước mắt thoáng nhìn một chiếc Land Rover* ở phía sau đi theo mình, đang dần dần tiếp cận.

*Land Rover: một thương hiệu xe hơi hạng sang của Anh.

Lục Tu Giác nhướng mày, thói quen trải qua nhiều năm khiến hắn có độ cảnh giác nhất định với nguy hiểm. Dưới chân giẫm chân ga, SUV nhanh chóng tăng tốc. Chiếc Land Rover ở phía sau cũng tăng tốc theo, vẫn luôn duy trì một khoảng cách nhất định với hắn.

Lục Tu Giác vừa chú ý tình hình giao thông phía trước, vừa không chút hoang mang cắt đuôi người theo dõi. Kẻ thù trên thương trường? Hẳn không phải. Cơ nghiệp của Lục thị rất lớn, tuy rằng chọc cho nhiều người đỏ mắt, nhưng luôn hành sự điệu thấp, cũng luôn hưởng ứng sự kêu gọi của quốc gia. Nhờ vậy mà Lục thị được người trong tối ngoài sáng nâng đỡ, nếu không làm sao tạo nên địa vị thành tựu không thể dao động ở đế đô.

Không có kẻ thù ngu xuẩn nào trắng trợn táo bạo như vậy đối nghịch với Lục thị, hơn nữa Lục thị từ trước đến nay hành thiện giúp người, dù cho thương trường vô tình, lợi ích là trên hết, Lục thị làm việc cũng sẽ để lại một con đường, tuyệt đối không làm chuyện thiếu đạo đức như hại người tan cửa nát nhà.

Cho nên khả năng là kẻ thù này có thể loại trừ.

Như vậy là kẻ thù trước kia của hắn? Hắn lúc trước cũng có chạy tới đánh hạ vài cái cứ điểm buôn ma túy, nhưng hắn làm chuyện tốt không lưu danh, làm chuyện xấu lại càng không lưu danh. Kẻ thù trước kia cũng tìm không tới được chỗ hắn.

Vậy đó là ---

"Trộm kim tặc"?

Ngày đó kẻ rình trộm ở khách sạn đối diện Minh Khúc Viên hẳn cũng là đám người Trộm Kim Tặc này. Trộm Kim Tặc bắt được một khối thịt, xé xong liền sẽ tìm kiếm khối tiếp theo. Hai ngày trước cuối cùng cũng gửi ngón tay của đứa nhỏ về, tạo đả kích lớn với Chu gia. Phỏng chừng trong hai ngày nay không chịu nổi, giao tiền chuộc cho Trộm Kim Tặc khiến bọn chúng giết con tin rồi.

Cho nên bây giờ, mục tiêu của bọn chúng là hắn?

Lục Tu Giác có chút nghiền ngẫm cười, trong mắt lại là hàn đàm sâu không thấy đáy, một mảnh lạnh băng khiếp người. Dưới chân buông lỏng chân ga, tốc độ xe lại giảm xuống, Land Rover phía sau cũng giảm tốc độ xe.

Đi tiếp chừng hai phút, Lục Tu Giác bỗng nhiên giẫm lên chân ga, chiếc xe lao đi tựa như mũi tên rời cung. Trong chớp mắt liền vứt Land Rover phía sau lại một khoảng thật xa, người lái xe hiển nhiên ý thức được Lục Tu Giác đã sớm phát hiện ra bọn chúng, lúc nhanh lúc chậm rõ ràng là đang thăm dò. Lập tức cũng không cất giấu nữa, mạnh mẽ nhấn ga đuổi theo.

Như vậy liền có thể thấy trên đường cao tốc vào sáng sớm, một chiếc SUV cùng một chiếc Land Rover, một trước một sau truy đuổi nhau, tốc độ tăng lên gấp đôi mức quy định. Khoảng cách giữa hai xe dần thu nhỏ lại, Land Rover ở phía sau cơ hồ đuổi tới sát đuôi SUV, nhưng khi hắn giẫm ga sắp đụng tới, tốc độ của SUV bỗng nhiên tăng cao, lại kéo ra một khoảng cách.

Cứ vậy lặp lại ba bốn lần, người kia có ngu xuẩn cỡ nào cũng biết mình bị chơi. Lập tức phẫn nộ cực kì, điên rồ nhấn ga, hoàn toàn không màng tới mình đang ở trên đường cao tốc, chỉ lo chăm chăm đâm tới chiếc SUV trước mặt.

Lục Tu Giác giẫm lên chân ga, né tránh chiếc xe đột nhiên xuất hiện phía trước. Ở trên đường cao tốc dần dần trở nên chen chúc, chiếc xe vẫn cứ xuyên qua một cách thành thạo, linh hoạt, giống như cá gặp nước.

Kẻ phía sau lại không quá rành đua xe, ban đầu xe không quá nhiều, hắn cũng chỉ cần chạy thẳng về phía trước, ôm cua một chút cũng không thành vấn đề. Nhưng hiện tại dòng xe dần đông đúc, hắn giống như lấy trứng chọi đá, ban đầu chật vật né tránh, lúc sau trở thành kinh hoảng thất thố.

Loại người này, trong mắt chỉ có tiền, tàn nhẫn độc ác, lại cố tình tích mệnh sợ chết. Đúng là quá châm chọc.

Lục Tu Giác biết đoạn đường phía trước có một chỗ rẽ, góc độ còn khó nhằn hơn, từng xảy ra rất nhiều sự cố, rất nguy hiểm. Trừ phi là cao thủ đua xe, nếu không, chạy xe với tốc độ cao rất dễ đụng phải vòng bảo hộ, nghiêm trọng một chút còn bay cả xe lẫn người ra ngoài.

Hắn giảm tốc độ xe, trong dòng xe cộ rất khó nhận ra được. Đặc biệt là người bên trong Land Rover lúc né tránh các loại hung hiểm đã sắp mệt gần chết, đột nhiên nhìn thấy mục tiêu của mình cách càng ngày càng gần chỉ còn lại khoái cảm được trút cơn giận.

Lục Tu Giác khống chế tốc độ xe cực kỳ lão luyện, giống như một tay đua xe già đời. Luôn treo chơi Land Rover phía sau, tạo cho đối phương một loại ảo giác tựa như sắp đuổi tới lại tựa như đuổi thế nào cũng không kịp.

Nóng vội, kinh hoảng cùng phẫn nộ tra tấn người cầm lái, hắn đỏ mắt, mạnh mẽ nhấn ga đâm về phía SUV trước mặt, hắn mặc kệ sống chết của mục tiêu, cũng quên đi tiền tài. Trong ván cờ vô hình này, hắn giống như một con chuột bất lực bị mèo trêu đùa, còn tưởng mình nắm chắc thắng lợi, tưởng mình mới là kẻ đi săn.

Lục Tu Giác tay chân không ngừng điều khiển, gạt cần số phối hợp cùng mạnh mẽ đạp phanh xe, đánh tay lái, làm cho chiếc xe giống như một con cá kiêu ngạo hất đuôi, hoàn thành một lần lướt tới cực kỳ xinh đẹp.

Mà người lái phía sau kỹ thuật lại không tốt như vậy, trực tiếp đụng phải lan can, đâm đến nỗi lan can bị cong ra ngoài một mảng lớn. Xe trực tiếp chết máy, nửa trước đầu xe bị sụp xuống. Xe bị hủy, tánh mạng của người bên trong phỏng chừng cũng phiêu~

Rất nhiều xe tới tới lui lui cũng dừng lại xem, trong khoảng thời gian ngắn ngủi liền khiến đường tắc nghẽn lại. Lục Tu Giác nhìn trạng huống phía sau qua kính chiếu hậu, búng ngón tay một cái vang dội.

"Trên đường cao tốc không thể đua xe, luật giao thông đều ăn vào trong bụng rồi ha."

Lục Tu Giác rung đùi đắc ý một chút, sau đó thảnh thơi gọi điện thoại --- báo cảnh sát.

Kẻ bắt cóc tống tiền, giết con tin xảy ra tai nạn xe cộ, không báo cảnh sát chẳng lẽ muốn lưu họa lại cho người khác sao?

Mao Cửu dẫn theo Tiểu Sơn đứng ở trạm xe buýt đầu đường chờ xe, từ chỗ cậu đi đến cục cảnh sát chỉ cách một khu thôi. Vốn dĩ cậu có thể đi bộ tới, bước chân của cậu nhanh. Chỉ là Tiểu Sơn không tập võ, không phải người biết võ, vậy thì chỉ có thể ngồi xe buýt.

Cậu cũng không muốn để Tiểu Sơn lại chung cư, nếu đưa cậu nhóc ra ngoài thì thuận tiện để nhóc trải đời một chút. Manh bà đại khái cũng có ý này, nếu không sẽ không cầu cậu mang Tiểu Sơn theo.

A Linh đã chết, Manh bà một thân một mình lẻ loi hiu quạnh. Bà cũng là người đã bước nửa bước vào quan tài, không yên tâm Tiểu Sơn. Để Mao Cửu mang nhóc theo, có ý tứ gửi gắm, cũng có ôm một chút hy vọng xa vời tìm được thân nhân của Tiểu Sơn.

Cho nên dù mang theo một người có vẻ có chút phiền phức, Mao Cửu cũng không oán hận một lời. Cậu vốn dĩ là một người ôn nhu, bằng không sẽ không thay thế thân phận của Mao lão làm một tuần cảnh, thân thiết với người già trẻ nhỏ trong thôn.

Không có một chút không kiên nhẫn với mấy việc lặt vặt này.

Hai người đang đứng chờ xe buýt, sau lưng là một hàng nam nam nữ nữ, hơn phân nửa đều đang cúi đầu nhìn di động trên tay. Có một a bà đẩy xe rác màu xanh lục đi ngang qua, cách đó không xa là hai cái thùng rác mùi hôi huân lên tận trời.

Một cô gái mặc váy trắng để tóc dài ở phía sau lưng Mao Cửu bóp mũi bất mãn oán giận: "Trời nóng, người đều biến lười. Để cho rác rưởi vứt ở đây mùi hôi muốn chết, không cách một tiếng thu dọn một lần được sao? Hôi như vậy... hẳn là để cả ngày rồi."

Bạn trai cô bung dù che trên đầu cô, nghe vậy thấp giọng nói: "Cố chịu một chút, xe sắp tới rồi."

Cô gái tóc dài không quá vui: "Quá hôi..."

Mao Cửu phát hiện, không phải chỉ có cô gái tóc dài cho là như vậy, những người khác tuy ngoài miệng chưa nói, nhưng hành động đều biểu lộ, đúng là hôi đến mức bọn họ khó mà chịu đựng. Hơn nữa từ lời nói của cô gái có thể suy đoán bình thường cũng không phải vậy, mặc dù là giữa hè cũng cách một tiếng thu dọn một lần, cho nên sẽ không hôi đến thế.

Thành phố lớn tương đối chú ý vệ sinh, dù sao thì lượng người cũng lớn, nhất định phải phòng ngừa dịch bệnh, còn phải chú ý đến bộ mặt của thành phố. Đặc biệt là đế đô.

Mùi hôi kia Mao Cửu ngửi cũng thấy ghê tởm, hơn nữa hình như là mùi thối rữa của thịt.

Mao Cửu cảm thấy, dù là loại mùi hôi nào cũng không thể qua được mùi thịt thối rữa, có thể làm người ta đến cơm tối qua cũng có thể nôn ra.

Mao Cửu cau mày nhìn chằm chằm chỗ rác kia, a bà đang thu dọn thùng rác, xách túi đựng rác bên trong ra. Bà cũng không phải trực tiếp lôi túi rác bên trong, bởi vì dáng người nhỏ gầy, túi rác kia lại quá nặng, phỏng chừng phải một người đàn ông trưởng thành mới nhấc lên nổi.

A bà đẩy thùng rác ngã trên mặt đất, từng chút một kéo túi rác ra. Túi rác đầu tiên rất dễ dàng kéo ra, đến cái thứ hai, bởi vì bên trong đựng quá đầy, lúc đẩy ngã không cẩn thận tản ra ngoài.

Tức thì, cỗ mùi hôi kia càng đậm hơn. Người đi ngang qua vội vàng che mũi, có người còn buồn nôn. Người trong trạm xe đều che mũi, vẻ mặt chán ghét. Xe buýt tới, chậm rãi dừng lại, người phía trước đều gấp chờ không nổi nhanh chóng lên xe, giống như chạy trốn vậy.

Đến phiên Mao Cửu, cậu dừng tại chỗ bất động, người phía sau ồn ào oán than.

Mao Cửu chú ý tới lúc thùng rác ngã có một cái thùng giấy rất lớn lăn xuống, bên trong hẳn là đựng thứ gì đó rất nặng, bởi vì lúc nó rơi xuống phát ra âm thanh trầm đục nặng nề.

A bà thu thập tất cả rác rưởi, nhặt thùng giấy lên. Bà muốn đổ đồ bên trong ra, giữ lại thùng giấy. Giẫm bẹp rồi mang về nhà có thể bán được một chút tiền.

Người ở phía sau thúc giục: "Cậu có đi không vậy? Đừng đứng cản đường chứ?"

Tiểu Sơn ngẩng đầu nhìn Mao Cửu: "Cửu ca, chúng ta không lên xe sao?"

Mao Cửu thu hồi tầm mắt: "Lên đi ---"

"A!!!!"

"Có người chết! Có người chết!"

"Có thi thể á --- trong thùng giấy đựng thi thể ---"

Đám người nhất thời hoảng loạn, a bà là người đầu tiên phát hiện thi thể sợ tới mức lùi lại vài bước, ngã ngồi trên mặt đất, đứng cũng đứng dậy không nổi. Có mấy tráng hán gan lớn tiến lên nhìn một cái, tức thì đều che mũi chạy tới một bên nôn ói.

Mao Cửu ba bước thành hai bước tiến lên xem xét, xông vào mũi chính là mùi hôi thối có thể huân người đến ngất xỉu. Che mũi chịu đựng mùi hôi chui vào khoang mũi, xem xét tình hình bên trong.

Thùng giấy chứa đựng một cái thi thể, trình độ hư thối thật cao, là thi thể của một đứa nhỏ khoảng bảy tám tuổi, quần áo trên người còn rất mới. Không dễ tính được thời gian tử vong, dù sao cũng là giữa hè, trời nóng dễ dàng làm cho thi thể hư thối nhanh.

Mao Cửu mắt sắc chú ý tới trên tay trái của thi thể đứa nhỏ thiếu mấy hai đốt ngón tay, nhìn chỗ cắt rất bằng phẳng, hẳn bị dao rất sắc bén cắt xuống.

Trừ chỗ đó ra, cổ họng còn có một dấu siết đã từ tím dần biến thành màu đen, hẳn là vết thương trí mạng.

Thật rõ ràng, đứa nhỏ này bị giết.

Tiểu Sơn đi tới nhìn một cái, sau đó không đành lòng dời ánh mắt. Hắn hỏi: "Cửu ca, bây giờ làm sao?"

"Báo cảnh sát."

Cảnh sát nhanh chóng tới nói, nơi này xem như là trung tâm thành phố, ở trung tâm thành phố mà còn xuất hiện án mạng? Hiệu suất làm việc của cảnh sát rất cao, cũng cực kì chuyên nghiệp, kéo dây cảnh giới màu vàng ngăn cách người ngoài. Một nhóm cảnh sát kiểm tra thi thể trong thùng giấy, một nhóm lấy lời khai từ người xung quanh.

Mao Cửu là người báo án, bị đưa đi lấy lời khai. Đây là trình tự bình thường, cảnh sát muốn biết người đầu tiên chứng kiến có phát hiện gì không. Dù sao thì từ lúc thi thể bị phát hiện cho tới khi bọn họ tới, có thể bị phá hư trong một khoảng nhất định.

Lúc này manh mối từ người chứng kiến đầu tiên rất quan trọng, a bà lúc trước sợ tới mức hồn phi phách tán, lộn xộn không có tin tức hữu dụng gì. Ngược lại Mao Cửu tích cực phối hợp, trật tự rõ ràng, nói ra vài điểm manh mối tương đối quan trọng.

Bởi vì cậu rất phối hợp, cho nên cảnh sát hỏi chuyện cũng bày vẻ mặt ôn hòa với cậu.

Sau đó Lão Tiền tới, một bên chỉ huy người đưa thi thể và thùng giấy cùng trở về, một bên hỏi Mao Cửu: "Cậu nói tay trái của đứa nhỏ thiếu mất hai đốt?"

Mao Cửu gật đầu.

"Không phải khuyết tật bẩm sinh?"

Mao Cửu nói: "Mặt cắt rất bằng phẳng, cũng thối rữa."

Mặt cắt thối rữa chứng minh miệng vết thương đó mới tạo thành, khuyết tật bẩm sinh hoặc bị cắt thật lâu trước kia, mặt cắt sẽ không bởi vì thi thể tử vong mà hư thối --- cái này không giống như thi thể thối rữa.

Diện tích hư thối của thi thể chỉ ở khuôn mặt, bụng, tứ chi còn chưa thể đạt tới trình độ thối rữa như vậy. Bởi vì thi thể sau khi chết không bao lâu, trước sẽ thối rữa ở phần đầu, mặt đến bụng, cuối cùng lan ra khắp thi thể. Mà thi thể này tứ chi đều hoàn hảo, chỉ có hai đốt ngón tay trên tay trái kia bắt đầu hư thối.

Cái này liền chứng tỏ miệng vết thương kia mới tạo thành cách đây không lâu, hoặc nói, hai đốt ngón tay kia bị cái gì đó cắt xuống không bao lâu.

Manh mối đã đến đây, Lão Tiền sao còn không rõ đứa nhỏ kia chính là đứa nhỏ của Chu gia. Không ngờ bọn họ ngàn phòng vạn phòng cũng không giữ lại được người Chu gia đi giao tiền chuộc.

Trộm Kim Tặc vừa thu hết tiền chuộc sẽ lập tức giết con tin, huống chi người Chu gia giao một nửa tiền chuộc, làm như vậy chỉ sợ đã chọc giận đối phương.

Lão Tiền hung hăng hút một hơi Nhuyễn Trung Hoa, loại này đắt muốn chết, ngày thường ăn mặc cần kiệm mới dám hút một bao như vậy. Cũng chỉ có gặp được loại án khó giải quyết như thế này ông mới dám hút.

"Cậu trai trẻ, phiền cậu đến cục cảnh sát một chuyến lấy khẩu cung." Lão Tiền dập tắt tàn thuốc, ném vào hộp gạt tàn, thở dài nói.

Ông có chút lo lắng, sợ Mao Cửu không phối hợp, dù sao thì có phần lớn người không quá nguyện ý muốn quan hệ gì với cục cảnh sát, cho dù không phạm tội gì cũng không muốn. Là kiêng kị cũng là chột dạ, loại địa phương chính khí lăng nhiên như cục cảnh sát tổng sẽ khiến người vô cớ chột dạ.

Mao Cửu cũng sảng khoái: "Cảnh dân hợp tác, tôi hiểu."

Lão Tiền kinh ngạc trong chớp mắt, ngay sau đó liền sinh hảo cảm với Mao Cửu.

Mao Cửu còn nói thêm: "Tôi từ Đại Long Thôn tới, thay thế Manh bà nhận lại thi thể của cháu gái. Cháu gái của Manh bà lúc trước truyền về tin báo tử, nói là xảy ra chuyện ngoài ý muốn ở đây."

Lão Tiền gật gật đầu, nghĩ muốn hỗ trợ: "Cô ấy tên gì? Tôi cho người đi hỏi thử."

"Cô ấy tên Phương Linh."

Lão Tiền thoáng chốc khiếp sợ ngẩng đầu, cả nước người trùng tên trùng họ không ít, có thể trùng tên trùng họ, lại cùng một chỗ tới cũng chỉ có một người như vậy. Chuyện này đúng là quá trùng hợp.

Sau một lúc lâu mới lắc đầu, Lão Tiền trầm mặc lại muốn hút thuốc. Nhịn nhẫn một hồi vẫn không hút, ông già rồi, có thể hút ít một chút thì hút ít đi.





"Cậu tới cũng không biết là đúng lúc hay là không khéo nữa."

Không khéo đó là không thể nhìn mặt người chết lần cuối, đúng lúc lại là thi thể hỏa táng thiếu chút nữa bị nhận đi."

Mao Cửu kinh ngạc, dò hỏi nguyên nhân chết của Phương Linh.

Không thể trách cậu cảm thấy kì quái, Phương Linh tuy không thường trở về Đại Long Thôn, nhưng thật hiếu thuận. Mỗi lần trở về đều là bộ dáng thật có thể diện. Chuyện làm cậu cảm thấy nghi hoặc, khó hiểu nhất chính là Mao lão đã từng nói qua, Phương Linh là một người trường thọ.

Công phu xem tướng đoán mệnh của Mao lão không tệ, trên cơ bản, một lời nói ra đều đúng tám chín phần. Chỉ là ông cũng nói qua, thứ gọi là mệnh này có thể thay đổi trong nháy mắt, một giây trước mệnh đại phú đại quý, giây tiếp theo có thể biến thành kỳ hồ cả đời lang bạt.

Gặp gỡ một người, trải qua một việc, hoặc thay đổi một chút suy nghĩ cũng có thể thay đổi vận mệnh của chính mình, mệnh số không phải tuyệt đối.

Phương Linh vốn có mệnh trường thọ, hiện giờ đã chết. Điều này chứng minh đã có cái gì đó thay đổi mệnh số của cô ấy.

Mao Cửu nói thân phận tuần cảnh Đại Long Thôn của mình cho Lão Tiền, Lão Tiền cũng báo một ít tin tức liên quan đến Phương Linh cho cậu. Nghe tới Phương Linh đã chết còn có thể đứng lên, tự chạy đi hỏa táng mình, Mao Cửu nhíu mày: "Hành thi?"

Lão Tiền không nói, dù sao cũng là nhân viên công vụ, khó mà nói những chuyện như vậy.

Mao Cửu cũng hiểu, bởi vậy dọc theo đường đi đều an tĩnh hồi tưởng về những thứ liên quan đến Hành thi.

Mao lão từng nhắc tới Hành thi. Hành thi, người tuy đã chết nhưng vẫn còn có thể sinh hoạt. Từ thời xa xưa, trong các tiểu thuyết thần quái có truyền đi một ít, một là biến thành từ thi thể trong dã mộ, có thể tự động hành tẩu tìm kiếm máu tươi, gọi là Cương thi. Còn lại là người chết trong vòng bảy ngày, bị người khác thao túng trở thành Hành thi không có thần trí, chỉ biết nghe lệnh hành sự.

Người chết trong vòng bảy ngày, bảy phách tiêu tán, ba hồn rời thân, lúc này thi thể bắt đầu hư hoại, tứ chi cứng đờ nhưng không ảnh hưởng việc đi lại. Bởi vậy có thể dùng để tạo thành Hành thi mà sử dụng.

Hành thi không khác biệt gì với người bình thường, chỉ là biểu tình dại ra, không nói chuyện, giống như một bức tượng băng. Nhưng chỉ cần không nói lời nào, sẽ không có người hoài nghi đây là một khối thi thể.

Hành thi kỳ thật bắt nguồn từ chiến tranh. Thời xa xưa, một ít thuật sĩ làm việc dưới trướng đế vương vì luyện chế ra một loại binh lính vừa bất tử lại có sức lực vô cùng lớn, bọn họ bắt đầu bắt người sống để luyện. Sau đó bọn họ phát hiện người sống không thể trở thành công cụ tác chiến hoàn mỹ, không có tư duy, tuyệt đối nghe lệnh hành sự thì bắt đầu dùng người chết để luyện.

Chỉ cần thuật pháp không bị phá hỏng, Hành thi sẽ vĩnh viễn nghe lệnh, còn sẽ không phản bội, trở thành một quân đoàn cực kỳ cường đại.

Trong thời loạn, thi thể là nhiều nhất, nhưng thuật sĩ cũng nhiều. Là thời đại loạn lạc nhất, thi thể đều bị luyện thành Hành thi, liền bắt đầu giết người sống. Đây là một thuật pháp cực kỳ tà ác, tàn nhẫn, sau đó bị xem như tà đạo, không được lưu truyền trong chính đạo.

Cho tới bây giờ, môn phái có thể luyện chế và sử dụng Hành thi đã không còn lại bao nhiêu. Nhiều lần loạn lạc, còn vẫn luôn bị chèn ép, lại bị xem là tà đạo, không ai học tập nên truyền thừa bị chặt đứt.

Cho dù có môn phái còn lưu trữ nhưng cũng sẽ không sử dụng loại tà thuật này.

Mao Cửu suy đoán, có lẽ là đệ tử của môn phái nào đó dùng loại tà thuật này, giết người sau đó luyện thành Hành thi, sử dụng bọn họ bắt cóc, giết con tin và giao dịch tiền, vì vậy mà người đứng sau màn trốn được cũng thật kỹ.

Chỉ là cái loại tà thuật này, không trừ không được!

Thiên sư giới tuy không có quy định văn bản rõ ràng, lại có một chút quy định không thay đổi, đó là gặp tà trảm tà. Cho dù gặp được người không cùng môn phái, chỉ cần là kẻ tà ma ngoại đạo, cũng có trách nhiệm trảm tà vệ đạo.

Lão Tiền rất kinh ngạc tính nhạy bén của Mao Cửu, nếu gia nhập đội của bọn họ, chẳng phải như hổ thêm cánh sao? Trong lòng lập tức nổi lên tâm tư muốn mượn sức, nhưng ông cũng không biểu hiện ra ngoài ngay, tuy rằng có năng lực, nhưng phẩm hạnh lại càng quan trọng.

"Phương Linh lúc ở Minh Khúc Viên chính là người đi lấy tiền chuộc từ chỗ Chu gia."

************

Lục thiếu dễ thương đáng yêu là thật, nhưng tác giả thì không...

Đúng là hố người mà chời đất quỷ thần ơi, một chương dài gần gấp 4 lần một chương bình thường, gấp 4 lần a 4 lần!!!!!!!!

Làm xong thiệt muốn hộc máo bỏ mình...

Tui bắt đầu nghỉ tết dồi, lết mông đi làm lì xì tết cho mấy cô đây ~~

Ngày dọn nhà, đêm dịch truyện, nhân sinh bận rộn a bận rộn ~~~~
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như Một ngày bình thường của sinh viên trên thế giới, cay sen da rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status