Thiên sư không xem bói

Chương 3: Tin vào khoa học



Mao Cửu bò lên trên thuyền, cầm sọt tre trả lại cho bà bà kia. Lại lấy chút tiền trong túi trả cho nến và rượu trắng mới vừa dùng, bà bà tỏ vẻ không cần. Bà nói vài thứ kia vốn là để cúng Hà Bá, bây giờ Thủy Quỷ làm loạn, ô uế thanh danh của Hà Bá. Diệt trừ nó còn có ích hơn hiến tế.

Mao Cửu trầm mặc một chút, nắm tay để ở bên môi ho khan vài cái, nói: "Bà bà, chúng ta người đọc sách, không nên nói chuyện quỷ thần. Tử bất ngữ quái lực loạn thần*."

*Tử bất ngữ quái, lực, loạn, thần (子 不 語 怪, 力, 亂, 神): Một câu trong Luận Ngữ,nghĩa là Khổng Tử không nói chuyện quái dị, bạo lực, phản loạn, quỷ thần.

Bà bà cười tủm tỉm, khoe ra cái miệng không răng: "Bà không đọc sách."

"... Bà bà, chúng ta là người kế tục của chủ nghĩa xã hội, cần phải nói chuyện có khoa học."

Bà bà cứ cười như vậy nhìn hắn, rất có "ngươi chém, ngươi chém, ngươi chém đến rách trời, tin một chữ xem như bà thua"* bình tĩnh thái độ.

*Câu này nhà Tung Hoành Bát Hoang edit mượt quá chừng nên tui giữ luôn.

Mao Cửu: "... Bà bà thật là có khí thế."

Mao Cửu ngồi xuống bên cạnh bà bà, vẫy vẫy tay, Tiểu Sơn vội vàng chạy tới, mở bình nước quân dụng màu xanh đưa cho Mao Cửu. Hắn nhận lấy ung dung thong thả uống nước, không thèm để ý xung quanh có rất nhiều ánh mắt len lén nhìn hắn, những ánh mắt bán tín bán nghi mang theo tìm tòi nghiên cứu cùng kính sợ, đương nhiên cũng có hoài nghi.





Lúc này, đứa nhỏ được đưa lên boong tàu, cả người ướt đẫm, đắp một cái khăn lông lớn. Sắc mặt tái nhợt, môi không có chút máu, nhìn qua bộ dáng suy yếu chưa kịp hoàn hồn.

Mẹ đứa nhỏ xông lên ôm lấy con, vừa khóc vừa nhẹ dùng lực đánh: "Cho con bướng bỉnh! Rơi xuống nước khiến thủy hầu tử bắt lấy, thiếu chút nữa liền đi gặp Diêm Vương. Làm mẹ lo lắng muốn chết!"

"Mẹ, mẹ..."

Chủ thuyền khuyên nhủ mẹ đứa nhỏ: "Đừng trách trẻ con. Không khéo lại doạ nó, cho nó uống chút nước rồi thay quần áo ướt ra, để nó nghỉ ngơi, từ từ thôi."

Người mẹ cảm kích gật đầu, đang muốn ôm con lên bỗng nhiên phát hiện đứa nhỏ không thích hợp. Luôn dựa vào ngực nàng run rẩy, môi run không ngừng, còn phát tím. Mí mắt giật giật, tròng mắt trợn trắng đảo qua đảo lại. Nàng hoảng sợ: "Tế đệ, con làm sao vậy? Đừng dọa mẹ!"

"Mẹ, mẹ, con lạnh, chân, chân... Đau."

Chủ thuyền cũng nghe thấy, vội vàng xốc khăn lông lên, vừa nhìn thấy trên bắp chân đứa nhỏ xuất hiện một dấu vết màu đen thật lớn liền hoảng sợ. Chủ thuyền bị doạ ngã khiến mọi người chú ý, nhìn thấy dấu vết trên chân đứa nhỏ cũng bị doạ hết hồn. Nữ sinh vừa rồi đẩy đám người ra, ngồi xổm xuống nói: "Tôi là sinh viên ngành y, để tôi nhìn xem."

Nàng ngồi xổm xuống xem xét dấu viết màu đen trên bắp chân đứa nhỏ, phát hiện dưới dấu viết kia hình như có thứ gì lưu động, nghi ngờ là bị nhiễm ký sinh trùng.

"Có lẽ là vừa rồi ngâm nước lâu, bị ký sinh trùng chui vào. Trùng này đang hút máu, đem chúng nó ép ra thì không sao rồi."

Chủ thuyền cau mày hỏi: "Cô xác định là ký sinh trùng? Tôi ở vùng nước này lái thuyền đã mười năm, trước nay chưa từng nghe qua loại ký sinh trùng nào sau khi chui vào cơ thể người lại xuất hiện bệnh trạng như vậy, bề ngoài đen như mực, thứ bên trong lớn cỡ ngón út người trưởng thành, còn đang chui loạn. Hơn nữa nghe nó nói không? Đau, còn có lạnh!"

Nữ sinh kỳ thật cũng khó có thể nắm chắc, nhưng cô xác định là ký sinh trùng. Chủng loại sinh vật đã được phát hiện trên Trái Đất cho tới nay còn không đến 10%, có lẽ là ký sinh trùng chưa bị phát hiện cũng nên.

Chủ thuyền nói: "Cô lại muốn nói là loài chưa bị phát hiện, giống như thứ dưới đáy nước kia cũng là loại cá chưa bị phát hiện?"

Nữ sinh gật đầu, cô cho rằng chính là như vậy. Cho dù nhìn thấy thủ pháp quỷ dị của đám người Mao Cửu dưới kia cũng vẫn tin tưởng như vậy, rốt cuộc bởi vì vấn đề góc độ cho nên cô cùng đại bộ phận người trên thuyền đều không nhìn thấy mái tóc bò lên thuyền cao su. Còn tiếng kêu thảm thiết kia, kỳ thật rất nhiều người đều nghĩ là ảo giác, bởi vì nó thật sự giống như ảo giác.

"Chúng ta mau chóng đưa nó đi chữa trị, chọn bến gần nhất dừng lại, đem đứa nhỏ đưa đến bệnh viện ——"

Mẹ đứa nhỏ bỗng nhiên nhớ tới thanh niên mặt lạnh cứu con mình từ thứ dưới kia, bế con đẩy đám người ra chạy đến trước mặt Mao Cửu, khẩn cầu nói: "Đại sư đại sư, cứu con của tôi. Cầu xin ngài ——"

Mao Cửu đứng dậy tránh cái dập đầu, ngồi xổm xuống hỏi: "Sao lại thế này?"

"Chân, chân đứa nhỏ bị thứ gì đó kì quái chui vào, cầu đại sư cứu mạng."

Mao Cửu mở khăn lông, cầm một chân đứa nhỏ lên xem xét, vừa nhìn đến dấu vết màu đen trên bắp chân kia liền chau mày.

Thi quỷ trùng.

Một loại trùng từ thi thể người chết bò ra, lớn bằng ngón cái người trưởng thành, bởi vì oan hồn trên thi thể đã lâu không tiêu tán, oan hồn biến thành oán quỷ, oán quỷ phát ra oán khí nuôi dưỡng thi trùng, khiến nó biến thành thi quỷ trùng, sau đó thông qua lúc oán quỷ tập kích người chui vào trong cơ thể hút đi máu thịt.

Phương pháp diệt trừ cũng không khó, đều là thứ tà ma oán quỷ linh tinh, dùng Mao Sơn đuổi ma thuật pháp liền có thể dễ dàng loại bỏ.

Mao Cửu ngẩng đầu hỏi chủ thuyền: "Có thể cho cháu mượn vải bố trắng, dao nhỏ, nến đỏ cùng rượu trắng không?"

Chủ thuyền gật đầu: "Được." Quay đầu liền thuyền viên đi lấy tới mấy thứ này.

Mao Cửu an ủi mẹ đứa nhỏ: "Không có việc gì, không thương tổn đến tánh mạng cùng sức khoẻ của nó. Đừng lo lắng."





Mẹ đứa nhỏ cảm kích đến rớt nước mắt.

Mao Cửu ngẩng đầu nhìn đám người vây xung quanh, phát hiện trong tay bọn họ đều cầm một thứ giống như viên gạch hướng về phía cậu.

Mao Cửu đương nhiên biết đó là smartphone, cậu từng thấy trong TV rất nhiều lần, cũng nhìn thấy rất nhiều người trẻ tuổi về nhà ăn tết thường xuyên cầm trên tay nhìn ngắm. Chỉ là cậu không biết cái thứ gọi là smartphone này có tác dụng gì, phát minh ra để làm gì, lại không thể mang ra đập hạch đào.

Mao lão đã từng cho cậu một cái smartphone, là kiểu quả táo bị cắn một ngụm kia. Mao Cửu còn chưa có tìm hiểu xong công năng của nó, lúc đập hạch đào thì hỏng mất. Ghét bỏ cực kì, cái thứ bỏ đi này còn không bằng Nokia.

Cậu nói với chủ thuyền để ông đem những người này đuổi ra xa ba mét: "Người quá nhiều, nhân khí thịnh vượng, sẽ làm chúng nó trở nên càng thêm hưng phấn."

Chủ thuyền làm theo, đám người có chút bất mãn lui ra phía sau hai ba mét. Đột nhiên một thiếu nữ gầy yếu nhảy đến trước mặt Mao Cửu lạnh giọng chỉ trích: "Đứa nhỏ là bị nhiễm phải ký sinh trùng, ngươi không phải bác sĩ, tùy tiện gạt người sẽ hại chết người đó!" Xoay người lại ôn hòa khuyên nhủ mẹ đứa nhỏ: "Chị, em có thể hiểu tâm tình nôn nóng của chị lúc này, nhưng chị không thể tuyệt vọng thì cái gì cũng có thể thử. Chị xem tin tức xã hội, bao nhiêu người bị mấy kẻ xưng là thiên sư hại chết. Bọn họ chính là một đám lừa đảo xem mạng người như cỏ rác! Em là y tá, em biết làm thế nào cứu con của chị."

Thì ra cô gái này chính là nữ sinh lúc nãy, lời nói của cô tuy khẩn thiết nhưng lại hoàn toàn không có biện pháp thuyết phục mẹ đứa nhỏ. Bởi vì vừa rồi là Mao Cửu cứu nó, cho nên hiện tại chị ta xem Mao Cửu như là cọng rơm cứu mạng, chỉ tin tưởng cậu.

Hạ Tinh thấy không cách nào thuyết phục mẹ đứa nhỏ liền quay đầu ngăn lại Mao Cửu đang cầm đồ vật vừa nhờ chủ thuyền mang tới: "Cậu không thể làm bậy! Cậu có biết mình làm vậy là hại mạng người không? Cậu có biết đây là phạm pháp không? Các người vậy mà tin tưởng hắn? Hắn là kẻ lừa đảo! Đây là mê tín!"

Mao Cửu thân hình chợt lóe, cũng không biết là làm như thế nào, không ai thấy rõ động tác của cậu. Chỉ trong nháy mắt liền lướt qua Hạ Tinh*, ngồi xổm xuống trước mặt đứa nhỏ, nó suy yếu chớp mắt: "Anh..."

*gốc là Mao Cửu, chắc tác giả viết nhầm.

Mao Cửu nghiêm túc lại kéo miệng cười một chút, khí chất như hồ sâu kia ngay lập tức trở nên ấm áp, cực kỳ trấn an lòng người: "Đừng sợ. Nhóc sẽ không có việc gì."

Hạ Tinh thấy những người này đúng là điên rồi, có bệnh nên đến bệnh viện! Vậy mà mọi người đều tin tưởng thanh niên này, cô thừa nhận người này bộ dạng rất đẹp, nhưng hắn là một tên lừa đảo. Hiện tại là thời đại khoa học, ai còn tin tưởng quỷ thần? Một đám ngu dân mê tín lạc hậu!

Nhưng bọn họ ngu xuẩn, Hạ Tinh lại không thể từ bỏ bọn họ, không thể trơ mắt nhìn một mạng người cứ vậy mà mất đi. Đang lúc cô muốn tiến lên ngăn cản Mao Cửu, chủ thuyền ngăn cô lại.

Mao Cửu bào chế như lúc trước, lấy ra một khối chu sa nhỏ hoà cùng rượu trắng thành mực nước, ngón trỏ cùng ngón giữa khép lại vẽ bùa trên mảnh vải trắng. Vẽ xong lại đốt nến, đổ rượu trắng lên dao nhỏ hơ qua lửa khử trùng. Làm xong những thứ này liền nhẹ nhàng rạch trên bắp chân đứa nhỏ một lỗ hổng, không thấy máu chảy ra, vết cắt kia nếu không nhìn kỹ cũng nhìn không thấy.

Tay phải Mao Cửu cầm bắp chân đứa nhỏ, tay trái cầm mắt cá chân của nó, giống như là nặn máu độc đem thi quỷ trùng bên trong đẩy ra. Sức lực của cậu rất lớn, đứa nhỏ vì đau mà giãy giụa, cậu cũng không ngẩng đầu lên, bình tĩnh nói: "Đè nó lại."

Mẹ đứa nhỏ vội vàng đè lại tay chân của nó, sau đó lập tức nhìn thấy có con trùng màu đen lớn bằng ngón cái bị lấy ra. Bộ dạng kia thật sự ghê tởm, nàng vội quay đầu đi không dám nhìn.

Mao Cửu đẩy mấy thứ này ra xong liền mang vải trắng có vẽ phù tới bao chúng lại, sau đó cuốn thành một viên bánh bao tròn ném cho Tiểu Sơn. Tiểu Sơn đem thứ này đặt cùng với cái gói đựng Thủy Quỷ lúc trước.

Xé mảnh vải trắng băng bó chân đứa nhỏ một chút, Mao Cửu ngẩng đầu nói: "Được rồi, đợi lát nữa cập bờ đem đứa nhỏ đưa đến bệnh viện, để bác sĩ xem xét. Đừng để lưu lại mầm bệnh."

Mẹ đứa nhỏ cảm động đến rơi nước mắt, không ngừng nói cảm ơn.

Hạ Tinh tránh thoát chủ thuyền chạy tới xem xét, thấy trên bắp chân đứa nhỏ xác thật tốt lên, vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ. Đứng dậy chạy đến ngồi xuống bên cạnh Mao Cửu đang nghỉ ngơi hỏi: "Cậu, cậu là bác sĩ?"

Mao Cửu ngước mắt liếc nhìn nàng một cái, thanh lãnh nghiêm túc, nhìn như là nhân vật không dễ dàng tiếp cận.

Hạ Tinh bị doạ, có chút sợ hãi. Đối diện với người này phảng phất giống như nhìn thấy chủ nhiệm giáo dục, cô cắn cắn môi lấy lại dũng khí, khiêu khích hỏi: "Cậu thật sự là thiên sư? Những cái đó thật sự là quỷ quái? Cậu là đạo sĩ bắt quỷ?"

Mao Cửu nhíu mày, nghiêm túc nhìn cô, ngữ khí mang theo khiển trách: "Cô là sinh viên, tại sao còn tin mấy thứ quỷ thần này? Cô phải tin tưởng vào khoa học."

Tiểu Sơn vừa mới đi tới liền nghe thấy, khóe môi giật giật.





Lại tới nữa. Cửu ca rõ ràng là thiên sư lại cố tình thích giáo dục mọi người phải tin tưởng khoa học, những câu đố không cách nào giải đáp đều phải dùng tư tưởng khoa học để giải thích.

Hạ Tinh nghẹn một chút, sau một lúc lâu không có lời nào để nói.

"Mới vừa, vừa rồi trong sông ——"

Mao Cửu ngắt lời cô: "Đó là cá lớn. Sợ tiếng động lớn và ánh lửa, tôi dọa cho nó chạy."

"Chân, chân đứa nhỏ ——"

"Ký sinh trùng. Trong lòng sông có loại trùng thích chui vào trong thân thể động vật hút máu, nó bị hấp dẫn bởi nguồn nhiệt, tôi vừa mới cầm dao cắt một vết, dùng nến dẫn nó ra."

Hạ Tinh há miệng, không hiểu tại sao cô rõ ràng là người bài trừ mê tín, vì cái gì cuối cùng là bị tên thần côn* này giáo huấn tư tưởng tin vào khoa học, không nên mê tín?

*Thần côn: Là một từ mang nghĩa xấu, châm biếm, chỉ những người giả mình có phép thần thông, có quyền năng hoặc khả năng siêu phàm nào đó nhằm lừa gạt hòng trục lợi từ người khác.

Mao · Chủ Nhiệm Giáo Dục · Cửu nghiêm trang: "Cô gái, không nên suốt ngày mê tín, phải đọc nhiều sách. Phải tin tưởng khoa học."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Khi bạn được phiêu du vùng miền đất khác nhau giúp nhận biết mở rộng tư duy nhìn nhận mọi sự vật, con người đang sinh sống tồn tại trên trái đất về lịch sử, địa lý, kiến trúc, ngôn ngữ… Tất cả đều là trải nghiệm thực tế mà không một cuốn sách nào có thể dạy cho bạn. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch trải nghiệm từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang thuê xe chẳng hạn như vuon quoc gia tam dao, cho thue xe may Trong mỗi chuyến đi, bạn sẽ thấy nhớ người thân của mình. Hàng ngày chứng kiến sự xuất hiện của họ khiến bạn quên đi việc họ quan trọng thế nào. Bởi thế, chỉ khi đi xa, bạn mới thấu hiểu được tầm quan trọng của họ.

loading...
DMCA.com Protection Status