Thiên sư không xem bói

Chương 37: Máu lạnh



Cửa mở ra, vừa lúc bên cạnh cũng có người mở cửa, là một đại thẩm thoạt nhìn rất hoà ái, tướng mạo bình thường, dáng người mập mạp. Trên tay nàng cầm một chậu nước, bên trong còn có quần áo.

Đại thẩm vừa nhìn thấy Mao Cửu là người lạ, trong mắt mang theo chút hồ nghi, lại đánh giá, đoán là khách thuê mới tới. Nhìn Mao Cửu quần áo ngăn nắp liền thay đổi thái độ, dò hỏi: "Cậu trai, cậu là người ở đâu tới? Tới lúc nào? Ở đây một mình à?"

Mao Cửu có chút không thích ứng, cậu từ trong thôn ra ngoài, dân quê thuần phác, sẽ không giống như vị đại thẩm trước mắt này dò hỏi người ta mà giống như thẩm vấn nạn nhân như vậy. Cậu khẽ cười một chút, nói: "Hôm qua mới tới."

Đại thẩm chỉ nghe được một câu này có chút không cam lòng, còn định hỏi lại, nam nhân trong nhà của nàng không kiên nhẫn cao giọng mắng một câu: "Nói cái rắm gì nhiều vậy? Còn muốn làm việc hay không đó? Con mụ lười biếng."

Nam nhân trong nhà mắng nàng xong liền đi kêu đứa nhỏ rời giường, cũng thô thanh thô khí, vừa nghe liền biết là một người tính tình táo bạo.

Đại thẩm chửi thầm một câu, lại oán giận một hồi, nhưng vẫn cầm chậu nước đi giặt quần áo.

Lục Tu Giác phía sau đi tới, liếc liếc mắt nhìn đại thẩm kia một cái, nói: "Chỗ này... giống như không có nhà ai có tang lễ."

Mao Cửu nói: "Cũng nhìn không ra đã chết người."

Theo như lời Chu Hiềm, Lưu Ngọc Lan đã chết. Thi thể còn chưa có nhập liệm đã biến mất. Biến mất ở chỗ này, vậy chứng tỏ nàng ấy cũng là người từng sống ở đây. Người đã chết, theo lý mà nói sẽ dán một bông hoa sen màu trắng cạnh cửa, nhưng 34 căn nhà trên lầu bốn này không có cái nào dán sen trắng.

Nhà ở đây nhỏ hẹp, người ở còn ngại nhỏ, nếu bởi vì nguyên nhân này mà thi thể không đặt ở trong nhà thì có thể có lý, nhưng thi thể không đặt trong nhà thì đặt ở đâu? Giếng trời sao? Chỗ này có mười tầng lầu, hơn một ngàn người, ai lại đặt một cái thi thể ở nơi công cộng.

Mao Cửu nói: "Anh nói xem, Chu Hiềm có thể nào đang lừa gạt chúng ta hay không?"

"Không thể nào. Chấp niệm của Chu Hiềm lưu lại ở đây là bởi vì thi thể của Lưu Ngọc Lan, hắn sẽ không gạt chúng ta. Người đã chết, không có dán sen trắng, chứng tỏ người chết không minh bạch."

Trong lòng Mao Cửu lộp bộp một cái, là vậy sao?

"Chu Hiềm sẽ đi nhìn thi thể của Lưu Ngọc Lan, lát nữa chúng ta tìm được hắn, cùng hắn đi nhìn thi thể của cô ấy."

Lục Tu Giác gật đầu.

Mao Cửu đi về phía thuỷ phòng*, Lục Tu Giác nhìn thấy, hỏi: "Cậu đi tới đó làm gì? Nước ở đó không sạch sẽ."

*thuỷ phòng: ở mấy chỗ chung như vầy thường có một nơi đặt bồn nước với làm chỗ giặt đồ các kiểu, muốn dùng nước thì tới xách về, hoặc mang đồ ra giặt, mang chén ra rửa, đại thẩm hồi nãy cũng đi chỗ này.

Mao Cửu nghĩ nghĩ, trở về cầm áo khoác cùng khăn tay của Lục Tu Giác, nói: "Tôi biết, nước không thể uống. Nhưng hẳn có thể giặt. Chỗ này tuy là tình cảnh tái hiện của bảy, tám năm trước, nhưng một ít vật chất vẫn là thật. Ví dụ như nước, đã có nước, thì nước là thật. Không thể uống chỉ đề phòng vạn nhất, còn nếu thật sự bẩn đến nỗi không thể giặt được quần áo ---"

Cậu xoay người, khuôn mặt nghiêm túc, trịnh trọng bảo đảm với Lục Tu Giác: "Tôi sẽ bồi thường quần áo cho anh, Lục ca."

Lục Tu Giác giật giật khoé miệng, hạ tay xuống: "Tuỳ cậu vậy." Dừng một chút lại gọi cậu: "Cậu định làm gì? Cứ vậy đi giặt quần áo?"

"Tôi đi hỏi thăm chuyện của Lưu Ngọc Lan, tôi luôn cảm thấy Chu Hiềm giết người là bởi vì Lưu Ngọc Lan."

Mao Cửu vừa đi vừa vứt lại một cái bóng lưng cho Lục Tu Giác, hắn lắc đầu, tuỳ cậu.

Mỗi tầng đều có một thuỷ phòng dùng chung, mỗi tháng mỗi nhà đều phải nộp phí. Cho nên dù cho trong phòng có toilet, cũng có nước, nhưng vẫn có rất nhiều người tới đây giặt quần áo, rửa rau, thậm chí tắm rửa, nhưng mà bây giờ là sáng sớm, phần lớn người tối hôm qua đã giặt xong quần áo rồi. Rửa mặt cũng ở trong nhà mình rửa, đại khái là muốn ngủ nhiều thêm một lát, không muốn đi tới thuỷ phòng.

Mao Cửu mới vừa đi đến nơi đã nghe thấy bên trong truyền đến thanh âm nói chuyện bị đè thấp xuống của mấy người phụ nữ. Trong đó còn có người phụ nữ trung niên ở cách vách vừa rồi, nàng ép giọng của mình xuống thật thấp, nhưng vẫn cứ rất to.

"Mấy bà nói, nha đầu kia của Lưu gia... có bẩn không?"

"Bẩn, bẩn, khẳng định bẩn."

"Không đâu, Lưu gia không phải đã nói không sao? Vẫn còn thanh bạch sạch sẽ ---"

Một tiếng nói tương đối bén nhọn khác đánh gãy lời nói: "Xì! Lưu gia đương nhiên nói không rồi, có thì cũng phải nói không. Chuyện mất mặt như vậy, đương nhiên phải nói không rồi."

"Chậc chậc, nha đầu Lưu gia kia lớn thành bộ dáng mị mị như hồ ly tinh vậy, cả ngày trang điểm không đứng đắn, còn không phải muốn đàn ông tới điên rồi sao. Vậy mà còn đắc ý tới lui, phi! Nhìn bây giờ coi, nha đầu dâm loạn, sau khi chết phải xuống địa ngục."

"Hì hì, mấy bà nhìn bà ta coi, ghen ghét thì có. Lão chồng nhà bà ta đã sớm nhìn trúng nha đầu Lưu gia. Tui cũng thấy vài lần, Lưu Ngọc Lan tới đây gội đầu, lão chồng nhà bả ngồi xổm một bên nhìn, đôi mắt cũng mờ luôn."

"Coi tui có xé rách cái miệng của bà không, chỉ biết nói hưu nói vượn!"

Bên trong nhất thời loạn cả lên, người phụ nữ bị nói dường như bị đạp trúng chỗ đau, nhảy dựng lên muốn xé đầu tóc của một người khác. Người kia trốn đi được, còn mắng: "Tui nói sai hả? Tui nói sai hả? Tính tình lão chồng nhà bà mọi người đều biết! Không chừng người đêm đó hại chết Lưu Ngọc Lan cũng có lão chồng nhà bả đó!"

"Coi tui xé rách cái miệng của bà, con mụ đê tiện này. Mụ là đồ tiện..."

Phía sau quá hỗn loạn, Mao Cửu còn muốn tiếp tục nghe, nhưng lúc này cũng sẽ không nghe được cái gì có ích, liền đi ra. Bên trong có năm, sáu người phụ nữ, có người thấy cậu liền thấp giọng quát: "Được rồi, có người tới."

Nghe thấy có người tới, mấy người lập tức yên tĩnh lại. Hai người phụ nữ vừa mới đánh nhau hậm hực trừng mắt nhìn đối phương, đứng dậy dọn quần áo mới vừa giặt xong rời đi. Sau đó cũng có vài người lục tục rời khỏi, chỉ còn lại đại thẩm cách vách kia.

Mao Cửu yên lặng giặt quần áo, đột nhiên giống như nghĩ tới cái gì, hỏi: "Chị gái, gần đây có cái siêu thị nào không?"

Đại thẩm vốn dĩ không muốn phản ứng, nàng ta không biết Mao Cửu đã nghe được gì. Đôi mắt đảo một vòng, nói: "Có, ở dưới lầu, có hai cái siêu thị, cậu có đi thì đi cái phía đông. Đừng đi cái phía tây, đồ ở đó vừa đắt, còn không bền, huống hồ là người bên ngoài mở."

Thực tế là, cái siêu thì phía đông là nhà ngoại vị đại thẩm này mở, bình thường đi mời chào người ngoài tới mua đồ, sau đó lấy giá cao bán cho họ, nhận tiền chênh lệch.

Mao Cửu cám ơn, sau đó làm bộ lơ đãng dò hỏi: "Chị gái, tôi vừa mới nghe thấy nha đầu Lưu gia mấy chị nói là ai vậy? Rất đẹp à?" Trên mặt cậu còn làm ra một cái biểu tình như không thèm để ý nhưng thật ra rất tò mò đối với gái đẹp.

Đại thẩm bất mãn, trong lòng nghĩ Lưu Ngọc Lan quả thật là hồ ly tinh, một người xa lạ cũng mê hoặc được.

"Lưu Ngọc Lan cái gì? Không quen."

"Chị gái, chị nói tôi nghe chút đi. Thật ra tôi..." Mao Cửu nhìn trái nhìn phải, thấy không có ai, nhỏ giọng nói: "Không phải muốn biết cô gái kia đẹp cỡ nào, tôi, tôi nghe nói, nghe nói... chỗ này có người chết. Tôi chỉ cảm thấy mấy cái đó thật đen đủi. Nếu phải ở lại một tầng lầu đã có người chết thì thà tôi dọn đi cho xong."

Trên mặt Mao Cửu lộ ra vẻ chán ghét đối với việc có người chết.

Đại thẩm có chút đồng bệnh tương liên: "Còn không phải sao? Người chết đen đủi, không chịu nhanh chóng hạ táng mà còn muốn báo cảnh sát. Xì, tính tình Lưu Ngọc Lan thế nào chứ, đều tự mình chuốc lấy thôi. Chết thì chết đi, còn đòi tra chân tướng cái quỷ gì! Sao chổi đúng là sao chổi!"

"Báo cảnh sát? Sao chổi?"

Đại thẩm phát hiện mình lỡ lời, vội vàng ngậm miệng, ôm quần áo đã giặt xong cắm đầu chạy đi, mặc kệ Mao Cửu có dò hỏi thế nào cũng không nói nữa.

Mao Cửu giặt xong quần áo, trở về phòng, vẻ mặt như có điều suy nghĩ.

Lúc Lục Tu Giác trở về nhìn thấy bộ dạng trầm tư của Mao Cửu, rất là nghiêm túc, sâu không lường được, chỉ dám đứng nhìn từ xa. Nhưng hắn đã sớm nhìn thấu Mao Cửu bề ngoài nghiêm túc bên trong ôn hoà, đi tới trước mặt cậu búng tay một cái.

"Đang nghĩ gì vậy?"

Mao Cửu ngước mắt, nói: "Tôi đang nghĩ tới cái chết của Lưu Ngọc Lan."

"Có gì sao?"

"Tôi đoán, Lưu Ngọc Lan bị hại chết. Hung thủ là người ở đây, sống trên lầu bốn này."

Lục Tu Giác lẳng lặng nghe, ý bảo cậu tiếp tục nói.

Mao Cửu hồi tưởng lại lời nói của mấy người trong thuỷ phòng: "Có người nói Lưu Ngọc Lan bị người ta hại chết vào buổi tối, còn nói thân thể sạch sẽ hay không gì đó, có thể suy đoán, Lưu Ngọc Lan bị cưỡng gian, hơn nữa còn không chỉ một người. Lưu gia nói với người ngoài cô ấy vẫn còn thanh bạch, sạch sẽ, nhưng những người khác đều không tin. Có người muốn báo cảnh sát, không đồng ý cho Lưu Ngọc Lan nhập liệm hạ táng. Không biết người đó là ai, nhưng có thể khẳng định một điều rằng người ở đây đều không chào đón Lưu Ngọc Lan và người muốn báo cảnh sát kia."

Lưu Ngọc Lan lớn lên xinh đẹp, hẳn là còn rất thời thượng. Bởi vậy mới không hợp với những người ở đây, bị bài xích, bị chán ghét. Đương nhiên là nữ nhân thì chán ghét, nam nhân thì mơ ước.

Bây giờ người ở đây đều hy vọng Lưu Ngọc Lan nhanh chóng bị hạ táng, cảm thấy cô ấy không sạch sẽ. Không muốn nháo ra việc khác, người muốn báo nguy kia đã bị gọi là sao chổi.

Mao Cửu vốn có khuynh hướng nghĩ người muốn báo cảnh sát là Lưu gia, nhưng đại thẩm cách vách kia nói tới sao chổi, vậy hẳn chỉ có một người. Lại liên tưởng một chút, có thể đoán được người này chính là Chu Hiềm.

Chu Hiềm, Chu Hiềm, trong tên đều là ghét bỏ, chán ghét. Nơi ở chỉ là một cái ván gỗ kê ở trong bếp, có thể thấy hắn không được người nhà hoan nghênh, càng không được hàng xóm hoan nghênh.

Không biết vì sao, Mao Cửu có chút chán ghét người ở đây. Người nơi này ngu muội, ích kỷ, thậm chí còn lạnh nhạt, từ lời nói của mấy người phụ nữ kia có thể đoán ra bọn họ không những không đồng tình với tao ngộ của Lưu Ngọc Lan, ngược lại còn cảm thấy là đáng đời, bài xích cái chết của cô ấy.

Bởi vì Lưu Ngọc Lan lớn lên xinh đẹp, bị cưỡng gian là vì không biết nhìn lại mình. Thậm chí còn quy kết việc cô ấy bị cưỡng gian là dâm loạn, nguyền rủa cô ấy xuống địa ngục.

Mao Cửu cảm thấy rất không thoải mái.

Ngay cả phụ nữ còn có ý nghĩ như vậy, cậu có thể hy vọng người khác có suy nghĩ cao thượng hơn sao?

Lục Tu Giác nói: "Suy đoán của cậu, đúng tám chín phần."

"Hửm?"

"Tôi ra ngoài dạo một vòng, đại khái góp nhặt được một ít tin tức, cũng biết được một ít việc."

Lục Tu Giác bình tĩnh, chậm rãi nói ra những gì hắn biết được khi đi dạo một vòng.

Thật ra cũng không khác mấy với suy đoán của Mao Cửu, Lưu Ngọc Lan là người sống ở đây, mới tới chưa được một năm. Cô ấy sống cùng cha mẹ và một người anh trai, cha mẹ trọng nam khinh nữ, anh trai ham ăn biếng làm, một nhà ba người đều dựa vào Lưu Ngọc Lan đi ra ngoài làm tiếp thị mỹ phẩm.

Lưu Ngọc Lan rất xinh đẹp, lại thời thượng. Ở cái nơi toàn là mấy người phụ nữ không thú vị còn ích kỉ, dung mạo cũng bình thường này, không thể nghi ngờ là trở thành tâm điểm chú ý, hấp dẫn đàn ông nhất.

Đồng thời, cô ấy cũng bị tất cả phụ nữ ghen ghét.

Những người đó nói xấu sau lưng cô, nói Lưu Ngọc Lan ở bên ngoài bán dâm, là đồ đê tiện ngàn người cưỡi vạn người áp.

Lưu Ngọc Lan bận làm việc nuôi gia đình, căn bản không biết những lời đồn đãi đó. Dần dần, những lời đồn đó cứ lan truyền khắp toà nhà, mọi người đều khinh thường cô ấy, mấy đứa nhỏ cũng cười nhạo khi dễ cô ấy, phụ nữ, người già chỉ chỉ trỏ trỏ, nam nhân tuỳ ý quấy rầy cô ấy.

Ngay cả cha mẹ cô ấy cũng ghét bỏ, cô ấy còn không biết lời đồn này truyền ra từ đâu.

Khi bị mọi người cô lập, chỉ có mình Chu Hiềm đứng ra bảo vệ cô ấy, tin tưởng cô ấy. Lưu Ngọc Lan không ngoài ý muốn yêu Chu Hiềm, nhưng Chu Hiềm cũng không phải là người may mắn.

Chu Hiềm từ nhỏ đã ở trong toà dân cư này, không được cha mẹ yêu thích. Hắn bị gọi là sao chổi, bởi vì hắn hại chết anh trai mình.

Nói đến cũng buồn cười, hai đứa nhỏ cùng đi nghịch nước, đứa lớn chết. Nhưng bởi vì đứa lớn quá ưu tú, Chu Hiềm bị cha mẹ quở trách tại sao người chết không phải hắn mà lại là con trai cả ưu tú của họ.

Hơn nữa hàng xóm xung quanh thi thoảng cũng nói Chu Hiềm là sao chổi, đã khắc chết con trai cả, tương lai cũng sẽ khắc chết cha mẹ.

Dân gian có một vài lời nói, nói là sao chổi thì phải nuôi ngược lớn lên. Dù sao cũng là kẻ thù, không bằng từ ban đầu ngược đãi nuôi lớn, khiến trong lòng nó sợ hãi, không dám khắc người nhà, khắc hàng xóm.

"Đúng là hoang đường!"

Mao Cửu nhíu mày quát.

Mệnh cách của một người, trừ bỏ mệnh bàn được định ra trên sinh thần bát tự, trong quá trình trưởng thành cũng có rất nhiều nhân tố ảnh hưởng đến mệnh người. Mặc dù cậu không quen thuộc lắm với đoán mệnh, bói toán, nhưng cũng biết mệnh của một người là khó nói nhất, không có mệnh nào tuyệt đối cực quý, cũng không có mệnh nào tuyệt đối cực kém.

Bất luận một cái biến hoá nhỏ bé nào trên thế giới đều có thể mang tới sự thay đổi, làm sao có thể dễ dàng đẩy hết những chuyện không tốt lên một người được?

Cho nên Mao Cửu ghét nhất là những tư tưởng mê tín tin vào thứ gọi là mệnh sao chổi, khắc người thân, khắc bạn bè, khắc vợ, khắc chồng, bởi vì chúng mà lại vô lý ngược đãi, căm ghét người có cùng huyết thống.

Không chịu nghĩ tới tất cả đều là tương đối, yêu và ghét là tương đối, cát hay hung là tương đối, mệnh khắc người thân, khắc bạn bè, khắc vợ, khắc chồng cũng là tương đối.

Nói rõ ràng hơn một chút, mệnh cách kia của Lục Tu Giác, là mệnh cách hung nhất mà cậu từng nhìn thấy. Theo đoán mệnh, hắn sẽ khắc cha, khắc mẹ, khắc cả bạn bè thân thích.

Nhưng trên thực tế, mọi người ở Lục gia không chỉ sống thật tốt, hơn nữa vận thế của cả nhà còn thật hiển quý, mệnh cách cực hung của Lục Tu Giác không những không khắc chết thân hữu, ngược lại còn bảo hộ bọn họ dưới cánh chim của mình.

Nguyên nhân là do người của Lục gia không những không có xa cách Lục Tu Giác vì mệnh cách của hắn, ngược lại còn đem hết toàn lực muốn giữ lại mệnh cho Lục Tu Giác.

Thực tế, người có mệnh cách cực đoan rất khó sống sót, bởi vì bọn họ áp không được mệnh của mình. Mệnh cách cực đoan nhất định phải có cách giải phù hợp, ví dụ như mệnh cách của Lục Tu Giác, trời sinh sát tinh, cũng là trời sinh tướng tinh.

Nhất định cả đời phải sống trong chém giết, dù là khi còn nhỏ, mệnh này cũng sẽ hiện ra một chút. Hơn nữa bởi vì còn là thời kỳ ấu niên, ngược lại còn dễ dàng chết non.

Ở thời thái bình thịnh thế này, mệnh cách của Lục Tu Giác như vậy tuyệt đối không thể sống được.

Nhưng hắn không chỉ sống thật bình an, trở thành một nam nhân cực kỳ xuất sắc, sống một cách tiêu sái, còn nhận được yêu thương từ gia đình.

Người Lục gia không thể không biết mệnh cách của Lục Tu Giác, gia đình đại quý cũng sẽ tiếp xúc với cao nhân, sẽ biết được mệnh cách của Lục Tu Giác. Bọn họ không những không vứt bỏ Lục Tu Giác, mà còn trăm phương nghìn kế giữ gìn hắn.

Cho nên nói, mệnh không phải tuyệt đối. Có đôi khi nhân định cũng thắng thiên.

Lục Tu Giác có chút kinh ngạc sự lạnh nhạt cùng phẫn nộ của Mao Cửu, nhưng lại càng vui mừng. Trong mắt vừa vui vừa ấm áp.

Hắn đương nhiên biết rõ mệnh cách của chính mình, khi còn nhỏ mấy lần trải qua chuyện sống chết càng làm hắn hiểu được luyến tiếc sinh mệnh, cũng càng hiểu được phải quý trọng những người yêu thương hắn. Bởi vì mệnh cách, hắn càng hiểu rõ mình may mắn, càng thêm quý trọng người thân đã yêu thương hắn.

Hắn cũng từng trải qua sự sợ hãi cùng xa cách của người khác, những người đó một khi đã biết mệnh cách của hắn, liền thu hồi tất cả sự yêu thích rẻ tiền đó đi, người sợ bị mệnh cách của hắn liên luỵ, kỳ thật chiếm đa số trong sinh mệnh của hắn.

Cũng từng có người đẩy hết bất hạnh mình gặp phải lên người hắn, mà hắn cũng chẳng thể cãi lại.

So với những người tin vào mệnh số, hắn càng tin vào chính mình.

Đối với những người này, Lục Tu Giác không có cách nào, cũng không cưỡng bách bọn họ nhận đồng.

Nhưng thái độ của Mao Cửu vẫn làm hắn cảm thấy vui mừng ấm áp.

"Chỉ là hai ba câu nhàn ngôn toái ngữ của hàng xóm, thân là cha mẹ lại không tin tưởng con của mình, ngược lại còn đi nghe lời người ngoài, ngược đãi con mình. Thật là..." Mao Cửu không tìm được từ nào để hình dung, chỉ có thể cảm thán: "Ngu muội!"

Đã ngu muội còn lạnh nhạt. Khi gặp phải việc ngoài ý muốn phát sinh, chỉ biết sa vào hư vô, không tin tưởng con của mình, ngược lại còn trở thành đồng loã làm tổn thương con mình. Cha mẹ như vậy, không xứng làm cha mẹ.

"Bởi vì bị gắn cái nhãn sao chổi, Chu Hiềm không chỉ bị cha mẹ ghét bỏ, còn bị người chán ghét tránh né. Chu Hiềm lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, trở nên quái gở, trầm mặc, yếu đuối, nhưng lại được công nhận là người hiền lành."

"Người hiền lành?"

"Bởi vì hắn không dám cự tuyệt thỉnh cầu của người khác, cho nên rất nhiều người vừa nhìn thấy hắn đều sẽ nhờ hắn hỗ trợ. Người bên ngoài lầu bốn nhìn thấy liền không đau không ngứa đánh giá một câu, người hiền lành."

Kỳ thật câu người hiền lành kia vẫn mang theo ý khinh thường, có lẽ trong mắt bọn họ, Chu Hiềm so với họ còn thấp kém hơn.

Mao Cửu đối với người nơi này có cảm xúc bài xích cùng chán ghét mãnh liệt. Chu Hiềm sở dĩ trở thành sao chổi, xét cho cùng cũng là bởi vì lời nói không hề cố kỵ của người xung quanh, mới làm cho cha mẹ hắn tin tưởng.

Hơn nữa lời đồn đãi của Lưu Ngọc Lan cũng là từ người ở chỗ này truyền ra, tuỳ ý nói một hai câu thì có thể huỷ diệt một người, đoạt lấy tánh mạng của người khác, đáng sợ nhất là, bọn họ không hề áy náy với việc này, thậm chí còn coi là đương nhiên.

"Lưu Ngọc Lan là người duy nhất không có kỳ thị Chu Hiềm, quan hệ còn gần gũi với hắn. Chu Hiềm liền thích, hai người thích nhau. Sau đó Lưu Ngọc Lan chết, Chu Hiềm không cho cô ấy nhập liệm hạ táng, báo cảnh sát, kiên quyết muốn tra ra hung thủ."

Lưu Ngọc Lan là khi tan tầm, ban đêm trở về gặp phải kiếp nạn, nghe nói lúc ấy là ở vành đai xanh (công viên ở phía trước ý, chỗ hai đứa vừa đi vừa tú ân ái) dưới lầu. Qua hôm sau mới phát hiện, thi thể cũng lạnh. Nguyên nhân chết là ngực bị cắm một cái thanh sắt, mất máu quá nhiều mà chết.

Vết thương đó không phải trí mạng, chỉ cần cứu trị thích đáng, kịp thời đưa vào bệnh viện, người không nhất định sẽ chết.

Mao Cửu cảm thấy đáng tiếc, trầm mặc một lát đột nhiên nhận thấy có chút không đúng. Cậu bỗng nhiên ngẩng đầu nói: "Không đúng! Toà nhà này tổng cộng hơn mười tầng, mấy ngàn người ở. Dù có là đêm khuya một, hai giờ, ở dưới lầu giãy giụa kêu to, không thể nào không có người nghe thấy."

Chẳng lẽ là có người nghe, có người thấy, nhưng không muốn xen vào chuyện của người khác rước hoạ vào thân, cho nên xem như cái gì cũng không nhìn thấy, thậm chí là thấy chết mà không cứu? Hay là cảm thấy Lưu Ngọc Lan là người bán thân, dù có bị làm nhục cũng là xứng đáng, cho nên mặc kệ không thèm để ý?

Mặc kệ là loại nào, đều khiến người ta cảm thấy cư dân ở toà nhà này thật ghê tởm, lạnh nhạt tới cực điểm.

Lục Tu Giác mở miệng nói: "Cũng không nhất định, không phải có mấy người cùng nhau hại Lưu Ngọc Lan sao? Che lại miệng của cô ấy, sẽ không nghe thấy thanh âm."

Mao Cửu trầm mặc.

Lục Tu Giác cũng trầm mặc, còn không nhịn được bật một điếu thuốc hút.

Hai người đều biết cái trước có khả năng nhiều hơn, cái sau khả năng ít hơn.

Lưu Ngọc Lan bị thanh sắt xuyên qua ngực, máu chảy quá nhiều mà chết, thanh sắt kia là từ hàng rào sắt ở vành đai xanh. Ai lại muốn cưỡng gian cô ấy lại đem người tới chỗ hàng rào?

Sợ là Lưu Ngọc Lan tự giãy giụa chạy ra, lúc muốn chạy trốn lại vô tình chọc trúng thanh sắt. Thời gian chạy trốn dù chỉ có vài giây cũng đủ cho cô ấy kêu cứu, mà vào hai, ba giờ khuya, ban đêm yên tĩnh, một tiếng thét cao giọng cũng đủ để cắt ngang phần yên tĩnh này rồi.

Nhưng là, không ai xuất hiện, không ai cứu Lưu Ngọc Lan.

Mao Cửu đã có thể khẳng định, cư dân ở toà nhà này không phải là người, mà là quái vật máu lạnh khoác một lớp da người.

*************

Tới đây thì hẳn mấy cô cũng đoán dần được rồi, còn hai chương nữa là kết thúc vụ này, qua chương sau là giải đáp:"<<<<<

Gần đây nhiều chuyện xảy ra quá, hổng có tâm trạng làm gì hớt, còn thức khuya rồi bệnh sml nữa chứ:"<<<<<<<

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang hay nhat chẳng hạn như cam tre em duoi 18 tuoi, so nguc doan tuoi đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với

loading...
DMCA.com Protection Status