Thiên tài bảo bối: tổng tài không được đụng mẹ ta

Chương 174: Người phụ nữ của hắn rất xấu hổ



Edit+Beta:Tieumanulk

Được Diệp Vị Ương rất hay ngượng ngùng hứa hẹn,khóe môi Thanh Phong Tuấn cười càng ngày càng tươi,hắn không vội đứng dậy,nhìn cô gái vì hắn đến gần mà đỏ mặt: “. . . . . . Đồ ngốc,ở chung đã lâu sao còn xấu hổ hả.”

Yêu nghiệt ah.Nếu hắn bá đạo cậy mạnh Diệp Vị Ương có thể giận hắn vô tình nhưng hắn dịu dàng hôn cùng biểu thị công khai hại cô không có sức miễn dịch! Rõ ràng đau lòng muốn chết vì mất đi bảo bối,mấy ngày qua cũng nhờ có hắn một tấc cũng không rời ở bên cạnh chọc cho cô cười quên đi nổi buồn.

Cô không làm phần mộ cho bảo bối chưa ra đời đã chết non,chỉ có thể chắp tay trước ngực khấn cầu ông trời,hi vọng bảo bối nghỉ ngơi sau đó đầu thai chuyển thế tiếp tục làm bảo bối của cô.

Thanh Phong Tuấn ôm chặt lấy cô,không dám nói cho cô biết bác sĩ nói cô rất khó tiếp tục mang thai bảo bối.Nhưng hắn sẽ rất cố gắng rất cố gắng cho dù chỉ có một phần vạn hi vọng,hắn cũng muốn cố gắng để cô có thể hưởng thụ niềm vui làm mẹ.

Con của hắn chỉ có thể kiếp sau cho cô.

Nếu như cuộc đời này thật vô duyên được cô sinh cho bảo bối,vậy hắn sẽ cùng cô thế này cả đời.Dĩ nhiên điều kiện đầu tiên là giải quyết xong ông cụ không ngừng gây áp lực cùng khiêu khích cũng phải cứu Thiên Tuyết nếu không theo cá tính tàn nhẫn của ông ta Thiên Tuyết cùng cục cưng trong bụng thật sẽ gặp nguy hiểm.





Ngày đó hắn mang theo Vị Ương trốn ra được lão gia đã nhìn hắn với cặp mắt khác xa,cho nên ông ta đồng ý yêu cầu hắn đưa ra,cho hắn hai tháng xử lý chuyện vụn vặt,thật ra muốn hắn giải quyết nốt dục vọng rối rắm.

Hắn không có cục diện rối rắm nào cần thu dọn mà chỉ cần Diệp Vị Ương bên cạnh.Diệp Vị Ương chữa thương đã tốn thời gian hơn một tháng,trong một tháng này hắn nhận được rất nhiều xấu,ví như hắn biết Diệp Vị Ương rất quan tâm mẹ ruột cô Ưu Nhược Lan sống hay chết,ví như Đông Phương Thước thật đại nghĩa diệt thân đưa nữ chủ Huyết Sắc Điện Đường Ưu Việt lẻn vào nước Z,ví như lão gia biến thái thích nghiên cứu thể tiêu bản người cùng chế luyện độc dược,ví như tiểu Ngân nóng ruột nóng gan đau đến không muốn sống khi biết Tâm nha đầu có thể sống cuộc sống thực vật,thủy chung không có dấu hiệu tỉnh lại.

Bất quá những việc đó hắn không muốn nói với cô.Hắn chỉ muốn sống khỏe mạnh bên cạnh hắn chứ đừng nghĩ chuyện rời đi,những chuyện không vui khác cứ giao cho hắn xử lý.

Ừ,bác sĩ nói vết thương trên người cô khôi phục không tệ có thể làm chuyện gì đó rồi.Đúng vậy,hắn cảm thấy nhiệm vụ gian nan nhất hiện tại là nhanh làm cô mang thai,mặc dù hi vọng có chút mong manh.

Vì vậy giờ phút này,hơi thở nóng rực của Thanh Phong Tuấn theo lời nói tao nhã lướt nhẹ qua mặt Diệp Vị Ương,hơi tê tê ngưa ngứa!

Đang lo lắng nên nói gì để phá vỡ không khí mập mờ thì hắn lại chủ động đắp chăn cho cô,lưu manh nói: “Nhìn dáng vẻ em rất buồn ngủ cho phép em ngủ một lát, sau khi tỉnh lại chúng ta sẽ tiếp tục nói chuyện.”

Nói xong không chờ cô phản ứng,hắn trực tiếp xốc chăn bắt đầu xuống giường mặc quần áo!

A a a! Cái đồ điên này muốn làm gì cũng phải nói cô trước một tiếng chứ!Ban ngày ban mặt lại ở trước mắt cô làm chuyện này,còn một bộ thẳng thắn vô tư nửa chứ!Cho dù thân thể đối phương cô đã sớm thấy nhưng cô vẫn rất xấu hổ.

Diệp Vị Ương nhanh chóng kéo chăn che trọn đầu,mặt đoán chừng cũng đỏ như trái cà chua!

Bên ngoài chăn loáng thoáng truyền tới tiếng cười trầm thấp của Thanh Phong Tuấn,người phụ nữ của hắn thật sự rất xấu hổ.

Đợi đến Diệp Vị Ương lần nữa tỉnh lại ……….trời chưa hoàn toàn tối đen.

Cạnh đầu giường đặt một chiếc váy dài màu xanh công chúa,loại sau váy có một nơ bướm thật to.Rất tinh xảo rất đẹp,quan trọng nhất là nó không hở hang.

Diệp Vị Ương khẽ thở dài,hắn xem cô như búp bê sao.Chỉ là chiều dài của váy hắn rất hài lòng.

Thay xong mới phát hiện thật vừa người.Chậc chậc như đo từ người cô.

Linh cơ vừa chuyển Diệp Vị Ương chạy tới bên cạnh tủ quần áo,nhẹ nhàng hít một hơi,nhắm mắt rồi mở mắt,mở ra tủ quần áo.Quả nhiên,thật bị cô đoán trúng! Bên trong chuẩn bị đầy đủ váy dài thuần khiết trang nhã,mỗi món đều biến hóa huyền ảo làm cho người ta ảo giác đây là quần áo giành cho công chúa.Tất cả đều là quần áo mới Thanh Phong Tuấn chuẩn bị cho cô!

Mấp máy môi,mặc dù trong lòng rất vui nhưng Diệp Vị Ương ép bản thân không được lưu luyến vật chất bên ngoài,cô lần nửa đóng lại cửa tủ.

Lúc này nữ quản gia đi tới,thái độ so với trước đó cung kính 180 độ: “Tiểu thư,thiếu chủ điện hạ mời cô xuống dùng cơm tối,sau đó đến thư phòng ngài ấy chờ cô,nói có chuyện cần nói.”

Diệp Vị Ương gật đầu: “Được,tôi lập tức tới ngay.”

Dùng lược tùy ý chải lại mái tóc,cô chậm rãi xuống lầu.Nhớ tới buổi sáng Thanh Phong Tuấn hào hứng bừng bừng cho cô ăn món Tây,bây giờ mặc dù bụng có chút đói nhưng cô muốn ăn.

Giống như đoán được suy nghĩ của cô,nữ quản tra mở nhiều dĩa trong mâm,thoáng cái hương thơm lan tỏa bốn phía,đều là món ăn gia đình thanh đạm! Nhìn thôi đã làm cho người thèm nhỏ dãi!





Diệp Vị Ương nhìn nữ quản gia cười cười. Đúng vậy,cô không thích ăn món rây món cô thích là món Trung Quốc.

Nữ quản gia vẫn rất khó hiểu,mặc dù thái độ tốt hơn nhiều so với trước kia nhưng không nói chuyện tùy tiện,cô nghiêm nghị sửa lại nói: “Tiểu thư,cô không cần nhìn tôi như thế,các món này bao gồm quần áo trên người cô mặc đều do một tay thiếu chủ điện hạ cố ý chọn lựa,thậm chí quần áo lớn nhỏ đều được ngài ấy nghiêm khắc báo cho biết.Về phần ăn uống,thật ra thiếu chủ điện hạ đặc biệt thích bữa ăn Tây,lúc trước ngài ấy cũng biết cô rất thích ăn món Trung Quốc nhưng muốn để cô thỉnh thoảng thay đổi khẩu vị,ngài ấy còn nói vậy mới bổ sung đủ chất có lợi cho thân thể.Chẳng qua ngài ấy nhìn thấy cô thực sự không thích dùng món Tây,nên mới bảo đầu bếp làm ít món nhẹ Trung Quốc,hi vọng cô ăn nhiều thêm một chút,ngài ấy nói. . . . . . cô quá gầy.”

Khụ khụ. . . . . . Lời bà ta nói khiến Diệp Vị Ương mới uống một hớp cháo bỗng nhiên bị sặc!

Không biết có phải ảo giác hay không,Diệp Vị Ương cứ có cảm giác nữ quản gia lập dị nói những lời mang theo hàm ý rất kỳ quái,như rất hâm mộ Thanh Phong Tuấn lo cô như lo công chúa.Haizzz,hắn làm việc rõ ràng hại cô bị nữ quản gia chế giễu.

Bị nữ quản gia nhìn chằm chằm,Diệp Vị Ương lại nuốt xuống vài ngụm thức ăn,ý bảo mình thật sự không ăn nổi,mới được cho phép đến thư phòng tìm Thanh Phong Tuấn.

Bước chân cô có chút chậm lại,bởi vì. . . . . . cô biết chuyện tiếp theo tuyệt đối không dễ dàng.Cô muốn lên tiếng hỏi chuyện về mẹ,cô không phải người ngốc.Nếu như mẹ cô gặp chuyện không may Thanh Phong Tuấn không cần thiết giấu không cho cô biết.

Nên đối mặt thực tế tàn khốc để giải quyết vấn đề,không nên trốn tránh.

Đứng trước cửa thư phòng hắn,cô hít thở sâu vài hơi rốt cuộc nhẹ nhàng gõ cửa.

“Vào đi.” Bên trong truyền đến giọng nói dễ nghe,trầm thấp mang theo từ tính.

Thanh Phong Tuấn ngẩng đầu khỏi bàn vi tính,hai tay giao chung một chỗ tư thế thoải mái,ngồi trên ghế mềm nhìn Diệp Vị Ương chậm rãi đi về hướng hắn.

Theo tiếng bước chân càng ngày càng gần,ánh mắt hắn càng ngày càng nóng bỏng. . . . . .

Một động tác nhỏ của cô thôi đủ làm hắn không thể dời tầm mắt!Mái tóc đen nhánh không đeo bất kỳ trang sức,có vài sợi tùy ý rũ xuống trong rất xinh đẹp.

Chậc chậc,không thể không khen tài chọn quần áo của hắn,cô mặc lên rất vừa người rất có khí chất.

Diệp Vị Ương đứng lại cách hắn ba bước lẳng lặng nhìn hắn,cười nhạt sử dụng ánh mắt hỏi thăm có phải cô đến quá sớm,quấy rầy hắn đang làm việc.

Thanh Phong Tuấn nhếch cao lông mày,môi mỏng khẽ mở: “Đồ ngốc,mau tới đây.”

Hắn không thích cô giữ khoảng cách xa với mình

Diệp Vị Ương theo thói quen mấp máy môi,ách,đi đến. . . . . . Bên cạnh lại không có chỗ,chẳng lẽ muốn cô. . . . . . ngồi trên đùi hắn?

Chỉ nghĩ thôi mặt cô đã không có cốt khí ửng đỏ . . . .

Mà cô càng xấu hổ Thanh Phong Tuấn càng có loại xung động muốn hòa cô vào thân thể.

Ánh mắt hắn bắt đầu nguy hiểm nheo lại,khẽ cắn rồi liếm liếm môi dưới,lại dùng ánh mắt yêu thương cưng chiều hoặc nụ cười tà mị,cúi đầu rồi lần nửa ngẩng đầu,tuấn lông mày hơi nhếch,khóe miệng cười tươi: “. . . . . . Vị Ương,em thật không tới?”





Diệp Vị Ương khẩn trương nuốt nước miếng,đôi mắt to sáng ngời đầy ấp luống cuống.Không có biện pháp,mỗi khi người này lộ ra nụ cười yêu nghiệt thì ngay sau đó hắn sẽ có động tác khiến cô đỏ mặt!

Quả nhiên! Khó lòng phòng bị!

Một giây tiếp theo hắn đẩy ra ghế quay đứng lên,Diệp Vị Ương không hiểu một người sao có hành động nhanh như vậy,giống như báo trải qua huấn luyện,hắn bá đạo kéo cô vào ngực,thoáng cái cúi đầu xâm chiếm môi cô!

Trong lúc cô kinh ngạc không chú ý,ánh mắt sắc bén lúc hôn môi cô chuyển sang vui vẻ.

Thanh Phong Tuấn lồng ngực như muốn thở dài thỏa mãn,môi hắn nhiều lần dây dưa môi cô,tùy ý thưởng thức mùi vị ngọt ngào thuộc về cô. . . . . .

Có lẽ từ lúc cô mặt chiếc váy kiểu công chúa do hắn chọn đi tới thì hắn đã muốn làm thế này!

Diệp Vị Ương cả người ngã về phía sau lại bị hắn giam cầm vào trong ngực,đôi tay chỉ có thể vô lực đẩy lồng ngực hắn.

Đợi đã nào…!Hắn không phải gọi cô đến thư phòng để nói chuyện sao? Cô cũng có chuyện muốn hỏi hắn,hắn muốn làm gì vậy? Nơi này là thư phòng a!xấu hổ chết mất!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.1 /10 từ 7 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang IT sửa máy tính chẳng hạn như chuot cam ung touchpad laptop bi loi, tai sao lai ve sinh may tinh chắc chắn bạn sẽ hài lòng với dịch vụ của ITSuamaytinh. Những thủ thuật, tuyệt chiêu công nghệ do chúng tôi chia sẻ từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế sẽ giúp bạn rất nhiều trong công việc, học tập và đời sống.

loading...
DMCA.com Protection Status