Thiên tài bảo bối: tổng tài không được đụng mẹ ta

Chương 199: Dấu hôn trên cổ cô, tức giận!



Chính một câu trấn an lòng người như vậy khiến Diệp Vi Ương cảm thấy có thể nhảy tốt hơn,như vậy……………cũng để cho Thanh Phong Tuấn nhìn thấy cô cùng người khác khiêu vũ rất đẹp !

Đông Phương Thước ghé vào bên vành tai cô hướng dẫn từng bước một “Thả lòng cơ thể,ngẩng đầu lên……”

Diệp Vị Ương nghe lời thử bước đi một cách mềm mại quả nhiên chính là cao thủ khiêu vũ!

Sau đó, Đông Phương Thước giống như một lão sư dạy khiêu vũ hoàn mĩ nhất lại nhẹ nhàng nói “Đó là một phần của bản nhạc trầm lặng,chúng ta xoay người……………”





Diệp Vị Ương bắt đầu nghiêm túc lắng nghe linh hồn của âm nhạc,theo âm nhạc biến đổi sắc mặt!

Chỉ thấy có lúc hai hàng lông mày của cô khẽ nhíu lại lộ rõ vẻ xót xa vô hạn,có lúc lại cười tươi tắn lộ rõ vử vui mừng vô biên,lúc lại nghiêng người buông xuống lộ rõ vẻ lưỡng lự uyển chuyển ngượng ngùng,lúc lại nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay thể hiện sự nhẵn nhịu vững vàng, ánh sáng trong mắt lóe lên một cái!

Những ánh sáng rục rỡ cũng thay đổi linh hoạt nơi Đông Phương Thước vừa đi qua cũng thay đổi rõ ràng. Ngay cả hắn cũng không khỏi âm thầm thán phục nha đầu này quả thực chính là cao thủ vũ công ! Không học khiêu vũ chính quy,cơ thể lại thướt ta tự nhiên xoay tròn theo hắn nhận thả tự nhiên! Giống như một con thiên nga trắng!

Chớ vội nói Diệp Vị Ương đã thành công khiến trong mắt hắn chỉ có cô,cách đó không xa Thanh Phong Tuấn cũng đột nhiên ngừng khiêu vũ cùng cô dâu, ánh mắt thâm thúy phức tạp nhìn sang tiện tay cầm mọt ly rượu đỏ.Mà cũng rất dễ nhận thấy mọi người cũng bị kĩ thuật nhảy nhẹ nhàng thuần khiết hấp dẫn,kết thúc một khúc,tiếng vỗ tay không ngớt! Thanh âm trầmtồ khen ngợi cũng không dứt!

Tiếng bàn luận hâm mộ nho nhỏ truyền tới” Ai nha, nếu có thể cùng với cô gái này nhảy một điệu thì thật là tốt!”

“Đúng vậy! Đúng vậy!Anh xem dáng vẻ kia thực sự quá hoàn mĩ xinh đẹp! Có thể đặt tay lên chiếc eo thon nhỏ kia,oa, tuyệt đối là một loại……………..hưởng thụ cực kỳ!”

“Khụ khụ……Đáng tiếc cô gái của Đông Phương thiếu gia ai dám giành……”

Buồn cười nhất chính là những lời bàn luận này lại trùng hợp ở xung quanh Thanh Phong Tuấn! Nghe tới câu cuối cùng sắc mặt của hắn đã xanh mét, dường như đã hoàn toàn không thể chịu đừng được việc Diệp Vị Ương đột nhiên bị người khác nhìn chằm chằm. Mà đôi mắt to của Hàn Thiên Tuyết bên cạnh lại đột nhiên sáng lên,cô nói nhỏ vào tai Thanh Phong Tuấn “Rốt cuộc tôi cũng thấy anh ấy tới trồi! Dạ Phi Phàm đến rồi! Tôi nghĩ,anh ấy nhất định sẽ dẫn tôi rời đi an toàn,hiện tại anh không cần coi chừng tôi,muốn làm gì thì đi đi, anh yên tâm, tôi nhất định sẽ bảo vệ mình thật tốt! Lần này nghi thức giả hôn lễ cuối cùng cũng không phải làm nữa!”

Thanh Phong Tuấn nhếch mày “Nếu Dạ Phi Phàm không bảo vệ cô thật tốt, sau lần này tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn,tôi hi vọng hắn sẽ giải quyết thật tốt” Nói xong, ánh mắt của hắn một lần nữa khóa chặt lấy Diệp Vị Ương.

“Tôi bết rồi, bây giờ chúng ta chia nhau ra hành động đi,anh bảo vệ Diệp Vị Ương rời đi, tôi sẽ để Dạ Phi Phàm dẫn tôi ra ngoài từ mật đạo. Về phần cha tôi, anh muốn làm thế nào thì cứ làm, tôi đối với ông ấy………đã hoàn toàn thất vọng!”

Hàn Thiên Tuyết nói xong cũng lặng lẽ bước vè phía Dạ Phi Phàm.





Vì vậy, Thanh phong Tuấn phân phó mọi ngời chú ý tới động tĩnh từ bốn phía,tùy vào hành động của ông cụ để dùng những phương pháp có sẵn,chung quanh sàn nhảy bố trí một bức tường người bảo vệ an toàn,sau đó hắn bất chấp nguy hiểm cầm ly rượu đỏ đi về hướng Dệp Vị Ương và Đông Phương Thước vừa nhảy xong một bản nhạc.

Diệp Vị Ương chỉ ngạc nhiên nhìn hắn đi về phía cô,trái tim lại bắt đầu co rút hoảng loạn,hi vọng rằng hắn có thể dắt tay cô rời đi,trở về biệt thự của bọn họ từ bỏ hôn lễ xa hoa này.Nhưng lúc này cô mới phát hiện ra hắn mặc một bộ Âu phục chú rể trắng như tuyết được may rất vừa vặn, vô cùng hợp với dáng người của hắn tôn lênvóc người cao ráo hoàn mĩ! Lại thêm một chiếc áo sơ mi màu xám tro,không biết từ lúc nào đã tháo chiếc nơ xuống,cổ áo sơ mi không bị gò bó mở hai nút áo lộ ra lồng ngực rắn chắc.

Hắn khiến cho người ta có cảm giác cho dù hắn ở đâu cũng luôn có thể giữ nguyên được thái độ cao quý ưu nhã, thậm chí là……….áp lực!

Đúng vậy, áp lực! Vài sợi tóc ngang ngạnh rủ xuống che đi tròng mắt đậm màu sắc bén như chim ưng. Cặp mắt kia khiến cho người ngoài cho dù có tìm tòi xem xét cũng không thể tìm ra nơi sâu nhất, vốn là mị lực phát ra bốn phía nhưng bên trong lại có băng lạnh ngàn năm,giờ phút này lạnh buốt tới thấu xương! Môi mỏng vốn vô cùng gợi cảm nhưng bây giờ từ đầu tới cuối là nụ cười vô tình như không cười, hắn………dường như rất tức giận!

Là vì cô tự tiện rời khỏi bệt thự nên tức giận? Hay bởi vì…….cô dâu vừa rời đi? Diệp Vị Ương hơi mím môi phân nửa là vế sau đi,cô không có mị lực lớn như vậy, từ khi xuất hiện tới giờ hán chưa từng để ý đến cô! Cô cùng người con trai xa lạ xuất hiện thật lâu, thế mà hắn một chút phản ứng cũng không có,hoàn toàn xem cô như…..không khí! Trong lòng quá chua xót.Cô đột nhiên cảm thấy mình thật………….đáng thương!

Thanh Phong Tuấn nhẹ hớp một ngụm chất lỏng lạnh băng, rượu đỏ vào trong cổ có hương vị rất ngon. Hắn mê ly híp con ngươi, nhẹ nhàng lắc lắc cái ly, ly rượu đỏ vốn trong suốt đẹp mắt lại sợn sóng lăn tăn trông càng đẹp hơn! Chỉ một ly rượu bên trong có một chút rượu,chỉ cần muốn cũng có thể tạo nên ngàn lớp sóng. Hắn đem ly rượu giao cho bồi bàn, sau đó……..

Sau đó cười hướng Diệp Vị Ương làm động tác mời “Vị tiểu thư cao quý xinh đẹp,xin hỏi tôi có được vinh hạnh mời em nhảy bản nhạc tiếp theo không? “

Diệp Vị Ương nhìn hắn,hắn rõ ràng đang cười nhưng nụ cười kia lại lạnh giá căn bản không tới tầm mắt!

Nụ cười của Thanh Phong Tuấn cũng không lọt vào mắt,vẻ ngoài bình tĩnh của Diệp Vị Ương khi thấy hắn bước đi về phía cô liền sụp đổ.

Khi ánh mắt Thanh Phong Tuấn nhìn chăm chú, lòng vô bắt đầu dậy sóng.

Áp lực! Diệp Vị Ương chỉ thấy cảm giác áp lực nặng nề cuồn cuồn dâng lên! Cô vẫn biết Thanh Phong Tuấn không hề giận mà do khí thế của hắn rõ ràng là cười, bộ dạng tươi cười trên khuôn mặt anh tuấn rõ ràng nhìn rất đẹp nhưng lại cảm thấy sợ run lên! Cô biết lần này hắn thực sự nổi giận………





Không cho cô quá nhiều thời gian sứng sờ, Thanh Phong Tuấn lại một lần nữa làm động tác mời “Vị tiểu thư xinh đẹp, xin hỏi tôi có thể cùng em nhảy bản nhạc tiếp theo không?” Thanh âm của hắn vẫn trầm thấp dễ nghe không nhìn ra tâm tình, chỉ………nhìn thẳng vào dấu hôn trên cổ Diệp Vị Ương.

Bản nhạc cho điệu nhảy thứ hai đã vang lên.

Vậy mà Diệp Vị Ương lại theo bản năng lùi lại một bước “Vâng…….Thật xin lỗi, tôi đột nhiên cảm thấy có chút không khỏe cho nên không thể tiếp tục khiêu vũ!”

Thừa dịp cô trả lời, Đông Phương Thước chớp lấy cơ hội nắm lấy tay cô.

Bắc đầu từ lúc này,tròng mắt Thanh Phong Tuấn càng trở nên thâm trầm,hắn bỏ động tác mời xuống,cơ thể cao ráo đứng thẳng nhìn chằm chằm vào mắt Đông Phương Thước!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mua sắm tiết kiệm và thông minh với những bài viết về tư vấn lựa chọn sản phẩm cực kỳ hữu ích trên trang hàng hay chẳng hạn như mua keyboard gaming co, ghe an dam rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn lựa chọn được sản phẩm phù hợp.