Thiên tài bảo bối: tổng tài không được đụng mẹ ta

Chương 2: Chọc giận cô gái khiêu vũ nhiệt tình



Dạ Phi Phàm tắm xong tùy ý mặc chiếc áo choàng trắng tinh, đai lưng thắt lỏng buông thõng xuống để lộ ra một phần lồng ngực màu tiểu mạch cường tráng,màu da khỏe mạnh đến mê người.

Nhìn đồng hồ đeo tay,đã quá 15 phút mà Diệp Vị Ương vẫn chưa tới.

Lấy hòm thuốc trong phòng ra đặt ở góc phòng khách.Lúc trước nhìn trên TV thấy sắc mặt cô tái nhợt như vậy,nghe điện thoại giọng nói cũng yếu ớt. Dạ Phi Phàm hoài nghi không biết có phải cô bị thương hay không?

Tiếp đó hắn đem cửa phòng khách mở ra,để khi Diệp Vị Ương đến không cần phải nhấn chuông cửa mà trực tiếp đi vào.

Làm xong những việc được coi là dịu dàng đó nhưng gương mặt lãnh khốc đó vẫn không biến sắc, thật là hành động cùng biểu cảm bất đồng mà. Dạ Phi Phàm lại quay trở lại ngồi trên ghế salon,đem laptop ra giải quyết công việc.

Hiện tại trên sàn nhảy quán bar Mị Ảnh vẫn có một cô gái không ngừng đung đưa cơ thể theo điệu nhạc đinh tai, thân thể trắng nõn lồ lộ ra không khỏi khiến người ta chú ý!

Trong đó,một cô gái rất tức giận,cô mặc một bộ đồ hoa hồng, làn váy ngắn chỉ đủ che chắn phần mông, tóc thẳng uốn cong dài tới thắt lưng,vẻ mặt yêu mị, mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều chính là rất phong tình giống như hoa hồng có gai nở rộ.





Mái tóc dài theo điệu nhảy nóng bỏng đong đưa lên xuống,trong phút chốc cô bung tỏa không khí mờ ám khắp quán rượu.

Có vài tên đàn ông lỗ mãng cố gắng tiếp cận cô, kỹ thuật nhảy của cô rất linh động,trơn tuột như rắn, lạnh lùng liếc xéo mấy gã đàn ông tục tằng một cái rồi nhanh chóng chạy về phía thang máy

Mục tiêu tối nay của Hàn Thiên Tuyết cô là…………….Dạ Phi Phàm!

Bọn đàn ông lỗ mãng kia sớm bị Hàn Thiên Tuyết trêu chọc cho cảm thấy khó chịu, thấy cô đi lập tức đuổi theo, lại thấy bốn phía khong biết từ lúc nào lại có rất nhiều vệ sĩ, vừa nhìn đã biết là tới bảo vệ Hàn Thiên Tuyết. Chậc chậc,chỉ sợ thân phận của cô không đơn giản.

Chỉ thấy trong thang máy Hàn Thiên Tuyết nhấn tầng 44,trong thang máy cô không biết làm gì liền gọi một cuộc điện thoại,đơn giản nói”Tối nay các người cho dù là ai cũng không được tới quấy rầy tôi, nếu không……….đừng nghĩ tới chuyện tìm thêm công việc!”

Điện thoại bên kia cung kính trả lời “Dạ, Hàn tiểu thư, chúc tiểu thư đi chơi vui vẻ!”





Đứng ở cửa phòng Dạ Phi Phàm, Hàn Thiên Tuyết nở một nụ cười phức tạp, không gõ cửa mà trực tiếp đẩy cửa vào.

Chậc chậc, phải nói là Dạ Phi Phàm đúng là bức tượng điêu khắc hoàn mĩ như một thiên thần, trong khoảnh khắc khiến cô không thể rời tầm mắt, tim đập rộn lên.

Người đàn ông này so với mấy năm trước còn đẹp trai hơn! Trầm ổn bên trong lại nhiều hơn một phần khí phách ma mị.

Lúc này Hàn Thiên Tuyết quyết định sẽ khiến cho Dạ Phi Phàm phải quỳ gối dưới tà váy màu thạch lựu của cô.

Cô cố ý đưa bàn tay đã được sơn lại đẩy,cửa phòng nhẹ nhàng khép lại,cũng không có hoàn toàn đóng, chỉ để lại một khe hở nhỏ không bị phát hiện.

Dạ Phi Phàm đang phê duyệt tài liệu, tư thế thong dong ưu nhã không hề thay đổi,vẫn như cũ chăm chú nhìn vào máy tính trên bàn gõ như bay, nhưng khóe miệng hắn lại hơi nhếch lên, tạo thành một độ cong mê người mà cũng không đường hoàng. Hắn cho rằng………Diệp Vị Ương đã đến.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.1 /10 từ 7 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như so sanh access va sql, hien phpas 1959 rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại sukhacnhau.com.

loading...
DMCA.com Protection Status