Thiên tài triệu hồi sư

Quyển 5 - Chương 121: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mavis Clay

Na Tà và Vân Phong chỉ nói chuyện với nhau một lát, mỗi khi Na Tà xuất hiện đều là lúc sau khi hấp thụ một lượng cực lớn năng lượng. Sau khi đối thoại xong, Nhục Cầu mở mắt ra, con ngươi to tròn đảo một vòng khẩn trương nhìn Vân Phong, dường như vẫn còn đang lo lắng nàng sẽ dỗi mình, trong đầu vẫn còn vang vọng những lời nói lẫy khi nãy của nàng. Nhìn vẻ mặt khả ái của Nhục Cầu, Vân Phong phì cười, chưa nghe giọng Na Tà còn đỡ, đã nghe rồi thì thật khó mà đồng nhất với âm thanh của Nhục Cầu, hai người căn bản không hề tương ứng với nhau, đôi lúc Vân Phong có chút hoảng hốt, Na Tà và Nhục Cầu là hai cơ thể khác nhau, nhưng thực tế họ vẫn là cùng một người.

Vân Phong đưa ngón tay day day cái đầu nhỏ của Nhục Cầu, cái đuôi lông lá của nó vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, cọ cọ lên trước lấy lòng. Vẻ mặt nàng cổ quái, tưởng tượng tới cảnh Nhục Cầu khôi phục lại hình dạng của Na Tà, nói, “Nếu ngươi khôi phục hình thể vốn có, liệu sau này còn như thế này không?”

Vẻ mặt Nhục Cầu cứng đờ, Vân Phong thấy trong đôi mắt to tròn kia hiện lên sự bối rối, nàng cười ha ha, nâng hai tay bế nó tới trước mặt mình, vùi mặt cọ qua cọ lại trong đám lông nhung mềm mại, cực kỳ thân thiết, không chú ý tới gương mặt nhỏ bé trắng noãn kia đang càng ngày càng đỏ. (Mavis: Bạn cũng muốn ôm đống lông kia, hự hự)

“Ta thích hình dạng hiện giờ của ngươi hơn, sau này cứ giữ hình dáng này đi.” Vân Phong buông Nhục Cầu ra, nó sửng sốt, sau đó cái đầu nhỏ lắc lư liên tục, “Nya nya, Phong Phong kya, nya nya nya.”

Vân Phong biết nó sẽ kháng nghị, cười khẽ, “Ta nghe không hiểu được lời ngươi, coi như là người đồng ý đi, ừm ừm.”

“Nya nya nya. Ché ché ché nya nya!” Nhục Cầu láo nháo, lo lắng nhìn Vân Phong, cái đầu lắc như trống bỏi, nhưng nàng không thèm để ý nữa xoay người đi tìm Nhị Lôi và Ngao Kim, chỉ có Nhục Cầu vẫn kiên trì bền bỉ thể hiện sự cự tuyệt và kháng nghị của mình, tiếc là không ai thèm để ý tới.

“Các ngươi đang nhìn gì thế?” Trở lại chỗ đầu lâu cự long, Vân Phong thấy Nhị Lôi và Ngao Kim đang đứng đó, nhìn gì đó tới mức ngẩn người.

Ngao Kim và Nhị Lôi nghe thấy giọng nàng đồng loạt ngẩng đầu, Ngao Kim liếc nhìn Nhục Cầu, “Nó không sao ché?”

Nhục Cầu khó chịu nhe răng với hắn, hắn thấy thế liền biết, vui vẻ như vậy là không bị gì rồi, đồng thời cũng rất cảm khái không biết Nhục Cầu là cái gì, lại có thể nuốt đồ Long tộc vào mà vẫn bình yên vô sự, thật đúng là khó tin.

“Nó không sao, rất tốt.” Vân Phong búng nhẹ cái đầu Nhục Cầu, nó hừ hừ rồi ngồi phịch xuống. Nhị Lôi liếc nhìn, cái cục thịt này có thể có chuyện gì? Cho dù họ có gặp chuyện không may cũng không thấy nó gặp chuyện. 

“Không có gì là tốt rồi, sau này đừng có ăn đồ lung tung nữa.” Ngao Kim nói xong, làm như không thấy vẻ mặt căm tức và hàm răng nhọn hoắc của Nhục Cầu, chỉ chỉ đầu lâu trước mặt, “Ta quan sát cẩn thận nãy giờ, chôn ở đây thực sự là một con rồng, nhưng không phải là Kim Long, rất có thể là một nhân vật quan trọng cổ xưa của Long tộc, không ngoại trừ là vương giả.”

“Long tộc gần đây chẳng phải lấy Kim Long là vương tôn sao?” Vân Phong hỏi.

Ngao Kim lắc đầu cười khẽ, “Chi nhánh Long tộc đông đảo, huyết mạch thuần chánh Long tộc có rất nhiều loài khác nhau, Long tộc ngày nay so với trước đã giảm đi rất nhiều, ở thời xa xưa, Kim Long không phải là mạnh nhất.”

“Chi nhánh Long tộc?” Vân Phong khó hiểu.

Ngao Kim gật đầu. “Sức mạnh và thể chất cường đại của Long tộc rất được những chủng tộc khác tôn sùng, khao khát, huyết mạch Long tộc dần dần phân tán, nhiều Long tộc có được ít nhiều huyết mạch Long tộc, chỉ là bàn về sức mạnh huyết mạch, vẫn là Long tộc bổn tộc mạnh mẽ nhất.”

Vân Phong nhìn sang Nhị Lôi, trong cơ thể Nhị Lôi có huyết mạch Yêu Long thượng cổ, chẳng lẽ chính là hậu nhân lai của Long tộc theo như lời Ngao Kim nói? Sắc Kim đại thúc có biết dòng huyết mạch này trong cơ thể Nhị Lôi không? “Sắc Kim đại thúc, về Nhị Lôi…”

Ngoa kim nghe thấy cái tên này cười phá lên, Nhị Lôi bên cạnh xấu hổ, “Nha đầu, cái tên Nhị Lôi này là ngươi đặt đó hả?”

Vân Phong gật đầu, sắc mặt Nhị Lôi càng thối hơn, Ngao Kim vừa cười vừa nói, “Không thể không nói cái tên này quá y chang, quá hợp lý luôn, ha ha ha ha ha ha ha ha!”

“Đại gia nhà ngươi! Còn cười nữa lão tử đánh ngươi!”

“Ha ha ha ha ha! Lôi Tử, ngươi cho rằng dựa vào Lôi Nguyên Tố có thể phá được lớp phòng ngự của ta? Ngươi muốn đánh thì đánh đi, ha ha ha ha, Nhị Lôi, ha ha ha ha ha!”

Ngao Kim cười lăn cười bò, làm Vân Phong hơi lúng túng,

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như 10 cong duc lay phat, quy y tam bao Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.