Thiên thần lạnh lùng mang gương mặt của ác quỷ

Chương 43


> 12Avip-Trường K&Q:
- Sao liên lạc với họ được chưa Zen?- nhỏ hỏi Mei.
Cô lắc đầu thay cho câu trả lời, mặt thì nhăn nhó, chắc là cô đang lo cho mấy người kia lắm.
- Haizz... Anh đã nói là đừng lo quá mà. Họ không sao đâu.- anh chán nản nói.
- Vâng.- cô và nhỏ ủ rủ đồng thanh.
- Mà Ken sao mày im lặng vậy? Nãy giờ cắm đầu vô cái điện thoại làm gì vậy? Bộ không lo cho Ice à?- Jun thắc mắc lên tiếng.
- Bình thường nó cũng có hay nói gì đâu mà mày thắc mắc.- anh đưa nhàm chán nhìn cậu, nói.
- Ờ tao quên.- cậu gãi gãi đầu trông cực ngố nói.
-........- hắn là thanh niên nãy giờ được bàn tán mà vẫn không thèm đoái hoài gì tới mấy người đó, vẫn cắm đầu vào cái smartphone không biết làm gì.
Bỗng nhiên hắn đứng bật dậy làm cho mấy người kia hết hồn mém té ghế, phán cho mấy sis và mấy bro kia câu:
- Về đây.
- Về làm gì?- anh ngây ngô hỏi.
- Bận.
- Ồ zậy về đi.- anh gật gù đồng ý.
- Ờ.
Thế là hắn xách balo đi về luôn để lại cho hai gương mặt nai vàng ngơ ngác đạp nát cỏ rừng xanh chả hiểu mô tê gì.
- Nó mà nói bận là chỉ có công việc quan trọng thôi. Nếu có cần nhờ gì thì nó đã nói với bọn anh rồi nên mấy em không cần trưng bộ mặt ấy ra đâu. Dẹp vô đi.- cậu phủ phàng với hai sis nhà ta.
- Hứ!!- cô và nhỏ đồng thanh.
--------
>Moskva-Russia:
>Biệt thự Yuki:
- Tối nay, 9:00pm hắn sẽ dao dịch ở khu rừng phía nam.- Rin thông báo với nó và Bin hai tay vẫn gõ thoăn thoắt trên bàn phím laptop.
- Ta có cần gọi người của ta ở đây không ạ?- Bin hỏi.
- Mười người.- nó lạnh lùng nói.
- Dạ.- Bin nói, sau đó lấy điện thoại gọi cho người của bang.
- Đi nghỉ đi. Tối sẽ mệt đấy.- nó nói sau đó bỏ về phòng.
- Ừm.
----
- Không biết bao giờ nó mới trở lại như xưa đây?- Rin buồn rầu nói.
- Em nghĩ là sắp rồi đấy ạ.- Bin cười cười nói.
- Sắp? Ý em là gì?
- Chị không thấy dạo này chị ấy nói nhiều hơn trước sao?
- Ừm, em nói đúng.- Rin đăm chiêu một hồi rồi gật gù nói.
- Mong là chị ấy sớm quay lại như trước.
- Ừm. Mà em đi không nói gì với Rei có sao không?
- Tưởng gì, lúc đi em đã nói với cô ấy là em đi xử lý việc của bang khoảng 2-3 ngày mới về rồi.- Bin thản nhiên nói.
- Ồ em thông minh nhỉ?- Rin giả bộ bất ngờ trêu ngươi Bin.
- Chị trêu em à?- Bin bực bội hỏi.
- Chị đùa tý thôi mà. Sướng nhỉ có bạn gái ở nhà lo lắng, trông ngóng em về. Ai như bà chị già của em, chả có ai nhắc tới luôn chứ trông ngóng gì. Thật tủi thân quá huhu...- Rin giả bộ khóc chọc Bin.
- Thế mới nói, ai mượn chị không kiếm người yêu làm gì? Chị mà chịu thì có khối người xếp hàng đợi chị đồng ý đấy.- Bin chán nản nói với bà chị yêu vấu của mình.
- Mồ... Em thật là.- Rin chu chu cái miệng lên trông rất đáng yêu.
- Hehee... Thôi chị đi nghỉ đi, tối sẽ vất vả lắm đấy.- Bin cười trừ rồi sau đó nhắc nhở Rin.
- Chị biết rồi, em cũng nghỉ sớm đi.- Rin nói rồi sau đó đứng dậy tiếm về phía cửa.
- Vâng.- Bin trả lời sau đó cất giấy tờ vào tủ rồi đứng dậy đi về phòng.
" Lạnh thật!"- câu độc thoại của Bin khi bước ra khỏi phòng làm việc.
------
>Sân bay Tân Sơn Nhất:
9:00 am:
Một chàng trai khoác trên mình chiếc áo sơmi trắng đơn giản kết hợp với quần jeans đen, chân mang Nike trắng đen, mang chiếc balo màu đen khá to vừa bước vào cửa khiến cho các cô gái xung quanh đổ rầm rầm, bàn tán xôn xao.
Chả để ý tới những việc ấy, chàng trai bước thẳng vào cổng kiểm soát rồi tiến thẳng vào phi cơ riêng của mình bay đến một đất nước nào đó.
--------7 tiếng đồng hồ đã trôi qua.
---------------------------
>Moskva-Russia:
8:00 pm:
>Biệt thự Yuki:
- Mấy chị, cuộc dao dịch sắp bắt đầu rồi đó, bây giờ chúng ta đi là vừa kịp lúc đấy.- Bin nhắc nhở hai sis nhà ta.
- Ừm. Vậy ta đi thôi.- Rin nói.
- Bộ hai chị tính mặc váy đi đánh nhau à?- Bin thắc mắc hỏi hai sis trong khi mình đã chuẩn bị sẵn sàng về trang phục lẫn vũ khí.
- Có làm sao đâu.-Rin thản nhiên nói.
- Đi thay đồ.- nó lúc này mới lên tiếng.
- Ơ...ừm...Em đợi tụi chị tý.- Rin quay qua nói với Bin rồi nối đuôi theo sau nó.
15' sau hai sis bước xuống:
+Nó: Tóc thả tự nhiên, đầu đội mũ len, mặc chiếc áo len cổ lọ đơn giản, kết hợp với chiếc áo khoác dài, quần shorts mùa đông, quần tất, giày boots mùa đông cổ cao tới bắp chân. (Màu full đen.)
+Rin: tóc cô được cột cao, mang chiếc áo thun tay dài màu đen, khoác ngoài chiếc áo thể thao màu tím than, kết hợp với chiếc khăn choàng màu đen, quần jeans đen, đôi tất cao tới cổ chân màu tím than kèm theo đôi giày Nike màu tím-đen.
* Bin: tóc được để tự nhiên, mang áo thun trắng, áo khoác thể thao màu đen, quần jeans đen, mang đôi Nike màu trắng đen, còn có 1 điều đặc biệt đó là nhóc choàng chiếc khăn choàng cổ màu đen do Rei tự tay đan cho nhóc.
-----
- Sao mấy chị lâu vậy?- Bin nhăn nhó vì phải chờ hỏi.
- Có 15' mà lâu gì? Ai mượn em kêu tụi chị đi thay đồ chi.- Rin đổ lỗi cho Bin.
- Dạ rồi là do em. Giờ ta đi được chưa?- Bin mệt mỏi nhìn Rin, nói.
- Rồi.
Thế là mấy anh chị vào gara lấy 3 chiếc moto phóng đến khu rừng phía nam: nó màu đen, Rin màu tím và Bin màu trắng đen.
----
- Hình như ngôi biệt thự Snow kế bên biệt thự của chúng ta mới có người đến ở đấy.- Bin vừa lái xe vừa nói.
- Là ai?- Rin hỏi.
- Em cũng không rõ lắm. Nhưng trước đó em có điều tra xung quanh đây thì tìm hiểu được là ngôi biệt thự ấy là của con gái của một người rất có vị thế và lúc trước còn ở trong thế giới ngầm nữa.- Bin kể.
- Ồ giờ chị mới biết đó. Mà tuyết rơi ngày càng nhiều nhỉ?- Rin nhìn xung quanh sau đó nói.
- Cứ như vậy nhiệm vụ của ta sẽ khó khăn lắm đây.- Bin nói.
- Nhưng phải cố thôi.- Rin ngao ngán nói.
- Nhanh lên.- Nó lúc này mới lên tiếng sau đó tăng tốc phóng vụt lên trước.
- Được.- Rin và Bin đồng thanh sau đó tăng tốc đuổi theo sau nó.
------
>Biệt thự Snow:
- Bọn chúng đâu?- giọng của một chàng trai vang lên lạnh như băng.
- Dạ ở khu rừng phía nam ạ.- tiếng của một thuộc hạ của chàng trai ấy vang lên.
- Lên đường.- giọng của chàng trai đó.
- Vâng.
Và thế rồi lại có thêm 11 chiếc moto lao như gió trong màn đêm đến nơi mà nó, Rin và Bin cùng tới.
--------
•5:30 pm, Việt Nam:
>Biệt thự Dark:
- Bọn họ không có ở đây thì họ đã đi đâu cơ chứ?- cô lo lắng nói.
- Không biết giờ họ sao rồi.- Mei lo lắng không kém.
- Hai người bình tĩnh nào. Chắc họ có việc gấp gì đó thôi.- cậu trấn an hai sis nhà ta.
- Đúng đó. Mấy em đừng lo quá.- anh nói.
- Có việc gấp thì Ice nó phải báo cho em chứ?.- cô nói.
- Trước giờ mấy người họ có hay như vậy không?- cậu hỏi.
Cô không nói chỉ gật đầu thay cho câu trả lời.
- Họ hay đi như vậy mà vẫn trở về an toàn đấy thôi.- cậu nói.
- Anh nói đúng. Chắc do em lo cho họ quá thôi.- cô cười nhẹ, nói.
- Thôi mọi người đi ăn gì đó đi nào. Trưa giờ mọi người đã ăn gì đâu đúng không?- nhỏ nói.
- Được.- cô, cậu, anh đồng thanh.

Nói là làm, họ liền lấy xe phóng đến nhà hàng Lucky để ăn tối.
------------
•9:00 pm, Khu rừng phía nam Moskva- Russia.
- Là bọn chúng.- Bin lên tiếng khi cả đám đang lặng lẽ theo dõi đám người kia trong một bụi cây gần đó.
- Giờ chúng ta phải làm sao?- Rin hỏi.
- Giao dịch xong sẽ lộ diện.- Nó nó giọng lạnh lẽo.
- Được.
----
Ở bụi cây gần đó:
- Khi nào thực hiện ạ?
- Giao dịch xong.- giọng của một người con trai vang lên lạnh không kém gì nó.
-----
Cuộc giao dịch:
- Các ngươi làm tốt lắm.- giọng của một tên A tầm 22 tuổi vang lên hài lòng, có vẻ như hắn là tên cầm đầu.
- Haha... Quá khen. Tiền của tao đâu?- tên B cầm đầu cũng chừng 22 tuổi của băng bên kia cười hả hê, sau đó hỏi.
- Đây.- tên A vừa nói vừa đưa cho tên vừa cười một vali đầy tiền USD.
- Tốt. Mong được hợp tác với tụi mày lâu dài. Haha...- Tên B vừa kiểm tiền xong liền cười ha hả mong hợp tác làm sau.
- Hợp tác vui vẻ.- tên A cũng không ngần ngại, đồng ý.

Cuộc giao dịch kết thúc, hai băng nhóm mỗi nhóm đi một hướng.
Đồng loạt trong 2 bụi cây gần đó vang lên cùng một câu:
- Hành động.
Và thế là cuộc săn đuổi bắt đầu.
------
Bên nó bắt đầu đuổi theo bên B một cách âm thầm nhưng có vẻ tụi nó đã bị phát hiện.
Bỗng từ đâu hơn 100 người của tên B xuất hiện trên tay đầy những vũ khí nguy hiểm.
- Tụi bay mau lộ diện đi.- tên B lớn tiếng la lên.
- Không hổ danh là cựu thành viên của AD nhỉ.- Rin khinh bỉ nhìn tên B nói.
- Tụi mày sao lại theo tao đến đây?- Tên B đó mặt biến sắc hỏi.
- Nói sao nhỉ? Mày dám lấy cắp hàng của tụi tao giao cho người khác thì tất nhiên là tụi tao có quyền theo mày để lấy lại chứ.- Bin khinh bỉ nói.
- Mày.... TỤI BAY GIẾT HẾT CHÚNG NÓ CHO TAO!!- tên A điên máu hét lớn.
Bọn đàn em của tên đó xông lên lao thẳng về phía tụi nó. Tất nhiên tụi nó đã quá quen thuộc với điều này nên né tránh một cách dễ dàng.
Bỗng tên B bỏ chạy cùng với vali tiền.
Nó nhanh nhạy phát hiện ra, đuổi theo tên đó, giao bọn còn lại cho Bin và Rin.
---- Trời lúc này tuyết rơi trắng xoá, nhiệt độ giảm mạnh.
- Không uổng danh gián điệp của Oxfix nhỉ?- Chàng trai cất tiếng lạnh băng nói.
- Mày... Sao mày lại ở đây?- tên A thấy chàng trai ấy thì mặt chuyển thành màu xanh, giọng khá run.
- Tất nhiên là lấy mạng của mày rồi.- chàng trai ấy cất giọng băng lãnh, sát khí toả ra khắp nơi.
- Hahaaaaa.... Mày nghĩ chỉ với 11 người chúng mày mà có thể lấy mạng tao sao? Vậy thì bước qua xác 200 thằng này đi nhé. Hahaaa...- tên A khốn nạn ấy lên tiếng sau đó ôm túi hàng bỏ chạy.

Thế là hơn 200 người lao đến phía chàng trai.
Bỏ lại đám ruồi muỗi phía sau cho người của mình xử lý. Chàng trai nhanh chóng đuổi theo tên A.
------ Cuộc rượt đuổi diễn ra nhanh chóng nhưng khó khăn trong màn đêm phủ đầy tuyết chỉ có ánh trăng le lói qua cây rừng, khí hậu lạnh lẽo đến mức ta có thể cảm nhận được những hơi thở gấp gáp, nóng bỏng của những con người đang rượt đuổi trong màn đêm ấy.
- Rầm!!- tiếng hai con người va vào nhau ngã ra đất.
- Cái đé* gì thế!- đồng loạt tiếng của tên A và B đều vang lên.
- SAO LẠI LÀ MÀY??- đồng thanh tập hai.
Có tiếng bước chân ngày càng gần đến chỗ hai tên đó. Tim hai tên đó ngày càng đập nhanh hơn, mặt tái xanh, tay chân run lẩy bẫy vì lạnh và cũng vì sợ.
- Đường cụt rồi!- Chàng trai nở nụ cười ác quỷ lên, mặt đầy sát khí, lên tiếng.
- Vui nhỉ?- tiếng của nó vang lên lạnh lẽo, gương mặt tối sầm, đầy ắp sát khí.
- Tha...tha cho tao... Tao sẽ trả tiền/ vũ khí cho mày mà.- cả hai tên đồng thanh.
- Muộn rồi.- nó và chàng trai ấy đồng thanh, đồng loạt rút khẩu súng ngắn ra.
" ĐOÀNG"- Tiếng súng vang lên đồng loạt làm trấn động cả một không gian yên tĩnh của khu rừng.
Màu đỏ tươi của máu nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng, trông thật đẹp và cũng thật ghê rợn.

- Ice/ Ken.

--------
>Ở chỗ Rin và Bin:
Xác người nằm lênh láng, máu nhuộm đỏ cả một vùng- một khung cảnh làm cho con người ta phải khiếp sợ,
- Haizz... Yếu như sên.- Rin thở dài, chán nản nói.
- Thôi đi bà chị! Đằng nào cũng được vận động.- Bin ngao ngán nói với Rin.
- Rồi rồi. Mọi người mau về điều trị vết thương đi. Mọi người đều bị thương cả mà.- Rin nói với Bin sau đó quay qua nói với đàn em của mình.
- Vâng.
Tiếng chuông điện thoại của Rin vang lên, là nó gọi.
Sau 1' thì kết thúc.
Cất điện thoại vào túi, Rin quay qua nói với Bin:
- Ice nói hai chị em mình về trước đi. Mọi việc xong rồi. Nó còn chút chuyện nữa.
- Vâng. Vậy em sẽ gọi người đến dọn đống chiến trường này.- Bin nói.
- Ừm.
Rin và Bin đã về nhà sau khi dặn dò người của mình kỹ lưỡng. Ai cũng đã mệt nên hai người đi tắm rửa thay đồ và ngủ luôn.
------
Còn hai anh chị kia sau khi nhận ra nhau thì đã......

End chap.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 13 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn ví dụ như hai hoa dang phat, chanh hanh vang sanh rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.