Thiên ý

Quyển 1 - Chương 217: Diệp gia phù



“Bùng! Phịch!... Rầm Rầm!” Trên võ đài trung tâm, đá bụi bắn ra tung tóe, Liễu Thiên dưới hố vẫn đang đấm xuống liên hoàn, hắn không thể dừng tay, hắn biết lúc này mình không kết thúc được thì chắc chắn sẽ thất bại.

“Dừng tay!” Thế rồi sau vài quyền, một làn sóng loáng cái lan ra khiến cơ thể Liễu Thiên như bị muôn vàn bàn tay giữ lại, hắn không thể cử động được nữa.

“Hừ! Hừ!” Liễu Thiên cũng không chống cự mà cười khổ thở ra một hơi, hắn biết mình đã thắng thì liền thu công. Ngay khi cơ thể được buông lỏng, hắn đứng lên đi ra khỏi cái hố do mình tạo ra.

Nhìn lại hắn lúc này cũng rất thê thảm. Mái tóc vốn đã ngắn nay lại bị cháy một mảng, gương mặt thì toàn máu, miệng mũi đều có máu chảy ra, phần ngực cũng đỏ hồng dấm máu, bả vai có nhiều vết cháy phồng dộp, còn hai tay sưng húp đang dần chuyển thành màu tím.

“Giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm! Tu vi vẫn rất quan trọng, nếu mình cũng có tu vi Trung kỳ thì không cần phải tránh giao tranh nguyên thần nữa!” Liễu Thiên thầm than, hắn vừa rồi đã thu hết nguyên thần về đan điền mới có thể xông qua lớp nguyên thần hộ thể của Từ Bưu, điều này khiến cơ thể hắn bị nguyên thần Từ Bưu công kích.

Giới dị giả đều biết nguyên thần công kích rất bá đạo, để nó xâm nhập vào cơ thể sẽ khiến mọi cơ quan nội tạng đều bị ảnh hưởng. Tùy vào cấp độ nguyên thần mà sự ảnh hưởng đến cơ thể càng lớn. Chính vì vậy khi giao chiến tất cả đều cần có nguyên thần hộ thể để ngăn cản nguyên thần của đối phương nhập thể.

Bình thường khi hai người giao chiến thì nguyên thần của hai bên sẽ va chạm vào nhau trước. Khi đó sẽ tùy vào cấp độ nguyên thần để phân thắng bại, nếu cùng cấp độ nguyên thần thì sẽ phụ thuộc vào sự vận dụng, ai vận dụng tốt hơn thì người đó sẽ thắng. Khả năng vận dụng nguyên thần được so sánh qua việc một người dùng nguyên thần để sử dụng dị thuật, dị thuật càng cao cấp thì hiệu suất sử dụng nguyên thần càng cao, đồng nghĩa với việc mức năng lượng giải phóng lớn dẫn đến lực công kích mạnh hơn.

Tất nhiên cũng có một số trường hợp không cần đến dị thuật vẫn có độ chênh lệch giữa nguyên thần trong một cảnh giới. Trường hợp này rất ít xảy ra, đa phần là thiên phú dị bẩm hoặc tu luyện chí tôn công pháp. Còn không tất cả dị giả khi ở cùng một cấp độ thì năng lượng của một hạt nguyên thần đều là như nhau, khác nhau chỉ ở cách sử dụng của mỗi người mà thôi.





Liễu Thiên tất nhiên không có thiên phú dị bẩm đó, càng không tu luyện công pháp chí tôn để tăng phúc năng lượng nguyên thần. Đồng thời hắn có tu vi so với Từ Bưu thấp hơn một tiểu cảnh giới nên nguyên thần cũng tương tự. Như vậy nếu cả hai đều dùng nguyên thần hộ thể tràn ra thì khi va chạm chắc chắn nguyên thần của Liễu Thiên sẽ thua. Thế nhưng do chênh lệch không quá lớn nên dù có thua thì nguyên thần của Từ Bưu cũng không thể thoải mái công kích vào cơ thể Liễu Thiên được. Chúng sẽ dần bị nguyên thần trong cơ thể Liễu Thiên chiệt tiêu hết. Có điều do nguyên thần va chạm sẽ tạo ra dư chấn, dư chấn này chắc chắn sẽ ép về phía Liễu Thiên khiến hắn lùi lại.

Từ Bưu cũng hiểu nên hắn không dùng hộ thể chân nguyên để đả thương Liễu Thiên mà dùng nó để đẩy lui Liễu Thiên.

Còn Liễu Thiên tốn bao nhiêu công sức mới áp sát được đối thủ thì làm sao dễ dàng lùi lại như trước. Chính vì vậy hắn đã quyết định tán đi nguyên thần hộ thể, đồng thời thu nguyên thần lại điểm áp xúc. Hắn chịu tổn thương để bỏ qua giao tranh nguyên thần, chỉ có vậy hắn mới xông qua lớp nguyên thần đang bùng ra của Từ Bưu rồi dùng cận chiến áp chế không cho đối thủ sử dụng dị thuật.

Quả nhiên mọi thứ như dự liệu, Từ Bưu vốn dùng lượng lớn hộ thể chân nguyên để ép lui Liễu Thiên nhưng thấy không hiệu quả hắn giật mình nhận ra nhưng đã muộn. Hắn chưa kịp gia tăng hộ thể đã bị xô ngã, rồi hai tay bị áp chế không thể kết ấn. Cuối cùng dưới sự công kích như vũ bão của Liễu Thiên, lớp phòng thủ cuối cùng của hắn đã bị phá vỡ.

Nói thì lâu chứ mọi thứ diễn ra lại rất nhanh, chỉ hơn mười phút trận tỷ thí đã kết thúc. Kết quả cuối cùng Liễu Thiên chiến thắng nhưng thắng hiểm, hắn khi này cũng bị trọng thương, toàn thân bị nguyên thần của Từ Bưu tàn phá, nội tạng nhiều chỗ dập nát, da thịt dấm máu như bị nạo qua một lần, nhất là hai tay của hắn vốn đã bị nguyên thần công kích rồi lại điên cuồng vận dụng Viên Quân quyết ép nguyên thần tụ lại để xuất quyền, việc này khiến hai tay tổn thương nghiêm trọng.

Khi này, Liễu Thiên hai tay để thòng vô lực đi ra phía ngoài võ đài kiếm một chỗ ngồi xuống. Hắn nhắm mắt nhập định, thiên tinh theo đó cũng quay với tốc độ cực nhanh, nguyên thần trong đan điền ầm ầm vận chuyển theo sự khống chế của Bồi Nguyên quyết tràn ra khắp cơ thể.

Như bình thường tự vận hành nguyên thần ra khắp cơ thể vốn có thể trị thương được nhưng chỉ với những vết thương vật lí chứ với vết thương do nguyên thần công kích thì lại rất chậm. Chỉ có Bồi Nguyên quyết dẫn dắt nguyên thần đến những huyệt vị quan trọng rồi từ đó chuyển nguyên thần ra các cơ quan để triệt phá hủy chỗ nguyên năng của đối thủ còn lưu lại thì mới có thể hồi phục hoàn toàn.

Nhắc đến Bồi Nguyên quyết chính là môt yếu quyết phụ trợ quan trọng của dị giả, nó chia làm nhiều cấp độ khác nhau tùy thuộc vào tu vi của mỗi người. Yếu quyết này sẽ được cấp khi tiến lên Khai Minh cảnh. Liễu Thiên trước kia báo danh nhận trợ cấp cũng được phát nên rảnh rỗi cũng luyện tập. Kể ra Môn Y quyết này cũng không quá khó luyện, trong đó cũng không có nhiều biến hóa mà chỉ có một số chỉ dẫn cơ bản về các lộ tuyến kinh mạch, nhịp chuyển của nguyên thần, điểm tụ các cơ quan mà thôi. Liễu Thiên chỉ cần vận hành theo là có thể tự chữa trị thương thế cho bản thân.

Dưới hố sâu giữa đài đấu, Từ Bưu vốn nằm sâu phía dưới khi này đang được một đội y sỹ đến kéo lên. Nhìn hắn khi này cơ thể toàn máu, tứ chi mềm như bún đang được đỡ lên cáng khênh ra ngoài. Một màn này rơi vào mắt mấy người còn lại thì khiến họ đờ ra. Tất cả đều không tin vào kết quả này, phải biết Từ Bưu là người có khả năng lấy quán quân nhất vậy mà lại thua một đệ tử có tu vi kém hơn một tiểu cảnh giới. Không chỉ thua mà Từ Bưu còn thua thảm khi phải ra khỏi võ đài bằng cáng, bộ dạng thì như đã mất nửa cái mạng đã khiến mọi người đều nhìn Liễu Thiên bằng ánh mắt kính nể.

“Tại sao tên kia có thể mạnh như vậy.”

“Ta cũng không rõ, Từ Bưu lại thua! Nhìn thương thế kia khiến ta rùng mình.”

“Điên rồi, tên đó thật sự bất chấp mọi thứ để thắng, đổi là mình chắc chắn sẽ bị hành hạ đến khi sức cùng lực kiệt!”

Đến giờ mấy người đứng ngoài võ đài mới quay sang bàn tán. Tất cả đều mang theo bộ dạng ngạc nhiên, một số còn thầm kêu may mắn khi không gặp phải Liễu Thiên.

“Thú vị, không biết thần hồn thì thế nào?” Tiêu Viễn đứng ngoài nhìn theo Từ Bưu đang được khênh đi lẩm bẩm. Hắn vốn chuẩn bị tinh thần chiến với Từ Bưu một trận để xả hận cho chi Sáu nhưng xem ra đã không cần hắn ra tay. Kết quả này khiến hắn hơi ngạc nhiên nhưng cũng rất hài lòng.

“Cơ thể hắn đã tu luyện đến mức nào rồi? Tại sao lại cường hãn như vậy!” Bên một góc đài khác, Bạch Hiên Hiên đang nhìn về chỗ Liễu Thiên điều tức thầm nhủ. Bình thường cô tự nhận thân thể mình rất cường hãn nhưng cũng không dám cho nguyên thần người khác thoải mái tiến vào, vậy mà Liễu Thiên lại dám, không chỉ dám làm mà sau khi bị nguyên thần công kích hắn vẫn có thể điên cuồng xuất chiêu, điều này đã khiến cô cảm thấy sợ hãi.

“Trận thứ tư, Diệp Tinh Khả đấu với Tiêu Tử Ngọc!”

Võ đài tiếp tục được sửa lại, vị trung niên trưởng lão gọi tên hai người.

Theo tiếng gọi của trung niên trưởng lão, hai thiếu nữ đi lên, người tên gọi Diệp Tinh Khả là một thiếu nữ có dáng người hơi mập, tóc buộc thành hai búi lớn, mắt nhỏ mũi to, miệng rộng môi dày có chút khó nhìn. Người thứ hai tên Tiêu Tử Ngọc lại là một thiếu nữ cô có một thân hình mảnh mai, gương mặt khá xinh đẹp, tóc dài buộc cao được giữ lại bằng một chiếc châm bạc.

“Có thắc mắc gì không?” Trung niên trưởng lão hướng hai người hỏi.

Cả hai cùng lắc đầu, vị trung niên trưởng lão dặn dò vài câu rồi liền lùi ra và thế là trận chiến thứ tư bắt đầu.

Cả hai người tham gia trận thứ tư này đều có tu vi Khai Minh cảnh sơ kỳ đỉnh phong nên vừa bắt đầu cả hai chỉ đánh ra vài chiêu dị thuật đơn giản thăm dò. Thế rồi sau một hồi thăm dò không có kết quả, Diệp Tinh Khả lấy ra song đao chém ra hai nhát về phía Tiêu Tử Ngọc.

“Doạt Doạt!” Hai đạo nguyên thần theo lưỡi đao bắn ra rồi chập lại rồi ngay tức khắc biến thành một con hỏa ưng, hỏa ưng bay lên không rồi vụt cái bổ xuống chỗ Tiêu Tử Ngọc.





Phía bên kia, Tiêu Tử Ngọc cũng không chậm, cô lấy ra trường kiếm màu xanh ngọc chém ra một kiếm. Mũi kiếm vừa chém ra như hóa lỏng mà uốn lượn liên tục.

Theo mũi kiếm mềm mại uống lượn kia một làn sóng nguyên thần tràn ra hóa thành màu xanh như sóng biển, lớp sóng xuất hiện vừa kịp chặn hỏa ưng lại.

“Xèo!” Hai thứ va chạm không hề có tiếng nổ, hỏa ưng tiêu tan, khói trăng bốc lên nghi ngút.

“Hỏa loãn phù!”

Thế rồi một giọng nói lanh lảnh vang lên, cùng với đó trong đám khói trắng một quả cầu màu đỏ to bằng nắm tay bay ra trước mặt Tiêu Tử Ngọc. Quả cầu đỏ này vừa bay ra liền nổ tung. Bên trong quả cầu, một lực lượng hỏa diễm bùng ra ập về phía Tiêu Tử Ngọc.

Tiêu Tử Ngọc giật mình lùi lại nhưng không kịp, hỏa mang bùng ra cả mấy trượng bao phủ cơ thể cô vào trong.

“Oàng!” Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên, khối lửa bị xé tan, bên trong đó, Tiêu Tử Ngọc toàn thân không hề tổn hại lao ra, trường kiếm lên xuống như lưỡi rắn đâm về phía Diệp Tinh Khả.

Theo một chiêu này, kiếm ảnh không xuất hiện mà lại xuất hiện rất nhiều làn sóng nước dập dềnh. Đám sóng nước này rất nhanh liên kết lại khiến cả khoảng không trước mặt Diệp Tinh Khả biến thành một mặt hồ lan tỏa.

“Liên Hoàn Song đao!” Diệp Tinh Khả cũng không đứng im, cô lùi ra sau, thân thể mập mạp kia lại rất nhẹ nhàng nhảy lên không, song đao trong tay liên hoàn bổ xuống làn sóng nước.

Đao ảnh bắn ra liên tục, có điều chúng lao vào mặt nước hư ảo kia thì như bị dung hòa mà biết mất còn bản thân Diệp Tinh Khả lại rơi xuống màn nước kia.

Diệp Tinh Khả vừa rơi xuống màn nước như cá mắc lưới, cô lúc này cảm giác toàn thân nặng chĩu, mọi cử động đều khó khắn vô cùng. Cô cố vùng vẫy nhưng không thể thoát ra mà ngày càng lún sâu, nguyên thần trong cơ thể cũng dần bị áp chế khó điều động.

Bên kia Tiêu Tử Ngọc cũng không đổi kết ấn để dùng thuật khác tấn công mà miệng lẩm bầm liên hồi, nguyên thần trong cơ thể vẫn tuôn ra không ngừng, màn nước phía trước mỗi ngày một cô đọng siết chặt Diệp Tinh Khả lại.

“Vốn tưởng không cần dùng đến! Xem ra lỗ rồi!” Lúc này, Diệp Tinh Khả tỏ vẻ không vui nói rồi há miệng lè ra một phù lục màu vàng đất. Cô cắn đầu ngón tay lấy máu quệt ngang lá phù rồi ném ra phía trước. Ngay lập tức, lá phù bốc cháy, văn tự loằng ngoằng trên đó như được giải phóng bay ra rồi biến lớn cả trượng cuối cùng đánh lên lớp nước đang vây khốn cô.

“Uỳnh!” Lớp nước như muốn ngăn lại nhưng không thể, văn tự vặn vẹo vài cái đã chui vào trong màn nước rồi một tiếng nổ lớn vang lên, màn nước rung lên mấy nhịp rồi vỡ tan. Tiêu Tử Ngọc đứng phía ngoài bị phản chấn phun máu, thân thể bật ngược ra sau.

Diệp Tinh Khả cũng không chậm, cô vừa thoát khốn thân thể vặn vẹo vài cái liền phi về phía Tiêu Tử Ngọc song đao chập lại xúc thể chuẩn bị bổ ra.

“Diệp gia phù quả nhiên lợi hại, ta nhận thua!” Tiêu Tử Ngọc vẻ mặt tái nhợt, cô cấp tốc lùi lại đồng thời giơ tay nói. Vừa rồi cô sử dụng Võng Điệp thuật là một Thủy thuật cấp ba, thuật này có khả năng khống chế cực cao nhưng lại cần liên hệ mật thiết với kinh mạch của cơ thể nên khi bị cường hãn phá vỡ đã khiến kinh mạch của cô tổn thương. Lúc này Tiêu Tử Ngọc tự hiểu bản thân ngay cả vận hành nguyên thần trị thương cũng khó chứ đừng nói là tiếp tục ra tay nên đầu hàng là biện pháp duy nhất.

“Ngươi vốn có thể thủ thắng một vài kẻ Khai Minh cảnh trung kỳ nhưng ta lại khác!” Diệp Tinh Khả thu đao lại lạnh nhạt nói rồi cũng quay người đi về phía mấy người Liễu Thiên.

Tiêu Tử Ngọc vẻ mặt ảm đạm lắc lắc đầu, cô cũng không nói gì nữa mà chỉ lau vết máu trên miệng rồi đi ra viền ngoài võ đài.

“Thiếu nữ mập kia lại có nhiều phù như vậy? Xem ra gia thế cũng không nhỏ! Nhưng nếu đánh với mình thì thế nào!” Liễu Thiên nhìn một màn chiến đấu ngắn ngủi vừa rồi thầm suy tư.

Hai người Tiêu Viễn, Bạch Hiên Hiên thì lại rất thờ ơ không để ý, chỉ riêng thiếu niên da đen đang thở dài lắc đầu liên tục.

“Hoà Nhân Hùng, ngươi có thể chọn kiêu chiến một trong bốn người này!” Lúc này, vị trưởng lão kia lại đi ra nhìn về phía thiếu niên da đen nói.

“Tiêu Viễn kia linh hồn lực to lớn mình không thể đánh được. Bạch Hiên Hiên sở hữu huyết mạch Yêu Lang lại càng khó, tên Liễu Thiên nhìn như vô hại kia lại có thể đánh cho Từ Bưu bất tỉnh nên mình chắc chắn không phải đối thủ. Người còn lại là Diệp Tinh Khả, mọi mặt đều ngang mình nhưng lại có nhiều phù lục.”





Hòa Nhân Hùng nhìn quanh rồi đánh giá một lượt bốn người Liễu Thiên cuối cùng hắn thì thở dài lắc đầu nói: “Ta bỏ quyền!”

“Bỏ quyền, được rồi vậy ngươi lui xuống đi!” Trung niên trưởng lão hơi ngạc nhiên nhưng cũng rất nhanh hiểu ra gật đầu nói.

“Lần này toàn bọn yêu nghiệt, kẻ thì liều mạng, kẻ thì gia tài dọa người, nghỉ cho khỏe!” Hòa Nhân Hùng mỉm cười thầm nhủ rồi lại chắp tay cúi đầu chào mấy người Liễu Thiên một lượt mới rời đi. Hắn biết với thực lực của bản thân muốn lấy quán quân là điều không thể. Mà phần thưởng khi đứng thứ 2 cũng như thứ 10 nên không việc gì phải liều mạng.

“Tên này khá thông minh! Mình là hắn thì cũng sẽ chọn như vậy!’ Liễu Thiên đang ngồi ở góc đài cũng cúi đầu chào lại trong đầu không khỏi tự nhủ.

“Được rồi! Tất cả nghỉ ngơi tại chỗ, nửa canh giờ sau sẽ tiếp tục tiến hành vương đấu!” Vị trung niên trưởng lão nhìn lại bốn người Liễu Thiên một lượt rồi nói.

Bốn người nghe vậy đồng loạt gật đầu rồi ai ở chỗ đấy, tất cả ngồi xuống đả tỏa.

Trên võ đài bỗng trở lên yên tĩnh, bốn người bốn chỗ, vị trưởng lão kia cũng không ở đây mà lại nhảy xuống võ đài phía dưới.

Phía dưới tầng một, tỷ thí Phân Bậc cũng đã đến hồi kết. Tất cả đám đệ tử đều tụ tập một chỗ và được một nữ chấp sự phát thưởng. Mọi người nhận thưởng xong thì một số không kìm được mở luôn ra xem rồi lại cười nói với nhau như rất hài lòng, một số thì vẻ mặt đầy tiếc nuối và thất vọng cũng không xem mình nhận được gì mà liền thu lại quay người rời đi.

Mấy chục người nhận thưởng xong, kẻ ở lại người rời đi. Người ở lại tất cả đều ngồi ra viền võ đài đả tọa. Những người rời đi thì đi thẳng về phía võ đài của Chi mình rồi cùng một vài người quen ở đó đi khỏi quảng trường.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như tung kinh vo luong tho toan phan thich tri thoat co phu de, nam uan trong hanh trinh diet kho rat hay thay thich minh niem moi nhat rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status