Thiên ý

Quyển 1 - Chương 90: Tâm lộ​



Theo Liễu Thiên thấy thì trên đường đi không gặp bất kỳ ngăn cản gì nên đây chắc là một thử thách độ kiên trì hoặc cũng đại loại như thế. Kiểm trả cái gì hắn cũng kém chứ kiên trì thì có một ít. Lại nói thì chân hắn vẫn hơi đau nên hắn cũng không vội chạy làm gì, hắn cứ bình tĩnh tiến về phía trước. Theo hắn thì kiểm tra độ kiên trì thì thời gian quyết định tất cả chứ không phải tốc độ.

Thế là tình trạng đi lại trong thông đạo kéo dài thêm nửa canh giờ nữa nhưng Liễu Thiên vẫn như cũ nhìn thấy thông đạo dài bất tận, nhìn cả hai đầu đều không thấy điểm cuối. Điều này làm hắn có chút phân vân về phán đoán của mình.

“Chẳng nhẽ đây không phải bài kiểm tra độ kiên nhẫn mà là một loại kiểm tra khác? Mình không đủ thông minh để tìm được lời giải cho bài kiểm tra này?”

Liễu Thiên vừa đi vừa suy nghĩ một hồi nhưng hắn cảm thấy phán đoán của mình có tỷ lệ đúng rất cao. Còn lúc này, hắn có đoán sai thì cũng không có thời gian quay lại nữa nên cứ thế mà đi thôi.

Từng bước, từng bước đều đều đi về phía trước, thời gian cũng thế từ từ trôi qua.

“A! Đây rồi!” Thêm một tiếng đồng hồ đi không ngừng nghỉ, Liễu Thiên vừa ngẩng đầu nhìn ra xa đã thấy con đường đã thay đổi.

Khi này, hắn thấy phía cuối xa tắp của thông đạo là một điểm cụt và hình như có ánh sáng từ bên trái chiếu sang. Con đường thẳng tưởng như bất tận cuối cùng đã chuyển hướng, cuối cùng thì sự đơn điệu đi thẳng cũng đã kết thúc làm cho hắn tự tin hơn vào phán đoán của mình.

Liễu Thiên cước bộ nhanh hẳn lên, hắn đang muốn nhìn xem chỗ rẽ trái kia là đích đến hay là một đoạn đường thẳng khác?

“Đùa à?” Thật không ngờ khi hắn đi nhanh hơn nhưng đi hơn mười năm phút thì điểm cuối kia càng xa hơn!





“Bình tĩnh! Phải đi từ từ a! Con đường này đúng là trêu người!” Liễu Thiên cảm thấy sự chuyển biến này nên cước bộ dần chậm lại, hắn lại đi đều như trước. Theo hắn thấy thì con đường này rất quỷ dị, người dựng lên nó không cho đi nhanh nên hắn đành phải đi chậm như trước để chiều lòng họ vậy.

Quả nhiên khi đi chậm thì con đường kia không dài ra nữa, điểm rẽ phía cuối thông đạo kia đang mỗi lúc một hiện ra gần hơn.

“Ài!”

Cuối cùng sau khi đi chậm lại tầm mười năm phút nữa thì Liễu Thiên cũng đi đến điểm nghẹo trái kia. Khi này hắn nhìn về hướng đó thở ra một hơi vì cuối cùng cũng thoát cảnh đi bộ nhàm chán này.

Lúc này, trước mắt hắn là một đoạn thông đạo ngắn chỉ tầm mấy chục trượng nên có thể nhìn thấy phía đầu bên kia thông đạo là một cánh cửa màu đen. Đó chính là cửa tiến vào ải tiếp theo.

Liễu Thiên cảm thấy vui vẻ vô cùng, thì ra sự kiên trì của hắn là đúng, đi chậm là có thể vượt qua ải này. Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì hắn vẫn cảm thấy còn đường này thật tà môn!

Liễu Thiên ngày thường tuy cũng hay đọc sách nhưng kiến thức thì không có đáng bao nhiêu nên hắn không biết rằng bài kiểm tra hắn vừa đi qua chính là Tâm Lộ nổi tiếng trong các bí điển được cất trong những tầng bí mật trong Vạn Điển đường ở Kỳ Nhân các.

Nói đến Tâm Lộ thì đây là một dạng thông đạo được tiền nhân tạo ra để khảo nghiệm đệ tử đời sau. Sự kết cấu và vận hành của nó thì rất ít người biết nhưng tiếng tăm của nó thì hầu hết mọi người có chút kiến thức đều biết. Lại nói thì nó đã tuyệt tích rất nhiều năm rồi nên không phải bất kì đệ tử nào cũng được đi vào thông đạo này.

Chỉ có người đi vào Sinh Tử lộ trong Kỳ Nhân Thủy tổ mới được đi qua trải nghiệm này vì trong Kỳ Nhân Các chỉ có Thủy Tổ đại nhân có thể tạo ra thông đạo này. Khi vị thủy tổ này bố trí cũng không có nói cho ai biết nên ngay cả tầng lớp cao tầng của Kỳ Nhân Các cũng không thể biết hiện tại vẫn còn một Tâm lộ đang hoạt động. Còn những đệ tử tham gia thí luyện này khi đi vào Tâm lộ dù không đi qua được hay đi qua được cũng chẳng biết đó là Tâm lộ nên bí mật này vẫn được dấu kín.

Thực tế nếu cao tầng Kỳ Nhân Các có biết thì cũng không làm gì được bởi vì mỗi một thông đạo đều do chính vị tông chủ đó xây dựng lên và có cấm chế riêng nên rất khó can thiệp được. Đồng thời những ải từ ải hai trở đi lại được bố trí ở những không gian khác nên càng không biết thực địa ở chỗ nào mà tìm. Liễu Thiên sau khi đi vào ải hai chính là đã đi vào một địa điểm khác rồi, hắn lúc này đang đi trong vùng đất được Kỳ Nhân Thủy tổ xây dựng ở một nơi không ai biết đến.

Lại nói càng vị tông chủ khác xây dựng đã khó can thiệp thì thí luyện của Kỳ Nhân Thủy tổ lại càng khó can thiệp. Nó được xây dựng quá tinh vi nên ngay cả dùng Viễn Hình Kính và Thiên Không Kết Dẫn cũng không thể nhìn vào những đệ tử làm gì trong thông đạo này chứ đừng nói là can thiệp vào! Còn việc cho các trưởng lão tu vi cao thâm theo thông đạo khảo nghiệm đi vào thì càng không thể vì ở khảo nghiệm đều có giới hạn độ tuổi không quá hai mươi.

Nói vậy không có nghĩa là chỗ thí luyện này không có người nào động vào được. Những bậc vĩ nhân ngang với Kỳ Nhân thủy tổ nếu dụng tâm tìm kiếm thì vẫn tìm và phá vỡ chỗ này nhưng nói để can thiệp sửa đổi thí luyện thì là chuyện không thể. Chính vì sự cô lập trên mà tính công bằng trong thí luyện được đánh giá rất cao.

Quay lại với Tâm Lộ thì đây là một con đường dài ngắn tùy vào cách đi của mỗi người. Sự huyền diệu của nó làm lên sự cao thâm và đầy thử thách với những đệ tử chân truyền của vị Thủy Tổ đại nhân này.

Trong Tâm lộ, người có tâm tư dễ dàng bỏ cuộc thì cứ mỗi lần dừng lại nghỉ ngơi hay có ý thối lui thì con đường lại dài hơn một phần.

Người có tâm tư vội vàng, manh động thì càng di chuyển nhanh bao nhiêu thì con đường cũng dài ra bấy nhiêu. Kẻ nào tức giận phá hủy thông đạo thì thông đạo sẽ tự mở đường khiến kẻ đó đi vào mê cung không có nối thoát.

Một cái nữa là khi có người đi vào thì Tâm lộ này cũng theo thời gian mà tự dài ra. Điều này khiến cho người đi trong đó phải đi kiên trì liên tục thì mới có thể vượt qua nó. Tâm lộ này chính là thứ phản ánh bản chất con đường tu đạo vậy. Khoảng cách giữa người tu luyện và đích đến đỉnh phong sẽ theo thời gian mà dài ra nên những kẻ không kiên trì phấn đấu mỗi ngày thì cơ hội đi hết con đường đại đạo là càng nhỏ.

Mỗi một dị giả muốn theo đuổi đại đạo thì ngày ngày đều cần cố gắng lỗ lực để khoảng cách đến đại đạo không bị lới rộng ra và họ sẽ trờ đợi cơ duyên để vượt lên chứ không phải là đi vào những con đường sai trái để vượt lên. Thọ nguyên con người là có hạn, một người không trân trọng thời gian, không lỗ lực hành động, không tận dụng cơ hội và đặc biệt là chọn sai đường thì đường đến đại đạo càng ngày càng xa, cuối cùng thì cũng chết đi và như một nắm cát tan biến trong gió mà thôi.

Trong một cuốn sách cổ của Linh Tam tử - một vị đệ tử của Kỳ Nhân Thủy tổ có ghi một đoạn về Tâm Lộ này: “Tâm lộ chính là một khảo nghiệm với tất cả những kẻ muốn đi đến điểm cuối cùng của đạo, muốn theo đuổi cái chết, sự sống, thiên địa tuần hoàn, thời không rộng lớn, sự vận chuyển của chúng sinh vạn vật… Kẻ đó dù muốn đứng trên đỉnh cao, muốn lưu truyền vạn đời, ngạo nghễ nhìn chúng sinh hay truy cầu sự vĩnh cửu như trời và đất, tìm đuổi mọi kiến thức hay chỉ đơn giản là muốn sống,… Tâm lộ sẽ giúp ngươi hiểu ra rằng dù mục đích tu luyện của ngươi có là gì thì cũng cần phải có nghị lực, quyết tâm và đầu óc sáng suốt thì mới có thể vượt qua mọi trông gai thử thách trên con đường Đại Đạo để làm được thứ mình muốn. Tiếc là ta lại không làm được!”

Chính vì đoạn tự ký trên mà rất nhiều người tin rằng đi qua Tâm lộ thì còn đường tu luyện mai sau sẽ rất xán lạn thế nhưng Tâm lộ từ lâu không còn nên không còn nhiều người nhắc đến nó nữa.

Liễu Thiên thì vốn chẳng biết đây là Tâm lộ, hắn cũng chẳng hiểu những thứ mà tâm lộ của Kỳ Nhân Thủy tổ muốn dậy người sau. Hắn chỉ biết là mình phải cố gắng hết mình để đạt được thứ tốt đẹp trong cuộc sống mới này, hắn phải sống tốt hơn trước. Lại nói trong thế giới này muốn sống tốt thì thực lực quyết định tất cả. Vì vậy hắn cũng theo đuổi sức mạnh đỉnh phong, hắn muốn đứng trên tất cả! Hắn không tu luyện thì thôi, một khi đã tu luyện thì phải là người mạnh nhất. Khi đó hắn sẽ sống như thế nào mình muốn, chẳng ai có thể quản được!

Vì những suy nghĩ như vậy nên vừa rồi trong thông đạo qua sự kiên trì cùng thêm chút để ý đánh giá thì hắn đã vượt qua được Tâm Lộ này.

Thế nhưng xét cho cùng thì Tâm lộ trong thí luyện này cũng chỉ là một mảng nhỏ của Tâm Lộ thực sự mà thôi. Chứ để đi hết Tâm Lộ do Kỳ Nhân Thủy Tổ đại nhân tạo ra thì một người ít cũng phải đi bộ mấy năm, nhiều có thể mấy chục năm cũng không hết.

Chẳng qua trong thí luyện này thời gian không có nhiều nên Tâm Lộ mới được thu ngắn thời gian lại rồi đẩy nhanh tốc độ tịnh tiến độ dài thông lộ lên. Chính vì vậy những đệ tử thông minh rất dễ nhận ra thông đạo này có sự chuyển biến mà tìm ra đường đi tiếp theo hoặc một số có ý trí kiên trì là có thể vượt qua được.

Liễu Thiên thì mỗi thứ có một chút nên đã vượt qua được Tiểu Tâm lộ này và bây giờ hắn đang đứng trước đoạn đường cuối của con đường này.





Lúc này, Liễu Thiên không nghĩ nhiều liền bước lên phía trước! Hắn vừa đi vừa tập trung nhìn hai bên đoạn rẽ thì thấy cứ cách tâm hai trượng lại có một thông đạo nối ra. Hắn đếm một lượt thì có tất cả tám thông đạo nhỏ khác cùng đấu về đoạn rẽ này. Xem ra đây chính là những thông đạo từ các điểm tài vật khác nối đến đây.

“Chưa có ai hay là đã có người đi trước rồi! Cứ mở cửa kia ra là biết thôi!”

Đi hết đoạn đường này, Liễu Thiên dừng trước cửa kia suy nghĩ một chút rồi cũng quyết định mở cửa bước vào.

Ngay tức khắc, Liễu Thiên lấy tay che che mắt, hai mắt nhắm chặt lại vì chói. Không biết là bên ngoài quá sáng hay hắn đi trong thông đạo quá lâu mà lúc này hắn không thể mở mặt ra ngay được.

Nhắm mắt vài lần, Liễu Thiên đã quen với ánh sáng ở trước mặt nên hắn rất nhanh mở mắt nhìn kỹ quang cảnh xung quanh.

Khi này, hắn đã có thể nhìn kỹ quang cảnh phía trước. Trước mặt hắn lúc này là một quang cảnh tươi sáng vô cùng, một không gian đầy khí trời và ánh sáng tự nhiên, nó khác hắn với sự ngột ngạt trong những thông đạo bất tận kia.

Từ chỗ này, Liễu Thiên nhìn lên cao thì thấy hắn đang đứng trong một cái hố sâu được đục đẽo nhẵn nhụi.

Hắn đang đứng ở đáy hố, và đáy là một cái sân tròn khá lớn, bên trên đầu hắn hơn năm mươi mét lại có một ngồi nhà nhỏ bay lơ lửng giữa không trung. Nhìn lên thì Liễu Thiên thấy được ngôi nhà nhỏ này đa phần được làm bằng gỗ, mái được lợp lá, nhìn nó rất đơn sơ tồi tàn. Thế nhưng nếu để ý kỹ thì ngôi nhà thì lại thấy nó mang một tia cổ kính phong bụi của năm tháng.

Liễu Thiên khi này không nhìn lên nữa, hắn từ từ đi lại phía dưới bóng râm do mái nhà trên không tạo ra từ từ nhìn lại nền sân xung quanh thì thấy có phân thành hai nửa trắng đen rõ rệt.

Đây chính là một hình thái cực đồ, cả cái sân là một thái cực đồ lớn với hai nửa đen trắng rõ rệt. Liễu Thiên đang đứng ở bên trắng hay chính là phần dương của thái cực đồ này.

Không nhìn xuống sân nữa, Liễu Thiên nhìn ra xung quanh thì thấy có những cánh cửa khác để tiến vào đây nữa.

“Sáu, bảy, tám!” Liễu Thiên đếm một lượt!

Nếu tính cả thông đạo của hắn nữa thì có tám đường dẫn đến đây.

Theo hắn tính toán thì có bảy mươi hai điểm tài vật nên tối đa sẽ có bảy mười hai đệ tử đi vào trong thông đạo Kỳ Nhân Thủy Tổ cùng hắn. Trong thông đạo này lại có ba đường, như vậy theo xắc xuất thì số người đi vào Sinh Tử lộ chỉ chiếm một phần ba, nghĩa là có hai tư người. Nếu như thật sự đạt con số hai tư người này thì sẽ là ba người chung một cửa ra.

Nhưng tất cả chỉ là suy đoán ước tính mà thôi. Theo Liễu Thiên thấy thì bảy hai điểm tài vật sẽ có rất ít điểm có đủ cả tám người đi vào cả tám thông đạo. Cho dù có người đi vào thì cũng có rất ít kẻ hâm như hắn cũng rất ít. Đồng thời là trong số những người đi vào không phải ai cũng vượt qua được hết khảo nghiệm như Liễu Thiên.

Trừ đi trừ lại, Liễu Thiên khẳng định số người vào cái sân này sẽ không quá năm người, thậm trí chỉ là một hai người cũng nên. Nhớ lại thì khi hắn đi vào ngã rẽ kia để qua cửa thì cũng thấy có thêm những cửa khác đấu vào ngã rẽ đó. Nhưng hắn vào đây thì chưa thấy ai cả, vì vậy nếu đông người vào đây thì phải đánh nhau rồi mới đúng.

Chẳng có nhẽ tất cả ẩn thân chờ mình hắn? Điều này là không thể!

Liễu Thiên khẳng định mình vào đầu tiên nhưng vì thề hắn càng không thể lơ là vì rất nhanh sẽ có người tiếp theo tiến vào. Mà đã là người đi vào đến chỗ này thì thực lực sẽ không yếu. Rất có thể là người của Tứ Tượng đội nữa. Như vậy nếu không nhanh tìm đường thì hắn cũng chưa chắc đã đi tiếp được.

“Thế nhưng trước khi tìm đường mình phải thử xem có ai ẩn thân không đã!” Nghĩ như vậy Liễu Thiên liền nhìn quanh một lượt rồi vội chạy lại một chỗ ở giữa sân ngồi xuống.

Hắn bắt đầu lấy mấy thứ đồ linh tinh trong hành lí ra rồi bắt đầu giả bộ như đã tìm ra cơ quan và đang cố gắng cơ quan đó. Nhìn bộ dạng của hắn thật giống với khi Tằng Nhất tìm kiếm cơ quan lúc trước.

Cứ loay hoay một hồi hắn đi đi lại xung quanh điểm kia rồi lại lẩm bẩm suy tư gì đó rồi lại tiếp tục.

“Haha! Cuối cùng cũng mở được!” Liễu Thiên bỗng đứng dậy vui sướng cười lớn nói rồi hắn đứng im lại bắt đầu nghe ngóng!

Đáng tiếc là cả cái hố lớn này không hề có âm thanh gì khác cả, tất cả đều yên tĩnh đến lạ thường.

“Ài! Tự diễn tự xem rồi! Mình đã căng tai cảm nhận nhưng khi mình thấy mình mở được cơ quan thì xung quanh không hề có một ba động không khí dù nhỏ nhất. Xem ra không có ai ẩn nấp quanh đây hoặc kỹ năng ẩn nấp và tâm tự kẻ đó quá âm trầm!” Liễu Thiên dừng cười khẽ thở dài rồi lại nhìn quanh đánh giá một lượt.





“Mà thôi! Dù thế nào thì thời gian cũng không còn nhiều! Vừa tìm đường vừa cảnh giác hơn là được.” Liễu Thiên thầm đưa ra quyết định.

Hắn khi này đã có nguyên thần thì có thể sử dụng nguyên thân vận hành theo theo chiêu Lôi Điểm khiến cho phản xạ bản thân tăng lên. Cộng với đó là nguyên thần có thể kích thích ngũ quan, Liễu Thiên tuy chưa học thuật gì cụ thể nhưng cũng biết vận hành chút nguyên thần vào tai để tăng thính giác lên. Vì vậy nếu có kẻ nào bất ngờ xuất hiện thì hắn tin mình sẽ rất nhanh phát hiện ra.

Tuy nói vậy nhưng hành động này của hắn vẫn có chút liều lĩnh thế nhưng thời gian không có nhiều lên hắn đành phải đánh liều ăn nhiều!

Lúc này, Liễu Thiên nhìn quanh một lượt rồi nhìn lên ngồi nhà phía trên không. Hắn đoán không nhầm thì vượt ải này chính là đi lên ngôi nhà trong không trung kia. Hắn bắt đầu nghĩ cách lên ngôi nhà đó, đầu tiên vẫn cứ chèo tường lên cao rồi nhảy sang vậy.

Nghĩ vậy, Liễu Thiên liền đi ra một viền tường bắt đầu dùng kiếm cắm vào tường mà chèo.

Thế nhưng rất nhanh chỉ mới chỉ mấy nhịp, hắn đã cảm thấy tay mình không chịu nổi sức nặng của cơ thể. Cơ thể hắn cứ như nặng mấy trăm cân vậy

“Phịch!” Liễu Thiên leo lên quá không quá hai trượng thì đã phải thu kiếm nhảy xuống.

“Xem ra càng lên cao thì trọng lực của cơ thể càng lớn. Linh áp tưởng chừng rất nhỏ kia cũng càng lên cao càng mạnh!” Liễu Thiên đứng ở viền tường nhìn lên cao thầm đánh giá.

Loay hoay xuy nghĩ một hồi thì hắn biết dùng lực không đem lại kết quả gì, với ải này thì hắn phải dùng trí.

Khi này, Liễu Thiên đành phải nghĩ cách khác. Hắn bắt đầu tìm tòi mọi thứ xung quanh cái sân này để tìm ra cơ quan nào đó để lên ngôi nhà kia. Lần này thì tìm thật chứ không diễn nữa!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như hai tet cuc chat doanh nhan bom hai xuan hinh chien thang binh trong cong ly anh vu, hai em cua ngay hom qua full truong giang kieu linh rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.

loading...
DMCA.com Protection Status