Thiếu gia ác ma đừng hôn tôi

Chương 297: Hàn Thất Lục tra hỏi

Ed: dangngocchau

Beta: anhduong2506

"Điện thoại của tôi?" Ba Tát Lệ nghi ngờ lập lại lời nói Hàn quản gia một lần nữa, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ là cha gọi tới? Nhưng cha biết số di động của cô ta, sao lại gọi tới phòng khách?

Trông Ba Tát Lệ chậm chạp không có hành động gì, Hàn quản gia nói lại lần nữa:" Ba Tát Lệ tiểu thư, là điện thoại của thiếu gia, nói là có việc gấp, xin cô nhanh chóng nghe máy."

Nghe Hàn quản gia nói, nghi hoặc nhất thời trong lòng Ba Tát Lệ đều tiêu tan. Nhưng lập tức lại nghi ngờ. Hàn Thất Lục chưa bao giờ chủ động gọi điện thoại cho cô ta, ngay cả số di động của cô ta cũng không biết là số mấy nên mới phải gọi tới phòng khách. Nhưng anh tìm cô ta có chuyện gì?

Một loại dự cảm bất an truyền đến tim của cô ta. Hàn quản gia đứng trước cửa có ý tốt nhắc nhở:" Ba Tát Lệ tiểu thư, đừng làm cho cậu chủ chờ sốt ruột."

Cắn răng thật chặt, Ba Tát Lệ trừng mắt liếc Hàn quản gia, khinh bỉ nói rằng:" Lão già này đến cùng có mất trí hay không? Tôi nói bao nhiêu lần rồi, gọi là Thiếu phu nhân! Lần sau lại không nhớ, ông cẩn thận tôi đấy!"

Nói xong cô ta không thèm liếc nhìn Hàn quản gia, chạy xuống phòng khách. Hàn quản gia tạm thời gác máy, đưa tay lấy ống nghe cô ta có chút run rẩy. Tuy là trong lòng vẫn không ngừng tự nói với mình ngàn lần không nên bối rối, thế nhưng vừa lên tiếng, giọng nói của cô ta vẫn là bán đứng cô ta. Nguyên do giọng nói the thé run rẩy.

" A lô...?" Ba Tát Lệ nắm chặt điện thoại, mà tay kia không ngừng quấn dây điện thoại.

Bên kia truyền đến giọng nói lạnh lùng của Hàn Thất Lục, quỷ mị đáng sợ giống như đến từ địa ngục: " Ba Tát Lệ. Tôi hy vọng cô tự khai ra mà không phải tôi tra hỏi cô."

Những lời này nhất thời phá vỡ ước muốn của Ba Tát. Chắc chắn Hàn Thất Lục đã biết rồi. Ba Tát Lệ cắn chặt môi dưới, sắc mặt không ngừng biến đổi. Một lần sai lầm, ân hận cả đời. Lẽ nào chính là như vậy sao?

Không... Cô ta không muốn Hàn Thất Lục hận cô ta, tuyệt đối không muốn!!!

" Tôi, tôi không rõ anh đang nói cái gì." Ba Tát Lệ nói khẽ, khóe mắt lại rịn ra một giọt lệ, rủ xuống khóe mắt, thật lâu không chịu rơi xuống.

Bên kia Hàn Thất Lục cười lạnh một tiếng, cặp mắt kia giống như là băng nghìn năm khiến người ta không dám nhìn thẳng. Sợ nếu liếc nhìn một cái, liền muôn đời không thấy ánh mặt trời!

Lăng Hàn Vũ vốn không rõ vì sao Hàn Thất Lục không phải lập tức đi tìm Sơ Hạ mà lại gọi điện thoại. Lần này cậu hoàn toàn hiểu, Sơ Hạ mất tích, thì ra cùng cái cô 'Hàng ngoại quốc' kia có liên quan!

Thong thả bước tới nghe ngóng, xem ra Ba Tát Lệ là con vịt chết còn mạnh miệng tận hai lần, lúc này anh cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp nói: " Tôi chỉ cho cô một cơ hội cuối cùng. Nói cho tôi biết, cô ấy ở đâu. Chỉ cần cô nói, tôi liền không truy cứu bất cứ trách nhiệm nào. Nhưng nếu như cô còn không chịu thừa nhận, như vậy hậu quả, để cha của cô tới gánh chịu, như thế nào?"

"..." bên kia lập tức rơi vào trầm mặc. Nhưng tai Hàn Thất Lục nghe được tiếng thở của Ba Tát Lệ.

" Còn không mau nói."

Hàn Thất Lục thấp giọng nói rằng, vừa định tắt máy, liền nghe được tiếng khóc thảm thiết của Ba Tát Lệ. Anh hơi nhíu mày, khóe mắt có một tia sốt ruột. Khoảng chừng qua nửa phút, tiếng khóc Ba Tát Lệ nhỏ dần, ngay sau đó giọng nói khàn khàn vang lên: " Cô ta đang ở nhà vệ sinh nữ dãy lầu bốn."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang haynhat.com một số bài hay như nhung stt cau noi hay y nghia ve cuoc song, tac dung khong ngo cua ruou bia rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.