Thiếu gia ác ma đừng hôn tôi

Chương 559: Hàn Thất Lục đưa cơm


Edit: Hoài Thu

Beta: LaPluie99

"Có chút việc." Hàn Thất Lục bước xuống cầu thang, không nói thêm gì, đến giữa bữa ăn anh đột nhiên lại nói: "Tối hôm nay, sau khi huấn luyện xong đi theo tôi đến nơi này."

​Tối hôm nay...

​An Sơ Hạ hỏi theo bản năng: "Tại sao anh không tìm Hướng Mạn Quỳ đi cùng?"

​"Cô nhất định phải nhắc tới cô ấy sao?" Hàn Thất Lục liếc nhìn An Sơ Hạ, rồi uống hết ly sữa tươi sau đó đứng dậy: "Tôi ăn no rồi."

Không phải là cô cố ý muốn nhắc tới Hướng Mạn Quỳ, chẳng qua là theo bản năng đột nhiên nói ra.

Nhưng trong lòng cô mơ hồ nảy sinh cảm giác vui vẻ, đồng thời cũng sinh lòng nghi ngờ. Hàn Thất Lục càng ngày càng giống như... trước kia. Càng ngày càng giống như lúc anh chưa mất trí nhớ.

​Cả ngày hôm nay, An Sơ Hạ dường như có vẻ đãng trí, lúc đi học lại thất thần liền bị giáo viên quản lý khoá phát hiện. Sau khi tan lớp, bà liền gọi cô vào phòng làm việc nói chuyện. Giáo viên quản lý khóa là một trong nhưng người nghiêm khắc nhất trường, nghe được điều này cô chỉ cảm thấy khuôn mặt nóng hừng hực rất xấu hổ.

Sau khi trở lại phòng học, một bóng người đột nhiên thoáng xuất hiện trước mặt cô. Cô ngẩng đầu lên nhìn, hoá ra là Manh Tiểu Nam.

​Khuôn mặt Manh Tiểu Nam đang tràn đầy thắc mắc nhìn cô.

An Sơ Hạ bị Manh Tiểu Nam nhìn có chút lúng túng, bất giác túm chặt vạt áo hỏi: "Cậu làm gì mà nhìn tớ như vậy?"

"Tớ đang suy nghĩ có nên gọi pháp sư tới tổ chức cúng bái, hành lễ cho cậu hay không." Manh Tiểu Nam một tay xoa các khớp xương tay bên kia, cánh tay còn lại cố tình ra vẻ có thâm ý, vuốt cằm nhìn An Sơ Hạ.

​"Cậu có ý gì?" An Sơ Hạ trừng mắt nhìn Manh Tiểu Nam, tức giận nói: "Cậu có bị bệnh thần kinh không?"

Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau mấy giây, sau đó Manh Tiểu Nam chợt ngồi xổm xuống ôm bụng cười to, cười một lúc lâu mới lên tiếng: "Bộ dạng sáng hôm nay của cậu, giống như trúng tà còn gì. Cậu thử suy nghĩ một chút, học sinh xuất sắc An Sơ Hạ từ trước đến nay có lúc nào lai mất tập trung trong giờ học hay không?"

Bây giờ An Sơ Hạ mới hiểu ý tứ trong lời nói của Manh Tiểu Nam, bèn cúi đầu xuống.

​"Đừng hòng không nói lời nào nhé. Đã xảy ra chuyện gì?" Manh Tiểu Nam lúc này mới nghiêm túc lại, kéo An Sơ Hạ ra bên ngoài hành lang, tránh các loại tai mắt, thấp giọng hỏi.

An Sơ Hạ lắc đầu một cái mới tiếp tục nói: "Thật ra thì cũng không có chuyện gì lớn, chính là... Hàn Thất Lục muốn tớ tối hôm nay sau khi huấn luyện xong đi cùng anh ấy đến một địa điểm nào đó."

"Là sao?" Sắc mặt Manh Tiểu Nam có vẻ rất kinh ngạc: "Dẫn cậu đi chỗ nào vậy?"

An Sơ Hạ lại lắc đầu, vẫn giữ dáng vẻ mê man: "Tớ cũng không biết."

​"Ôi ---" Một âm thanh kì quái phát ra từ miệng Manh Tiểu Nam: "Khó trách hôm nay cậu lại bồn chồn như vậy, thì ra là trong đầu luôn suy nghĩ chuyện này! Cậu cũng đừng nghĩ nữa, dù sao muốn đến thì sẽ đến, có nơi muốn đi nên mới dẫn cậu đi. Còn cậu tập trung học tập nghiêm chỉnh, ngoan ngoãn nghe giảng cho tốt đi!"

​Lời nói nghiêm túc này, so với dáng vẻ bình thường hàng ngày của Manh Tiểu Nam hoàn toàn khác nhau, An Sơ Hạ nhăn mặt cau mày, nghi ngờ hỏi: "Tại sao cậu lại quan tâm tới chuyện học tập của tớ như vậy?"

​"Cậu không biết..." Manh Tiểu Nam thở hắt ra một hơi, tay run run chỉ chỉ lỗ mũi An Sơ Hạ: "Cậu không thấy ngay cả chủ nhiệm lớp cũng như lạc vào cõi thần tiên sao?"

An Sơ Hạ sờ sờ đầu, hình như...thật sự là bà như lạc vào cõi thần tiên!

Hôm nay, thời điểm gần vào học, một nửa giáo viên đột nhiên nhận được thông báo của học viện. Nội dung của thông báo là cuối tuần tới sẽ có một kỳ thi tuyển sinh mười trường liên thông. Nếu thi thử lọt vào top hai mươi, mọi người sẽ có cơ hội được cử đến học ở đại học XXX.

Điểm đầu vào Đại học XXX tương đối cao, vô số người phải vật lộn cả ngày lẫn đêm trong biển để thi, chính là vì muốn vào trường đại học này. Điều này đối với An Sơ Hạ mà nói, là cơ hội tốt không còn nghi ngờ gì nữa!

"Cậu nói thật chứ?" An Sơ Hạ có chút mông lung, chuyện này cô tuyệt nhiên không biết gì cả.

​Đại khái trong lớp, không mấy người nghĩ đến dựa vào kì thi thử có thể lọt top hai mươi, cho nên căn bản không có ai đề cập tới chuyện này.

​"Đại tiểu thư của tớ ơi, cậu nhanh chóng chuẩn bị điều chỉnh thân thể sẵn sàng đi. Một vĩ nhân đã nói, thân thể là tiền vốn của cách mạng, cậu cũng không cần quá căng thẳng..."

Lời của Manh Tiểu Nam còn chưa nói hết, An Sơ Hạ đã vội vã lao về hướng phòng học, Manh Tiểu Nam cuống lên, vội vàng đuổi theo: "Ôi trời! Cậu đi đâu vậy?!"

An Sơ Hạ cũng không quay đầu lại mà nói: "Làm đề thi!"

Thời gian một buổi sáng trôi qua rất nhanh, học sinh trong phòng học đã đi hết nhưng An Sơ Hạ vẫn không động đậy, Manh Tiểu Nam bước lên thúc giục: "Đề thi này nhìn mãi không làm được thì đừng làm nữa, không phải đã nói rồi sao, thân thể là tiền vốn của cách mạng, chúng ta ăn trước, ăn no rồi trở về làm cũng chưa muộn!"

An Sơ Hạ đặt tay đè lên một quyển nháp, phía trên tràn ngập các con số chằng chịt. Nghe thấy Manh Tiểu Nam nói như vậy, cô trực tiếp để Manh Tiểu Nam đi ăn đi ăn một mình, cô phải làm xong đề này mới có thể đi được.

​Tin tưởng rằng rất nhiều người cũng có kinh nghiệm này, duy nhất một đề thi như vậy còn không làm xong, lần sau chắc chắn phải bắt đầu làm lại từ đầu.

Manh Tiểu Nam xoa xoa bụng, thở dài một hơi và nói: "Cũng được, vậy cậu tiếp tục làm đi, ăn xong tớ sẽ mang thức ăn về cho cậu, cậu cũng không cần xuống lầu."

Nói xong những điều này, Manh Tiểu Nam vội chạy về hướng phòng ăn của trường học.

Phòng học trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng bút máy viết trên cuốn sách vang lên âm thanh lạo xạo.

Manh Tiểu Nam đến phòng ăn, hôm nay, không biết tại sao phòng ăn lại rất đông người. Bình thường những đại tiểu thư, đại thiếu gia này chỉ thích ăn ở bên ngoài, hôm nay không hiểu thế nào, lại tụ tập đông đúc như vậy.

Sau khi cô đi vào bên trong, mới hiểu được tại sao nhiều người tới phòng ăn như vậy, thì ra là bọn Hàn Thất Lục, ba người này hôm nay lại đến đây ăn.

​Bình thường căn bản không cần xếp hàng chọn món ăn, hiện tại phải xếp hàng dài dằng dặc. Manh Tiểu Nam xếp hàng nửa ngày mà trước mặt còn bao nhiêu người. Cô quay đầu nhìn mấy "tên thủ phạm" gây ra chuyện này một chút, sự tức giận lập tức dâng lên cao, trực tiếp bước ra khỏi hàng, lướt qua tầng tầng lớp lớp người đi đến trước mặt ba tên thủ phạm kia.

Giờ phút này, cả người Manh Tiểu Nam mang theo lửa giận, cô đột nhiên xuất hiện dọa ba người kia giật mình.

Không thèm chờ ba người bọn họ mở miệng, Manh Tiểu Nam đã cất tiếng nói lớn: "Ba vị đại thiếu gia, đây là muốn tới phòng ăn xem náo nhiệt sao? Không phải muốn trải nghiệm những khó khăn của người bình dân chúng tôi chứ?"

​"Chính là muốn trải nghiệm những khó khăn của người bình dân mới đến đây này ăn cơm." Bất thình lình Lăng Hàn Vũ phun ra một câu như vậy.

Tiêu Minh Lạc liền trợn mắt nhìn Lăng Hàn Vũ một cái, đứng lên kéo Manh Tiểu Nam ngồi xuống: "Bọn anh đợi rất lâu cũng không nhìn thấy các em, còn tưởng rằng các em đi ra bên ngoài ăn. Đúng rồi, Sơ Hạ đâu?"

Lúc này, Mạnh Tiểu Nam chú ý tới Hàn Thất Lục đang lắng nghe hai chữ "Sơ Hạ", trong nháy mắt cô đã tinh ý phát hiện ra.

Loại phát hiện này khiến cho Manh Tiểu Nam bỗng nhiên phấn chấn lên, điều này đã nói lên, rõ ràng Hàn Thất Lục bắt đầu để ý đến Sơ Hạ đúng hay không? Nghĩ tới đây, cô chỉ cảm thấy nhịp tim thận trọng của mình nhảy nhót và reo mừng!

"Này? Tại sao Sơ Hạ lại không đi cùng em?" Tiêu Minh Lạc cho là Manh Tiểu Nam không nghe thấy lời anh, liền hỏi lại một lần.

​Manh Tiểu Nam đang nghĩ xem trả lời thế nào cho tốt, cô cố ý bày ra bộ dạng vô cùng đau đớn, nói: "Đừng nói nữa... Sơ Hạ cô gái ngu ngốc này, nghe nói tuần sau có kỳ thi thử tuyển sinh, nếu như lọt top hai mươi người có thể được cử đến học tại Đại học XXX. Vì chuyện này, ngay cả cơm trưa cũng dứt khoát không ăn, em khuyên bảo một lúc lâu, cô ấy sống chết sống cũng muốn ở lại phòng học làm đề thi."

​"Cô nói gì?" Hàn Thất Lục kinh ngạc đồng thời đứng dậy: "Cô ấy không ăn cơm trưa sao?"

Manh Tiểu Nam gật đầu một cái, hạ mắt nhìn xuống một bàn đầy các món ăn, trong lòng thầm mắng này ba tên này thật là xa xỉ, tất cả các món ăn đều vẫn chưa đụng đũa gắp qua.

​Dù sao, nhìn bộ dạng Hàn Thất Lục như vậy, chắc chắn sẽ giúp An Sơ Hạ giải quyết vấn đề ăn trưa, chuyện này cô cũng không cần quản nữa.

Chờ cô gắp một miếng thịt kho bỏ vào trong miệng, lúc này Hàn Thất Lục đã rời đi, hướng đến khu vực gọi thức ăn. Manh Tiểu Nam cười thầm một tiếng trong lòng, thời điểm ngẩng đầu lần nữa liền thấy Lăng Hàn Vũ cũng đứng dậy.

Bây giờ Lăng Hàn Vũ cũng không thể làm chuyện gì xấu! Dù sao Hàn Thất Lục là người An Sơ Hạ thích. Mặc dù Lăng Hàn Vũ cũng là một sự lựa chọn tốt, nhưng dù sao cũng không phải là người An Sơ Hạ thích.

Trong lòng nghĩ như vậy, Manh Tiểu Nam liền vội vàng kéo Lăng Hàn Vũ: "Này, phiền anh lấy giúp tôi ly nước cam ở kia tới đây."

Mặc dù, sự thiếu kiên nhẫn đã hiện ra trên khuôn mặt Lăng Hàn Vũ, nhưng lại ngại vì cô ngồi cùng bàn, vẫn khom lưng giúp cô lấy nước cam. Chờ đến khi anh đưa nước cam cho Manh Tiểu Nam, Hàn Thất Lục đã từ chỗ vạn người chú ý xách hai túi đồ ra khỏi phòng ăn.

​Manh Tiểu Nam âm thầm giơ tay làm kí hiệu chữ V, rất bình tĩnh bắt đầu uống nước cam, vẫn không quên bảo Tiêu Minh Lạc bên kia đi lấy cơm.

Hàn Thất Lục xách đồ đi thẳng một mạch đến toà nhà giảng đường, lướt qua mọi ánh mắt khác thường của mọi người, cuối cùng đã tới phòng học của An Sơ Hạ.

Thời gian này tất cả mọi người còn đang ăn cơm trưa, cho nên trong phòng học chỉ có một mình An Sơ Hạ.

Cô cúi đầu chuyên tâm làm bài thì bất thình lình phát hiện, dường như có người đang nhìn chằm chằm vào cô, loại giác quan thứ sáu này rất mãnh liệt, mãnh liệt đến mức cô dừng bút trong tay nhìn về phía cửa phòng học.

​Quả nhiên, có người đứng đang đứng cửa phòng học. Chờ cô nheo mắt lại mới thấy rõ người kia, cô đã vô cùng sốc.

​"Sao anh lại tới đây?" Cô quả thực không nghĩ rằng Hàn Thất Lục sẽ xuất hiện ở chỗ này, trong tay còn giơ lên... thứ gì đó tương tự như hộp cơm?

"Cô đã nói muốn thi đỗ vào một trường Đại học thật lớn, phải không?" Hàn Thất Lục đáp lại câu hỏi.

An Sơ Hạ do dự một chút, rồi gật đầu một cái, mặc dù không biết tại sao Hàn Thất Lục lại hỏi như thế, nhưng cô cảm giác được câu hỏi này của Hàn Thất Lục cũng không có ác ý.

Thử nói xem, người với người thật là kỳ lạ, rõ ràng lần đầu tiên hai người gặp mặt còn đánh nhau, bây giờ quan hệ lại...

...

​Bỗng nhiên An Sơ Hạ đứng lên, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía Hàn Thất Lục và hỏi: "Làm sao anh biết tôi nói muốn thi đỗ vào một trường Đại học thật lớn? Không phải là anh không nhớ chuyện trước kia sao?"

Nếu như cô nhớ không nhầm, lời này cô chỉ nói với một mình Hàn Thất Lục từ lúc hai người mới quen nhau, nhưng Hàn Thất Lục lại không quên chuyện này.

​Chỉ thấy Hàn Thất Lục sửng sốt một chút, ngay sau đó lại lắc đầu: "Tôi cũng không biết làm sao tôi biết, có thể vẫn còn nhớ trong tiềm thức. Cô đã muốn thi đỗ vào trường Đại học thật lớn, vậy thì trước tiên nhanh chóng lấp đầy cái bụng. Đừng để chưa thi tốt nghiệp trung học thì đã chết đói rồi."

Nói xong, Hàn Thất Lục bước lên phía trước, đặt hai túi đồ xuống bàn, rồi xoay người đi thẳng.

Mặc dù ​An Sơ Hạ nghi ngờ trong lòng, nhưng cũng không nghĩ ra bất cứ điểm gì khác, đành phải bỏ qua. Nói không chừng Hàn Thất Lục đang dần dần khôi phục lại, nếu quả thật như vậy thì tốt rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những mẹo giúp cho phụ nữ tự tin hơn trong công việc, làm đẹp và chăm sóc sức khỏe gia đình. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như cach lam kem chuoi, diu dang voi mot ao tay loe 2016 Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.