Thiếu gia ác ma đừng hôn tôi

Chương 901: Tôi thật sự không có gì

Ed by Huỳnh Thảo Vy

Beta: Gấu

Khương Viên Viên ở Tứ Hợp Viện lý có một gian nhà cạnh nhau, hai tầng lầu, lầu một là phòng khách, lầu hai còn lại là phòng ngủ. Lầu hai phòng ngủ rất nhiều, Hàn Thất Lục giúp cô chọn một phòng, liền lôi kéo cô vào phòng.

Cửa phòng vừa đóng lại, Hàn Thất Lục liền đi đến trước mặt cô, vẻ mặt nghiêm túc lôi kéo cô, ấn vai cô để cho cô ngồi lên giường, tiếp theo khẩn trương hỏi: "Em không sao chứ?"

"Em làm sao đâu?" Vẻ mặt của cô nghi hoặc: "Anh như thế nào đột nhiên hỏi như vậy?"

"Ông cố ngoại nói lời này hơi quá." Anh ngừng lại một chút, ấn bả vai cô độ mạnh yếu cũng giảm đi một chút, cùng khí tức bình ổn, anh mới lần thứ hai mở miệng: "Em thật không sao chứ?"

Anh là sợ cô bị ông cố ngoại nói quá nhiều lời bị kích động.

Đáy lòng ủy khuất, lập tức đều bị anh an ủi, giống như là có một loại ma lực.

"Em không sao mà." Cô cong lên khóe miệng: "Em rất tốt, anh không cần lo lắng cho em. Thật sự đó."

Tuy vẻ mặt cô không để ý, nhưng trong lòng Hàn Thất Lục cũng biết, ông cố ngoại nói có chút quá đáng, An Sơ Hạ làm sao có thể không để ý chứ? Chỉ là, không nghĩ muốn để cho anh lo lắng.

Trong lòng anh phiền toái liền biến mất, hai tay trụ trên người cô, một cái ngồi, một cái đứng, cô đành phải hai tay ôm lấy Hàn Thất Lục, đầu tựa vào bụng dưới của anh, thấp giọng nói: "Em thật sự không có việc gì."

"Thực xin lỗi." Hàn Thất Lục trong thanh âm mang theo mệt mỏi: "Muốn dẫn em tới chỗ này. Sớm biết rằng, anh nên..."

"Không có sao hết." Cô ngẩng đầu, nhìn về phía Hàn Thất Lục: "Sớm muộn gì cũng tới không phải sao? Anh yên tâm, em không yếu đuối như thế. Ông cố ngoại anh nói chuyện kỳ thật cũng không phải không tốt như thế, trước đây cách anh nói chuyện, so với ông cố ngoại có phần chanh chua hơn. Em tự thấy mình năng lực thật quá tốt, nếu không thời điểm kia cũng đã bị anh kích động đến tức chết."

Hàn Thất Lục trên mặt khó chịu, nhớ tới chính mình đã từng nói với cô "Tiện nhân! Cô cút ra khỏi nhà chúng tôi cho tôi."!

Đích thật là... Cực kỳ chanh chua.

Anh thở dài: "Nếu anh biết có ngày này, thời điểm lần đầu tiên gặp mặt, nên ôm đùi em, gọi em là nữ vương."

An Sơ Hạ bị lời nói của anh cười đùa: "Hiện tại cũng nên gọi em là nữ vương đi. Đúng rồi, người nữ sinh kia, là ai vậy?"

Nghe nói, Hàn Thất Lục nghiêng đầu nghĩ nghĩ, vạn phần mê mang hỏi han: "Em là đang chỉ người nào?"

"Liền là cái kia, anh đi vào, liền cùng cô gái đó chào hỏi người nữ sinh kia." Quai hàm của cô phồng lên, cực kì mất hứng nói: "So với những lời ông cố ngoại anh nói với em, em càng để ý chuyện này hơn."

Hàn Thất Lục lúc này mới nhớ tới An Sơ Hạ hỏi là người nào.

"Kỳ thật anh cũng không biết cô ta." Anh ngồi xổm người xuống, ngồi xổm trước mặt cô, kéo tay cô qua, chân thành tha thiết nói: "Thật sự, anh đây mới là lần thứ hai nhìn thấy cô ta."

"Anh không biết cô ấy, vì cái gì nói với cô ấy "Là cô", cô ta lại làm sao có thể cùng anh nói "Tôi đã nói chúng ta có thể gặp lại"." An Sơ Hạ cúi người, vươn ra ngón trỏ bắn ở trán Hàn Thất Lục một cái, nói từng chữ từng câu: "Hàn Thất Lục, anh không thành thật!"

Chuyện này anh thật sự có thể bị oan rồi!

Hàn Thất Lục đành phải nói lại cảnh tượng hai người lần đầu tiên gặp mặt.

Sự thật hai người lần đầu tiên gặp mặt, liền là hôm nay tại sân bay trong quán cà phê cùng thời điểm với Khương Viên Viên. Hàn Thất Lục bởi vì bị ly Cappuccino kia làm dơ tay áo, sau đó hướng buồng vệ sinh đi đến, trong lòng bởi vì lo lắng An Sơ Hạ một mình ở trong quán coffee không an toàn, đi bộ có vội vàng chút.

Không nghĩ tới không cẩn thận đụng vào một nữ sinh từ phòng vệ sinh nữ đi ra, người nữ sinh kia, dường như đối với anh rất quen thuộc, còn nói thêm câu "Chúng ta sẽ gặp lại, đến lúc đó hãy nhận lỗi với tôi đi."

"Cho nên thời điểm anh đi vào nhìn đến của cô ta, xuất phát từ nghi hoặc, liền tiến lên lên tiếng chào hỏi. Liền là như thế này." Hàn Thất Lục nói xong, sợ cô còn chưa tin, lại dựng thẳng ba ngón tay phải lên tay phải lên: "Anh xin thề." Trời đất chứng giám

"Được rồi, tin tưởng anh một lần." Cô đến lúc này mới lộ ra tươi cười.

Kỳ thật, thời điểm cô đang nghe đến Hàn Thất Lục là vì lo lắng cho cô nên muốn nhanh chống trở lại quán cà phê, cô cũng đã tha thứ cho anh.

Người nào đó nghe được cô tin mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, sau đó lại hậu tri hậu giác giương mắt lên nhìn về phía cô, lượng ánh mắt hỏi: "Anh nói, An Sơ Hạ, em vừa rồi có phải là đang ghen hay không?"

"Chẳng lẽ ghen là phạm pháp sao?" An Sơ Hạ mí mắt vừa nhấc, trừng mắt nhìn Hàn Thất Lục liếc mắt một cái.

Hàn Thất Lục trên mặt tươi cười dập dờn mở ra, ôm lấy cô xoay vài vòng.

"Cộc cộc cộc." Tiếng đập cửa không hợp thời thế vang lên.

An Sơ Hạ liên vội vã đẩy Hàn Thất Lục ra, thấp giọng nói: "Mau buông em xuống."

Ví như nơi này là Hàn gia, khẳng định rằng anh đều không để ý tiếng đập cửa kia, nhưng nơi này, là Khương gia.

Hàn Thất Lục vững vàng đặt cô xuống, nhấc chân đi tới cửa. Cửa mở ra, là Dì Hai khuôn mặt băng lãnh, bà nâng đôi mắt, nhìn ở trong phòng một vòng, ánh mắt dừng lại trên người An Sơ Hạ chớp mắt một cái, tiện đà nhìn về phía Hàn Thất Lục, nói: "Thất Lục, ông cố ngoại gọi con."

"Hiện tại con có việc." Hàn Thất Lục hai tay liền muốn đóng cửa.

Ánh mắt dì Hai liền sửng sốt, điềm nhiên nói: "Nghĩ đến cậu học đại học, so với trước kia phải hiểu chuyện hơn rồi."

Anh như thế nào liền không hiểu chuyện rồi?

Hàn Thất Lục đang muốn nói chuyện, cánh tay lại bị An Sơ Hạ kéo lại.

"Thực xin lỗi, Thất Lục anh ấy tính tình hay đùa giỡn như trẻ con vậy. Anh ấy lập tức liền đi qua!" An Sơ Hạ cầm lấy tay Hàn Thất Lục, âm thầm dùng khí lực, ý bảo anh không cần kích động.

Dì Hai kia nghe xong lời này, lưu lại một câu sau "Trong vòng mười phút mau đến thư phòng", tiện xoay người rời đi.

Nhị cô vừa đi, An Sơ Hạ nhịn không được trách cứ nói: "Nơi này không phải Hàn gia, anh cũng đừng làm loạn, chính anh cũng biết, ở trong này người quen với tính tình đại thiếu gia anh cũng không có mấy người."

Hàn Thất Lục đôi mắt trầm trầm xuống.

Những đạo lý này, anh không phải không biết, anh chỉ là, linh cảm được, ông cố ngoại tìm anh muốn nói chuyện, hẳn không phải là chuyện tốt.

Nhưng anh vẫn không nói gì.

"Anh đi đây." Hai tay anh ôm cô vào trong lòng: "Tắm rửa sạch sẽ ở chỗ này chờ anh."

Tuy biết Hàn Thất Lục là đang nói đùa, nhưng cô vẫn lại là nhịn không được đỏ mặt, đẩy bả vai anh ra, trách cứ nói: "Lưu manh!"

Hàn Thất Lục nhún vai, lui về phía sau hai bước, xoay người rời đi.

Sau khi xuống lầu, anh hướng đến căn nhà vừa rồi đi đến. Lầu một có mấy cái người hầu đang làm việc, nhìn thấy anh đi đến nhao nhao dừng lại mọi việc trong tay, cung kính cúi đầu. Khương gia ngàn năm cơ nghiệp, dòng dõi phát triển đến đời Khương Thụ Nhân này, chỉ có một người con trai là Khương Quốc Lập này.

Mà Khương Quốc Lập đến nay chưa kết hôn, Hàn Thất Lục làm con trai của Khương Viên Viên, tuy đã xem như người Hàn gia, nhưng ba mẹ Hàn Lục Hải đều mất, cho nên Khương gia bên này đều đã đem Hàn Thất Lục coi là người Khương gia. Cho nên Hàn Thất Lục tính tình tuy không ai chịu nổi, nhưng mọi người đối anh vẫn là ít nhiều có chút kiêng kị.

Một người hầu từ trên lầu đi xuống, nhìn đến Hàn Thất Lục, vội vàng đón nhận tiếp: "Tiểu thiếu gia, ông đã ở thư phòng chờ cậu đã lâu."

"Ừ." Hàn Thất Lục gật đầu, mới vừa nhấc chân, lại dừng bước, nhìn về phía người hầu kia, hỏi: "Tâm tình của ông cố ngoại như thế nào?" ánh mắt chăm chú nhìn

Người hầu kia không trả lời, chỉ là lắc đầu.

Bất quá ý tứ quá rõ ràng.

Hàn Thất Lục hít sâu một hơi, bước nhanh lên lầu, một đường đi đến thư phòng.

Cửa thư phòng mở ra, dường như là đang chờ anh đã đến.

Nên tới, luôn luôn muốn tới.

Anh đẩy cửa mở ra đi vào, đối với người đưa lưng kia về phía anh đúng cạnh cửa sổ hô: "Ông cố ngoại."

Ông không nói chuyện, chỉ là lặng im đứng, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Nhưng ông không nói chuyện, Hàn Thất Lục cũng không dám động, đứng ở tại chỗ nhìn lưng hơi gù của ông. Cái này so với vô số chiến công trên người Khương Thập Tam ông, đúng là vẫn còn chả là gì.

Chính là bởi vì như vậy, Khương gia trên dưới, đối vị "Ông" này không có chỗ nào mà không là cung kính. Mà cung kính này, cùng nịnh nọt không quan hệ, là xuất phát từ đáy lòng kính trọng cùng kiêng kị.

Rất lâu, mãi cho đến Hàn Thất Lục đều đã cảm thấy được lòng bàn chân có chút tê cứng, Khương Thập Tam mới động thân thể một phát nói: "Đến đây."

Hàn Thất Lục vội vàng đi qua, cùng Khương Thập Tam đứng cùng một chỗ.

Tên Khương Thập Tam, kỳ thật là vì ông là người thứ ba trong số các anh chị em, trong nhà vì khiến cho người ngoài nghe qua gia tộc người lớn thịnh vượng một chút, liền bỏ thêm chữ thập.

"Con nhìn thấy gì?" Ánh mắt Khương Thập Tam nhìn thẳng phong cảnh ngoài cửa sổ.

Nghe nói, Hàn Thất Lục nhìn ra ngoài cửa sổ, từ nơi này nhìn ra, sở dĩ nhìn đến hơn phân nửa Tứ Hợp Viện của Khương gia, ngoài Tứ Hợp Viện ra còn có nhà cửa. Nhà cũ này, tồn tại lâu lắm lâu lắm, ý nghĩa cũng quá thâm sâu.

Hàn Thất Lục châm chước câu chữ hồi đáp: "Thấy được Khương gia."

Khương Thập Tam lắc đầu: "Xem bên ngoài lần nữa."

"Nhà cao tầng." Hàn Thất Lục thu hồi ánh mắt, nhìn về phía người bên cạnh so với chính mình thấp đi rất nhiều, nhưng khí thế của ông cực kỳ to lớn, rốt cục hỏi: "Ông cố ngoại, người tìm con, không phải chỉ là để cho con tới thư phòng ngắm phong cảnh đi?"

"Khương gia từ khi nào xuất hiện người thiếu kiên nhẫn như vậy?" Khương Thập Tam hơi trách cứ trừng mắt lại một cái, Hàn Thất Lục đành phải lần thứ hai ngậm miệng lại.

Từ trước đến giờ người anh sợ nhất liền là người ông cố ngoại này, sợ hãi như vậy, vẫn tồn tại đến bây giờ.

"Bất quá, lần này con trả lời đúng rồi." Khương Thập Tam vuốt vuốt râu, toàn thân khí thế lúc này mới dịu đi một chút.

Trả lời đúng rồi? Hàn Thất Lục nghĩ nghĩ, nhớ tới chính mình vừa rồi trả lời đích thị "Nhà cao tầng".

Bởi vì vừa rồi Khương Thập Tam nói anh "Thiếu kiên nhẫn", lần này anh học thông minh, không có nói lung tung, chờ Khương Thập Tam chính mình nói với anh.

Quả nhiên, chẳng được bao lâu, Khương Thập Tam lại nói thêm: "Bên ngoài tất cả đều là nhà cao tầng, có thể bảo lưu lại một cái Tứ Hợp Viện lớn như vậy, Khương gia chúng ta hao phí không ít tâm huyết. Nhưng là, Khương gia chúng ta, con trai quá ít, điểm này, con cũng rõ ràng."

Vâng ạ Hàn Thất Lục gật đầu.

"Lúc trước mẹ con muốn gả cho cha con, tuy rằng ta ngăn cản qua, nhưng cũng không có thực sự làm" Khương Thập Tam đem hai tay đặt ra sau: "Con biết tại sao không?"

"Không biết." Hàn Thất Lục thành thật trả lời. Anh cũng rõ ràng biết được, nếu Khương Thập Tam thực muốn ngăn cản Khương Viên Viên gả cho Hàn Lục Hải, hôn nhân này chắc hẳn không thành. Cho nên, lúc trước nghe ông ngoại nói qua, nếu mẹ anh gả cho Hàn Lục Hải, Khương gia liền đoạn tuyệt quan hệ với Khương Viên Viên, nhưng cuối cùng, những lời này chỉ là để cho Khương Viên Viên cùng Khương gia không quen, nhưng không có thật sự đoạn tuyệt quan hệ.

Cho nên, ngăn trở này, chỉ là đi chạy theo hình thức.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như nhac phat giao 2018 nghe de quen moi buon phien nhung ca khuc phat giao tinh tam vua nghe da ngu, nhac phat giao hat ve me nghe sau long nhung bai hat ve me cam dong hay nhat 2018 những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.