Thiếu gia bị bỏ rơi

Chương 1771: Ai đang nói dối?


Diệp Mặc thừa cơ điên cuồng đốt cháy Tiên nguyên, đấm ra một quyền, muốn chặn lại một trảo này của Quý Bá.

Ầm…

Tiên nguyên nổ vỡ, hư không xung quanh từng đợt lay động. Diệp Mặc bị đánh bay ra ngoài, phun màn máu trong hư không.

Tiên nguyên và thần thức biến mất khỏi thân thể Diệp Mặc, với tu vi luyện thể Tiên linh thể của Diệp Mặc, đều bị Quý Bá đánh cho xương cốt gãy đứt. Tu vi luyện thể Tiên linh thể của hắn lại lần nữa cứu hắn một mạng.

Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, hắn vừa thu lại Thế giới thạch, toàn thân liền yếu ớt không chút sức lực nào, lại lần nữa không phóng ra được. Lúc này chỉ cần một tu sĩ Trúc Cơ bình thường cũng có thể dùng một kiếm mà giết chết hắn, càng không cần phải nói đến một Tiên vương đỉnh phong.

Quý bá trong lòng cũng trầm xuống, trong mắt ông một trảo này của mình, Diệp Mặc chết là cái chắc. Đừng nói là một Đại La Tiên sơ kỳ, cho dù là một Đại La Tiên viên mãn dưới lĩnh vực Tiên vương của mình, cũng không thể nào thoát khỏi một trảo này của mình, chỉ có thể trợn tròn mắt đợi bị trảo của mình giết chết.

Còn Diệp Mặc chỉ là một Đại La Tiên sơ kỳ, chẳng những giãy giụa trốn thoát khỏi lĩnh vực Tiên vương của ông, còn dùng pháp bảo chặn lại mũi nhọn của trảo này của ông, sau đó lại thiêu đốt Tiên nguyên nhờ năng lực của mình thoát khỏi lĩnh vực Tiên vương, cái này nói ra, quả thực quá kinh người.

Trong lòng ông sở dĩ trầm xuống, chủ yếu là vì Diệp Mặc có thể thoát khỏi chiêu này, ông cũng biết Diệp Mặc thoát khỏi chiêu này, cũng không thể nào sống sót nổi. Ông không ngờ chỉ là một Đại La Tiên sơ kỳ, lại có thể làm ra động tĩnh lớn như vậy được. Cái này so với tưởng tượng của ông, không giống như nhẹ nhàng giết chết một con kiến hôi.

Động tĩnh lớn như vậy, chẳng may kinh động đến Tiên đế đại nhân, thì Quý bá ông cũng chết không có chỗ chôn thây. Nghĩ đến đây, Quý Bá liền toát mồ hôi lạnh, lại càng bước lên trước một bước, muốn hóa Diệp Mặc thành tro tàn.

Diệp Mặc thấy Quý bá lại đi lên, trong lòng thầm thở dài, bản thân mình cũng dùng thần thức đao quấy động đến cấm chế của Tiên thuyền rồi, tại sao đến bây giờ vẫn chưa có tin tức gì? Ngay lúc hắn nghĩ có nên trốn vào trong Thế giới trang vàng hay không, thì lại nghe thấy một tiếng hừ lạnh. Diệp Mặc lập tức mừng rỡ, lại càng không nhúc nhích gì, xem ra thần thức đao của mình quấy động cấm chế của Tiên thuyền cũng có tác dụng rồi.

Tiếng hừ lạnh này hắn nghe ra chính là của Lộc Khoan Tiên đế phát ra, hắn liền không tin Lộc Khoan Tiên đế biết chuyện này, mà vẫn để một Tiên vương giết người trước mặt gã.

Tiếng hừ lạnh này truyền đến, Quý Bá rõ ràng cũng nghe thấy, vì giọng hừ này là hừ với ông. Tiên nguyên cắn trả, khóe miệng của ông lập tức có một tia máu, trong mắt lộ vẻ sợ hãi. Lúc này ông cũng không dám tiếp tục ra tay với Diệp Mặc nữa. Mau chóng cung kính đứng trong hư không nói:

- Quý Bá chào Lộc Khoan Tiên đế đại nhân.

Một đại thủ căn bản không cho phép Quý Bá có bất kỳ phản kháng nào, trực tiếp nắm chặt lấy Quý Bá, đồng thời túm Diệp Mặc lên. Chỉ mấy bước liền đi tới bong thuyền của Tiên thuyền.

Lúc này trên bong thuyền Tiên thuyền cũng đã chật ních Tiên nhân quay lại, Diệp Mặc trong lòng có chút thoải mái, chỉ cần trước mặt mọi người, hắn cũng không có uy hiếp tử vong gì.

Diệp Mặc lập tức bị ném lên bong thuyền, Kế Khôn liền thất thanh kêu lên lao đến, một tay đỡ Diệp Mặc, đồng thời lấy ra đan dược nhét vào miệng Diệp Mặc.

- Em trai, có chuyện gì xảy ra với em vậy?

Kế Khôn kinh sợ, vội hỏi.

Những người xung quanh thấy toàn thân Diệp Mặc bị đánh thành trọng thương như vậy, lập tức kinh hãi không ngừng chú ý, đều rất muốn biết rốt cục Diệp Mặc bị ai đánh cho đến nỗi trọng thương như này.

Một số người thấy Lộc Khoan Tiên đế ném Quý Bá lên bong thuyền, lập tức hiểu ra đây là chuyện gì. Nhưng vẫn có rất nhiều người không dám tin Diệp Mặc lại bị một Tiên vương đánh. Nếu như Tiên vương động thủ, thì Diệp Mặc làm sao có thể sống đến bây giờ? Một Đại La Tiên bị một quyền của Tiên vương đánh mà không chết, cũng khiến người ta nghe mà kinh hoàng.

Quý Thư cùng Tề Bắc Thương cũng nhanh chóng chạy đến, Kế Khôn lúc này cũng hiểu ra người đánh thương Diệp Mặc chính là Quý Bá, cô tức giận đứng dậy nhìn chằm chằm Quý Bá lạnh lùng hỏi:

- Ông đường đường là một Tiên vương, không ngờ lại ra tay với một Đại La Tiên, chẳng lẽ không biết quy tắc trên Tiên thuyền mà Lộc Khoan Tiên đế đại nhân chỉ định sao?

Mấy vị Tiên tôn, còn có cả Lộc Khoan Tiên đế ở đây, Kế Khôn cũng chả sợ gì mà mắng Quý Bá.

Một Tiên vương như Quý Bá không ngờ lại dám ra tay với Diệp Mặc. Hơn nữa còn là trên Tiên thuyền, Lộc Khoan Tiên đế vốn dĩ trong lòng khó chịu, điều này quả thực không coi lời của y ra gì. Bây giờ Kế Khôn trách hỏi đồng nghĩa với việc nói y không có chút uy tín gì, khiến Lộc Khoan Tiên đế lại càng khó chịu.

Cửu Nhứ Nhạn vội vàng kéo Kế Khôn nhỏ giọng lại:

- Chị Hi Nguyệt, chị yên tâm đi, Lộc Khoan Tiên đế đại nhân sẽ làm chủ cho Diệp Mặc mà.

Lời này của Cửu Nhứ Nhạn mặc dù nói rất khẽ, đến những Đại La Tiên xung quanh cũng nghe thấy, Lộc Khoan Tiên đế làm sao có thể không biết ý tứ của Cửu Nhứ Nhạn. Y cũng không để ý đến Kế Khôn và Cửu Nhứ Nhạn, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Quý Bá nói:

- Một Tiên vương như ông, không ngờ lại coi thường quy tắc của Tiên thuyền, dám ra tay với một Đại La Tiên, chẳng lẽ lời nói của Lộc Khoan tôi lại như gió ngoài tai hay sao? Hay là ông là Thánh đế đại nhân?

Lời nói của Lộc Khoan Tiên đế đến cuối cùng liền trở nên nghiêm nghị, Hoa Như Tuyết đứng một bên vội vàng khom người nói:

- Tiên đế đại nhân, Quý Bá ra tay với Diệp Mặc chắc chắn là có nguyên nhân, xin Tiên đế đại nhân khai ân. Cho dù là Diệp Mặc vô lễ trước, Hoa Như Tuyết tôi cũng sẽ giao trách nhiệm cho Quý Bá đứng ra nhận lỗi…

Diệp Mặc đứng một bên nghe xong cười khẩy, cũng không lên tiếng giải thích. Đối với bản tính của Hoa Như Tuyết hắn cũng sớm biết rồi, người con gái này biến hóa vô lường, so với ảnh hậu còn ảnh hậu hơn nhiều.

Đối với chiêu này của Hoa Như Tuyết hắn căn bản cũng không để ý, cái mà hắn để ý chính là Nghiêm Cửu Thiên vậy mà không việc gì. Hắn sớm đã nhìn thấy Nghiêm Cửu Thiên đứng trong đám người, sắc mặt Nghiêm Cửu Thiên cực kỳ khó coi, hình như vì mất máu quá nhiều, nên có chút tái nhợt.

Khi Diệp Mặc chằm chằm nhìn Nghiêm Cửu Thiên, thì ánh mắt Nghiêm Cửu Thiên chằm chằm nhìn Diệp Mặc lại càng sát ý dày đặt

Diệp Mặc trong lòng thầm than, tên Nghiêm Cửu Thiên này quả thật tài giỏi. Bản thân mình cách Tiên thuyền chỉ có chút đường, cũng không chạy thoát nổi, nếu không phải Lộc Khoan Tiên đế, thì hắn suýt nữa cũng thành tro rồi. Nghiêm Cửu Thiên bị Quý Bá chuyên môn đuổi theo, bây giờ chẳng những có thể chạy thoát quay về, còn không thiếu tay thiếu chân gì. Bản lĩnh chạy trốn của tên này quả thực còn cường hãn hơn mình nhiều, quả thực đúng là một chuyên gia chạy trốn.

Nghiêm Cửu Thiên thấy thương thế đáng sợ của Diệp Mặc, e rằng đến thức hải cũng bị thương rồi, trong lòng cũng có chút thoải mái. Nhưng gã vừa nghĩ đến Diệp Mặc khiến gã suýt chút nữa chết trong tay Quý Bá, liền hận nghiến răng nghiến lợi. Lúc trước gã bị Quý Bá bức bách, tình cảnh cũng không thua kém gì so với Diệp Mặc bây giờ, nếu như không phải bí pháp huyết tế của gã, bây giờ gã căn bản cũng không còn cách nào đứng trong này rồi.

Lộc Khoan Tiên đế mặc dù rất muốn giết Quý Bá ngay tức khắc, nhưng gã cũng biết hậu đài sau lưng Hoa Như Tuyết, mặc dù gã không sợ Ma Hoang tông, nhưng đắc tội với một tông môn như vậy dù sao cũng không phải hành vi lý trí.

Quý Bá làm gì không biết ý tứ của Hoa Như Tuyết, vội khom người nói:

- Bẩm Lộc Khoan Tiên đế đại nhân, trên đường tôi quay về thì gặp Diệp Mặc, tôi thấy hắn chỉ có một mình, liền có ý tốt hỏi thăm vài câu, không ngờ ác ngữ của người này đối với tôi càng lúc càng tăng, thậm chí các lời ác độc cũng có thể mắng được. Tôi là một Tiên vương lại bị một Đại La Tiên vũ nhục như vậy, quả thực không thể nhịn được sự tức giận, nên đã dạy cho hắn một bài học nhỏ.

Sắc mặt Lộc Khoan Tiên đế có chút biến đổi, mặc dù gã không tin Diệp Mặc lại có thể ngu ngốc mà mắng một Tiên vương như vậy, nhưng dù sao đây là cũng là một lý do chính đáng. Một khi nói như vậy, Quý Bá cho dù quá mức không tuân thủ quy định của Tiên thuyền, thể diện của ông cũng tốt lên được một chút, dù sao phạm thượng là điều tối kỵ của Tiên giới, đặc biệt là một Đại Tiên lại dám vô lễ với Vị Tiên, bất kỳ lúc nào cũng có thể giết không tha.

- Em trai tôi tuyệt đối sẽ không mắng ông, ông vu khống…

Kế Khôn nóng vội, đến phản bác cũng vô cùng tái nhợt.

Diệp Mặc khua khua tay ý bảo Kế Khôn đừng nói thêm nữa, sau đó lấy ra mười viên đan dược uống, rồi mới khom người nói với Lộc Khoan Tiên đế:

- Lộc Khoan Tiên đế đại nhân, vãn bối tuyệt đối vô cùng kính cẩn với Quý Bá Tiên vương, còn mắng người là vô căn cứ…

Quý Bá lập tức cắt ngang lời Diệp Mặc:

- Anh bây giờ đương nhiên sẽ không thừa nhận rồi, lúc trước khi anh há miệng mắng to sao không nói?

- Hả, không biết tôi mắng ông lúc nào?

Diệp Mặc bình thản hỏi.

Thấy sắc mặt Quý Bá trầm xuống, Hoa Như Tuyết liền nói:

- Diệp Mặc, tuổi tác của Quý Bá còn nhiều hơn anh nhiều, những lời anh mắng ông ấy, ông ấy trong lòng khó chịu, chẳng lẽ lại còn phải nói lại lần nữa sao?

Diệp Mặc lạnh nhạt đáp:

- Nếu không nói ra được, vậy thì có nghĩa tôi không mắng ông ấy. Nếu như ông ấy nói ra được, tôi lại không lấy ra được chứng cứ nào, vậy thì là ông ấy nói đúng, tôi không truy cứu cũng được.

- Hừ, anh không truy cứu, anh đương nhiên không có tư cách để truy cứu, bây giờ là chuyện chúng tôi phải truy cứu anh. Quý Bá, ông nói những lời mà Diệp Mặc mắng ông ra đi.

Hoa Như Tuyết nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, lập tức liền nói. Cô là tông môn Tiên đế, Lộc Khoan Tiên đế mặc dù là Tiên đế, cho dù cô có chút vô lễ, cũng không làm gì được cô.

Sắc mặt Lộc Khoan Tiên đế trầm xuống, cũng không nói câu nào, rõ ràng là muốn hai bên phải lấy ra chứng cứ.

Quý Bá nghe xong những lời Hoa Như Tuyết nói, trên mặt liền lộ vẻ phẫn uất nói:

- Hắn là một Đại La Tiên chẳng những mắng tôi là súc sinh rác rưởi, còn mắng tôi là bám váy đàn bà, tôi nghe đến đó, quả thực cũng không nhịn thêm được nữa, lập tức liền ra tay…

Những Tiên nhân tại hiện trường lập tức đều im lặng, Diệp Mặc mắng những lời này, hoàn toàn có thể phạm tội chết rồi. Một Đại La Tiên không tôn trọng một Vị Tiên như vậy, chết là cái chắc.

Lộc Khoan Tiên đế mặc dù không tin, nhưng trên logic của Tiên giới mà nói, hai bên đều không lấy ra được chứng cứ, cảnh giới của ai cao, lời nói của ai đều có đạo lý.

Gã nhìn Diệp Mặc lạnh giọng nói:

- Diệp Mặc, anh chỉ là một Đại La Tiên, không ngờ lại dám nhục mạ một Tiên nhân, chết còn gì đáng tiếc.

Diệp Mặc không chút hoang mang khom người nói:

- Tiên đế đại nhân, tôi chẳng những không mắng ông ta, hơn nữa còn rất lễ phép nữa. Ông ta lại nói “Anh còn tiếp tục chạy trốn à? Chẳng lẽ cho rằng đến đây rồi tôi không dám giết anh sao?”, sau đó lập tức ra tay giết tôi.

- Tiên đế đại nhân, tôi chưa bao giờ nói lời đó, Diệp Mặc cũng chưa bao giờ có nửa chữ cung kính với tôi.

Quý Bá vội vàng giải thích.

Diệp Mặc căn bản cũng không thèm để ý đến Quý Bá, tiếp tục khom người nói:

- Tiên đế đại nhân, vãn bối có chứng cứ.

- Hả…

Lộc Khoan Tiên đế nghi ngờ nhìn Diệp Mặc nói:

- Anh có chứng cớ sao không lấy ra sớm chút?

- Vâng, vãn bối bị người ta vu oan, nhất thời nóng vội, tâm tâm tư cũng có chút ngu dốt.

Nói xong Diệp Mặc liền lấy ra một thủy tinh cầu, cho thủy tinh cầu lơ lửng trên không trung. Đồng thời trong lòng cười khẩy, tôi lấy sớm ra chút, thì cũng không nghe được lão già này tự mắng mình.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 9 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như hanh bo thi cua nguoi tu phat, quy nguong phat da rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.