Thiếu gia bị bỏ rơi

Chương 2062: Ngộ Băng Không


Diệp Mặc ngừng lại. Giờ phút này ở trước mặt của hắn là một sa mạc khô cằn gập ghềnh màu xám. Bên trên cái sa mạc này khắp nơi đều là những "Vết nứt không gian", các loại pháp thuật thần thông cùng với các loại pháp tắc hình thành những đạo ngấn lộn xộn. Thần thức của Diệp Mặc ở cái nơi pha tạp đủ loại khí tức pháp tắc này thì chỉ chốc lát đã bị xoắn nát.

Một vài bộ xương khô rải rác trên sa mạc. Diệp Mặc cưỡng ép bản thân thi triển ra vài đạo thần thức đao. Khi thần trí của hắn rơi vào phía trên những bộ xương khô kia thì lập tức đã cảm nhận được một loại khí tức viễn cổ tang thương. Trong những khí tức đó còn kèm thêm những "Đạo vận" cường đại lưu chuyển. Thần thức của Diệp Mặc đảo qua một chút thì đã biết được rằng những bộ xương khô kia khi còn sống đều là những nhân vật cực kỳ lợi hại.

Diệp Mặc nhìn cái sa mạc đáng sợ trước mắt này thì trong lòng liền suy đoán rằng bản thân hắn rất có thể đã đi tới bên ngoài Niết sinh cấm địa rồi.

Hiện tại đã được 110 năm kể từ khi hắn tiến vào Thần Phần Vực rồi. Hai mươi lăm năm trước hắn đã mất đi ký hiệu thần thức của Khổng Thành Thiên. Không biết là Khổng Thành Thiên đã xảy ra vấn đề gì đó, hay là vì chuyện nào khác. Vì đã ở trong Thần Phần Vực này gần trăm năm, cho nên tuy Diệp Mặc không cảm ứng được Niết sinh cấn địa nhưng cũng có thể mơ hồ đoán được một chút lộ tuyến. Hiện giờ không có sự chỉ dẫn qua ký hiệu thần thức của Khổng Thành Thiên thì Diệp Mặc vẫn có thể tìm đến sa mạc này sau hai mươi lăm năm.

Diệp Mặc cẩn thận tiến nhập vào cái sa mạc kia, đồng thời hắn đem thần thức của mình khống chế trong vòng trăm mét, sau đó bắt đầu dọc theo biên giới sa mạc mà hành tẩu. Một ít "Vết nứt không gian" cùng các loại "Đạo vận" đánh lên người hắn khiến cho quần áo của hắn lập tức bị phá hủy.

Nhưng thân thể của hắn là tu vi Tiên thần thể cường hãn cho nên lập tức đã tạo thành một đạo nguyên khí bảo hộ nhàn nhạt lưu chuyển. Sau khi hắn đã chậm rãi quen với những đao ngân hỗn loạn trong cái sa mạc này thì hắn đã có thể có thời gian tìm hiểu thêm về cái sa mạc này.

Khi bắt đầu di chuyển đi, thì Diệp Mặc vẫn còn đang suy nghĩ xem làm thế nào mới có thể sử dụng nguyên khí bảo hộ của mình ngăn trở những đạo đao ngân đáng sợ kia. Khi hắn đã quen với cái "Vết nứt không gian" cùng với pháp tắc đao ngân, thì hắn cũng đã hoàn toàn đám chìm trong các loại pháp tắc "Đạo vận" rồi.

Hắn từ trong đám "Đạo vận" pháp tắc lộn xộn kia mà cảm ngộ được thứ mình cần. Pháp tắc "Đạo vận" ở nơi này vô cùng lộn xộn tạp nham, cho nên có rất ít người có thể từ trong nơi này cảm ngộ được thần thông mà mình cần, nhưng Diệp Mặc thì lại có thể. Trong này hắn tiếp xúc được tới pháp tắc không gian, pháp tắc thời gian, tiếp xúc tới các loại pháp tắc ngũ hành. Trong những loại pháp tắc đó thì chỉ cần là thứ có lợi cho hắn, là hắn có thể áp đặt vào trong thần thông của mình.

Thẳng đến khi hắn tìm được chút khí tức vô cùng băng lãnh ở trong đống pháp tắc pha tạp kia. Khí tức băng lãnh kia vô cùng bình thản, cũng chỉ có một ít thôi. Nhưng Diệp Mặc lại cảm nhận được một hơi thở vô cùng đáng sợ trong một chút ít khí tức băng lãnh đó. Khí tức băng lãnh đó tuy chỉ có một tia, nhưng nó vẫn có thể đem pháp tắc tạp nham xung quanh xoắn nát hoàn toàn hình thành một không gian nhỏ của riêng nó.

Diệp Mặc đoán rằng theo thời gian trôi qua, chút khí tức băng lãnh kia tất nhiên sẽ hoàn toàn tiêu tán vào hư không, nhưng bây giờ thì một tia khí tức băng lãnh đó lại để cho hắn cảm nhận thấy được một sự cường đại to lớn.

Lúc này hắn ngừng lại, thậm chí còn ngồi xuống cái sa mạc này. Thần niệm của hắn lúc này đã hoàn toàn đắm chìm trong một tia khí tức băng lãnh kia.

Một tháng, hai tháng, rồi vài tháng trôi qua. Diệp Mặc lúc này vẫn giữ nguyên tư thế, không hề cử động gì. Tay của hắn không ngừng đánh bắt những thủ thế và từng đạo "Đạo vận" pháp tắc liên tục lưu chuyển trong tay của hắn phong bế hoàn toàn mảnh không gian này.

- Phá...

Sau một năm qua đi, Diệp Mặc bỗng nhiên lại gầm nhẹ lên một tiếng rồi đưa tay đánh ra vô số thủ thế khiến không gian xung quanh bỗng nhiên ngưng đọng lại. Đây không phảo là thần thông đơn giản khiến không gian đông cứng lại, mà là một cách đông cứng quái dị. Nó giống như một hồ nước đột nhiên bị đóng băng, sau đó lập tức rạn nứt và nhanh chóng làn ra tứ phía.

Răng rắc.

Một tiếng vỡ vụn vang lên giống như là một dòng sông băng đang tan vỡ vậy. Hết thảy "Đạo vận" pháp tắc trước người Diệp Mặc lúc này đã hoàn toàn biến mất không thấy đâu nữa, mà không gian xung quanh hắn lúc này trở nên vô cùng băng hàn.

- Thật là một thần thông Băng hệ lợi hại.

Diệp Mặc đứng lên lẩm bẩm một câu. Hắn khẳng định người lưu lại cái thần thông Băng hệ này nhất định là một đại năng Băng linh căn viễn cổ. Cái thần thông Băng hệ này cho dù chỉ còn lại một tia "Đạo vận", thì vẫn bị "Tam sinh quyết" của hắn nắm bắt được sau đó cướp đoạt lấy, cuối cùng tạo thành một thần thông đáng sợ mới.

Thần thông mới này thoạt nhìn cũng tương tự như thần thông không gian, tuy nhiên so với thần thông không gian thì càng thêm trực quan hơn. Hoặc có thể nói thần thông mới này kém xa thần thông không gian của một đại năng tinh thông pháp tắc không gian thi triển ra. Nhưng nếu là đối chiến với người cũng chỉ hiểu một chút về pháp tắc không gian, thì uy lực của thần thông Băng hệ mới này tuyệt đối lớn hơn các thần thông pháp tắc không gian thông thường khác.

Loại thần thông Băng hệ này một khi thi triển, thì lập tức sẽ hình thành một vùng không gian bị đông cứng lại. Vùng không gian đó giống như là bị đóng băng vậy, và chờ tới khi nó vỡ ra, thì tất cả mọi thứ trong đó cũng sẽ bị tan vỡ theo, thở thành bụi phấn.

- Sau này gọi nó là "Băng không" đi.

Diệp Mặc phất tay vẫy tan hàn ý xung quanh đi rồi nói.

Khó trách lại có nhiều đại năng nguyện ý tiến vào Thần Phần Vực như vậy. Ở đây quả là thiên đường của việc vấn đạo mà. Không biết là thời gian xưa kia ở đây đã xảy ra chuyện gì nữa.

Ngoại trừ tài nguyên tu luyện, thì thần thông "Thái Sơ Thần Văn" cùng với "Băng Không" chính là thu hoạch lớn nhất khi hắn tới Thần Phần Vực này. Thậm chí so với việc hắn thu hoạch từ "chứng đạo" còn lớn hơn nữa. Việc hắng "chứng đạo" chỉ là nước tới thì chảy thành sông mà thôi, sớm muộn đều sẽ đạt được. Nhưng thần thông thì lại khác, vì nếu không có cơ duyên và hoàn cảnh đặc thù, thì căn bản là không có cách nào để lĩnh ngộ được cả.

Ở cái sa mạc quái dị màu xám này, có thể lĩnh ngộ được thần thông "Băng không" đối với Diệp Mặc mà nói chính là một chuyện vui rất lớn.

Bỗng nhiên lúc này lại có một tiếng kêu thảm mơ hồ truyền đến khiến ánh mắt của Diệp Mặc lập tức đổi hướng. Xuất hiện trong mắt của hắn cũng là một mảnh không gian pha tạp giữa các loại pháp tắc, căn bản là không nhìn thấy rốt cuộc là thứ gì vừa phát ra tiếng kêu thảm vừa rồi.

Diệp Mặc không thể sử dụng thần thức để quan sát xung quanh. Tu vi Tiên thần thể của hắn có thể chống đỡ được ở trong nơi có "Đạo vận" cùng với khí tức pháp tắc tạp nham này, nhưng thần thức của hắn thì chưa thể rèn luyện tới mức có thể ngăn cản được những khí tức pháp tắc tạp nham kia.

Diệp Mặc đẩy nhanh tốc độ tiến về hướng tiếng thét kia phát ra. Nửa ngày sau, hắn liền nhìn thấy gần 20 tên Thánh Đế. Những Thánh Đế này có người ngồi, có người đứng, còn có vài người lơ lửng giữa không trung.

Diệp Mặc đã đi lại trong mảnh sa mạc này hai năm rồi, nên khi đối mặt với loại tình huống này, thì hắn cũng không có nửa phần nghi hoặc nào cả. Hắn biết rằng những người này hiện cũng đang giống như hắn, cảm ngộ thần thông pháp tắc ở nơi này, hoặc là đang cảm ngộ "Đạo vận" ở nơi này.

Sự khác biệt duy nhất chính là đại bộ phận người nơi này đều sử dụng pháp bảo phòng ngự cho mình, chỉ có một vài người không cần sử dụng bất kỳ loại pháp bảo phòng ngự nào mà thôi. Trong những người không cần sử dụng pháp bảo phòng ngự thì Diệp Mặc rất nhanh đã nhận ra có vài người là Đạo Nguyên Thánh Đế.

Diệp Mặc nhìn thấy hai người quen, một là Mộc Mậu Thánh Đế, còn một người chính là Cơ Tích. Mộc Mậu ngồi ở đó dường như là đang cảm ngộ một loại thần thông, nhưng Cơ Tích thì lại đứng ở bên một chiếc cầu rộng lớn nhíu mày trầm tư. Lúc này cho dù là Cơ Tích thì cũng phải sử dụng Đài sen để phòng hộ bên người. "Đạo vận" khí tức ở nơi này khiến cho cô không thể nào tự mình ngăn trở được.

Thấy Diệp Mặc đến thì gần như tất cả những người có mặt ở đây đều lộ ra ánh mắt kinh dị. Những người ở đây đều là Thánh Đế, cho dù chỉ là một Tố Đạo Thánh Đế tới thì bọn họ cũng không hề kinh ngạc.

Nhưng bọn họ kinh dị vì người vừa tới lại là một Tiên Đế, hơn nữa trên người còn không hề sử dụng bất kỳ một pháp bảo phòng ngự nào. Cho dù là một vài tên Đạo Nguyên Thánh Đế nhìn về phía Diệp Mặc cũng đều phải lộ ra một ánh mắt có chút khiếp sợ. Bởi vì tất cả bọn họ đều không thể nhìn ra tu vi thật sự của Diệp Mặc, nhưng không có một ai cho rằng Diệp Mặc là một Tiên Đế cả. Tiên Đế tuyệt đối không thể nào tiến tới được sa mạc trước Niết Sinh, chứ đừng nói là đi tới cầu Niết Sinh này.

Cơ Tích biết rõ tu vi luyện thể của Diệp Mặc chính là Tiên thần thể cho nên vẫn tốt hơn một chút. Còn những Thánh Đế khác thì lại không được biết rõ như Cơ Tích.

Một lão già đầu trọc bóng loáng bỗng nhiên đi đến trước mặt Diệp Mặc đánh giá một hồi, sau đó mới híp mắt cười ha hả:

- Vị tiên hữu này thật sự rất bản lãnh. Tu vi luyện thể của cậu nếu như chưa đạt tới Thánh thể thì hẳn cũng không còn cách xa nữa đúng không? Tôi là Công An Dương, xin hỏi tiên hữu danh tính là gì?

Lúc nói chuyện thì mấy cái nếp nhăn trên trán của Công An Dương càng hằn xâu hơn, thậm chí còn có chút vẻ sầu khổ. Nhưng khí tức lưu chuyển trên người y thì lại khiến cho Diệp Mặc biết rõ tu vi của y ít nhất là Đạo Nguyên Thánh Đế rồi, hơn nữa còn là một Đạo Nguyên Thánh Đế cực kỳ cường đại nữa.

Diệp Mặc bình thản ôm quyền đáp:

- Xin chào Công An Dương đạo hữu, tôi là Diệp Mặc. Xin hỏi Công An Dương đạo hữu, nơi đây là nơi nào?

Khi Công An Dương nói chuyện thì không một ai dám ngắt lời. Hơn nữa dường như địa vị của Công An Dương ở đây cao nhất, thậm chí so với những Đạo Nguyên Thánh Đế khác còn cao hơn một chút. Cho nên Diệp Mặc chủ yếu là muốn hỏi một chút xem có phải là hắn đã đến Niết sinh cấm địa hay không? Nếu như đã đến Niết sinh cấm địa, thì hắn còn muốn hỏi Công An Dương xem nơi này có đường đi ra ngoài hay không?

Diệp Mặc không yên lòng với Mặc Nguyệt Tiên Tông tại Cung Hoa Thiên, đối với trận pháp giữa Tiên Giới và Thần Phần Vực cũng có chút bận tâm. Công An Dương nhìn không ra tu vi của hắn, cho nên hắn dứt khoát tự nâng cao mình lên một chút. Ở nơi này, thì người có tu vi càng cao càng có được nhiều sự tôn kinh. Tu vi thấp kém, thì cho dù là anh có ra vẻ đáng thương, cũng không có người nào nguyện ý nhường nhịn anh đâu.

- Ồ, Diệp tiên hữu, nơi này chính là cầu Niết Sinh nằm bên ngoài Niết sinh cấm địa rồi, chẳng lẽ cậu không phải là do cảm ngộ được Niết sinh cấm địa mà tới đây sao?

Công An Dương nghi hoặc.

Diệp Mặc ngượng ngùng trả lời:

- Tôi tu luyện một loại thần thông gọi là "chém đạo", cho nên vô hình chung đã đem tất cả cảm ứng về Niết sinh cấm địa chém hết rồi, đỡ phải mỗi thời mỗi khắc đều nhớ tới Niết sinh cấm địa. Không ngờ là sau khi tu luyện thần thông có chút tiểu thành, thì tùy tiện đi một chút đã tới nơi này rồi. Thật đúng là thiên ý mà.

Diệp Mặc chứng đạo thần thông chính là thông qua "chém đạo" mà đạt được, cho nên hắn nói cũng chính là sự thật. Cho dù đối phương là một Đạo Nguyên Thánh Đế, thì cũng không thể hoài nghi gì hắn cả.

Công An Dương quả nhiên không hề hoài nghi gì. Lúc này y liền giơ ngón cái lên với Diệp Mặc:

- Tuệ căn của Diệp tiên hữu thật cường đại, Công An Dương tôi không thể nào có được đại trí tuệ cùng nghị lực lớn như Diệp tiên hữu được. Bản thân tôi tại Thần Phần Vực này gặp được hai đạo "Đạo văn" cũng đã nhớ mãi không quên rồi. Cứ hơn một trăn năm lại trở về lĩnh ngộ một lần, nhưng đáng tiếc là cả vạn năm trôi qua, tôi vẫn chưa bao giờ có thể lĩnh ngộ thành công cả. Trăm năm trước, tôi lại đi một lần nữa, nhưng khi đó hai đạo "Đạo văn" kia đã bị người khác lĩnh ngộ rồi. Tới tận khi đó thì tôi mới quyết định đi tới Niết sinh cấm địa. Ài..ii… So với Diệp tiên hữu thì tôi quả là kém xa rồi.

Diệp Mặc lập tức hiểu rằng hai đạo "Đạo văn" mà Công An Dương nói tới chính là "Thái Sơ Thần Văn" rồi.

- Bất quá bây giờ cũng tốt, nhờ vậy mà tôi mới quyết tâm đi tới cầu Niết Sinh này.

Công An Dương nói xong thì lại tự an ủi mình một câu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 9 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat một số bài hay như quy me, nen tang hanh phuc giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.