Thiếu soái phu nhân trốn nữa rồi

Chương 141: Đối đầu (2)



Vương Kì Hạo đi xuống nhà, giả bộ thờ ơ liếc mắt một cái với Âu Hân rồi quay ra nói với Ôn Tuyết.

- Ôn Tuyết, hôm qua thiếu phu nhân không ngủ được nhiều. Không cần làm phiền cô ấy.

Lời này nói ra, ý rất sâu xa. Nhưng với người đã có chồng con như Ôn Tuyết liền có thể hiểu rằng hôm qua hai người họ... nên hôm nay thiếu phu nhân rất mệt, không nên làm phiền. Ôn Tuyết dạ một tiếng rồi đi xuống bếp.

Vương Kì lại quay ra nói vài lời với Viên quản gia.

- Chuyện Jenly ở đây hôm qua ông đừng để lộ ra ngoài.

- Dạ.

Viên quản gia dù không hiểu rõ chuyện gì nhưng cũng rất phối hợp. Âu Hân kín đáo nhìn lướt qua Chu Mẫn một cái, biết rằng cô ta từ đầu đến giờ vẫn không rời tầm mắt khỏi cô.

Âu Hân lạnh nhạt thờ ơ nói với Vương Kì Hạo.

- Chút nữa có việc ra ngoài, mượn cô bé người hầu kia của anh một chút.

Âu Hân vừa nói vừa quay sang nhìn trực tiếp Chu Mẫn, cô còn không quên tặng một nụ cười híp mắt với Chu Mẫn.

Chu Mẫn chỉ thấy nụ cười kia rất không bình thường, nhưng nghe thấy chút nữa mình có thể ra ngoài thì cũng không suy nghĩ nhiều. Chu Mẫn liền nói xin phép về phòng chuẩn bị. Âu Hân mỉm cười gật đầu xua tay.

.....

Âu Hân đứng cạnh chiếc xe, tay ngoắc ngoắc ra hiệu cho Chu Mẫn lên xe. Âu Hân cầm lái, xe bắt đầu di chuyển. Để có thể tự mình lái xe mà Âu Hân đã nói đến mỏi cả lưỡi, muốn làm cái gì... đều không dễ dàng.

- Chúng ta sẽ đi đâu?

Chu Mẫn đảo mắt nhìn xung quanh. Âu Hân vẫn chăm chú lái xe, thờ ơ nói như không có gì.

- Nhà tù chính phủ.

Tim đập mạnh một cái, vẻ mặt Chu Mẫn hiện lên vẻ hoảng sợ, tay đặt trên đầu gối đã run. Chu Mẫn bấu chặt ngón tay lại, bình tĩnh hỏi:

- Sao lại tới đó?

Âu Hân cười khẽ một tiếng.

- Đưa cô tới đó du lịch một chuyến.

Chu Mẫn sững người, mắt trợn to vẻ kinh hãi. Cô ta đưa tay ra đẩy cánh cửa xe nhưng cửa xe đã bị khóa. Âu Hân nhìn qua kính xe thấy đằng sau có một chiếc xe màu đỏ thì liền tăng tốc. Thuận tiện nói với người ngồi ghế phụ một câu.

- Sao vậy? Tôi tưởng cô rất thích nơi đó.

- Cô....

- Nói! Người đứng sau cô là ai?... À, đúng hơn là người ra lệnh cho cô hại Tiểu Hân là ai?

Chu Mẫn im lặng không nói. Gương mặt Âu Hân đã không còn nét cười, chỉ thấy một cỗ lạnh lẽo mơ hồ. Đôi mắt đen láy vừa quan sát phía trước lại vừa quan sát phía sau, hơi thả lỏng chân ga ra để xe đi chậm lại. Khi chiếc xe đỏ đằng sau áp sát sau xe thì Âu Hân lại nhấn chân ga tăng tốc.

Chu Mẫn cũng đã để ý đến cái xe đằng sau. Mới đầu còn nghĩ là người của mình nhưng khi thấy đó là một chiếc xe thể thao màu đỏ thì nhíu mày, mặt biến sắc. Không phải là người của chủ nhân.

Âu Hân liếc nhìn một chút vẻ mặt của Chu Mẫn, thấy cô ta đã có vẻ hoảng sợ hiện rõ trên mặt thì lại cho xe đi chậm lại.

Chiếc xe màu đỏ nhân cơ hội đó vượt lên chặn trước đầu xe của Âu Hân. Xe được phanh gấp lại, người ngồi trong xe theo quán tính liền đổ về phía trước. Chẳng biết Âu Hân đã tháo dây an toàn từ lúc nào. Ngay sau khi chiếc xe phanh lại, Âu Hân quay người sang Chu Mẫn, trên tay là một chiếc còng.

Chu Mẫn không kịp phòng, tay bị còng lại với tay cầm trên nóc xe.

Âu Hân vừa mở cửa xe đi xuống vừa nói.

- Đợi một chút. Tôi sẽ nhanh chóng quay trở lại đưa cô tới nơi du lịch. Nhớ, ngồi im đợi tôi. Đừng có chạy đấy.

Âu Hân bước xuống xe, đóng cửa lại, cũng không quên khóa xe.

Âu Hân mặc chiếc quần len co dãn tốt màu đen, bên trong mặc chiếc áo len cao cổ màu trắng, bên ngoài khoác áo da màu vàng nâu. Mái tóc màu đen đã được buộc cao lên, vài lọn tóc quá ngắn không thể buộc được khẽ bay.

Âu Hân dựa người vào mui xe, tư thế là đang muốn chờ người trên xe màu đỏ xuống. Âu Hân nghiêng người nhìn lại Chu Mẫn đang cố mở khóa còng tay.

- Không định xuống xe sao?

Mũi đôi boot cao màu đen đế trệt khẽ vẽ vòng tròn trên mặt đất, Âu Hân chậm rãi mở miệng.

Khoảng chưa đến ba giây sau cửa xe màu đỏ mở ra. Đôi boot cổ thấp đế bằng cao màu đen chạm xuống nền đường vang lên tiếng cộp cộp.

Khương Ngọc Dao một thân đồ đen bó sát đi tới trước mặt Âu Hân. Mái tóc màu vàng xoăn không được cột lại nên bay tùy tiện trong gió.

Âu Hân nở một nụ cười thật tươi nhìn Khương Ngọc Dao.

- Chúng ta lại gặp nhau rồi.

Khương Ngọc Dao lên tiếng trước. Âu Hân khẽ "ồ" một tiếng, không có ý định nói gì.

- Cô là Jenly Xeno.

Thay vì câu hỏi, đây là một câu khẳng định. Âu Hân "ừ" thờ ơ một tiếng.

- Cô và Đồng Âu Hân có quan hệ gì?

- Cô nghĩ sao?

Âu Hân không trả lời mà hỏi ngược lại. Khương Ngọc Dao không có gì là tức giận, vẫn chậm rãi nói tiếp.

- Chị em?

- Biết rồi cô còn hỏi làm gì?

Khương Ngọc Dao bật cười một tiếng.

- Tề thiếu có ý định muốn chiêu mộ cô?

Âu Hân lắc lắc cái chân thờ ơ nói.

- Thì sao?

- Cô đồng ý?

- Chúng ta thử đấu với nhau một trận xem.

Ngay khi Âu Hân vừa dứt lời thì nắm đấm của Khương Ngọc Dao cũng đi tới. Âu Hân nghiêng người tránh sang trái, khuỷu tay phải nâng lên đẩy chân đối phương ra.

Hai người vừa đánh được mấy chiêu Âu Hân liền hỏi.

- Tại sao cô muốn giết Đồng Âu Hân?

- ....

Khương Ngọc Dao im lặng không trả lời, chân trái nâng lên đá một lực mạnh. Âu Hân ngửa người ra sau, đợi khi chân Khương Ngọc Dao vung qua rồi cô liền đứng thẳng người huých mạnh khuỷu tay vào ngực đối phương.

Không hổ là người luyện võ lại là sát thủ đúng nghĩa, Khương Ngọc Dao không khó khăn để né được cái huých tay mạnh của Âu Hân, ngược lại lại thuận lợi đá được một cái vào cánh tay của Âu Hân.

Âu Hân lùi lại hai bước tay đưa lên ra hiệu dừng lại.

- Từ từ đã. Từ từ....

Khương Ngọc Dao dừng lại khó hiểu nhìn Âu Hân. Âu Hân cười tươi một cái.

- Cô luyện võ bao lâu?

Được hỏi một câu không liên quan nhưng không có ý nghĩa gì khác lạ lên Khương Ngọc Dao trả lời. Âu Hân lại nói tiếp.

- Tôi biết chuyện của cô và Viên Lạc Phàm. Cô thực sự không yêu anh ta sao?

Lông mi Khương Ngọc Dao khẽ run, gương mặt đã không còn là một bộ nghiêm túc như vừa nãy. Nhưng ngày đó đã trở lại dáng vẻ cũ.

- Cô nói chuyện này để làm gì. Tôi yêu anh ta hãy không thì ảnh hưởng tới cô sao?

- Có liên quan một chút, nhưng không phải với tôi mà là với Tiểu Hân.

Khương Ngọc Dao nhíu mày khó hiểu.

- Cô thật sự muốn ra tay giết Tiểu Hân.

- Tại sao tôi không thể giết?

- Cô chắc chắn có yêu Viên Lạc Phàm. Nếu như yêu anh ta tại sao cô còn về đây để thực hiện nhiệm vụ này?

Khương Ngọc Dao bật cười một tiếng, chân lùi lại một bước.

- Yêu thì sao? Mà không yêu thì sao? Anh ấy cũng không phải còn là của tôi nữa. Đàn ông đều như vậy, hôm nay nói yêu, nói dù xảy ra việc gì cũng vẫn yêu.... nhưng thực ra đó cũng chỉ là lời nói miệng.

Mắt Âu Hân khẽ sáng lên. Quả nhiên cô đã đoán đúng. Nhược điểm của Khương Ngọc Dao chính là liên quan đến Viên Lạc Phàm. Chỉ cần bây giờ cô dẫn dắt một chút thì liền có thể biết một số chuyện.

- Lạc Phàm vẫn yêu cô. Anh ta có chết cũng vẫn chỉ yêu một mình cô.

Khương Ngọc Dao liền cười mỉa mai một tiếng.

- Yêu tôi? Chết vẫn yêu tôi? Nực cười. Nếu anh ta yêu tôi vậy thì tại sao phải cưới người khác. Bây giờ còn có một gia đình nhỏ hạnh phúc rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 8 lượt.

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như kinh duoc su, kinh dia tang rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của Quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status