Thiếu soái phu nhân trốn nữa rồi

Chương 52: Đồng Âu Hân tôi nhịn



Xuất hiện trước mặt Âu Hân và đứng cạnh Dịch Cẩn lúc này là chàng trai gương mặt như trẻ con, mái tóc màu đỏ rượu rủ xuống thật quyến rũ. Tuy vậy vẫn không làm mất đi khí chất đặc biệt của chàng trai này. Tề Phi dùng đôi mắt đào hoa của mình nhìn Âu Hân còn đang ngơ ngác, đưa tay ra như muốn bắt tay.

Âu Hân suy nghĩ. Dù sao đây cũng là tiệc của Lý gia, những nhân vật xuất hiện ở đây cũng không phải nhân vật tầm thường. Thôi thì bắt đại cái tay lấy lệ.

Rồi cô cũng cười lịch sự đưa tay ra. Nhưng tay còn chưa kịp đưa hẳn lên thì có một bàn tay khác đưa ra, bắt tay Tề Phi.

Cảm nhận được sát khí đi qua, Âu Hân nhìn sang bên thì đập ngay gương mặt lạnh lùng của ai đó.

- Xin lỗi vị tiên sinh đây nhưng VỢ TÔI không bắt tay người lạ.

Lại lần thứ hai trong một buổi tối cái việc nhấn mạnh cô là vợ anh lại từ cái giọng như tảng băng lạnh của anh vang lên. Âu Hân cũng ngạc nhiên vì anh đang bận nói chuyện sao đã qua đây lúc nào rồi.

Không chỉ có Âu Hân mà Dịch Cẩn và Tề Phi đều nhìn anh chằm chằm. Sau đó là cái cau mày không vui của Tề Phi nhưng ngay sau đó là giọng điệu vui đùa của cậu.

- Vương Đại thiếu soái quả là có tính chiếm hữu rất cao.

Câu nói mang hàm ý đùa nhưng Dịch Cẩn thì hiểu, anh đánh mắt sang Tề Phi, rồi nhìn xuống hai cái tay đang bắt nhau khi, lên tiếng cắt ngang bầu khí hơi căng thẳng.

- Vương Đại thiếu soái, tôi có chút việc muốn nói chuyện với ngài. Không biết sau bữa tiệc ngài có rảnh không?

Lúc này Vương Kì Hạo mới buông tay đang nắm chặt tay Tề Phi ra, nhìn sang Dịch Cẩn đứng bên cạnh.

Tề Phi ngoài mặt thì có vẻ không sao, nhưng trong tâm lại là cái thở phào. Người gì đâu mà nắm tay như muốn bóp tay người ta vụn nhừ ra không bằng. Rồi kín đáo xoa xoa cái tay vừa " nắm ".

- Tuỳ tâm trạng.

Vương Kì Hạo lạnh lùng buông một câu lạnh tanh trả lời Dịch Cẩn rồi kéo Âu Hân đi.

Đôi mắt đào hoa của Tề Phi khẽ híp lại, rồi quay sang Dịch Cẩn.

- Cô ấy đẹp hơn trong hình. Đúng là một đóa liên hoa chẳng vướng chút bụi trần. Anh nhìn thấy không? Ánh mắt của cô ấy thật hồn nhiên, trong sáng làm sao? Tôi ước mình có thể nhuốm đen đôi mắt đó ngay bây giờ.

Dịch Cẩn nhìn Tề Phi bằng ánh mắt không một tia thiện cảm. Cất giọng khiêm túc.

- Tề Phi, cậu có thể với bất kì ai, nhưng cô ấy cậu không được phép và cũng không thể động vào.

- Hửm?! Gì đây Dịch Cẩn? Tôi với anh là bạn bè đấy, đừng có dùng giọng điệu ấy nói chuyện với tôi chứ.

- Vì là bạn nên tôi mới nhắc nhở cậu.

Càng nói, lời của Dịch Cẩn càng mang tia sắc lạnh hơn.

Tề Phi tuy làm việc rất tốt, nhưng có tính tự cao hay khinh địch, lại đào hoa, phong lưu. Quả thật để làm tròn lời dặn dò của ông chủ về Tề Phi, không khỏi làm Dịch Cẩn nhiều lần đau đầu. Và điều quan trọng là .... Âu Hân. Tuyệt đối Dịch Cẩn này không cho phép.

Tề Phi như bỏ qua sát khí trong câu nói Dịch Cẩn mà cười vỗ vai anh một cái.

- Người như cậu làm sao mà hiểu được. Chết dưới hoa mẫu đơn làm quỷ cũng phong lưu. Cậu chắc chưa nghe qua câu đó.

Tề Phi nói xong cũng quay lưng bỏ đi. Dịch Cẩn dõi theo bóng lưng ấy, giọng đủ để nghe.

- Cô ấy... không phải hoa mẫu đơn.

Trước câu nói đó, Tề Phi vẫn đi tiếp, đưa tay lên xua xua. Dịch Cẩn suy nghĩ nhiều quá thôi. Tề Phi tự biết bản thân mình đã tra về Âu Hân đến không dưới 10 lần nhưng đều cùng một kết quả như nhau.

Một tiểu liên hoa, không có gì là đáng ngại....

Phải vậy không? Một tiểu liên hoa, trông cô giống bình hoa lắm sao?

....

Bên này, Vương Kì Hạo lôi cô tới góc khuất, đẩy mạnh cô vào bức tường đằng sau. Chưa kịp để cô định thần anh đã khoá cô lại trong vòng tay mình, ánh mắt mang theo phẫn nộ nhìn cô.

Âu nhìn vậy thì không khỏi rùng mình.

Ai lại chọc anh ta nữa sao?

- ĐỒNG, ÂU, HÂN.....

- Dạ...

Trước cái khí thế bức người này của anh cô nhanh chóng chuyển sang tâm lí rụt rè, run run, sộ hãi. Mặc dù run và rụt rè là diễn nhưng sợ hãi là có thật a~

Anh thật cô như vậy, biết là cô diễn nhưng cũng mềm lòng đi không ít, giọng cũng dịu hơn.

- Tôi cảnh cáo em không được dụ dỗ người đàn ông khác ngoại trừ tôi rồi mà? Em nghe không hiểu hay cố tình không muốn hiểu?

Dấu hỏi chấm to đùng xuất hiện trên đầu cô. Cái gì mà quyến rũ? Cô có quyến rũ ai đâu?

Không phải chứ, cái thái độ này không phải lại nổi ghen đấy chứ?

Thật không hiểu nổi đầu của Đại thiếu soái thường có suy nghĩ thế nào? Tâm cơ cũng rất khó đoán.

Mà ghen cũng phải có lí để chừa cô đường sống nữa chứ. Hai cái người kia tự đi tới trong khi cô đứng im nhìn anh nói chuyện nha. Một người thì hỏi thăm sức khỏe, một người tới làm quen. Trong khi đó cô rất ngoan ngoãn đứng nhìn anh nói chuyện.

Nhưng thôi, tạm thời cho anh thắng. Nể tình tôi còn đang có việc cần ý kiến của anh.

Đồng Âu Hân tôi nhịn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 8 lượt.

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như vua luu ly, gieo trong hanh phuc Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status