Thịnh thế đích phi

Chương 162: Trước trận chiến


Hàn Minh Nguyệt trầm mặc nhìn đệ đệ xoay người đi, cũng không nói thêm gì nữa. Mặc dù ban đầu mình bỏ lại một cục diện rối rắm, nhưng Minh Tích vẫn đã tự mình gắng gượng qua. Đến khi hắn… Quay đầu lại nhìn cô gái mặc áo trắng đang đi về phía mình cách đó không xa, khóe môi xé ra một tia cười khổ nhàn nhạt.

“Hàn Minh Nguyệt!” Tô Túy Điệp nhẹ nhàng bước nhanh tới dưới hành lang, nhìn Hàn Minh Nguyệt đang dựa vào cây cột mà đứng mang theo sắc mặt âm trầm, trên dung nhan tinh xảo tràn ngập không vui, “Rốt cuộc thì lúc nào chúng ta mới có thể rời khỏi cái chỗ quỷ quái này?” Tô Túy Điệp cảm giác mình sắp điên rồi, nàng chưa bao giờ hối hận lúc đầu đã đáp ứng Trấn Nam Vương, trở lại Đại Sở câu dẫn Mặc Tu Nghiêu như bây giờ. Không câu dẫn được Mặc Tu Nghiêu còn chưa tính, mấy ngày nay đi theo đại quân trằn trọc, ăn cơm rau dưa, mặc cũng là loại vải bình thường nhất, cực khổ nhất chính là, trên đường hành quân cũng không phải nàng muốn nghỉ ngơi thì có thể dừng lại. Mỗi ngày đều mệt mỏi muốn chết muốn sống. Thật vất vả mới đến Hồng Châu, vốn cho là có thể thoải mái một chút, thì lại bị Diệp Ly sai người nhét vào trong cái viện nho nhỏ đơn sơ này rồi không thèm nhìn cũng không thèm hỏi tới. Ngoại trừ người đưa cơm mỗi ngày ra, thì ngay cả nha đầu hầu hạ cũng không có, điều này làm cho sự nhẫn nại của Tô Túy Điệp trong khoảng thời gian này đã sớm đến cực hạn.

Thật ra thì Tô Túy Điệp không biết là, sở dĩ cái viện này không có nha đầu hầu hạ cũng không phải là Diệp Ly cố ý khắt khe nàng, mà là chính Hàn Minh Nguyệt đã đuổi đi hết những người được phái tới. Cho nên mỗi ngày Tô Túy Điệp phải tự rửa mặt, tự dọn dẹp phòng, thậm chí còn phải tự giặt quần áo của mình.

Nhìn Tô Túy Điệp không bình tĩnh mà tức giận, Hàn Minh Nguyệt chỉ cảm thấy trong lòng khó chịu như bị dao cứa. Nhíu nhíu mày nhớ tới lời của Hàn Minh Tích mới vừa rồi, nhàn nhạt rũ mắt, hỏi: “Bây giờ rời khỏi ư? Nàng muốn đi đâu?”

“Đương nhiên là trở về Tây Lăng!” Không phát hiện được thần sắc của Hàn Minh Nguyệt, Tô Túy Điệp trả lời một cách đương nhiên: “Ta muốn hồi cung! Ta không thể chịu đựng cái chỗ quỷ quái này thêm nữa.” Hàn Minh Nguyệt giương mắt nhìn nàng, thần sắc bình tĩnh không có sóng, “Nàng không muốn trả thù Định Vương phi nữa?” Tô Túy Điệp ngẩn ra, hơi do dự nhăn đôi mi thanh tú lại. Đương nhiên nàng muốn trả thù Diệp Ly, nàng nằm mơ cũng muốn. Nhưng nàng cũng không phải kẻ ngu, chỉ cần Mặc Tu Nghiêu còn sống, thì căn bản nàng không dám trả thù Diệp Ly. Nàng cùng lớn lên với Mặc Tu Nghiêu, nàng có thể xem thường bất kỳ một nam nhân nào trên cõi đời này, nhưng tuyệt đối không dám xem thường Mặc Tu Nghiêu. Nhìn Hàn Minh Nguyệt một chút, Tô Túy Điệp khẽ cắn khóe môi hỏi: “Chàng nói, chàng có thể giúp ta, thật không?”

Hàn Minh Nguyệt nhìn nàng không nói gì, nhưng Tô Túy Điệp lại cho phản ứng ấy là ngầm đồng ý. Sóng mắt lưu chuyển, tay ngọc thon dài dán lên ngực của Hàn Minh Nguyệt, giọng nói mềm mỏng uyển chuyển động lòng người, “Minh Nguyệt, chàng giúp ta có được hay không… Giúp ta… Giết Tu Nghiêu…”

Trong lòng Hàn Minh Nguyệt run lên, cúi đầu nhìn cô gái đang tựa vào ngực mình. Dung nhan tuyệt đại xuất trần uyển chuyển như tiên tử trên cửu thiên, nhưng trong cái miệng anh đào nhỏ nhắn kia lại phun ra lời nói lại làm cho người ta không rét mà run, “Ta nghĩ nàng vẫn không quên được Tu Nghiêu chứ?”

Tô Túy Điệp lại không thèm để ý, cười yếu ớt nói: “Đương nhiên ta không quên được Tu Nghiêu. Cho dù hắn đã chết, thì ta cũng sẽ không quên mất hắn. Minh Nguyệt, chàng còn nhớ bộ dáng của Tu Nghiêu vào năm đó lúc ở Sở kinh không, khi đó ta liền biết, trên đời này sẽ không bao giờ có một nam tử nào khác ưu tú hơn hắn nữa. Đáng tiếc… Khi đó hắn chỉ là Nhị công tử Định Quốc Vương phủ, đệ đệ của Định Vương. Nếu như không có Mặc Tu Văn, vậy thì đã hoàn mỹ hơn. Đáng tiếc… Hiện tại mặc dù hắn đã là Định Vương. Nhưng rốt cuộc cũng nhìn không thấy được phong thái tướng mạo danh dương Sở kinh vào năm đó nữa.”

Nghe Tô Túy Điệp nói giống như đang lầm bầm lầu bầu, đột nhiên trong lòng Hàn Minh Nguyệt giật mình, ngây người ở dưới hành lang đến nỗi ôn hương noãn ngọc trong ngực cũng không có nửa điểm phản ứng, phảng phất như chìm vào trong suy nghĩ của mình.

Tô Túy Điệp cũng không phải thật sự muốn nghe ý kiến của Hàn Minh Nguyệt, chỉ cười nhẹ nhàng, tiếp tục nói: “Vốn ta còn muốn rằng, có lẽ có một ngày ta và Tu Nghiêu còn có thể gương vỡ lại lành. Nhưng lần này gặp lại, ta mới hiểu được… Tu Nghiêu đã bị con tiện nhân Diệp Ly kia câu dẫn đi! Hắn nhẫn tâm với ta bao nhiêu thì chàng cũng thấy đấy… Nếu ta không có được hắn, thì con tiện nhân Diệp Ly kia cũng đừng mong có được!” Nói đến chỗ này, dung nhan tuyệt mỹ của Tô Túy Điệp đã trở nên vặn vẹo bởi vì khuôn mặt oán hận. Ngẩng đầu lên nhìn về phía Hàn Minh Nguyệt, ánh mắt lại tràn đầy ôn nhu triền miên, “Minh Nguyệt, giúp ta giết Mặc Tu Nghiêu. Giúp ta giết Mặc Tu Nghiêu, thì ta chính là của chàng…”

Ánh mắt Hàn Minh Nguyệt trống rỗng mà mờ mịt, “Giết Mặc Tu Nghiêu……”

Tô Túy Điệp gật đầu, ôn nhu nói: “Chàng cũng biết, ta chỉ thích nam nhân mạnh nhất thiên hạ. Giết Mặc Tu Nghiêu… Chứng minh chàng mới là nam nhân lợi hại nhất trên đời này……” Hàn Minh Nguyệt trầm mặc hồi lâu, đột nhiên mở miệng hỏi: “Nàng muốn đi cùng ta không? Tận mắt nhìn thấy Mặc Tu Nghiêu chết.” Ánh mắt Tô Túy Điệp lóe lên, mỉm cười xinh đẹp, nói: “Ta chờ chàng ở hoàng thành Tây Lăng, mang theo đầu của Mặc Tu Nghiêu tới gặp ta. Sau đó chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi.” Hàn Minh Nguyệt nhìn chằm chằm nàng, cho đến khi khóe miệng cười yếu ớt của Tô Túy Điệp không duy trì được nữa, mới từ từ kéo tay nàng ra, xoay người đi tới chỗ sâu trong tiểu viện. Tô Túy Điệp ngẩn ra, khó hiểu nhìn bóng lưng Hàn Minh Nguyệt. Với Hàn Minh Nguyệt, nàng đã có thói quen ta cần ta cứ lấy, trên thực tế Hàn Minh Nguyệt cũng chưa từng chân chính từ chối nàng bao giờ. Cho dù năm đó nàng bỏ rơi hắn đi Tây Lăng mấy năm, cho dù Hàn Minh Nguyệt lãnh đạm với nàng hơn nữa, nhưng chỉ cần nàng mở miệng, thì tất nhiên Hàn Minh Nguyệt cũng sẽ đi làm thay nàng. Nhưng lần này, đột nhiên trong lòng nàng lại không dám chắc chắn như vậy.

“Minh Nguyệt……”

Hàn Minh Nguyệt quay đầu lại, trên dung nhan tuấn nhã tràn ngập mỏi mệt, “Túy Điệp, nàng có thể tưởng tượng được, nếu như ta đi giết Tu Nghiêu, thì sẽ có kết quả gì không?” Hắn đã không phải là Hàn Minh Nguyệt chấp chưởng Thiên Nhất các kia nữa, cho dù lúc thế lực của hắn cường thịnh nhất, thì cũng không dám nói chắc chắn có thể giết chết được Mặc Tu Nghiêu. Đôi mi thanh tú của Tô Túy Điệp cau lại, rất nhanh liền cười một tiếng, nói: “Ta biết chuyện này rất nguy hiểm, nhưng Minh Nguyệt, tất nhiên ta sẽ tìm người giúp chàng.” Hàn Minh Nguyệt vẫn không bị lay động, “Nàng có biết, nếu Mặc Tu Nghiêu chết, Đại Sở sẽ như thế nào không?” Tô Túy Điệp không vui cau mày, “Đại Sở như thế nào thì có quan hệ gì với chúng ta đâu? Minh Nguyệt, rốt cuộc chàng có giúp ta hay không?”

Hàn Minh Nguyệt nặng nề lắc đầu, đột nhiên sắc mặt Tô Túy Điệp thay đổi, hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, mắng một câu vô dụng, rồi xoay người đi mất. Nhìn bóng lưng rời đi không chút do dự nào kia, Hàn Minh Nguyệt thở dài. Nếu hắn đồng ý, thì đừng nói có thể ám sát Mặc Tu Nghiêu hay không, mà bọn họ có thể sống qua tối nay hay không, vẫn là một vấn đề. Này… Chính là nữ nhân mà hắn yêu sao? Trong hành lang đã không còn bóng ảnh màu trắng kia, trong lòng Hàn Minh Nguyệt cảm thấy hơi khổ sở.

Trong thư phòng phủ Thái thú, ngoại trừ đang lãnh binh bên ngoài ra, thì hiếm khi hầu như tất cả tướng lãnh Mặc gia quân ở lại Tây Bắc đều có mặt.

Diệp Ly ngồi thoải mái trên ghế, mỉm cười nghe tướng lãnh bẩm báo tình hình chiến sự mấy ngày nay. Mặc dù đa phần các tướng lãnh ở lại Tây Bắc đều tương đối trẻ tuổi, hầu như có thể nói là tướng lãnh không có nổi danh gì, nhưng Nam Hầu đã gặp chuyện không hay trong mắt người ngoài lại ở lại thì khác. Vô luận kinh nghiệm hay từng trải của Nam Hầu thì cũng không phải một tướng lãnh trẻ tuổi có thể bằng được. Mặc dù không thể quang minh chính đại ra chiến trường, nhưng mấy ngày nay cũng đã dạy cho Diệp Ly không ít kiến thức về phương diện hành quân đánh giặc, đồng thời cũng chia sẻ không ít áp lực cho nàng.

“… Mười một thành của Tây Bắc thì ngoại trừ ba tòa đã rơi vào trong tay Tây Lăng, hai tòa đang bị vây trong nhiều lần tranh đoạt, sáu tòa thành trì còn lại đã hoàn toàn nằm trong tay quân ta, xin Vương Phi ra chỉ thị.”

Diệp Ly hài lòng gật đầu, “Chư vị tướng quân đã cực khổ rồi.” Muốn thuận lợi nắm giữ thành trì vốn nằm trong tay triều đình đã vào trong tay Mặc gia quân, trong đó tốn hao tâm sức lực trong cuộc chiến chém giết với người Tây Lăng. Cứ như vậy, cuối cùng thế cục Tây Bắc đã nằm trong tay Mặc gia quân. Cho dù Tây Lăng lại tăng binh Tây Bắc, thì bọn họ cũng có đầy đủ đường sống, mà không cần lo lắng hai mặt thụ địch, bị người của Mặc Cảnh Kỳ âm thầm tính toán. Mọi người đứng lên nói không dám, Diệp Ly mỉm cười nhìn về phía Nam Hầu ngồi ở một bên uống trà, hỏi: “Hầu gia, chuyện sau chiến sự, ngài có ý kiến gì không?”

Nam Hầu chắp tay với Diệp Ly, nói: “Tây Bắc sắp phải tiến vào trời đông giá rét, nếu người Tây Lăng không phải muốn hao tổn với chúng ta đến đầu mùa xuân năm sau, thì gần đây chỉ sợ sẽ gia tăng tiến công. Thuộc hạ cho là, chúng ta cũng không cần khách khí với bọn hắn nữa, nhất định phải hung hăng đánh trả lại! Tây Bắc là một trong ba kho lúa lớn của Đại Sở, nếu đầu mùa xuân năm sau còn chinh chiến không ngừng, thì chỉ sợ sẽ ảnh hưởng đến dân chúng trồng trọt.” Thần thái Nam Hầu khiêm nhường, tự xưng thuộc hạ với một cô gái trẻ tuổi như Diệp Ly, cũng đã nói rõ thái độ hôm nay của Nam Hầu. Về mặt khác, Nam Hầu cũng rất hài lòng với biểu hiện của Diệp Ly, vị Định Vương phi này cũng không lạm quyền hoặc ngang ngược kiêu ngạo, cũng không vì mặt mũi mà không hiểu lại giả bộ hiểu như những cô gái tầm thường. Nàng rất rõ ràng, mình cũng không am hiểu điều binh khiển tướng trên quy mô lớn, cho nên cũng vui lòng hỏi thăm ý kiến của thuộc hạ. Thống soái chân chính không cần có thể đấu tranh anh dũng, thậm chí không cần có thể bài binh bố trận. Chỉ cần hắn có thể biết cách dùng người có năng lực, có thể đưa ra lựa chọn chính xác ở trong lúc mấu chốt mà thôi. Khó trách Hoa quốc công khen ngợi Định Vương phi hết sức, theo Nam Hầu thấy, thì tuy Định Vương phi là môt cô gái, nhưng cũng đã có đủ phong thái của bậc vương giả.

Diệp Ly gật đầu, nói: “Nam Hầu nghĩ chu đáo, Bản phi cũng hơi lo lắng về chuyện lần này. Đã như vậy, mọi người hãy nói lên suy nghĩ của mình đi.” Thật ra thì Diệp Ly không chỉ lo lắng vấn đề trồng trọt vụ xuân năm sau của Tây Bắc. Hiện nay mặc dù Mặc gia quân còn chưa chính thức vạch mặt bên ngoài với triều đình, nhưng ai cũng biết, vô luận cuối cùng kết quả trận chiến này như thế nào, thì cân bằng duy trì hơn một trăm năm giữa Định Quốc Vương phủ và hoàng thất Đại Sở đều sẽ không còn tồn tại nữa. Nếu Mặc gia quân thất bại, thì tất nhiên từ đó thế gian sẽ không còn Định Quốc Vương phủ nữa, nhưng nếu thắng thì chỉ sợ Mặc Cảnh Kỳ cũng sẽ thừa dịp Mặc gia quân mỏi mệt vô lực sau đại chiến mà đẩy vào đại nạn. Cho nên trong lòng Diệp Ly rất rõ ràng, mảnh đất Tây Bắc này không chỉ đơn giản đuổi người Tây Lăng ra ngoài như vậy, mà nàng còn phải thay Mặc Tu Nghiêu bảo vệ cho cả Tây Bắc, khẳng định mảnh đất này được Mặc gia quân nắm giữ ở trong tay. Bởi vì… cái này rất có thể sẽ trở thành đường lui cuối cùng của Mặc gia quân. Vì vậy, phương diện lương thực càng thêm cần chú ý.

Mấy ngày nay Mặc gia quân đang chiến mà ngừng, hầu như chính là kéo dài bước chân của đại quân Tây Lăng mà thôi. Chiến dịch oanh oanh liệt liệt chân chính thì hầu như không có, nên vì vậy mà các tướng sĩ cũng đã có chút ít ngột ngạt. Đã sớm nghẹn đủ, thanh niên khỏe mạnh muốn cho người Tây Lăng một kích phủ đầu thống khoái, lúc này nghe thấy lời của Diệp Ly thì lập tức hưng phấn lên, tranh nhau mở miệng nói lên ý kiến của mình, trong thư phòng lập tức ồn ào lên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.6 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như giao an vo chong a phu theo dinh huong phat trien nang luc, so do tu duy bai noi voi con ngan gon sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.