Thịnh thế đích phi

Chương 322: Sở kinh bị công phá


Ngay cả năm mới cũng không kịp đón, Từ Hồng Ngạn liền cùng đám người Mặc Hoa đã vượt ngàn dặm xa xôi chạy tới thảo nguyên tái ngoại băng thiên tuyết địa đóng băng ngàn dặm, trên đoạn đường này, vất vả gian nan tất nhiên không cần phải nói. Mà đám người thủ thành ở Sở kinh cũng không có tâm tư đón mừng năm mới. Dù cho có hai nhánh binh mã của Mộ Dung Thận và Hà Túc trợ giúp ở bên ngoài, nhưng mấy ngày gần đây, tuy dường như sự công kích của Bắc Nhung có giảm bớt, nhưng dường như đại quân Bắc Cảnh lại càng có xu thế càng đánh càng hăng. Hơn nữa, đại quân Bắc Cảnh đang công thành bên ngoài Sở kinh cũng ngày càng nhiều. Binh mã của Hà Túc thật sự không ngăn cản được đại quân gần trăm vạn nghiền áp, nên đã sớm lui ra khỏi chiến trường.

Chỉ là, tuy đã rời khỏi chiến trường, nhưng Hà Túc cũng không có yên lặng như vậy, mà ngược lại lại mang theo binh mã đi đường vòng hội họp với binh mã của Mộ Dung Thận đang giao chiến với đại quân Bắc Nhung, hai nhánh đại quân nhắm thẳng về phía đại quân Bắc Nhung đang công thành. Thậm chí sau khi đánh lui đại quân Bắc Nhung, liền tiếp tục truy đuổi về phía Tây, cũng khiến cho quân thủ thành của Đại Sở bớt lo ở phía sau mà dành toàn lực đối phó với Bắc Cảnh. Một mặt khác, nếu trên đường truy đuổi về phía Tây cuối cùng có thể hội họp với Mặc gia quân của Định Vương phủ, thì cũng giúp cho đoạn đường của Mặc gia quân được rút ngắn thời gian hơn.

Bởi vì quân địch vây thành, nên cả Sở kinh cũng không có không khí vui mừng năm mới. Sau khi tuyết vừa rơi một trận, cuộc chiến công thành của đại quân Bắc Cảnh cũng tuyên bố tạm dừng. Phương bắc rét lạnh, sau khi tuyết rơi một trận, thì trên khắp tường thành đều kết băng, khó đánh hơn ngày bình thường không chỉ gấp mười lần. Trên cổng thành, đám người Hoa quốc công, Lãnh Hoài, Lãnh Hạo Vũ đứng trên cổng thành nhìn về phía xa xa. Quân doanh của đại quân Bắc Cảnh nằm trong một vùng đầy tuyết trắng nổi bật rõ ràng. Lãnh Hạo Vũ nhìn về phía xa xa, nói một cách giận dữ: “Bắc Cảnh lại tăng binh nữa.”

Hoa quốc công híp mắt nói: “Chỉ sợ không chỉ tăng binh, mà ngay cả Bắc Cảnh Vương cũng đích thân tới.” Một ngón tay chỉ ra xa xa, tại vị trí treo cờ xí trong đại doanh Bắc Cảnh đúng là cờ của Bắc Cảnh Vương. Vì để khích lệ sĩ khí của đại quân Bắc Cảnh, nên tin tức Nhậm Kỳ Ninh đến cũng không có che giấu, đương nhiên cũng không để ý quân thủ thành của Sở kinh quân sẽ biết.

Lãnh Hoài hơi khó hiểu cau mày nói: “Sao ta lại thấy trên Vương kỳ kia thêu Kim Long ngũ trảo (Rồng vàng có 5 móng)?” Ở Trung Nguyên, Đại Sở cùng với Tây Lăng đều được thành lập trên cùng một nguồn gốc, cho nên, ký hiệu trên cờ xí và các vật ngự dụng hoàng gia đều dùng hoa văn biểu trưng Long Phượng làm chủ, nhưng các dị tộc bên ngoài lại không như thế. Ví dụ như Bắc Nhung tôn kính Sói, nên biểu trưng của Vương tộc Bắc Nhung chính là đầu sói. Mà Nam Chiếu thì lại dùng hoa cỏ làm biểu trung. Đa số các bộ lạc Bắc Cảnh cũng đều dùng hoa văn mãnh thú để làm biểu trưng, cũng không có bộ lạc nào dùng một Thần vật hư vô mờ mịt như Rồng để làm biểu trưng cả.

Lãnh Hạo Vũ dựa vào tường thành lạnh như băng, cười híp mắt nói: “Bởi vì đương kim Bắc Cảnh Vương Nhậm Kỳ Ninh tự xưng là con mồ côi của hoàng thất Tiền triều.”

“Cái gì?” Lãnh Hoài và Hoa quốc công đều giật mình.

Lãnh Hoài nói hơi hoài nghi: “Tiền triều đã diệt vong hơn hai trăm năm rồi, thân phận của Nhậm Kỳ Ninh có khả năng là thật sao?”

Lãnh Hạo Vũ nhún nhún vai, cười nói: “Ai biết được, dù sao hắn ta là người Trung Nguyên, hắn ta thích nói hắn ta là hậu duệ Tiền triều hay hậu duệ của Tiền Tiền triều, thì cũng không có ai xen vào được. Muốn tranh giành thiên hạ, luôn phải có lý do nào đó thôi.” Lãnh Hoài và Hoa quốc công liếc nhau, Hoa quốc công cười nói: “Lãnh Nhị tiểu tử nói đúng. Mặc kệ hắn ta là ai, thì chỉ dựa vào việc hắn ta dẫn người Bắc Cảnh đến đánh Trung Nguyên, hắn đã không có tư cách lấy thanh danh con mồ côi của Tiền triều gì đó để tranh giành Trung Nguyên. Còn không bằng trực tiếp khởi nghĩa vũ trang, cũng sẽ không có khó coi như vậy.” Thân là hậu duệ hoàng thất chính thống củ Tiền triều, lại dẫn một đám man di đến đánh Trung Nguyên. Nói ra cũng không dễ nghe như vậy, lại tự xưng là người Trung Nguyên chính thống nữa chứ, xưa nay văn nhân đều xem thường vùng Man tộc thiếu văn minh, hành vi này của Nhậm Kỳ Ninh càng khó có thể được văn nhân sĩ tử chính thống tiếp nhận.

Lãnh Hạo Vũ cười sảng khoái, nói một cách không quan tâm: “Hiện nay, cảnh nội của Bắc Cảnh cũng không phải cứng như một khối sắt, người bổn tộc Bắc Cảnh và người Trung Nguyên được Nhậm Kỳ Ninh trọng dụng thường hay bất hòa. Lần này, Vương gia lại làm một trò hay ở Bắc Cảnh, chỉ sợ bây giờ, trung tâm của Bắc Cảnh cũng đã là một bình hoa di động (bên ngoài thì tô son nạm ngọc, nhưng bên trong thì tệ hại, xấu xí), bên trong chia năm xẻ bảy rồi.”

“Gì?” Lời này vừa nói ra, Lãnh Hoài và Hoa quốc công không khỏi đều hiếu kỳ vểnh tai lên. Đương nhiên bọn họ sẽ không biết rằng, Định Vương còn đang ở cách xa mấy trăm dặm mà đã động tay động chân vào Bắc Cảnh. Vốn chuyện này cũng không là bí mật gì, chỉ là, hiện nay Sở kinh bị vây khốn, tin tức bị bế tắc, nên mọi người trong Sở kinh mới hoàn toàn không nhận được tin tức mà thôi. Lãnh Hạo Vũ cũng không giấu diếm, bên môi câu ra một nụ cười ác ý, nói: “Mấy ngày trước, Vương gia đã sai người giết hết toàn bộ vợ, đích tử và đích nữ của Nhậm Kỳ Ninh. Chưa qua được mấy ngày, thì toàn bộ các tiểu thiếp, thứ tử và thứ nữ của Nhậm Kỳ Ninh cũng bị giết hết. Bây giờ, Vương thất Bắc Cảnh, có thể nói là chỉ còn lại một mình Nhậm Kỳ Ninh.”

Trong lòng Hoa quốc công và Lãnh Hoài đều chấn động. Định Vương ra tay cũng không khỏi quá ngoan tuyệt, hàm nghĩa trong đó lại càng vô hạn. Đây cũng không chỉ đơn giản là ra tay độc ác trả thù Nhậm Kỳ Ninh như vậy, mà chỉ sợ là người trong nội bộ Bắc Cảnh âm thầm đổ cái chết của công chúa, đích tử và đích nữ Bắc Cảnh lên người Nhậm Kỳ Ninh và những người Trung Nguyên kia. Mà Nhậm Kỳ Ninh con vợ kế thứ nữ chết, ngoại nhân xem ra càng giống là Bắc Cảnh người trả thù. Mặc dù bản thân Nhậm Kỳ Ninh biết rõ chân tướng, nhưng nói ra sẽ có mấy người tin thì lại là chuyện khác. Lúc Định Vương nghĩ ra kế sách này, chỉ sợ vẫn còn đang ở tại Tây Lăng xa xôi, có thể điều khiển thế lực và lòng người của Bắc Cảnh, bày mưu nghĩ kế một cách tùy ý như thế, nhất định sẽ thắng cả trời, cũng không phải nói khoác.

Hoa quốc công và Lãnh Hoài liếc nhau, đều không khỏi thở dài. Định Vương hùng tài vĩ lược như thế, hai anh em Mặc Cảnh Kỳ và Mặc Cảnh Lê thua quả nhiên không oan.

Lãnh Hạo Vũ dựa tường nhìn đại doanh Bắc Cảnh ở phía xa, trong mắt lướt qua một tia cười lạnh: đã vong quốc từ lâu thì nên sống an phận, mưu toan phục quốc cũng chỉ là một giấc mộng hư ảo mà thôi. Lại còn muốn công phá Sở kinh để người Bắc Cảnh nhập chủ Trung Nguyên, sớm muộn gì bọn chúng cũng chết sạch hết thôi!

Chuyện Hoàng thất Bắc Cảnh gần như bị diệt môn, Bắc Cảnh và Bắc Nhung kết minh, đương nhiên cũng truyền đến phía Nam. Chỉ có điều, hai thế lực lớn ở phía Nam là Mặc Cảnh Lê và Lôi Chấn Đình, ngoại trừ nhìn hơi hả hê ra, thì đều không có gì khác cả. Lôi Chấn Đình lại càng cười lạnh một tiếng, chỉ cảm thấy cơn tức trong hai tháng nay đều tiêu tán rất nhiều. Nếu không phải Nhậm Kỳ Ninh gây rối ở bên trong, thì cho dù Hoàng thành Tây Lăng có đổi chủ, thế lực của mình cũng không đến nỗi bị Mặc Tu Nghiêu rửa sạch sẽ. Chỉ là, hiện nay, sự chú ý của lão cũng không đặt tới phương Bắc, mà là đặt lên người Tây Lăng Hoàng vừa mới dời đô đến An thành và Mặc Cảnh Lê ở phía Nam. Mặc Cảnh Lê thì cũng xem như an phận, nhưng Tây Lăng Hoàng thì sau khi dời đô lại không chịu an phận, thế lực của Trấn Nam Vương phủ tại triều đình bị Mặc Tu Nghiêu diệt hết tám chín phần, hiện giờ, Đằng Phong lại có chút không chèn ép vị Tây Lăng Hoàng này được nữa rồi.

Tuy Tây Lăng đã mất một phần ba lãnh thổ ở phương Bắc, nhưng Lôi Chấn Đình đã thật sự chiếm cứ một vùng lãnh thổ rộng lớn ở phía nam Đại Sở. Sau khi Mộ Dung Thận lãnh binh lên phương Bắc, nên càng đả thông đường phía Tây Nam, lại nối liền lãnh thổ do Lôi Chấn Đình chiếm lĩnh với Tây Lăng. Từ đó, một trận kết thúc, Tây Lăng, ngoại trừ đã mất đi Hoàng thành ra, ngược lại cũng không ăn thiệt thòi quá nhiều. Nhưng Lôi Chấn Đình lại biết, kỳ thật, trong trận chiến này, người thắng lớn nhất vẫn là Mặc Tu Nghiêu. Một khi lại để cho hắn ta đoạt được Sở kinh, thì dưới tay Định Vương phủ liền có được hai tòa Hoàng thành, uy thế của hắn ta liền bao trùm lên các nước. Nhưng trong lòng biết thì biết thôi, lúc này, Lôi Chấn Đình lại không thể rút ra thời gian để đối phó với Mặc Tu Nghiêu, nên chỉ phải cắn răng âm thầm nhịn xuống.

Lại nói, sau khi Nhậm Kỳ Ninh tự mình giá lâm bên ngoài Sở kinh để đốc chiến, thế công của đại quân Bắc Cảnh càng trở nên kịch liệt. Quân thủ thành trong nội thành chống đỡ gần ba tháng, không chỉ mệt mỏi kiệt sức, mà lương thảo dự trữ trong thành cũng càng trở nên túng thiếu theo thời gian dần trôi qua, lại càng không cần phải nói đến còn có hơn trăm vạn dân chúng cũng muốn ăn cơm ở trong thành. Cho dù là ngày tết, thì vô luận dân chúng hay quân thủ thành đều không có ai ngoại lệ, mỗi người cũng chỉ có một cái bánh ngô và một chén cháo loãng mà thôi. Thời gian thủ thành cũng càng ngày càng kéo dài ra, vì để nâng cao sĩ khí, Hoa quốc công đã lớn tuổi cũng đành phải tự mình lên thành lâu để đốc chiến.

Vẫn luôn kéo dài tới ngày chín tháng giêng, tính từ khi Sở kinh bị đại quân Bắc Cảnh bao vây bốn phía, thì đã phải thủ thành suốt ba tháng mười ngày, tổng cộng một trăm lẻ ba ngày. Có lẽ biết rõ Sở kinh thật sự đã là thế suy sức yếu, nên đại quân Bắc Cảnh thay nhau ra trận mà không biết mệt mỏi chút nào, sĩ khí công thành cũng càng ngày càng cao. Trên thành lâu, Lãnh Hoài và Hoa quốc công đứng sóng vai với nhau, trên khuôn mặt kiên nghị tràn đầy sự mỏi mệt và chật vật. Phía sau bọn họ là các tướng lãnh trẻ như Lãnh Hạo Vũ, Lãnh Kình Vũ, Vệ Lận. Trên khuôn mặt vẫn luôn tươi cười sảng khoái từ trước đến nay của Lãnh Hạo Vũ cũng có thêm mấy phần nghiêm túc hiếm có.

Lãnh Hoài nhìn quân doanh Bắc Cảnh ở dưới thành cách không xa chằm chằm, nói hơi bất đắc dĩ: “Lão quốc công, chỉ sợ không thể chịu nổi nữa rồi…” Trong giọng nói không chỉ có bất đắc dĩ, mà càng có thêm mấy phần tiếc nuối. Bọn họ đã chống đỡ Sở kinh hơn ba tháng mới bị công phá, làm thần tử thì cũng xem như đã không phụ với Đại Sở rồi, chỉ tiếc, cuối cùng vẫn không đợi được sự tiếp viện của Mặc gia quân.

Trên gương mặt già nua của Hoa quốc công lướt qua một tia bi thương, nhìn qua tinh kỳ phấp phới ở xa xa, giọng nói trấn định mà kiên nghị, “Cho dù Sở kinh thất thủ, thì lão phu cũng sẽ cùng sống chết với Sở kinh.”

Lãnh Hoài gật đầu, nói: “Lão quốc công nói rất đúng, mạt tướng cũng có ý này, thành còn người còn, thành phá người vong!”

Lãnh Hạo Vũ bước chậm xuống tường thành, ván cờ này hôm nay, xác thực là hơi phiền phức. Một mình hắn, nếu muốn thoát thân, thì đương nhiên không khó, nhưng thủ thành trong mấy tháng nay, Lãnh Hạo Vũ cũng đã trải qua rất nhiều. Hắn cũng là hậu nhân của tướng môn, tuy lúc trước cũng chưa từng lên chiến trường, nhưng kêu hắn bỏ rơi những đồng bạn đã kề vai chiến đấu để chạy trốn đào tẩu vào lúc này thì không thể được. Huống chi, cha và vợ của hắn đều vẫn còn trong thành, “Vương gia ơi, nếu ngài còn không đến, thì xem như Lãnh Nhị ta sẽ thật sự phải chết ở chỗ này rồi!” Lãnh Hạo Vũ bất đắc dĩ cười khổ.

“Nhị đệ.” Vừa mới quẹo qua một góc phố, Lãnh Hạo Vũ liền bị tiếng kêu vang lên ở đằng sau gọi lại. Không cần quay đầu lại, thì Lãnh Hạo Vũ cũng có thể đoán được người phía sau là ai. Nhếch miệng, quay người nhìn Lãnh Kình Vũ mặc áo bào trắng, vẻ mặt nghiêm túc ở trước mặt, trên chiến bào thêu sư tử trắng như tuyết cũng bị dính không ít tro bụi, nhìn lên càng có thêm nhiều phần xơ xác tiêu điều. Với vị đích huynh này, xưa nay Lãnh Hạo Vũ không có lời gì để nói, nhíu mày hỏi: “Lãnh đại tướng quân, có việc gì thế?”

Lãnh Kình Vũ nhíu nhíu mày, nói: “Huynh có lời muốn nói với đệ.”

Lãnh Hạo Vũ nhướng mày, cũng mặc kệ vách tường đầy tro bụi phía sau, liền khẽ dựa vào, nói một cách thản nhiên: “Xin rửa tai lắng nghe.”

Lãnh Kình Vũ nhìn đệ ấy, hỏi: “Đệ xem thường huynh?” Lãnh Hạo Vũ chỉ cười mà không nói, đương nhiên hắn xem thường hắn ta. Thân là thứ tử và đích tử, quan hệ giữa bọn họ không tốt là trời sinh đã định, từ nhỏ, Lãnh Hạo Vũ không được yêu thương, đương nhiên liền nhìn Lãnh Kình Vũ được nhận hết sự yêu thương và dạy dỗ của cha càng chướng mắt vô cùng. Mà vị đích tử Lãnh Kình Vũ này cũng đã từng thật sự nhìn người thứ đệ Lãnh Hạo Vũ này thứ đệ ở trong mắt sao? Đợi đến khi Lãnh Hạo Vũ dần dần lớn lên, sau khi kết giao với đám người Mặc Tu Nghiêu, Phượng Tam, học được bản lãnh, thì vốn đã nhìn Lãnh Kình Vũ chướng mắt, lại càng trở thành các loại khinh thường. Ngươi nhận hết sự khen ngợi của cha thì thế nào? Nhận hết sự yêu thương và dạy dỗ của cha, còn không phải võ công không tốt hơn ta, bản lãnh không cao hơn ta, cho dù trên chiến trường, ngươi cũng chưa chắc có thể đánh thắng ta. Chỉ có điều, ta khinh thường tranh giành với ngươi mà thôi.

Cho nên sau khi cứu Lãnh Hoài ở Tử Kinh quan, Lãnh Hạo Vũ lại vô cùng thoải mái. Giống như vốn chỉ có một mình nên chỉ có thể tự mình âm thầm cảm thấy thoải mái, nhưng hiện tại, đột nhiên có thể cho tất cả người trong khắp thiên hạ biết mình thoải mái, sung sướng, cảm giác trong đó không cần nói cũng biết. Đặc biệt là mỗi lần chứng kiến khuôn mặt âm trầm lạnh lẽo của Lãnh Kình Vũ khi mình được Lãnh Hoài khích lệ, sảng khoái trong lòng Lãnh Hạo Vũ càng tăng lên gấp đôi.

Lãnh Kình Vũ “Hừ” khẽ một tiếng, nói: “Đệ xem thường huynh thì cũng không sao, dù sao lúc này cũng không biết có thể sống sót hay không. Nếu huynh chết đi, đệ hãy chăm sóc cho cha thật tốt.”

Gì? Lãnh Hạo Vũ sững sờ, hắn cho rằng có lẽ Lãnh Kình Vũ còn muốn tranh cãi ầm ĩ gì đó với hắn một trận, chẳng lẽ là muốn tới để nói di ngôn với hắn sao? Nhếch miệng, ném cảm giác kỳ quái trong lòng đi, Lãnh Hạo Vũ nói: “Muốn để lại di ngôn, thì tìm con trai của ngươi đi. Liên quan gì đến ta?” Nói xong, liền xoay người đi ra phía trước. Sau lưng liền truyền đến tiếng nói của Lãnh Kình Vũ: “Tóm lại, nếu huynh chết trận, đệ liền trở thành con trai duy nhất của Lãnh gia. Hãy chăm sóc cho cha thật tốt.” Nói xong, cũng không để ý phản ứng của Lãnh Hạo Vũ nữa, mà lại xoay người đi lên thành lâu. Lãnh Hạo Vũ sửng sờ một chút rồi phục hồi tinh thần lại, nhìn bóng lưng Lãnh Kình Vũ, quát lên: “Ngươi muốn chết liên quan gì đến ta? Ta không hiếm lạ gì Lãnh gia của ngươi!”

Còn chưa chờ thủ thành Sở kinh nghỉ được một hơi, đại quân Bắc Cảnh lại bắt đầu công thành một lần nữa, lúc này, thế công càng kịch liệt hơn trước. Nhìn từng đám từng đám thủ quân trên thành bị đánh rơi, lại nhìn đại quân đang lướt qua sông đào bảo vệ thành leo lên cổng thành bị thủ quân đánh ngã xuống dưới, rồi lại có người leo lên ở dưới thành. Trên khắp cả đầu thành, tiếng giết nổi lên bốn phía, mùi máu tươi nồng đậm lượn lờ trong không khí.

Rốt cuộc, khi một tiếng tiếng va đập nặng nề vang lên, cửa thành chắc chắn ầm ầm đổ sụp xuống, một đám đại quân Bắc Cảnh thật lớn ào ào tràn vào. Trên cổng thành, Hoa quốc công bắt lấy ngân thương trong tay, nhìn thoáng qua mọi người vẫn còn đang chém giết trên cổng thành, nói: “Lãnh Hoài! Trông coi thành lâu!” Lãnh Hoài sững sờ, liền vội vàng hỏi: “Lão quốc công, ngài định. . . .” Hoa quốc công trầm giọng nói: “Lão phu xuống dưới gặp mấy tên Bắc Cảnh này!”

Nói xong cũng không đợi Lãnh Hoài từ chối, liền đi nhanh xuống thành lâu, chiến bào màu xanh nhạt bay phấp phới trong gió rét, lại khiến cho người ta như lại thấy được Hoa quốc công rong ruổi trên sa trường đang lúc tráng niên vào năm xưa.

Cửa thành rất lớn, mặc dù cửa thành bị phá, nhưng Sở quân thủ thành liền đánh tới ngay lập tức nhằm ngăn chặn người Bắc Cảnh. Hai đạo nhân mã liền chém giết lại với nhau ngay tại cửa thành. Nhưng mà, người Bắc Cảnh dũng mãnh thành tính, sao những binh sĩ Đại Sở đã mệt nhọc đói khát từ lâu này có thể chống đỡ được, Sở quân liền bị đánh lui về phía sau từng bước. Binh sĩ Bắc Cảnh lại càng tuôn vào trong thành liên tục không ngừng. Cứ tiếp như thế, có trông giữ thành lâu nữa thì cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì, nên Lãnh Hoài chỉ đành phải hạ lệnh cho binh sĩ thủ thành lui vào trong thành tự ứng chiến. Cuộc chiến thủ thành này, đánh hơn ba tháng, đánh đến tình trạng hôm nay cũng đã là kết cục không chết không ngừng rồi. Không đến nửa canh giờ, tiếng chém giết cũng vang lên khắp toàn bộ Sở kinh.

Mặc dù có mệnh lệnh của Nhậm Kỳ Ninh kiềm chế, nhưng binh sĩ Bắc Cảnh vẫn đi đến đâu liền vi phạm lệnh cấm tới đó. Rất nhiều nhà cửa của dân chúng đều bị phá hư, vàng bạc châu báu bị cướp đoạt lại càng là chuyện bình thường. Nếu dân chúng trong thành chống cự, thì cũng không tránh khỏi sẽ bị chết dưới đao của binh sĩ Bắc Cảnh. Tòa thành trì phồn hoa suốt mấy trăm năm này, vào ngay lúc này, lại biến thành địa ngục tu la, mùi máu tươi lượn lờ, tiếng khóc than rung trời.

Trung tâm của Sở kinh chính là hoàng cung, hiện nay, thủ vệ trong hoàng cung cũng không còn lại bao nhiêu người. Hoàng thành to như vậy, lại lạnh lẽo vắng vẻ đến nỗi gần như không nhìn thấy một bóng người, ở trong một cung điện sâu trong hoàng cung, có một đôi nam nữ thiếu niên đang ngồi ôm nhau. Cô gái có dung mạo tú lệ, chỉ tiếc trên mặt lại có một vết sẹo lớn, nên càng khiến cho dung nhan tú lệ kia trở nên vô cùng quỷ dị, “Đệ đệ, đệ sợ không?” Thiếu nữ chính là con gái của Liễu quý phi, công chúa Trân Ninh, ngồi bên người nàng, đương nhiên chính là con trai lớn của Liễu quý phi đã được Mặc Cảnh Lê phong là Trường Hưng Vương, Mặc Khiếu Vân.

Mặc Khiếu Vân lắc đầu, nói: “Không sợ. Tỷ tỷ, đừng sợ. Đệ sẽ ở cùng tỷ…” Mặc Khiếu Vân nhẹ giọng an ủi tỷ tỷ, bên ngoài tường cung xa xa, tiếng la càng ngày càng gần. Mấy thị vệ chạy vội tới bên này, một người trong đó trầm giọng nói: “Vương gia, công chúa, tặc binh Bắc Cảnh đã sắp tấn công vào đây. Kính xin Vương gia và công chúa đi theo chúng thuộc hạ rời khỏi đây trước.”

Mặc Khiếu Vân lắc đầu, nói một cách thản nhiên: “Không cần, các ngươi cũng đi ra ngoài giúp Hoa quốc công và Lãnh tướng quân đi. Ta và tỷ tỷ không đi đâu cả.”

Công chúa Trân Ninh nắm tay đệ đệ, gật đầu nói: “Đúng vậy. Ta là công chúa Đại Sở, cho dù chết thì cũng phải chết trong hoàng cung này. Các ngươi đi đi, mấy người cũng không ngăn cản được cái gì, ở đây lại mất mạng vô duyên vô cớ.” Mấy cái thị vệ cùng nhìn lẫn nhau, cũng hiểu rõ Vương gia và công chúa đã hạ quyết tâm. Hoàng thất Đại Sở vứt bỏ dân chúng và người hoàng gia, mà bỏ trốn mất dạng, tuy những binh sĩ ở lại canh giữ như bọn họ không nói gì, nhưng kỳ thật, trong lòng đều không có hảo cảm gì với người của hoàng thất, có điều, trái lại, lúc này lại có nhiều thêm hai phần kính trọng hai chị em này. Đứng dậy, chắp tay nói: “Nếu đã như vậy, thì, Vương gia, công chúa, xin hãy bảo trọng.”

Nhìn theo thân ảnh rời đi của mấy thị vệ, trong cung điện lại khôi phục lại sự yên lặng vốn có. Hai chị em ngồi dựa vào nhau, tuy bây giờ đang là tháng giêng rét lạnh, trong cung điện cũng không còn lửa than sưởi ấm như ngày xưa, nhưng hai người dựa vào nhau cũng có nhiều thêm một tia ấm áp, “Cũng không biết tiểu đệ thế nào.” Lúc trước, bọn họ ở lại Sở kinh, nhưng tiểu đệ lại bị Mặc Cảnh Lê mang đi. Trong đó chưa chắc không có ý dùng chuyện này để quản thúc Mặc Khiếu Vân.

Mặc Khiếu Vân thấp giọng nói: “Có lẽ vẫn còn sống. Chỉ hy vọng đệ ấy được bình an.”

“Tỷ chỉ không cam lòng! Tỷ còn chưa tìm được nữ nhân kia…” Công chúa Trân Ninh khẽ vuốt vết sẹo trên mặt, trên mặt hiện lên sự chán ghét. Nàng còn chưa tìm được nữ nhân kia để báo thù! Vốn nữ nhân kia là mẹ ruột của nàng, nhưng cũng bởi vì bà ta mà bây giờ nàng mới trở thành như vậy, ngay cả chết cũng phải mang theo vết sẹo xấu xí này!

“Tỷ tỷ…”

Trong thành, đánh từ sáng sớm tới chạng vạng, địa phương bị người Bắc Cảnh chiếm giữ càng ngày càng nhiều, phạm vi hoạt động còn sót lại của Sở quân cũng càng ngày càng nhỏ, tất cả mọi người đều đã cảm nhận được sự tuyệt vọng và bất đắc dĩ. Nhưng cũng càng có nhiều người mang theo huyết quang kiên quyết trong mắt xông thẳng về phía đại quân Bắc Cảnh, dù cho phải chết thì cũng muốn kéo theo mấy người chôn cùng.

Ngoài thành, Nhậm Kỳ Ninh ngồi trên lưng ngựa, nghe tiếng chém giết không ngừng trong thành. Tướng lãnh đứng bên cạnh nói: “Xưa nay người của Đại Sở gầy yếu, không nghĩ tới lại còn có quyết tâm như vậy. Đánh đến bây giờ, toàn quân đã sắp bị diệt, mà vẫn còn không chịu đầu hàng.” Nhậm Kỳ Ninh lại nói một cách thản nhiên: “Cũng không phải gầy yếu, mà là bền dẻo. Cứng quá sẽ dễ gãy, người Trung Nguyên không dũng mãnh như các dân tộc ở tái ngoại, nhưng lại kiên cường. Cho nên, trăm ngàn năm qua, vùng lãnh thổ giàu có và đông đúc này đều do bọn họ thống trị.”

Dường như trong mắt tướng lãnh Bắc Cảnh đứng bên cạnh có sự không phục, nhưng nhìn Nhậm Kỳ Ninh, cũng không nói gì thêm nữa.

Bỗng nhiên —— một tia lửa nổ tung trên bầu trời như một đóa hoa, xa xa vang lên tiếng ầm ầm, ngay cả mặt đất cũng xuất hiện sự chấn động như có như không. Mọi người không khỏi kinh hãi , Nhậm Kỳ Ninh ngồi thẳng trên lưng ngựa, giơ roi ngựa, nổi giận mắng: “Tên phế vật Gia Luật Dã này!” Tướng lãnh đứng bên người cũng sợ hãi cả kinh, nói: “Là Mặc gia quân đến sao?”

“Ngoại trừ Hắc Vân kỵ, còn ai có thanh thế như vậy?” Nhậm Kỳ Ninh nói đầy oán hận, nghiêm nghị quát: “Tăng binh vào thành, bắt buộc phải đoạt được Sở kinh trước khi Mặc gia quân đến cho ta!”

“Vâng!”

Trong thành đẫm máu, mọi người đang chiến đấu anh dũng, đương nhiên cũng nhìn thấy pháo hoa trên bầu trời, Lãnh Hạo Vũ đang chém giết, đôi mắt cũng sáng ngời, dùng một cước đá văng binh sĩ Bắc Cảnh trước mặt, bay thẳng lên chỗ cao, cao giọng kêu lên: “Mặc gia quân đến rồi! Mở cửa thành phía Tây!” May mắn, lúc này, thành Tây vẫn còn trong tay Sở quân, nghe thấy tin tức này, trong lòng tất cả tướng sĩ Sở quân đều chấn động, rất nhanh cũng có người hô lớn theo: “Mặc gia quân đến rồi! Mặc gia quân đến rồi!” Tiếng hô truyền khắp toàn thành cực nhanh, thậm chí rất nhiều dân chúng đang trốn trong nhà cũng hoan hô theo. Thậm chí một vài người biết võ nghệ cũng chạy đến chém giết với binh sĩ Bắc Cảnh. Còn một vài phố lớn ngõ nhỏ, binh sĩ Bắc Cảnh bị đánh lén lại càng không ít.

Của thành phía Tây của Sở kinh ầm ầm mở ra, Sở quân trong thành cũng tuôn về phía Tây theo để bảo đảm rằng, trước khi Mặc gia quân đến, không để cho cửa thành phía Tây bị binh sĩ Bắc Cảnh chiếm lĩnh. Tốc độ của Hắc Vân kỵ như gió, vốn nghe tiếng giống như vẫn còn cách xa mấy dặm, nhưng chỉ chốc lát sau đã thấy một đội ngũ màu đen tràn vào trong thành như một cơn lốc xoáy màu đen.

Đại lộ của Sở kinh vô cùng rộng rãi, Hắc Vân kỵ phóng ngựa ở giữa cũng không cảm thấy chút chật chội nào. Cơn lốc xoáy màu đen đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, đến mức huyết quang hiện ra.

Nhìn thấy thân ảnh của Hắc Vân kỵ, rốt cuộc Lãnh Hạo Vũ cũng nhẹ nhàng thở ra. Một phát bắt được một binh sĩ Hắc Vân kỵ, hỏi: “Đại quân đã đến chưa?” Đang kích động quá mức, nên suýt chút nữa binh sĩ bị hắn bắt muốn tức giận, liền vội vàng trả lời hắn: “Bộ binh thì hơi chậm một chút, kỵ binh chúng ta chạy đến trước một bước.” Lãnh Hạo Vũ hơi thất vọng, “Vậy khi nào thì đại quân có thể tới?”

Hắc Vân kỵ nói: “Không biết.”

“Hắc Vân kỵ do ai lĩnh quân?”

“Phượng Tam công tử!”

Lãnh Hạo Vũ liền buông tay bỏ lại binh sĩ Hắc Vân kỵ mà chạy như điên về phía thành Tây. Lúc giết thẳng đến của thành Tây, thì quả nhiên thấy Phượng Chi Dao vẫn mặc một bộ áo đỏ, phong độ nhẹ nhàng, đứng ở cửa thành cười nhìn mình, “Ơ, hiếm khi được nhìn thấy Lãnh nhị công tử chật vật như thế!” Nói chật vật thì vẫn còn nhẹ, Lãnh Hạo Vũ lúc này, cả người đầy máu, còn chưa nói đến đều có vết thương lớn nhỏ. May mà không có vết thương đặc biệt nghiêm trọng, nên cũng không ảnh hưởng đến hành động của hắn. Tức giận liếc nhìn hắn ta, nói: “Hoa quốc công còn đang bị bao vây ở gần hoàng cung, mau phái người đi cứu bọn họ đi!”

Phượng Chi Dao điều chỉnh lại sắc mặt, phất tay điều ra một đội nhân mã chạy vào trong thành. Chỉ là, bản thân của hắn lại phải thủ ở cửa thành, để giữ vững lối vào cho Mặc gia quân đến sau. Lỡ như không cẩn thận một chút, đợi đến khi Mặc gia quân đến mà cửa thành lại bị đại quân Bắc Cảnh chiếm mất, vậy thì sẽ rắc rối lớn. Lãnh Hạo Vũ thở dốc một hơi, rồi hỏi: “Ngươi mang theo bao nhiêu người đến?”

Phượng Chi Dao bất đắc dĩ, “Hắc Vân kỵ có thể có bao nhiêu người? Hai vạn.”

Lãnh Hạo Vũ gật gật đầu, “Cũng đủ đợi đến khi Vương gia đến.” Đương nhiên Lãnh Hạo Vũ cũng biết Hắc Vân kỵ vốn là quý ở chất lượng chứ không quý ở số lượng, nên cũng không để ý tới Phượng Chi Dao, liền phất phất tay mang theo hai đội Hắc Vân kỵ chạy thẳng về phía đầy sát khí trong thành một lần nữa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.6 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như audio mp3 lam nhu choi phan 1 2 tac gia minh niem, y nghia chuyen phap luan bai giang thay thich thien thuan những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.