Thịnh thế đích phi

Chương 82: Công tử Thanh Trần mất tích


Edit: Mặc Mặc Beta: Sakura Diệp Ly không quản Bệnh thư sinh hành hạ Lương lão gia thành hình dạng gì rồi, khi nhìn đến Lương lão gia hấp hối bị Bệnh thư sinh kéo theo sau cũng chỉ dặn dò một câu cẩn thận đừng giết chết. Bệnh thư sinh hiển nhiên không phải là người tâm địa thiện lương gì, nhưng Lương lão gia này cũng không phải là đồ tốt. Nghe lời của Diệp Ly, Bệnh thư sinh chỉ khinh thường hừ một tiếng không nói gì. Nếu hắn không muốn một người chết thì cho dù người kia muốn chết cũng chết không xong. Chỉ xem sắc mặt âm trầm kia của Bệnh thư sinh, trong lòng Diệp Ly rõ ràng, hẳn là hắn vẫn chưa biết được đồ mình muốn từ trong miệng Lương lão gia. Dù sao miệng lão đầu tử này nếu dễ mở như vậy, hắn cũng không đến mức phải một đường đi theo tới Nam Cương. Nhưng Bệnh thư sinh cũng không hoàn toàn không có thu hoạch, ít nhất hắn lấy được cái gọi là tín vật đầy đủ kia. Diệp Ly xa xa nhìn thoáng qua, là một khối Ngọc quyết có khắc hoa văn kỳ quái, bởi vì Bệnh thư sinh không định chia sẻ với bọn họ, Diệp Ly cũng không nhiều chuyện đi hỏi. Đoàn người cẩn thận tránh người theo dõi do bộ tộc Lạc Y phái ra, một đường ngựa không ngừng vó chạy về phía Đô thành Nam Chiếu.

Sở Kinh, Định Quốc vương phủ

“Vương gia, Vương Phi gửi thư về.” Đã là cuối tháng tư, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào trong vườn hoa. Đẩy cửa sổ nhìn lại, trong vườn hoa vài đóa Mẫu Đơn đang nở đẹp tươi. Mặc Tu Nghiêu nhìn vườn hoa ngoài cửa sổ có chút hoảng hốt nhớ ra tựa hồ chính là lúc này năm ngoái quen biết với A Ly. Khi đó hắn tuyệt đối không nghĩ tới Mặc Cảnh Kỳ mang ác ý cùng với nhục nhã chỉ hôn cho hắn, sẽ mang đến một thê tử không giống người thường như thế. Hôm nay trong kinh thành người trung với hoàng đế và người trung với Lê Vương cơ hồ đã thành xu thế như nước với lửa. Mà Định Quốc vương phủ bởi vì Vương Phi mất tích vẫn đóng chặt đại môn không hỏi thế sự, lấy phương thức trầm mặc biểu đạt bất mãn đối với hoàng đế. Lần này Định Quốc vương phủ không can thiệp vào minh tranh ám đấu giữa hoàng đế và Lê Vương mà không như quá khứ luôn ở thời điểm thích hợp giúp đỡ hoàng đế một phen.

“Mang tới đây!” Mặc Tu Nghiêu thu hồi ánh mắt, nghiêng đầu nhìn Mặc tổng quản đứng ở cửa nói.

Phượng Chi Dao đứng ở cửa, trong tay cầm một tập hồ sơ thật dầy phong kín, cười hì hì nhìn Mặc Tu Nghiêu nói: “Nói đi, A Nghiêu, Vương Phi tẩu tử của chúng ta thật là nhẫn tâm, ra khỏi cửa đã gần hai tháng mới nhớ viết một phong thư về.” Mặc Tu Nghiêu cau mày, nhấc tay, hồ sơ trên tay Phượng Chi Dao đã bị một cỗ nội kình hùng hậu hút đi, “Bây giờ bọn họ đang ở đâu?” Phượng Chi Dao lắc đầu nói: ” Nếu hành tung của Vương Phi dễ tìm như vậy thì cũng không biến thành hiện tại, còn không thấy có cả cái bóng. Nhận được tin chính là ám vệ ở vùng giáp ranh bộ tộc Lạc Y Nam Cương, nhưng ám vệ môn cũng không thấy người đưa tin . Đoạn đường này bất kể là người của chúng ta hay những người khác đều không phát hiện tung tích của Vương Phi, lại nói . . . bọn họ, một nhóm năm người không khó phát hiện mới đúng, cho dù người khác không biết thì tự người của chúng ta cũng nên biết a.” Mặc Tu Nghiêu cau mày nói: “Vậy thì chứng minh dọc theo đường đi bọn họ không có năm người, hơn nữa Thuật Dịch Dung của A Ly vô cùng tốt. Phân bộ {ám vệ} các nơi cũng chưa gặp mấy người bọn họ, muốn nhận ra rất khó khăn.” Hơn nữa bọn họ còn biết đại khái địa điểm của phân bộ{ám vệ}, muốn né tránh cũng dễ dàng hơn.

Mặc Tu Nghiêu mở hồ sơ, từ trong túi giấy trượt ra tới một đồ vật lấp lánh cùng với một phong thư phong kín. Mặc Tu Nghiêu cầm vật trang sức kia trong tay, là trang sức bằng vàng có hoa văn hoa hướng dương gắn mấy viên bảo thạch được chế tác cực kỳ tinh xảo. Phượng Chi Dao kinh ngạc, “Vương Phi lại đưa vật trang sức cho ngươi?” Nhưng. . . Có cần chuẩn bị đồ vật đáp lễ hay không? Mặc Tu Nghiêu đánh giá trang sức bằng vàng trong tay một hồi, liền đặt lên trên bàn. Sau đó mới mở ra phong thư cúi đầu nhìn mặt trên, mày dần dần chau lại. Một lúc lâu sau mới nói: “Tìm một người tinh thông văn tự Nam Cương tới.” Phượng Chi Dao kinh ngạc nhìn hắn một cái nói: “Không phải ngươi biết văn tự Nam Cương sao?” Mặc Tu Nghiêu cau mày nói: “Cái này không giống, hẳn là văn tự Nam Cương cổ đại.” Phượng Chi Dao nhận lấy nhìn thoáng qua, mấy chữ vặn vẹo cổ quái bên trên khiến cho hắn to cả đầu, “Có chút giống ngôn ngữ Nam Cương, nhưng hình như lại… xem không hiểu. Làm sao Vương Phi tẩu tử hiểu được loại văn tự kỳ quái này?”

Mặc Tu Nghiêu cúi đầu nhìn một … phong thư khác rõ ràng ngắn gọn nói: “Nàng ấy không biết, nàng ấy chỉ đối chiếu những văn tự này theo như trí nhớ rồi viết ra .”

Phượng Chi Dao không tin, ” Loại văn tự cong cong quẹo quẹo này chỉ bằng vào trí nhớ có thể viết ra được?”

Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt liếc hắn một cái, Phượng Chi Dao sờ sờ lỗ mũi nói: “Được rồi, người tinh thông văn tự Nam Cương hiện hành thì thuộc hạ chúng ta có không ít, nhưng nếu là văn tự cổ đại. . . Cái kia hình như Nam Cương từ hơn hai trăm năm trước đã không dùng rồi?” Năm đó mặc dù Nam Cương phụ thuộc tiền triều Trung Nguyên, nhưng tự thân bộ tộc phồn đa, văn tự ngôn ngữ cũng bất đồng. Đợi đến sau khi Nam Chiếu lập quốc mới thực hành thống nhất văn tự của Nam Cương hiện tại, thứ được viết trên trang giấy này ai biết rốt cuộc có phải là văn tự của Nam Cương nhất tộc kia không, “Nếu là trong kinh thành…, sợ rằng phải tìm Tô lão đại nhân nói không chừng mới có thể nhìn ra được đây là cái đồ chơi gì. Chỉ là. . . . . .” Tô Triết lão đại nhân mặc dù đức cao vọng trọng, nhưng rốt cuộc vẫn là quan viên triều đình. Vạn nhất thật sự là bí mật trọng đại gì, chỉ sợ hắn cũng phải bẩm báo Mặc Cảnh Kỳ .

Mặc Tu Nghiêu cau mày, lắc đầu nói: “Tô đại nhân xưa nay không có cảm tình với Nam Cương, cũng không tinh thông văn tự Nam Cương.”

Phượng Chi Dao chớp mắt một cái, cười nói: “Lại nói. . . A Nghiêu, ngươi có phải đã quên một người rất quan trọng hay không?”

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, nhàn nhạt theo dõi hắn, cảnh cáo không nên cố lộng huyền hư. Phượng Chi Dao hì hì cười một tiếng, nói: “Đừng quên. . . Vương Phi của chúng ta xuất thân từ nhà nào. Nhìn cả Đại Sở còn có thế gia uyên bác hơn so với Từ gia sao? Nếu như người của Từ gia cũng hiểu không vật này thì chúng ta cũng không cần mong ngóng nữa.” Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, cúi đầu nhìn thư nhà ngắn gọn chỉ có le que mấy lời trên tay, cầm lấy trang sức bằng vàng từ trên bàn bên cạnh cẩn thận xem xét nói: “Ngươi cảm thấy thứ này giống một vật trang sức sao?” Phượng Chi Dao không giải thích được, “Chẳng lẽ không đúng sao?” Mặc Tu Nghiêu lần theo vết cắt rõ ràng trên mặt sau của trang sức bằng vàng nói: “Đây là đồ trang sức bị cứng rắn nạy ra từ trên một đồ vật gì đó. Hơn nữa. . . Ngươi còn nhớ tộc huy của bộ tộc Nam Cương nào là hoa hướng dương không?”

Phượng Chi Dao cau mày vất vả suy nghĩ, “Hoa hướng dương giống như tên hướng về phía mặt trời, ưa ấm áp không chịu được hạn, cũng không thích hợp sinh trưởng ở Nam Cương. Cho nên hình như cũng không có bộ tộc nào lấy nó làm tộc huy . Nhưng thật ra. . . Ngươi có nhớ tiền triều có một vị công chúa từng gả cho thủ lĩnh một Bộ Lạc của Nam Cương?” Mặc Tu Nghiêu trầm mặc chốc lát, bọn họ đều là người quen thuộc với sách sử, những chuyện này cho dù không chú ý nhưng là tiền triều cùng Đại Sở cách nhau gần, tự nhiên cũng có chút ấn tượng, “Là công chúa Triêu Dương của tiền triều Cao Tông?” Phượng Chi Dao cười nói: “Không sai, nghe nói khuê danh của vị công chúa chỉ có một chữ quỳ (hoa hướng dương).”

“Như vậy. . . A Ly mang phần đồ này đi nói rõ nó không phải là đồ cổ bình thường, vật này chẳng lẽ có liên quan đến công chúa tiền triều? Hậu nhân của công chúa tiền triều. . . Thời điểm tiền triều bị tiêu diệt, vị công chúa này đã xuất giá được hơn hai trăm năm?”

“Ai biết được.” Phượng Chi Dao lắc đầu.

Mặc Tu Nghiêu trầm ngâm trong chốc lát mới nói: “Mang một phần này phái người bí mật đến Vân Châu. Còn có. . . nếu ám vệ Nam Cương phát hiện ra A Ly…, lập tức nói cho nàng biết không cần lo chuyện này.” Phượng Chi Dao có chút ngoài ý muốn thu hồi giấy viết thư nói: “Vương Phi hiển nhiên đã làm rất tốt, nếu có cơ hội tiếp tục tra, hẳn là sẽ biết được không ít bí mật của Nam Cương, tại sao lại mặc kệ? Chúng ta có thể phái người hiệp trợ Vương Phi.” Mặc Tu Nghiêu ngó trang sức bằng vàng trong tay, trầm giọng nói: “Không biết tại sao, ta cuối cùng vẫn cảm thấy trên tờ giấy kia cất dấu một bí mật rất lớn, chẳng qua là bây giờ còn không có chút đầu mối nào. A Ly cái gì cũng không biết, tùy tiện tra rất nguy hiểm.”

Phượng Chi Dao bất đắc dĩ nhún vai, “Được rồi, hết thảy nghe Vương gia phân phó.”

Phượng Chi Dao mang đồ đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại có Mặc Tu Nghiêu một người. Mặc Tu Nghiêu lần nữa cúi đầu nhìn giấy viết thư trong tay. Trừ đơn giản khai báo chuyện đã xảy ra sau khi tiến vào Nam Cương, cũng chỉ có một câu ngắn ngủn bình an chớ niệm. Nhẹ nhàng vuốt ve giấy viết thư trong tay, môi Mặc Tu Nghiêu nổi lên một nụ cười mang chút khổ sở .

Bốn người Diệp Ly một đường nhanh chóng chạy đi, không tới bảy ngày đã chạy tới Đô thành Nam Chiếu. Một đường đến Đô thành, Bệnh thư sinh dứt khoát mang Lương lão gia đi. Hàn Minh Tích giận đến không nhịn được nói tục, “Hắn có ý gì? Qua sông đoạn cầu sao?” Diệp Ly liếc hắn một cái, cười nói: “Cho dù hắn qua sông đoạn cầu thì ngươi có thể làm gì?” Thiên Nhất các có người ở Nam Chiếu, Diêm Vương các cũng có người. Thiên Nhất các là tổ chức tình báo, mà Diêm vương các chân thật là tổ chức sát thủ. Cho dù bọn họ không hài lòng thì như thế nào, ai cũng không làm gì được Bệnh thư sinh. Hàn Minh Tích ôm ngực liếc nàng, “Ngươi không phải muốn thuốc cái gì kéo dài tuổi thọ hay là khởi tử hồi sinh sao? Cứ như vậy thả hắn đi ngươi cảm thấy hắn còn có thể biết điều một chút đưa tới cho ngươi?”

Diệp Ly cười nói: “Ngươi cố chấp đi theo hắn, hắn cũng sẽ không biết điều đưa cho ngươi. Hắn không cho thì ta không biết tự mình đi tìm sao?” Nàng tới Nam Cương cũng không phải là vì Bệnh thư sinh và Bích Lạc Hoa của hắn, căn bản không thể nào cứ đi theo hắn. Chỉ là. . . Chuyện như vậy cũng không nhất định phải tự mình đi làm .

Vừa vào Đô thành Nam Chiếu, Hàn Minh Tích vì đền bù đoạn cuộc sống cực khổ lôi kéo Diệp Ly đi tửu lâu tốt nhất Đô thành Nam Chiếu đi, gọi một bàn đồ ăn Nam Cương rồi vui vẻ ăn, sau đó trở về phòng nghỉ ngơi đi. Hơn nữa nói rõ trong vòng hai ngày trừ phi tửu lâu bốc cháy nếu không ai có thể quấy rầy hắn. Lưu lại Diệp Ly và Ám Tam nhìn bóng ảnh lảo đảo lên lầu im lặng một trận, “Hàn công tử và công tử Minh Nguyệt thật không giống nhau.” Ám Tam khó được mà thở dài nói. Diệp Ly cười nhìn hắn nói: “Ngươi thật cho là hắn đi lên lầu ngủ? Ta cá hắn nhiều nhất chỉ có thể ngủ đến nửa đêm nay.” Mà bây giờ đã là ban đêm. Ám Tam nhíu nhíu mày, không nói chuyện, tâm tình Diệp Ly rất tốt, phe phẩy chiết phiến nói: “Đi thôi, đi ra ngoài đi dạo một chút tùy tiện biết một chút về cảnh tượng Nam Chiếu ban đêm.”

So với Sở Kinh trang trọng rộng lớn thì Đô thành Nam Chiếu nhỏ hơn, cũng không phồn hoa bằng Sở Kinh, tất cả mọi người đều mặc trang phục Nam Cương, hai người Diệp Ly mặc trang phục Trung Nguyên, diện mạo bất phàm, tự nhiên vô cùng chọc người nhìn chăm chú. Nhưng Diệp Ly không có hứng thú với trang phục Nam Cương, dưới tình huống không cần thiết cũng không định đi thay đổi trang phục của mình.

“Công tử.” Một tiếng tiếng hô thấp giọng vui mừng từ phía sau lưng truyền đến, Diệp Ly và Ám Tam đồng thời xoay người thấy Ám Nhị đã lâu không gặp. Diệp Ly có chút ngoài ý muốn, nàng cũng không định vừa đến Nam Chiếu đã lập tức đi tìm đại ca, “Làm sao ngươi ở chỗ này? Đại ca đã ở đây?” vẻ mặt Ám Nhị mỏi mệt, nói giọng khàn khàn: “Thuộc hạ đã phụ sự dặn dò của công tử. Từ đại công tử. . . Từ đại công tử mất tích.”

“Cái gì?” Diệp Ly cả kinh, “Chuyện xảy ra khi nào?”

Ám Nhị thấp giọng nói: “Đã được hơn nửa tháng rồi, thuộc hạ tới Đô thành Nam Chiếu hai ngày trước, Từ công tử cũng đã mất tích.”

“Nhiều ngày như vậy! Có người nào biết chuyện này?” Diệp Ly cau mày hỏi. Ám Nhị thấp giọng nói: “Nghe nói công tử Thanh Trần trước khi đi đã phân phó năm ngày sau hắn sẽ trở lại, cho nên lúc đầu tất cả mọi người đều không để ý. Đợi đến buổi sáng ngày thứ sáu vẫn không thấy bóng dáng công tử Thanh Trần thế mới biết chuyện không đúng. Thuộc hạ cùng với ám vệ Nam Cương cũng đi theo âm thầm dò xét, nhưng vẫn không có tin tức gì. Mấy ngày trước đây đã cho người truyền tin tức về kinh rồi, chẳng qua là công tử một đường hành tung bí mật cho nên bây giờ mới thu được tin tức.”

Sắc mặt Diệp Ly trầm xuống, an nguy của Từ Thanh Trần làm cho nàng lo lắng không dứt, “Trước khi đại ca mất tích thì đã ở chung một chỗ với người nào?”

“Là Vương thái nữ Nam Cương, công chúa An Khê, nàng ấy là tỷ tỷ của công chúa Tê Hà , cũng là Nam Chiếu Vương kế nhiệm. Nàng ấy và công tử Thanh Trần là bằng hữu, sau khi công tử Thanh Trần đi tới Nam Cương vẫn ở trong phủ công chúa.” Ám Nhị nói. Diệp Ly gật đầu, phân phó: “Cho người mau chóng mang tư liệu của Đô thành Nam Chiếu tới đây. Mặt khác, ta muốn gặp công chúa An Khê một lần.” Ám Nhị gật đầu nói: “Thuộc hạ hiểu. Chẳng qua là. . . Công tử định lấy danh nghĩa gì đi gặp Vương thái nữ?” Mặc dù Nam chiếu là nước nhỏ, nhưng Vương thái nữ và công chúa cũng không phải người bình thường nói gặp là có thể gặp. Sóng mắt Diệp Ly vừa chuyển, cười nói: ” Tam tiểu thư của Sở gia Vân Châu, Sở Lưu Vân. Vị hôn thê của công tử Thanh Trần!”

Sắc mặt Ám Nhị, Ám Tam cứng đờ, có chút nhức đầu. Vương Phi đây rốt cuộc là đang phá hư danh tiếng của mình hay là đang phá hư danh tiếng của công tử Thanh Trần đây.

Sắc mặt Diệp Ly như thường, nụ cười chân thành nhìn hai người mặt cứng ngắc, “Nếu không làm sao bây giờ? Lấy thân phận Định Quốc vương phi tới cửa đi tìm biểu ca? Được rồi, Ám Nhị, mấy ngày này ngươi hãy theo ta đi. Ám Tam, ngươi âm thầm điều tra thêm về Nam Chiếu, còn có chuyện của Đại ca, ngoài ra, nếu như Hàn Minh Tích tìm ta. . . . . .” Ám Tam tiếp lời nói: “Thuộc hạ hiểu, sẽ không khiến Hàn công tử nghi ngờ.”

“Vậy thì tốt. Thật ra cũng không cần quá để ý tới hắn, chỉ cần tận lực đừng làm cho hắn đến gần ta là được. Chúng ta đi về trước, Ám Nhị! Ngươi chuẩn bị một chút, sáng mai chúng ta đi bái phỏng công chúa An Khê.”

“Vâng”

Sáng sớm ngày kế, Diệp Ly xem hồ sơ tin tức một đêm, sau khi nghe thấy tiếng gõ cửa thì thần thanh khí sảng nhẹ nhàng mở cửa. Ám Tam nhìn cô gái mỉm cười nhẹ nhàng đứng ở cửa không khỏi hoảng thần. Dọc theo đường đi đã quen Vương Phi giả dạng nam tử, hắn thiếu chút nữa đã quên Vương Phi còn là một nữ tử mười mấy tuổi. Lại nói, kể từ khi rời đi kinh thành vẫn chưa tới hai tháng vậy mà ấn tượng lưu lại còn khắc sâu hơn so với gần một năm trước. Lúc này xem cô gái trước mắt, một thân quần áo bằng lụa mền màu vàng nhạt thêu lục mai, một đầu tóc đen nhẹ nhàng linh hoạt vấn lên một búi tóc nhỏ, bên trên búi tóc cài ngân trâm tứ điệp tinh xảo và thanh lịch, cái trán bị tóc hơi mỏng cắt ngang che lại, càng làm dung nhan nhỏ nhắn, xinh xắn, tinh xảo thêm lộ ra. Ngân điệp mảnh khảnh ở giữa tóc có chút run run, lộ thêm vài phần xinh đẹp, tinh nghịch của thiếu nữ, cùng với vị Vương Phi trầm tĩnh ưu nhã trong Định Quốc Vương Phủ ở kinh thành không quá giống nhau. Ám Tam không thể không thừa nhận thuật dịch dung cải trang của Vương Phi thật sự không phải người thường có thể sánh bằng.

“Trác Tĩnh?” Diệp Ly nhướng mày, nhìn ám vệ không biết đang suy nghĩ gì trước mắt.

Ám Tam phục hồi lại tinh thần, vẻ mặt trấn định mở miệng nói: “Công. . . Tiểu thư đoán không lầm, Hàn công tử nửa đêm hôm qua rời khách sạn bây giờ vẫn chưa trở lại. Tiểu thư hiện tại. . . . . .” Diệp Ly phất tay cười nói: “Cực khổ ngươi, về phòng nghỉ ngơi trước đi. Ta tự mình đi xuống là được.”

“Vâng”

Diệp Ly tâm tình khoái trá đi xuống lầu, Ám Nhị đang ở đại đường lầu dưới chờ nàng. Tối hôm qua nàng và Ám Nhị đi vào mở hai gian phòng khác nhau. Vừa lúc gian phòng của Ám Nhị, Ám Tam kẹp hai gian phòng của nàng ở giữa, cho nên cũng không có ai phát hiện hai gian phòng thật ra cùng một chủ nhân. Bọn hắn bây giờ chỉ cần cùng nhau trả phòng rời đi là được. Nếu như sau đó công chúa An Khê có hứng thú sẽ tra được bọn họ ngày hôm qua nhanh đến buổi tối mới vào thành, sau đó ở khách sạn này một đêm, như thế mà thôi.

Mang theo Ám Nhị ra khỏi khách sạn, hai người không muốn đi thẳng tới Vương Cung Nam Chiếu mà đến phủ công chúa An Khê.

Ở ngoài phủ công chúa đợi một lúc lâu, người đi thông báo mới ra ngoài mời hai người đi vào. Phong cách kiến trúc của Nam Chiếu có sự khác biệt rất lớn so với Trung Nguyên, nhưng Đô thành về cơ bản là giống nhau (nguyên văn: đại đồng tiểu dị). Chẳng qua diện tích phủ công chúa kém Định Quốc vương phủ to lớn hùng vĩ rất nhiều. Đại khái là xấp xỉ diện tích của phủ Thượng Thư Diệp gia, kiến trúc Trung Nguyên dung hợp rất nhiều đặc điểm của Nam Cương cho người ta một loại cảm giác kỳ diệu mà quỷ dị. Hai người được mời đến đại sảnh, vừa vào cửa đã thấy một nữ tử cao gầy mặc y phục màu lam thêu hoa ngồi trong đại sảnh. Y phục của nữ tử nhìn qua cũng không phải là tay áo hẹp mà thẳng như bình thường, mà là tay áo mũi tên gọn gàng, trên ống tay áo và cổ tay đều thêu hoa văn ấn ký đại biểu vương thất Nam Chiếu. Một cái đai lưng màu bạc thắt quanh thân ảnh yểu điệu, làm cho cả người nàng nhìn qua càng thêm lưu loát hiên ngang. So với công chúa Tê Hà, muội muội ruột của nàng có danh đệ nhất mỹ nhân Nam Chiếu, nàng có vẻ không đủ mỹ lệ, nhưng đôi mắt rạng rỡ phát sáng kia lại làm cho nàng càng nhìn càng thêm khiến người khác chú ý.

Thấy Diệp Ly đi vào, ánh mắt công chúa An Khê mang theo một chút tìm tòi nghiên cứu cùng đánh giá, Diệp Ly cau đôi mi thanh tú, có chút ngạo nghễ ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nói: “Sao ngươi không mời chúng ta ngồi xuống?”

Công chúa An Khê nhíu nhíu mày, nhìn Diệp Ly nói: “Mời ngồi, không biết vị tiểu thư này xưng hô như thế nào?”

Diệp Ly nói: ” Tên ta là Sở Lưu Vân, tới tìm Thanh Trần ca ca .”

“Thanh Trần ca ca?” Ánh mắt công chúa An Khê tối lại, lắc đầu nói: “Xin lỗi, ta không biết Thanh Trần ca ca nào cả.”

“Ngươi gạt ta!” Diệp Ly bất mãn nhìn chằm chằm nàng chỉ trích: “Thanh Trần ca ca nói tới Nam Cương du lịch, thuận tiện thăm bằng hữu. Thanh Trần ca ca đã nói ngươi là bằng hữu của hắn, làm sao hắn có thể chưa từng tới nơi này? Có phải ngươi đã giấu Thanh Trần ca ca đi rồi không?” Đôi mi thanh tú anh khí của công chúa An Khê nhăn càng chặt, nhìn bộ dáng lã chã ướt át của thiếu nữ xinh đẹp trước mắt, hỏi: “Ngươi có quan hệ gì với Thanh Trần công tử?”

“Ta. . . Ta là vị hôn thê của hắn. Ô ô. . . Thanh Trần ca ca rõ ràng nói chỉ cần ba tháng sau sẽ trở về, cưới ta. Nhưng bây giờ. . . Ô ô, hắn đã đi ra ngoài thật lâu rồi cũng không có một phong thư. Từ bá mẫu đều lo lắng, ô ô. . . Hắn nhất định là không muốn Lưu Vân. . . Nếu như không tìm được Thanh Trần ca ca, ta cũng không muốn sống!” Ánh mắt công chúa An Khê buồn bã, có chút hoài nghi ngó chừng thiếu nữ khóc thương tâm nói: “Ngươi là vị hôn thê của công tử Thanh Trần? Sao ta chưa từng nghe hắn nói?” Diệp Ly ngẩng đầu lên, u oán nhìn nàng, “Nữ nhi Trung Nguyên chúng ta xưa nay chú trọng khuê dự, làm sao Thanh Trần ca ca có thể nói đến ta ở trước mặt bằng hữu. Này, đây là tín vật Thanh Trần ca ca cho ta năm ngoái, nếu quả thật ngươi là bằng hữu của hắn hẳn là đã từng thấy, hắn nói hắn đeo trên người rất nhiều năm ít nhiều nhờ khối ngọc này hộ thân, những năm này mới bình an ở bên ngoài.”

Công chúa An Khê nhìn Diệp Ly bằng ánh mắt phức tạp, thần sắc có chút dao động. Khối ngọc kia có phải của Từ Thanh Trần hay không nàng không biết, nhưng túi lưới có chút cũ kỹ phía trên ngọc bội kia quả thật là hình thức cùng màu sắc Từ Thanh Trần thường dùng, ngay cả dây đeo được dùng giống như đúc đồ trên người Từ Thanh Trần, “Xin lỗi, Sở tiểu thư, mới vừa rồi thất lễ. Chẳng qua là từ Trung Nguyên đến Nam Cương một đường gian khổ, sao Sở tiểu thư lại xuất hiện ở Đô thành Nam Chiếu này?” Công chúa An Khê trả lại ngọc bội cho nàng, nhẹ giọng hỏi. Diệp Ly khẽ cắn môi son, quật cường nhìn công chúa An Khê nói: “Thanh Trần ca ca đã lâu rồi không gặp ta. Nhị tỷ ta nói Thanh Trần ca ca không quan tâm ta. Ta. . . Ta muốn tìm hắn hỏi cho rõ ràng. Ô ô, nếu quả thật hắn không muốn ta. . . Ta sẽ chết!”

Ám Nhị đứng ở một bên, nhìn chủ tử nhà mình diễn nhân vật một thiếu nữ vì tình rời nhà ra đi giống như đúc, không khỏi cảm thán.

Công chúa An Khê hiển nhiên đối với một tiểu cô nương quật cường lại có chút bốc đồng như vậy rất nhức đầu, do dự một chút chỉ đành phải nói: “Trước đó vài ngày công tử Thanh Trần đúng là làm khách hàn xá, nhưng bây giờ đã biến mất rồi. Không bằng ta phái người đưa Sở tiểu thư về Trung Nguyên trước đi, nếu như gặp công tử Thanh Trần, ta nhất định sẽ bảo hắn mau chóng viết thư cho Sở tiểu thư. Ngươi thấy thế nào?” Diệp Ly si ngốc nhìn công chúa An Khê, hồi lâu mới òa một tiếng khóc lên, vừa gạt lệ còn vừa nói: “Ta mang theo thị vệ vụng trộm chạy đến đây, nếu như không tìm được Thanh Trần ca ca cùng trở về, cha ta nhất định sẽ cắt đứt chân của ta . Ô ô. . . Ta mới không cần trở về, ta muốn đi tìm Thanh Trần ca ca.”

Công chúa An Khê xoa trán, “Tốt lắm tốt lắm. . . Sở tiểu thư, như vậy đi, ngươi ở trong phủ ta một thời gian ngắn trước, đợi đến lúc công tử Thanh Trần trở lại, các ngươi cùng trở về có được không?”

Nghe vậy, Diệp Ly lập tức nín khóc mỉm cười, “Cám ơn công chúa tỷ tỷ, ngươi thật tốt . . .”

Công chúa An Khê gọi thị nữ dẫn Diệp Ly đi phòng khách nghỉ ngơi, đợi đến khi thị nữ lui xuống, Diệp Ly mới hơi áy náy nhìn Ám Nhị hỏi: “Ngươi nói. . . công chúa An Khê có thể trở thành Đại tẩu của ta hay không?” Vạn nhất vì vậy mà phá hủy nhân duyên của Đại ca thì phiền, nàng cũng không muốn trở thành loại tiểu tam trong tình tiết máu chó này. Vẻ mặt Ám Nhị nghiêm túc lắc đầu nói: “Không thể nào. Mặc dù Từ gia không kỳ thị dị tộc, nhưng mấy trăm năm qua Từ gia cũng chưa bao giờ thông hôn cùng dị tộc. Huống chi công chúa An Khê là Vương thái nữ Nam Cương, thân phận quý trọng, Từ gia không thể để gia chủ kế nhiệm đến ở rể Nam Cương. Quan trọng hơn là, lấy tính cách của công tử Thanh Trần, nếu quả thật có ý với công chúa An Khê, tuyệt đối sẽ không lấy tư cách bằng hữu qua lại với nàng.”

Diệp Ly nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nói cũng đúng. Vạn nhất vì vậy mà làm hỏng nhân duyên Đại ca thì nghiệp chướng nặng nề. Nhưng nói về vị công chúa An Khê này cảm giác thật đúng là không tệ, thấy nhiều vị công chúa trẻ tuổi như vậy, trừ tiểu nha đầu công chúa Trường Nhạc ra, chỉ có công chúa An Khê này thoạt nhìn đáng tin nhất. Nếu đổi lại là những vị công chúa khác, nghe nói nàng là vị hôn thê của người yêu còn không biết đối phó nàng thế nào đây. Cũng không hổ là bằng hữu đại ca nhận định.

“Tiểu thư có tính toán gì không?” Ám Nhị hỏi.

Diệp Ly cười nói: “Đến ở phủ công chúa không phải vừa lúc hỏi thăm chuyện của Đại ca sao?”

Ám Nhị: “Nhưng ở phủ công chúa ra vào cũng không dễ dàng, hành động của tiểu thư cũng sẽ bị quản chế rất nhiều.”

Diệp Ly lắc đầu cười nói: “Công chúa An Khê sẽ không đến mức giam lỏng vị hôn thê của bằng hữu đâu? Hiện tại trước hết biết rõ tung tích của đại ca quan trọng hơn, dù sao nhiều ngày như vậy ám vệ cũng không làm rõ được đại ca cuối cùng đã đi đâu.” Ám Nhị cúi đầu, xấu hổ nói: “Là thuộc hạ thất trách.” Diệp Ly khoát khoát tay cười nói: “Chuyện này làm sao có thể trách các ngươi? Nếu chuyện gì cũng có thể làm rõ ràng, cõi đời này cũng không tồn tại cái từ bí mật này rồi. Chỉ hy vọng. . . Đại ca hiện tại bình an vô sự mới tốt.” Nhớ tới Từ Thanh Trần không rõ tung tích, đáy lòng Diệp Ly không thể giấu hết lo lắng.

Phủ công chúa An Khê cũng không lớn, có lẽ là bởi vì Nam Cương đối với phòng nam nữ cũng không nghiêm khắc, gian phòng Từ Thanh Trần đã ở trong viện Diệp Ly đang ở. Diệp Ly cũng không che dấu hành tung, trực tiếp hỏi rõ vị trí gian phòng của Từ Thanh Trần liền đi qua. Đẩy cửa phòng ra trong phòng dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, hiển nhiên mặc dù Từ Thanh Trần đã biến mất rất nhiều ngày nhưng gian phòng này vẫn có người sửa sang lại mỗi ngày. Trong phòng đồ thuộc về Từ Thanh Trần cũng không ít. Diệp Ly cẩn thận kiểm tra một chút, y phục, ngọc bội, chiết phiến của Từ Thanh Trần, còn có du ký mang theo bên người để đọc giải buồn lúc nhàm chán, rất dễ dàng nhận thấy được đặt trong bao quần áo trong tủ.

Trên bàn sách còn có trà cụ bằng sứ trắng Thanh Hoa mà Từ Thanh Trần thích, trong thư án chỉnh tề bày biện một ít sách cùng giấy và bút mực. Hiển nhiên Từ Thanh Trần ở chỗ này một thời gian không ngắn. Diệp Ly đi tới sau bàn đọc sách ngồi xuống, tiện tay cầm một quyển sách cúi đầu lật xem.

“Sở tiểu thư sao lại ở chỗ này?” tiếng nói của công chúa An Khê vang lên ở cửa, Diệp Ly ngẩng đầu nhìn thấy nàng đang nhướng mày đứng ở cửa nhìn mình. Diệp Ly vội vàng đứng dậy, có chút bất an nhìn nàng nói: “Xin lỗi, ta nghe nói Thanh Trần ca ca lúc trước ở chỗ này, cho nên đã muốn sang đây xem. Tùy tiện. . . Tìm vài cuốn sách xem.” Công chúa An Khê đi tới, nhìn sách trên bàn, ánh mắt ấm áp, hỏi: “Ngươi cũng thích xem sách.”

Diệp Ly cúi mắt, hơi ngượng ngùng gật đầu nói: “Thanh Trần ca ca tài tuyệt thiên hạ, ta muốn đọc nhiều sách một chút. . . . . .”

Công chúa An Khê gật gật đầu nói: ” Công tử Thanh Trần cũng rất thích xem sách, bình thời lúc không có chuyện gì làm luôn là sách không rời tay. Văn tự của Trung Nguyên các ngươi ta chỉ biết đại khái, về phần những thứ viết trên sách này cũng là xem không hiểu.” Diệp Ly cất kỹ sách trong tay, thấp giọng nói: “Ta nghe Thanh Trần ca ca nhắc tới công chúa, công chúa là Vương thái nữ Nam Cương, chuyện cần quan tâm cũng là chuyện lớn. Những thứ thi từ văn chương này… Không có hứng thú cũng là tự nhiên .” Công chúa An Khê hào phóng cười nói: “Ta học văn tự Trung Nguyên khá muộn, có thể xem đại khái đã không tệ. Cho dù có hứng thú cũng xem không hiểu. Sở tiểu thư nếu thích sách trong thư phòng cũng có thể cầm đi đọc. Những cuốn này đều là do công tử Thanh Trần mua về, để ở chỗ này cũng vô dụng.”

Diệp Ly gật đầu, “Đa tạ công chúa. Công chúa. . .” Diệp Ly nhìn công chúa An Khê muốn nói lại thôi, công chúa An Khê nhướng mày nhìn nàng ý bảo nàng tiếp tục. Diệp Ly nhẹ giọng hỏi: “Ta muốn tìm được Thanh Trần ca ca nhanh một chút, đã thật lâu rồi hắn chưa viết thư gửi về trong nhà. Có thể nói cho ta biết lúc hắn rời đi có nói muốn đi đâu không? Ta cũng dễ mang theo thị vệ cùng đi tìm hắn.”

Công chúa An Khê nhìn nàng một lúc lâu, mới cau mày nói: “Cũng không phải là ta không chịu nói cho ngươi biết tung tích của hắn, mà là. . . Hiện tại ta cũng đang tìm hắn.”

Diệp Ly có chút vui mừng suy đoán: “Vậy. . . Hắn có thể đã rời đi Nam Cương về Trung Nguyên rồi hay không?” Công chúa An Khê lắc đầu, nói: “Nam Cương còn có rất nhiều chuyện chưa xong xuôi, hắn sẽ không dễ dàng rời đi. Huống chi, nếu như hắn thật muốn rời Nam Cương cũng sẽ đến cáo biệt ta, ít nhất cũng nên lưu lại một tin tức mới phải.”

“Vậy. . . Vậy hắn có thể gặp nguy hiểm hay không? !”

Công chúa An Khê có chút khó xử nhìn nàng, hồi lâu mới lắc đầu nói: “Hẳn là. . . Sẽ không . Công tử Thanh Trần thông minh tuyệt đỉnh, có chuyện gì hắn nhất định có thể ứng phó .”

“Nhưng, nhưng Thanh Trần ca ca không có võ công . Ngay cả Lâm Hàn bên cạnh ta hắn đều đánh không lại.” Diệp Ly lo lắng kêu lên. Công chúa An Khê lôi kéo nàng, nhẹ giọng trấn an nói: “Tin tưởng ta, hắn không có việc gì, ta bảo đảm.” Ánh mắt Diệp Ly lóe lên, ngẩng đầu lên tràn đầy mong đợi nhìn nàng, “Thật? Ngươi bảo đảm. . . . . .”

Công chúa An Khê nặng nề gật đầu, “Ta lấy thân phận công chúa Nam Chiếu bảo đảm, hắn tuyệt đối sẽ không có việc gì. Ngươi chỉ cần biết điều một chút chờ trong phủ, rất nhanh là có thể nhìn thấy công tử Thanh Trần.” Diệp Ly gật đầu, “Được, ta tin tưởng công chúa tỷ tỷ. Nhưng mà, ta cũng muốn đi tìm Thanh Trần ca ca!” Công chúa An Khê bất đắc dĩ nhìn nàng nói: “Chỉ có thể ở trong Đô thành, không thể chạy loạn. Vạn nhất công tử Thanh Trần trở lại lại không tìm được ngươi. . . . . .”

“Ta biết rồi, cám ơn công chúa tỷ tỷ.”

Ra khỏi cửa khách viện, nụ cười trên mặt công chúa An Khê dần dần phai nhạt. Vừa đi tới sân của mình, vừa quay đầu lại hỏi người đi theo phía sau, “Bên phía Sở tiểu thư, đã thăm dò được rồi sao?”

Nam tử đi theo bên người nàng thấp giọng nói: “Bẩm công chúa, điều tra được ngày hôm qua trời tối Sở tiểu thư mới vào thành. Sau khi vào thành đã đến khách sạn nổi danh nhất Đô thành tìm chỗ ngủ trọ. Sáng sớm hôm nay thức dậy trả phòng đã hỏi thăm chung quanh vị trí của phủ công chúa sau đó liền trực tiếp tới. Chỉ là. . . Nàng cũng không lấy cấp bậc thân phận là Sở Lưu Vân, mà là Từ Vân và Lâm Hàn.”

Công chúa An Khê gật đầu, “Ra bên ngoài dùng tên giả một chút cũng không quá đáng. Còn có chuyện gì khác sao?”

Nam tử lắc đầu, nói: “Cái khác không có. Nếu như muốn xác định thân phận Sở tiểu thư chỉ sợ chúng ta phải phái người đi Đại Sở một chuyến mới được. Một lần đi về ít nhất cũng phải mất thời gian một tháng.”

Công chúa An Khê lắc đầu, ” Chỉ sợ chúng ta không có nhiều thời gian như vậy, nàng nhất định là biết Thanh Trần hơn nữa còn rất tinh tường. Vẫn nắm chặt thời gian tìm được Thanh Trần quan trọng hơn. Có phải là thật hay không tìm được hắn sẽ rõ ràng. Trong khoảng thời gian này ngươi phái người chú ý đến các nàng một chút là được.”

“Vâng”

“Còn có chuyện gì?”

Nam tử do dự một chút, nói: “Thời điểm chúng ta đi điều tra Sở tiểu thư phát hiện ngày hôm qua còn có ba người Trung Nguyên tới khách sạn, tên không có gì đặc biệt nhưng không hẳn là tên thật.”

“Có quan hệ gì với Sở tiểu thư sao?”

“Trước mắt thoạt nhìn không có. Bọn họ đến sớm hơn hai canh giờ so với Sở tiểu thư, trong đó một người ăn cơm xong trở về phòng nghỉ ngơi. Hai người khác ra cửa, sau khi Sở tiểu thư vào ở mới trở về, cũng chưa từng gặp mặt.”

“Vậy trước tiên không cần phải để ý đến bọn họ, Đô thành thỉnh thoảng có người Trung Nguyên xuất nhập cũng là bình thường . Việc này là do tướng quân thủ vệ Đô thành quản lý, chúng ta quản quá nhiều ngược lại sẽ phiền toái.”

“Vâng”

“Công chúa, Vương Thượng triệu kiến.”

“Biết rồi. Ta lập tức đi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.6 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Bạn đang muốn cải thiện kỹ năng giao tiếp bằng tiếng Anh hay bạn hay bạn muốn nâng cao kiến thức của mình qua nguồn tài liệu và sách báo tiếng Anh? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động trên trang findzon chẳng hạn như balcony la gi nghia cua tu balcony la bao lon ban cong trong nha hat, centre forward la gi nghia cua tu centre forward la the ducthe thao tru và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, học ngữ pháp và từ vựng tiếng Anh chưa bao giờ dễ dàng hơn với findzon.com.