Thịnh thế hôn nhân

Chương 190

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Ừm, sao rồi? Phát hiện ra manh mối nào sao?” Trần Duệ lập tức phấn khởi, vì chuyện của Chu Kỳ thật sự đã khiến cậu ta phí không ít công sức, nhưng lại liên tục không tìm thấy manh mối nào có ích cả.

Nếu Thẩm Đình Thâm đã phát hiện được manh mối, nói không chừng đó là manh mối rất quan trọng... “Hôm nay tôi cố ý khiến cô ta cảm thấy tôi đã tra được cái gì đó, sau đó xem phản ứng của cô ta. Thế là cô ta lập tức lén lút gọi điện cho ai đó, tôi đã kêu Lý Lâm tra số điện thoại đó, điều tra được đó là số giả.” Thẩm Đình Thâm kể lại chuyện đã phát sinh vào chiều nay cho Trần Duệ nghe.

Nói không chừng Lý Lâm không tra được số điện thoại đó, nhưng2Trần Duệ lại có bản lãnh điều tra ra. “Số điện thoại đó là bao nhiêu, gửi cho tôi, tôi sẽ đi điều tra nó.” Trần Duệ cũng thuận theo hỏi về dãy số điện thoại, dù số điện thoại đó đã dùng chứng minh nhân dân của người khác để đăng kí đi nữa, thì cũng có thể tra được chỗ bán nó.

Sau đó chỉ cần tra ghi chép trong danh bạ, liền có thể biết được khách mua là ai.

“Ừm, tôi gửi cho cậu.” Thẩm Đình Thâm vừa nói vừa vỗ vai Lý Lâm.

Lý Lâm đang chuyên tâm lái xe hiểu ý, vừa liếc mắt nhìn đường trước mắt, vừa lấy số điện thoại ra: “115XXXXXXXX.”

Trần Duệ nghe thấy dãy số, lập tức cầm bút ghi lại. Trong mơ hồ, hình như có chuyện gì đó có thể liên kết lại với nhau.

Hôm nay xe7cộ trên đường rất ít, Lý Lâm lái xe vừa nhanh lại vững tay lái, chớp mắt đã đến công ty Bạch Nhược Y. Lý Lâm dừng xe ở cách cổng công ty không xa, hướng về phía Thẩm Đình Thâm vẫn còn đang nghe điện thoại dùng tay ra hiệu, ý nói mình tan sở về nhà trước. Thẩm Đình Thâm gật đầu, nhận lấy chìa khóa xe từ trong tay Lý Lâm.

Trần Duệ suy nghĩ một lát, liền mở miệng hỏi Thẩm Đình Thâm: “Ngoại trừ chuyện này, cậu còn phát hiện điểm nào kỳ lạ của thư ký kia...” Cậu ta còn chưa nói hết câu, đầu dây bên kia đã truyền đến tiếng Thẩm Đình Thâm: “Có việc rồi, cúp máy trước đây.” Theo sau đó là tiếng “Tút, tút” của điện thoại. Thông báo cuộc trò chuyện đã kết thúc. “Thẩm Đình1Thâm, đi chết đi“. Trần Duệ cầm điện thoại quát lớn, sau đó vứt di động lên giường. Thẩm Đình Thâm này lần nào cũng như vậy, không coi ai ra gì, chuyện gì cũng coi mình là trung tâm. Ngay cả việc gọi điện thoại, anh có việc muốn gọi đến là gọi, muốn cúp máy là cúp. Thật khiến người ta khó chịu mà, đúng thật là chẳng cho người ta quyền phát ngôn gì cả. Mà Thẩm Đình Thâm ở đầu dây bên kia thì vừa xuống xe, anh dự định đi đến công ty đón Bạch Nhược Y đã tan làm.

Nhưng còn chưa đến gần công ty, anh đã thấy nhân viên qua lại trước của công ty đang chỉ trỏ hai người. Hai người trong cuộc đó không ai khác chính là Bạch Nhược Y và Sở Vũ Triết.

Trong tay Sở Vũ7Triết đang cầm một bó hoa hồng lớn, anh ta còn đang chắn ngang đường Bạch Nhược Y. Gương mặt nhỏ nhắn của Bạch Nhược Y bị bó hoa hồng đỏ tươi che hơn phân nửa mặt, khiến Thẩm Đình Thâm không nhìn thấy rõ biểu cảm của cô.

Thẩm Đình Thâm nhìn thấy một màn này, làm sao còn có thể nghe điện thoại của Trần Duệ được nữa. Thế nên anh mới vội vã nói một câu có việc, liền cúp điện thoại, sải bước dài đi tới đó. Anh đến kéo Bạch Nhược Y ra sau lưng, gương mặt lạnh lùng liếc nhìn Sở Vũ Triết: “Cậu làm cái gì thế?”

Nói xong anh liền nhướng mày quan sát bó hoa hồng đỏ tươi trong tay anh ta.

Bạch Nhược Y đứng sau lưng Thẩm Đình Thâm, thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cô vốn dĩ mới tan0sở, vừa ra khỏi văn phòng, còn chưa ra đến của công ty đã bị Sở Vũ Triết ngắn ở cửa ra vào.

Anh ta cầm một bó hoa hồng, mang theo dáng vẻ chân thành và thâm tình đi tới. Hình ảnh kia khiến Bạch Nhược Y cảm thấy vừa quen thuộc vừa lúng túng. Đang lúc tan làm, chuyện này không biết sẽ hấp dẫn ánh mắt của biết bao nhân viên đến đây.

Sở Vũ Triết lại là đàn anh của cô, coi như ít nhiều gì cũng có chút tình cảm, nếu trực tiếp từ chối thì cũng không tốt lắm.

Vì vậy Bạch Nhược Y vẫn còn đang rối rắm không biết phải mở miệng từ chối thế nào mới có thể khiến Sở Vũ Triết bỏ đi mà không mất thể diện.

Thẩm Đình Thâm đúng lúc tới đây, cũng không cần Bạch Nhược Y phải vắt óc suy nghĩ cách từ chối nữa.

Sắc mặt Sở Vũ Triết không tốt, anh ta kiêu ngạo hất cằm trong vô thức: “Thể cậu lại đến đây làm cái gì?”

“Tôi nói cậu đấy, dù gì cũng là người hai mươi mấy tuổi rồi. Cậu còn nghĩ rằng con gái bây giờ đều thích hoa hồng hay sao? Lúc trước theo đuổi Kiều Ngữ Yên cũng dùng cách này, bây giờ lại còn dùng cách này nữa sao?” Thẩm Đình Thâm hơi nhướng mày, đáy mắt chỉ toàn ý mỉa mai.

Nghe lời nói này, lại thêm nhìn thấy bộ dạng kiêu ngạo của Thẩm Đình Thâm, Bạch Nhược Y nhịn không được mà muốn cười ầm lên.

Cô thỉnh thoảng giơ tay giả vờ như đang lau miệng, nhưng thực ra là đang che miệng lén cười. Sở Vũ Triết không giận dữ như lúc đầu nghe nhắc đến tên Kiều Ngữ Yên nữa, mà rõ ràng đã bình tĩnh hơn rất nhiều, thậm chí còn nhếch môi cười nhạt: “Cậu đừng có mở miệng ra là nhắc đến Kiều Ngữ Yên chứ, sao vậy? Đã qua nhiều năm như vậy rồi, chẳng lẽ cậu còn chưa quên cô ấy được sao?”

“Tôi không quên được cô ấy?” Thẩm Đình Thâm giống như nghe được chuyện cười, nhịn không được mà cười lạnh hai tiếng: “Tôi không phải cậu, tôi không có hứng thú với phụ nữ của người khác, cũng không thích đào góc tường.”

“Tùy cậu, thích nói thế nào cứ nói.” Sở Vũ Triết biểu thị vẻ mặt không sao cả, cũng lười đấu võ mồm với Thẩm Đình Thâm, mà liếc mắt bình tĩnh nhìn Bạch Nhược Y: “Hoa này tôi đem đến để tăng đàn em của tôi, cậu đừng nghĩ quá nhiều.”

Bạch Nhược Y vô cùng kinh ngạc, không ngờ tới Sở Vũ Triết lại cố chấp như vậy, quyết tâm phải tặng hoa cho mình bằng được. “Không cần đâu, em... con người em rất lười, nhận hoa rồi lại không chăm sóc cẩn thận, bình thường đều chỉ vứt vào thùng rác, có nhận cũng chỉ làm lãng phí ý tốt của đàn anh thôi.” Bạch Nhược Y mỉm cười từ chối, sau khi nghe Thẩm Đình Thâm kể về ân oán giữa anh và Sở Vũ Triết, ấn tượng tốt của Bạch Nhược Y với Sở Vũ Triết đã giảm đi rất nhiều.

Thẩm Đình Thâm một giây trước còn trưng ra khuôn mặt đầy khó chịu, nghe được lời nói của Bạch Nhược Y, khóe miệng lập tức lộ ra nụ cười hài lòng. Anh giơ tay kéo tay Bạch Nhược Y qua, động tác tự nhiên lại trôi chảy, lướt qua người Sở Vũ Triết, trực tiếp rời khỏi đó. Sở Vũ Triết xoay người, lạnh lùng nhìn theo bóng dáng đã đi xa của Thẩm Đình Thâm và Bạch Nhược Y. Ánh mắt lạnh lẽo ấy nhìn trùng trùng vào đôi tay đang nắm chặt của hai người họ, anh ta lập tức ném bó hoa hồng đang cầm trong tay vào thùng rác bên cạnh.

Hóa ra hai người họ đã thân thiết đến mức độ này rồi ư? Bởi vì từ nhỏ Sở Vũ Triết đã bị Thẩm Đình Thâm đả kích quá lớn, nên Sở Vũ Triết luôn một loại ý hận cực đoan đối với Thẩm Đình Thâm.

Thậm chí trong lòng anh ta còn cho rằng, Bạch Nhược Y vốn nên ở cùng mình, nhưng lại bị Thẩm Đình Thâm giành trước.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 10 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Đà Lạt được du khách yêu mến gọi với các tên gọi Thành phố tình yêu, thành phố ngàn hòa, thành phố sương mù,… Cho dù với tên gọi nào, Đà Lạt vẫn luôn có sức quyến rũ đặc biệt đối với du khách khắp nơi bởi không khí trong lành, khung cảnh nên thơ và những truyền thuyết tình yêu lãng mạn. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như dia diem du lich da lat dep nhat, trung tam da lat Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay hoặc vé xe đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!