Thịnh thế hôn nhân

Chương 220

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thẩm Đình Thâm đi thẳng vào cửa, một bé gái thấy có người vào nên bước tới đón tiếp: “Tiên sinh, thật ngại quá, hôm nay ông chủ nhà em nói không nhận đơn ạ.”

Vừa nói chuyện, bé vừa ngước mắt nhìn Thẩm Đình Thâm, trong mắt bé bỗng lóe lên mấy đốm sáng nhỏ.

Trời ơi, tướng tá người này đẹp trai quá đi thôi! Thẩm Đình Thâm lạnh lùng lườm bé gái, đưa tay vẫy vẫy: “Không cần đâu, anh tới tìm Trần Duệ.” “Anh... anh là Thẩm Đình Thâm ạ?” Bé gái nhìn anh thêm mấy lần, nhận ra anh đúng là nhân vật làm mưa làm gió ở thành phố H. Không đợi Thẩm Đình Thâm trả lời, bé đã tỏ vẻ vui sướng, chạy tới phòng Trần Duệ: “Ông chủ ơi, anh đoán xem là ai tới phòng làm2việc của chúng ta?”

“Em rảnh quá ha, không phải anh nói hôm nay không nhận đơn à? Mặc kệ người đó là ai, em cứ đuổi cho anh!” Trần Duệ ngồi trên giường, cậu ta đang chăm chú theo dõi hệ thống giám sát đường phố.

“Không phải, anh ấy là Thẩm Đình Thâm đó! Thẩm Đình Thâm đến phòng làm việc của chúng ta, ông chủ ơi!” Bé gái kích động nói, vẻ mặt đầy vẻ vui sướng chờ mong.

Bé suy nghĩ: Tổng giám đốc lớn đến thế mà lại tới phòng làm việc nhà mình, chắc chắn là đơn hàng lớn!

Nghe thấy tên Thẩm Đình Thâm, Trần Duệ mới ngừng tay, nhưng cũng không tỏ ra quá kinh ngạc: “Thằng nhóc này, đúng là không chịu nổi mà!”

Cậu ta vừa xuống giường vừa xỏ dép lê rồi đi ra ngoài, đúng lúc8Thẩm Đình Thâm đi vào trong. Trần Duệ vừa ra khỏi cửa đã thấy đối phương lạnh lùng nhìn mình.

“Điều tra được gì chưa?” Hàng lông mày của Thẩm Đình Thâm khẽ cau lại, cả người anh mang lại cảm giác đè nén.

Trần Duệ cũng vò đầu bứt trán: “Tạm thời vẫn chưa, tôi cần phải vào mạng theo dõi.”

Hai người vừa nói vừa đi vào phòng Trần Duệ. Bé gái đứng bên cạnh thấy cách hai người nói chuyện giống như bạn bè thân thiết.

“Tôi muốn đi báo cảnh sát, nhưng cảnh sát không chịu lập án, họ bảo không có chứng cứ chứng minh Nhược Y xảy ra chuyện.” Thẩm Đình Thâm ngồi bên giường Trần Duệ, nhìn các ngón tay cậu ta nhảy múa trên bàn phím. Trong mắt Trần Duệ phản chiếu ánh huỳnh quang từ máy tính: “Tôi2sợ cậu mất trí ấy. Bây giờ cô ấy mới biến mất không lâu, không có chứng cứ, làm sao cảnh sát chịu lập án chứ? Hơn nữa hiệu suất của làm việc của cảnh sát có nhanh bằng tôi với Lý Lâm không? Cậu đợi tôi tra một chút rồi đi báo cảnh sát luôn.”

“Đúng đúng đúng, vậy cậu chuyên tâm giám sát theo dõi đi, tôi cũng bảo Lý Lâm đi thăm dò rồi, hẳn là sẽ có tin tức.” Thẩm Đình Thâm ngồi một lát lại cảm thấy không yên, anh đứng dậy, đi tới đi lui trong phòng Trần Duệ. Anh muốn mở miệng mấy lần nhưng sợ Trần Duệ phân tâm, đành phải im lặng không nói gì. Còn ở phía bên kia, công ty của Cố Thần Trạch cũng không yên tĩnh. Cố Thần Trạch mời toàn2thể nhân viên trong công ty hợp đột xuất, tất cả mọi người đều tập hợp trong đại sảnh ở lầu một. Một vài nhân viên chẳng hiểu gì cả, bọn họ đều đang làm việc nghiêm túc, đột nhiên bị gọi đến như vậy, tất nhiên không tránh được oán giận. “Bản thiết kế của tôi còn mấy chỗ chưa xong, đến đây để làm gì chứ?” Trong đám người, có một cô gái cất tiếng nói với vẻ không kiên nhẫn. Nhân viên bên cạnh cô ta nhún vai, tỏ ra kỳ quái: “Còn hai tháng nữa mới đến cuộc họp thường niên của công ty, đột nhiên tập hợp nhiều người như vậy để làm gì nhỉ? Tổng giám đốc lúc nào cũng đáng sợ, thật là phiền toái.” Không ít tiếng xì xào liên tục vang lên, đợi đến6khi Cố Thần Trạch bước lên bục thì mới yên tĩnh lại. Cố Thần Trạch với gương mặt lạnh lùng, ánh mắt quét qua một vòng tất cả nhân viên: “Hôm nay lúc các người đi lại, có ai trông thấy Phó tổng đến công ty không?” “Không có...” Công nhân viên đứng đằng trước nhỏ giọng nói. Sau đó có tiếng xì xào vang lên: “Bảo chúng ta tới để hỏi chuyện Phó tổng à?”

“Trời ạ, thời gian của tôi quý báu lắm đấy có biết không?”

“Quá đáng!”

“Phải đó.” Cố Thần Trạch thấy dưới bục xôn xao, trong lòng anh ta càng thêm buồn bực, giọng điệu kém đến cực hạn, hình như anh ta đang tìm hung thủ: “Hôm nay rất có thể Phó tổng đã xảy ra chuyện. Tôi hỏi lần nữa, lúc đi làm, có ai từng nhìn thấy Phó tổng không?”

Nghe thấy giọng điệu Cố Thần Trạch như vậy, tiếng xì xào bên dưới nhỏ hơn rất nhiều, mọi người ào ào lên tiếng trả lời: “Không có.” “Hôm nay không hề nhìn thấy Phó tổng.”

Tóm lại giữa cơn ồn ào, không hề nhận được câu trả lời nào hữu dụng. Cố Thần Trạch nhíu chặt hai hàng lông mày, ánh mắt đầy sự lo lắng: “Được rồi, tan họp.”

Thấy nhân viên giải tán rồi, Cố Thần Trạch càng nghĩ càng lo lắng. Tiểu Lục mang giày cao gót chạy tới, vừa dừng lại đã hít một hơi thật mạnh.

Cố Thần Trạch chạy nhanh tới đỡ cô ta: “Sao rồi? Đã xem hết tất cả camera trong công ty chưa?”

“Rồi ạ, chắc là hôm nay Phó tổng chưa đi làm.” Bởi vì chạy quá nhanh, ngực Tiểu Lục vẫn đang không ngừng phập phồng. Cố Thần Trạch đưa tay vỗ trán, ngón tay dùng sức xoa trán, tạo thành những vết hồng hồng: “Vậy cô có biết gần đây Phó tổng từng ký tài liệu gì không?”

“Cái này thì có ạ. Tài liệu hợp tác với Thẩm thị do cô ấy một mình phụ trách, cơ bản là cô ấy ký tên hết.” Tiểu Lục nói kỹ càng, vừa nói vừa nghiêng đầu nhớ lại, đột nhiên trong đầu cô ta lóe lên một tia sáng: “À đúng rồi, còn cả vụ hợp tác gần đây nhất với Chu thị nữa, tất cả đều do Phó tổng tự tay ký!”

“Chu Dụ!” Cố Thần Trạch bỗng chốc nghĩ tới gương mặt Chu Du, anh ta chỉ biết Chu Dụ không có ý tốt! Tiểu Lục không hiểu anh ta đang nghĩ gì, cũng không biết tại sao anh ta gọi tên Chu Dụ: “Cô Chu thì sao ạ? Có liên quan đến việc Phó tổng gặp chuyện không may hay sao?”

“Bây giờ vẫn chưa có chứng cứ. Tôi xem lại tài liệu mà Nhược Y ký đã, cô đi làm việc trước đi.” Cố Thần Trạch giơ tay vỗ vai Tiểu Lục. Anh ta thật sự muốn gọi điện chất vấn Chu Dụ, hỏi xem cô nàng có gây ra hành động nào với Nhược Y không.

Nhưng bây giờ còn quá sớm, ngay cả việc rốt cuộc Bạch Nhược Y có gặp chuyện hay không cũng chẳng thể chứng minh, hỏi Chu Du thì có vẻ nóng nảy quá rồi. Trong mười mấy tiếng đồng hồ ấy, Cố Thần Trạch và Thẩm Đình Thâm luôn luôn hoảng loạn.

Mãi đến khi nhìn thấy qua hệ thống giám sát, Bạch Nhược Y lên một chiếc xe màu đen rồi biến mất hẳn, Thẩm Đình Thâm mới chạy tới báo cảnh sát.

Hai đội cảnh sát được điều động, cuối cùng Trần Duệ, Thẩm Đình Thâm và đội đầu tìm được Bạch Nhược Y, còn Cố Thần Trạch thì đi theo đội sau, đứng ở một chỗ không xa.

Sau khi tìm được Bạch Nhược Y, cảnh sát lập tức gọi điện thoại bảo một đội khác tới, cùng nhau thu thập chứng cứ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 10 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dantaichinh.com ví dụ như sử dụng data validation để nhập liệu nhanh và tránh sai sót, giảm trừ gia cảnh chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.