Thịnh thế tiểu thư

Chương 9: Thân phận của Lôi Hành Liệt



Lúc này tại Thịnh Hạ Nhất Lâu, Thịnh Hàm đang dùng bữa trưa.

Trên bàn ăn rộng lớn chỉ có hai người ngồi đó, thiếu niên tuấn mỹ, tuổi tác không lớn, ước chừng mười hai, mười ba tuổi, thế nhưng trên người hắn mang theo một loại anh tuấn sắc bén, gương mặt lạnh lẽo không có chút biểu cảm đang cầm đũa, gắp thức ăn cho mình, đối diện là một thân ảnh nhỏ nhắn, cô bé mặc chiếc đầm suông, chân mang dép lê, mái tóc được quấn lên một cục, nhìn vào vô cùng đáng yêu.

Không khí trên bàn ăn có phần nghiêm trọng, một người thản nhiên ăn phần của mình, một người lại cắm cúi vào chén cơm, không ai nói chuyện với ai.

Thịnh Hàm cố gắng nuốt hết cơm trong chén, trong lòng chỉ muốn có thể nhanh chóng rời khỏi bàn ăn.

Kể từ lúc cô đi học về đến giờ anh trai vẫn luôn im lặng, cho dù cô có chào hỏi thế nào anh trai cũng chỉ ừ một tiếng khiến một con người vốn hòa đồng dễ gần như cô cũng không biết phải nói thêm gì, cô trở về phòng mình tắm rửa thay đồ xong thì Hà mẫu gọi cô xuống dùng bữa, mặc dù không muốn nhìn gương mặt than đó của anh trai nhưng cô cũng không thể bỏ bữa ăn, từ bữa sáng đến giờ cũng đã qua mấy tiếng, bụng nhỏ của cô cũng đã lên tiếng khán nghị, vì vậy chỉ đành đi xuống lầu.

Lúc cô xuống, anh trai cô đã ngồi vào bàn, bởi vì đang ở nhà nên hắn ăn mặc rất thoải mái, áo thun đen phối với quần jean xanh, cả người đều tràn ngập hơi thở thanh xuân, thế nhưng cặp mắt đen như hắc diệu thạch kia lại sắc bén như dao, một bộ dạng người lạ chớ đến gần, rõ ràng trên bàn ăn còn đang trưng bày các món ăn được trang trí vô cùng đẹp mắt, hơn nữa vẫn còn tỏa ra mùi hương thơm phức, cảnh đẹp ý vui như vậy, đặt cùng một chỗ với mặt than của thiếu niên, quả thật là phá hỏng mỹ vị mà.

“Ngồi xuống đi.” Giọng nói thiếu niên cũng giống như con người của hắn, lạnh lẽo vô cùng, thanh âm như đánh vào lòng Thịnh Hàm khiến cô sợ đến mức phải nhấc ghế ngồi xuống.

“Anh... anh trai ăn cơm.” Thịnh Hàm ngập ngừng, có chút chột dạ không dám nhìn người đối diện, lúc nãy cô đã nói dối anh Hàn Thư, mặc dù chỉ là bất đắc dĩ nhưng chính là đã nói dối, Thịnh Hàm trước giờ chưa từng nói dối bất kì ai về bất kì chuyện gì, khi gặp vấn đề khó khăn cô cũng chỉ giả vờ ngốc nghếch để lãng tránh, thế nhưng hôm nay cô lại nói dối, vì Lôi Hành Liệt mà nói dối, cô không trách Kiều Ly, cũng không trách Lôi Hành Liệt, bởi vì cô biết rõ, nếu anh trai biết được chuyện cô gặp mặt Lôi Hành Liệt nhất sẽ tức giận.

Đừng hỏi Thịnh Hàm vì sao lại có suy nghĩ như thế, ngày Lôi Hành Liệt đội mưa đưa cô trở về, câu đầu tiên anh trai cô hỏi không phải là “Em đã đi đâu?” mà là “Thằng nhóc đưa em về là ai?”, rõ ràng so với việc lo lắng cho an nguy của cô, thân phận của Lôi Hành Liệt càng khiến anh trai cô bận tâm. Mặc dù sau đó anh trai cô không hề nhắc đến chuyện này nữa nhưng sáng ngày hôm sau anh trai cô lại đổi tài xế lái xe cho cô, hơn nữa người đó lại là Hàn Thư, một trong những trợ thủ đắc lực mà cha cô để lại cho anh trai, không những thế anh trai còn bảo quản gia gọi điện đến trường, muốn cô khi tan trường liền lập tức về nhà, như sợ cô sẽ la cà đi đâu... hoặc là sợ cô đi gặp Lôi Hành Liệt, trước kia cô kết bạn với Kiều Ly cũng không thấy anh trai có phản ứng lớn như vậy.

Thịnh Hàm trước giờ vẫn rất ngoan ngoãn, đối với lời nói của mọi người trong nhà đều là nói gì nghe thấy, cô lớn lên với cuộc sống được bao bọc như vậy, sớm đã trở thành thói quen, thế nhưng hiện tại cô lại có chút bất mãn, bởi vì anh trai cô quản cô quá nghiêm, ngay cả khi cô muốn kết bạn với ai đó, anh trai đều ngăn cản, trước kia Kiều Ly cũng vậy, hiện tại Lôi Hành Liệt cũng vậy. Thịnh Hàm biết rõ, dựa vào thân phận địa vị của cô, chọn bạn thì phải nhìn vào gia thế trước, xem đối phương có xứng với mình không đã, đây là tư tưởng của người giới thượng lưu, cũng là tư tưởng của người nhà Thịnh gia, bất quá Thịnh Hàm lại không thích cái tư tưởng cổ hũ này, kết bạn mà thôi, bản thân vui là được, cần gì phải chú ý nhiều như vậy?

Cũng bởi vì cần chú ý nhiều điều như vậy cho nên giờ phút này Thịnh Hàm cũng chỉ có một mình Kiều Ly làm bạn, so với những đứa trẻ đồng trang lứa khác, cô rõ ràng là có ít bạn hơn hẳn, cô cũng muốn kết bạn với những người khác nhưng khi bọn họ nghe thấy tên của cô, nếu không phải là sợ hãi không dám đến gần thì chính là hai mắt sáng rỡ như nhặt được vàng, hoàn toàn không giống với Kiều Ly, một đôi mắt trong suốt sạch sẽ, không nhiễm chút bụi trần.

Thịnh Hàm từng nghĩ, có lẽ cả đời này ngoại trừ Kiều Ly, cô sẽ không thể làm bạn với một ai khác nữa, thế nhưng vào một ngày mưa, cô gặp được Lôi Hành Liệt... một chàng trai giống như mưa, cả người cậu tràn ngập hơi thở lạnh lẽo của nước mưa, cậu có một đôi mắt thâm trầm, âm u, nhưng lại rất sáng, cả người cậu như bị bóng đêm bao phủ, một con người chưa từng bước chân ra khỏi bóng tối, một người như vậy... khiến cô bị thu hút, cho nên Thịnh Hàm mới muốn cùng cậu kết bạn, khởi đầu không được tốt đẹp mấy nhưng sau cùng cậu vẫn là chấp nhận làm bạn với cô.

Sau Kiều Ly, Lôi Hành Liệt là người duy nhất mà cô muốn kết bạn, mặc dù cậu có chút trầm lặng thế nhưng có cô ở bên cạnh cậu không cần phải lo bản thân sẽ tĩnh mịch, quan trọng nhất là cậu không chê cô phiền.

“Ừ.” Thiếu niên lạnh nhạt đáp một tiếng.

Không khí vì vậy mà trở nên ngột ngạt, Thịnh Hàm vốn không phải là người chịu được yên tĩnh, hiện tại thấy một màn này, tâm tình càng thêm thấp thỏm.

Vét sạch cơm trong chén, Thịnh Hàm vô cùng vui vẻ, rốt cuộc cô cũng thoát khỏi nơi này, vừa mới đứng lên đã nghe thấy một câu “Ngồi xuống” từ người đối diện.

“Em... em ăn xong rồi.” Thịnh Hàm mím môi, cố làm ra vẻ trấn định chống lại ánh mắt người đối diện, chính là bàn tay siết chặt mép váy của cô đã bán đứng tâm tình lúc này của cô.

“Ăn rồi cũng tốt, anh có chuyện muốn nói với em.” Thiếu niên cầm khăn ưu nhã lau miệng, liếc mắt nhìn cô, để lộ đôi mắt sâu thẳm, lạnh như hàn đàm, không có chút độ ấm.

Nhìn vào đôi mắt đen láy như hắc diệu thạch đó Thịnh Hàm có chút không được tự nhiên, ánh mắt hắn như một chiếc gương, phản chiếu bóng dáng của cô, bất quá Thịnh Hàm cũng nhìn ra được hàn ý trong đôi mắt đó, tựa hồ như từ lúc có nhận thức đến nay cô chưa từng thấy qua đôi mắt của anh trai xuất hiện một tia nào khác ngoại trừ sự lạnh lẽo, cũng không biết anh trai đã trải qua chuyện gì, thiếu niên mười ba tuổi nhà người khác đều đang trong thời kì phản nghịch, nếu không phải là ngang ngược ương bướng thì chính là kiêu ngạo không xem ai ra gì, cũng không có người nào giống như anh cô, suốt ngày chỉ có một biểu cảm như vậy, a không đúng... anh trai cũng từng cười qua, chính là mỗi khi anh trai cô cười thì nhất định có người gặp xui xẻo.

Nhìn anh trai như vậy khiến cô nhớ tới bộ phim thần tượng tối qua, nhân vật chính trong phim cũng là một con người lạnh lùng nhưng khi gặp nữ chính lại trở nên ôn nhu dịu dàng, Thịnh Hàm nghĩ nghĩ, rốt cuộc là một người con gái như thế nào mới có thể làm tan chảy trái tim băng giá của anh trai cô? Đột nhiên có chút tò mò.

“Thịnh Hàm.” Nhìn vẻ mặt ngu ngơ đó của cô hắn liền biết ngay là cô đang suy nghĩ những chuyện linh tinh.

“Vâng?” Thịnh Hàm giật mình hồi thần, ánh mắt nhìn về người thiếu niên trước mắt.

Người này là anh trai cô, Thịnh Mộ Triều, người thừa kế của Thịnh gia, từ nhỏ đã thông minh hơn người, mới chỉ học sơ trung nhưng trình độ đã bằng học sinh cao trung, luận gia thế, dung mạo cùng tài hoa thì thành phố S rất ít người có thể so sánh với anh trai cô, tuy nhiên trên đời này không có bất kì ai hoàn mỹ, anh trai cô cũng vậy, nhìn bề ngoài anh trai cô như bức tượng thần không tì vết nhưng lại có một tật xấu, chính là bá đạo, quá bá đạo!

Thịnh Mộ Triều trước giờ làm việc chưa bao giờ nghĩ đến tâm tình của người hắn, cũng giống như việc Thịnh Hàm kết bạn, hắn cảm thấy đám người đó không xứng cùng Thịnh Hàm làm bạn, cho nên đã ngăn cản, không hề nghĩ đến việc Thịnh Hàm có thích hay không.

Không chỉ thế, tính tình của Thịnh Mộ Triều quả thật là... đáng ghét đến cực điểm, người gì đâu mag lạnh như băng, cứng hơn đá, lúc nào cũng trưng một bộ mặt than, khiến người khác nhìn thấy liền muốn cách xa ngàn dặm, nhiều lúc nhìn vào gương mặt lạnh lùng của anh trai, Thịnh Hàm nghĩ rằng có lẽ giữa cô và anh trai không hề có chung huyết thống, làm sao một cô em gái đáng yêu như cô lại có một người anh trai lạnh lùng như vậy chứ?

“Vì sao hôm nay lại về trễ?”

Đến, đến rồi, rốt cuộc cũng đến!

Thảo nào hôm nay cô về trễ mà hắn vẫn im lặng như vậy, hóa ra là đợi sau khi dùng bữa xong mới khởi binh vấn tội, rõ ràng là kế sách “Vỗ heo béo mới làm thịt” đây mà!

“Bởi vì cô giáo muốn em ở lại... giao một chút chuyện nên...” Thịnh Hàm lắp bắp, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào người đối diện, một bộ dạng làm chuyện xấu bị bắt gặp.

“Nói chuyện đàng hoàng!” Thịnh Mộ Triều hơi nhíu mày, thân là tiểu công chúa của Thịnh gia, ở trước mặt người trong nhà còn ăn nói khép nép như vậy đến khi ở trước mặt người ngoài chẳng phải là chịu khi dễ hay sao? Hắn không muốn em gái mà mình nâng niu trong tay lại bị người khác khi dễ, cho nên từ nhỏ Thịnh Mộ Triều đã sủng Thinh Hàm đến vô pháp vô thiên, chỉ là càng lớn Thịnh Hàm tựa hồ càng trở nên ngoan ngoãn nghe lời, không giống như các tiểu thư nhà khác đanh đá chua ngoa, điều này khiến hắn rất là phiền muộn, chẳng lẽ phương pháp dạy dỗ của hắn sai rồi sao?

Thịnh Mộ Triều không biết, phương pháp dạy dỗ của hắn không hề sai cho đến khi Thịnh Hàm gặp được Kiều Ly, chính Kiều Ly đã thay đổi cô công chúa ngang bướng của Thịnh gia trở thành một cô gái nhỏ hiểu chuyện.

“Cô giáo gọi em lại có chuyện nên mới làm chậm trễ thời gian.” Thân hình Thịnh Hàm đứng thẳng tắp, gương mặt cũng căng đến lợi hại, không dám thở mạnh một tiếng.

“Thật sao?”

“Thật mà...” Thịnh Hàm gật đầu như giã tỏi.

“Quản gia.” Thịnh Mộ Triều gọi một tiếng, quản gia không biết từ nơi nào đột nhiên xuất hiện đằng sau hắn, trong tay còn cầm một quyển tập ghi chú, ông ho khan một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc mở miệng: “Lúc nãy tôi có gọi đến trường và hỏi, giáo viên của tiểu thư nói là sau khi tan trường cô ấy đã nhắn với tiểu thư là phụ huynh của tiểu thư đang đợi phía dưới, muốn tiểu thư ngay lập tức ra về kẻo để người nhà đợi lâu, thế nhưng tiểu thư lại chần chờ không thôi, sau cùng khi cô ấy ra khỏi phòng học rồi tiểu thư vẫn chưa xuống.”

“Theo như lời Hàn Thư thì hắn thấy tiểu thư chưa xuống nên đã đi lên tìm, gặp Kiều Ly tiểu thư, Kiều Ly tiểu thư nói là tiểu thư bị giáo viên gọi lại, cho nên...”

“Được rồi bác quản gia, là cháu sai, cháu thừa nhận là cháu nói dối, cháu xin lỗi mọi người...” Thịnh Hàm cũng biết hôm nay bản thân cô sẽ không chạy thoát khỏi tội danh này cho nên liền nhanh chóng nhận tội, chỉ mong được anh trai khoan hồng.

“Hiện tại còn biết học nói dối?” Nói đến đây giọng nói của Thịnh Mộ Triều không khỏi lạnh hơn vài phần, Thịnh Hàm trước giờ đều ngoan ngoãn hiểu chuyện, cho dù có bất mãn với sự sắp xếp của hắn nhưng cũng không dám nói dối một điều gì, vậy mà hiện tại còn biết viện lý do cho mình, cũng không biết là ai vậy hư con bé.

Kiều • dạy hư • Ly: “...” Là cô sai sao? Được rồi, là cô sai.

“Em xin lỗi.” Thịnh Hàm cúi đầu, ngoan ngoãn nhận lỗi.

“Vì sao lại về trễ?”

“Em... em muốn đi tìm bạn của em.” Thịnh Hàm cắn cắn môi, dưới ánh mắt đầy áp lực từ thiếu niên đối diện, cô không thể nào chống cự được mà nói ra sự thật.

“Bạn?” Thịnh Mộ Triều tựa người vào ghế, đôi mắt tà mị hơi cong lên, khóe môi khẽ nhếch, dấu hiệu cho thấy có người sắp gặp xui xẻo.

“Chính là thằng nhóc hôm qua?”

“Ân... chỉ là em không muốn anh tức giận, em sợ anh biết được chuyện này sẽ cấm em kết bạn với anh ấy...” Khó khăn lắm cô mới có một người bạn mới, Thịnh Hàm quả thật không muốn mất đi một người bạn như cậu.

“Anh có cấm em kết bạn sao? Anh chỉ không muốn em chơi cùng những đứa trẻ không rõ lai lịch.”

“Sao lại không rõ lai lịch chứ? Lôi Hành Liệt cũng có cha có mẹ như chúng ta, bởi vì gia cảnh khác biệt một chút anh liền cấm em chơi cùng anh ấy sao?” Nghe hắn nói đến đây, Thịnh Hàm nhịn không được mà mở miệng phản bác, lời vừa dứt cô mới ý thức được bản thân đang làm gì, không khỏi đưa tay che miệng.

“Em xin lỗi, em không phải là muốn cãi lại anh...” Giao giáo tốt đẹp không cho phép cô lớn tiếng với người lớn, hơn nữa lại còn là anh trai của mình, gia đình bình thường cũng cảm thấy đây là một hành vi vô lễ của một đứa trẻ không nên đó, huống hồ đó lại là quý tộc đẳng cấp như Thịnh gia, người của Thịnh gia trước giờ đều được dạy dỗ rất nghiêm khắc, đặc biệt là ở phương diện lễ nghi, Thịnh Hàm mặc dù là tiểu công chúa được Thịnh gia sủng ái trong lòng bàn tay nhưng đối với lễ nghi gia giáo, mọi người cũng không có nuông chiều để mặc cô vô phép vô tắc.

Nếu đổi lại là ngày thường, nghe thấy Thịnh Hàm phản bác chính mình, Thịnh Mộ Triều nhất định sẽ tức giận, bất quá lúc này hắn bị cái tên trong lời nói của Thịnh Hàm hấp dẫn nên không có chú ý đến.

Lôi Hành Liệt?

Họ Lôi sao?

Thịnh Mộ Triều hơi nheo mắt: “Gia cảnh khác biệt cho thấy chúng ta không cùng thế giới, đã là người không cùng thế giới thì cho dù có tiếp xúc nhiều cũng vậy mà thôi.”

“Nhưng mà trước đó em cùng Kiều Ly kết bạn, anh cũng đâu có nói như thế?” Trước đó cô muốn kết bạn với Kiều Ly, Thịnh Mộ Triều mặc dù phản đối nhưng sau đó cũng chấp nhận, vì sao trong chuyện lần này của Lôi Hành Liệt, hắn lại có thái độ cứng rắn như vậy?

“Kiều Ly là nữ, Lôi Hành Liệt là nam.”

“Vậy thì làm sao?” Thịnh Hàm không hiểu, chẳng lẽ nam và nữ thì không thể kết bạn được sao?

“Bọn em chỉ muốn chơi cùng nhau mà thôi, còn phải lựa chọn giới tính sao?”

“Không phải tộc ta, ất có dị tâm.”

Thịnh Hàm còn đang mờ mịt về thành ngữ mà Thịnh Mộ Triều nói thì lúc này hắn lại tiếp lời: “Lôi Hành Liệt này lai lịch bất minh, không giống như gia đình họ Kiều đều làm việc dưới trướng của chúng ta, dễ khống chế hơn, em sẽ không sợ bị phản bội.”

“Anh... anh nói vậy là ý gì?” Thịnh Hàm chỉ mới tám tuổi, còn rất nhiều chuyện cô không hiểu nhưng sinh ra trong hào môn, một cô tiểu thư như cô liệu có thật sự ngây thơ như vẻ bề ngoài mà cô thể hiện?

“Liễu Tư, tức là mẹ của bạn em hiện đang là giám đốc công ty thời trang Fairy, Thịnh gia tuy tập trung phát triển lĩnh vực thương mại giải trí nhưng hầu hết các lĩnh vực trong giới Thịnh gia đều có đầu tư, đặc biệt là lĩnh vực thiết kế thời trang, công ty Fairy chính là một sản nghiệp của Thịnh gia, về phần cha của bạn em là Kiều Ngọc Kha, ông ấy hiện đang làm giáo sư ở viện nghiên cứu đồ cổ, công việc này vừa cực khổ lại lương thấp, đây vốn cũng chẳng là ngành thu được bao nhiêu lợi nhuận nhưng vì em... Thịnh gia đã mua lại viện nghiên cứu đó, Kiều gia nằm trong sự khống chế của Thịnh gia, em không cần sợ một ngày sẽ mất đi người bạn này.” Thịnh Mộ Triều thần sắc lạnh nhạt, bình tĩnh nói ra những lời này, bắt quá nội dung lại khiến người nghe nhịn không được mà rét run, Thịnh Hàm còn nhỏ không hiểu chuyện lúc này cũng nghe ra được, người của Kiều gia lúc này đều làm việc cho Thịnh gia, nói cách khác Thịnh gí chính là miếng cơm của Kiều gia, chỉ cần Thịnh gia cảm thấy không cần thiết thì hoàn toàn có thể diệt Kiều gia, mà Kiều Ly cũng giống như một con búp bê được Thịnh gia nuôi dưỡng để làm bạn với Thịnh Hàm.

“Vì... anh nói là vì em sao?” Hai mắt cô mở to, tròng mắt ướt sủng nhìn thiếu niên trước mắt, môi mím lại, bộ dạng tựa hồ như khó tiếp thu sự thật này.

“Em là công chúa của Thịnh gia, bạn bè của em nếu không được sự đồng ý của cả gia đình, em nghĩ rằng em có thể kết bạn với người đó được?” Đó là lý do khi Thịnh Hàm kết bạn với một ai, Thịnh gia đều điều tra rõ lý lịch của người đó, sau đó đưa đến trước mặt Thịnh Hàm, nếu cô bé vẫn quyết định kết bạn cùng người này thì Thịnh gia cũng không tiếc bỏ tiền ra mua một người bạn về cùng cô chơi đùa, Kiều Ly cũng là như vậy.

“Kiều gia hiện tại đang sống phụ thuộc vào Thịnh gia, chỉ cần một ngày Thịnh gia tồn tại, Kiều gia cũng sẽ tồn tại, em cũng sẽ không sợ không có bạn chơi cùng.” Thịnh Hàm là tiểu thư duy nhất của Thịnh gia, người có ý đồ với cô không thiếu, vì muốn bảo vệ cô, người mà cô kết bạn phải đảm bảo rằng sẽ không có ngày lừa dối hay phản bội cô.

“Về phần Lôi Hành Liệt, người này tính cách âm trầm, không hợp với em.” Ngày đó đứng từ xa nhưng Thịnh Mộ Triều vẫn thấy rõ Lôi Hành Liệt, trực giác cho hắn biết cậu bé này rất nguy hiểm, không chừng tiếp cận Thịnh Hàm là có mục đích.

“Em... em xin lỗi, em thấy hơi mệt mỏi, em muốn về phòng nghỉ ngơi.” Thịnh Hàm lúc này cũng chẳng còn tâm trạng mà nghe Thịnh Mộ Triều nói nữa, đáy lòng cô vẫn còn vì chuyện của Kiều Ly mà cảm thấy khó chịu.

Bản thân cô muốn có một người bạn nên mới chủ động đến bên cạnh Kiều Ly, vậy mà sự thật lại nói cho cô biết hết thảy mọi chuyện của cô đều nằm tron tính toán của Thịnh gia, cô hiện tại làm sao đối mặt với Kiều Ly đây?

Nhìn cô bé đối diện với đôi mắt phiếm hồng, Thịnh Mộ Triều không khỏi thở ra một hơi, đừng nhìn Thịnh Hàm bề ngoài hoạt bát năng động thì nghĩ rằng cô mạnh mẽ, tâm hồn cô rất mỏng manh yếu đuối, có lẽ người nhà Thịnh gia bao bọc cô quá tốt, cho nên khi gặp một số chuyện cô mới khó lòng tiếp thu, nhìn cô như vậy hắn có chút không đành lòng.

“Được rồi, trở về phòng đi, chúng ta sẽ nói chuyện này vào lần khác.”

“Ân...”

Thịnh Hàm đứng lên, quay người đi lên lầu.

“Quản gia, gọi Hàn Thư đến thư phòng tôi.” Quản gia đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này cũng chỉ có thể thở dài, thiếu gia làm vậy chỉ là muốn bảo vệ tiểu thư nhưng cũng bởi vì bảo vệ quá chặt chẽ nên mới khiến cho tiểu thư bị tổn thương.

“Vâng.”

Thư phòng.

“Thông tin về thằng bé đó, anh đã điều tra xong chưa?” Ngày hôm qua sau khi nhìn thấy Lôi Hành Liệt đưa Thịnh Hàm, Thinh Mộ Triều ngay lập tức liền cho Hàn Thư đi điều tra, nếu đổi lại là bình thường thì tối hôm qua Hàn Thư đã đưa thông tin cho hắn thế nhưng Hàn Thư lại bảo có nhiều chuyện lúc nhỏ của Lôi Hành Liệt không thể tra được, cho nên phải nhờ các thế lực khác điều tra lại lần nữa, hôm nay mới có kết quả.

“Rồi ạ.” Hàn Thư đặt tệp hồ sơ lên bàn, Thịnh Mộ Triều nhận lấy, mở ra, đọc sơ qua một lượt, cũng không biết hắn nhìn thấy gì đáy mắt vậy mà hiện lên tia sửng sốt, xem xong hắn vứt tệp hồ sơ xuống bàn, cả người hắn dựa vào ghế, một tay chống cằm, trầm ngâm suy nghĩ.

Ngay từ khi nghe Thịnh Hàm nhắc đến tên của thằng bé đó hắn đã cảm thấy nghi ngờ, họ Lôi không nhiều, ở S thị lại càng hiếm, hắn ẩn ẩn suy đoán rằng Lôi Hành Liệt không phải người ở đây, đặc biệt là khi nhìn đến đôi mắt âm trầm đó của cậu bé, hắn lại càng thêm nghi ngờ, không ngờ kết quả lại cho thấy cậu ta thật sự là người của Lôi gia.

“Đứa con riêng của Lôi gia?” Lôi gia tung hoành hắc đạo nhiều năm, ở trong giới thượng lưu cũng xây dựng được không ít danh tiếng, bất quá địa bàn của Lôi gia trước giờ luôn ở Thượng Hải, tay của Lôi gia không có vươn tới S thị, cũng không biết là không vươn tới được hay là chưa vươn tới.

“Lôi Khiếu Thiên tung hoành hắc đạo mười mấy năm, tình nhân nhiều vô số kể, có một hai đứa con riêng cũng là bình thường, chỉ là...” Vợ của Lôi Khiếu Thiên là công chúa của hoàng tộc Wilson, Belinda Wilson, bà ta là một người phụ nữ xinh đẹp nhưng cũng đầy thủ đoạn, Lôi Khiếu Thiên người này vốn trăng hoa nhưng mười mấy năm qua cũng không thấy ông ta dẫn theo một đứa con riêng nào trở về, không phải ông ta “không được” mà là bởi vì vợ của ông ta Belinda Wilson, mỗi lần bà ta phát hiện ra một tình nhân mới của Lôi Khiếu Thiên thì bà ta đều cho uống thuốc tránh thai, nếu đối phương mang thai thì bà ta sẽ ép người đó uống thuốc phá thai, còn không thì chính là đánh cho sảy thai, một người phụ nữ đầy âm mưu thủ đoạn, không ngờ lại để soát một con cá lọt lưới.

“Mẹ của Lôi Hành Liệt là Hứa Tịnh Văn, Hứa gia là nhà giàu hạng trung trong giới thượng lưu, Hứa Tịnh Văn cũng xem như là thiên kim tiểu thư, trước đó bà ta đi du thuyền gặp phải Lôi Khiếu Thiên đang bị thương nên đã ra tay cứu giúp, một năm sau hai người vẫn luôn như hình với bóng, Lôi Hành Liệt nhờ vậy mới được ra đời.” Thông tin về tuổi thơ của Lôi Hành Liệt đã bị che giấu đi, Hàn Thư phải vất vả lắm mới liên lạc được người của thế ngầm để điều tra về Lôi gia ở Thượng Hải, sở dĩ hắn nhờ Lôi gia là bởi vì hắn cũng giống như Thịnh Mộ Triều, vừa nghe đến cái tên Lôi Hành Liệt này liền nảy sinh nghi ngờ, Hàn Thư đã từng là người trong hắc đạo, đối với chuyện của thế giới ngầm hắn rõ ràng hơn ai hết.

“Lôi Khiếu Thiên cũng biết vợ của hắn tâm địa đen tối, cho nên khi Hứa Tịnh Văn mang thai, ông ta đã đưa Hứa Tịnh Văn đến biệt thự tư nhân của ông ta ở thành phố A để sinh con, hàng tháng đều đến thăm mẹ con bọn họ, chính là giấy không gói được lửa, năm Lôi Hành Liệt bảy tuổi, Belinda Wilson phát hiện ra Lôi Khiếu Thiên có đứa con riêng nên đã cho người truy sát, vì vậy mà Hứa Nguyệt Văn đã đưa con bỏ trốn khỏi A thị.”

“Có Lôi Khiếu Thiên ở phía sau bảo vệ, Belinda Wilson dù có ngông cuồng hơn cũng không dám làm càn, cho đến Lôi Hành Liệt mười tuổi, Lôi Khiếu Thiên gặp nạn ở Ý, Belinda Wilson lúc này tranh thủ thời cơ diệt trừ Lôi Hành Liệt, Hứa Tịnh Văn vì bảo vệ con mà mất mạng, trước khi Belinda ra tay lần nữa, bà ta đã gửi Lôi Hành Liệt cho Hứa Vinh, em trai của bà ta và dàn dựng lên việc Lôi Hành Liệt đã chết.”

“Belinda Wilson là một người phụ nữ đa nghi, bà ta sẽ không yên tâm nếu không tận mắt nhìn thấy cái xác của Lôi Hành Liệt.”

“Đúng vậy, lúc này đây Lôi Khiếu Thiên lại đưa một người phụ nữ khác về, người phụ nữ này là Aarohi Medeiros - gia tộc Mafia của Ý, cả hai đấu đá không ngừng cho nên Belinda Wilson không có bận tâm về Lôi Hành Liệt mà tập trung vào đối phó với Aarohi Medeiros.”

“Không ngờ thằng nhóc này lại là người của Lôi gia, thật phiền phức.” Thịnh Mộ Triều cau mày, đôi mắt lộ vẻ không vui.

“Thiếu gia, tiếp theo phải làm sao?”

“Mang dòng máu của Lôi gia, thằng nhóc này không tầm thường, trước khi biết được mục đích của hắn tiếp cận Thịnh Hàm, cứ án binh bất động trước đã.” Người của Lôi gia không thể tùy tiện đụng đến, mặc dù chỉ là một đứa con riêng nhưng Lôi Khiếu Thiên rất ít con cháu, hiện tại chỉ có hai người con trai, nếu Lôi Khiếu Thiên biết được hắn ra tay với Lôi Hành Liệt, chỉ sợ sẽ không bỏ qua cho Thịnh gia.

“Vâng.”

“Cốc cốc.” Tiếng gõ cửa vang lên, theo sau đó là tiếng của quản gia.

“Thiếu gia, giáo sư Dịch đến rồi.”

“Tôi biết rồi.” Thân là người thừa kế của Thịnh gia Thịnh Mộ Triều không cần đến trường để học như những người khác, chỉ cần có mặt trong các kì thi là được, ngày thường hắn ngoài việc học tập xử lí việc ở công ty ra thì còn phải hoàn thành chương trình học của trường, tuy nói không cần đến trường nhưng khi thi thì phải đạt được điểm cao, nếu không sẽ vứt sạch mặt mũi của Thịnh gia, cho nên so với những đứa trẻ đồng trang lứa khác thì một ngày của hắn đều xoay quanh công việc và học tập.

Người sinh ra ở địa vị cao, không cần làm gì cũng có tất cả, đó là suy nghĩ của những kẻ sinh ra ở địa vị thấp, chỉ có những người ở trên cao mới biết được thứ bọn họ đối mặt gian khổ và vất vả thế nào.

Bởi vì sinh ra đã đứng trên vạn người cho nên thành tựu sau này cũng phải hơn hẳn mọi người, nếu không thứ bọn họ phải đối mặt... không chỉ đơn thuần là vấn đề mặt mũi.

Đi trên hành lang, xuyên qua cửa kính Thịnh Mộ Triều vô tình nhìn thấy Thịnh Hàm đang ngồi dưới gốc cây trong hoa viên, bên cạnh là chú sói con Sunny, Sunny là sói bản tính vốn hung hăng, ngày thường đều bị buộc ở bên gốc cây, rất ít khi được thả.

Thịnh Hàm là bảo bối của Thịnh gia, cũng là bảo bối của hắn, cho nên hắn nhất định sẽ bảo vệ cô, cô cứ hồn nhiên vô tư như thế này là được, những chuyện khác cứ để hắn lo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Powered by Web Phu Nu

loading...
DMCA.com Protection Status