Thứ nữ công lược

Chương 252: Hỗn Loạn (hạ)


Nói dối là trái tuyết cầu, càng lăn càng lớn.

Thập Nhất Nương trước oán thầm Từ Lệnh Nghi hai câu, sau đó mới nhận cái chén nhỏ bạch ngọc thanh hoa trong tay Thái phu nhân uống một hơi cạn sạch: “Cám ơn Nương! Ta không có việc gì, chính là cảm thấy đầu có chút choáng.”

Lừa gạt lão nhân gia...... Trong lòng nàng rất là bất an.

Thái phu nhân không lên tiếng, cười híp mắt đem nước trong chén sứ thanh hoa nhỏ có hoa văn hoa sen đưa cho nàng súc miệng. Đỗ ma ma lại càng đưa tay muốn nhận lấy lọ súc miệng trong tay tiểu nha hoàn, khiến Hổ Phách bị làm cho sợ đến nhanh chóng đưa tay đoạt lấy, bưng đến bên khóe miệng Thập Nhất Nương.

“...... Ta đã để cho Bạch tổng quản đi mời Lưu y của Thái y viện đến.” Thái phu nhân móc khăn ra cho Thập Nhất Nương súc miệng xong sẽ lau miệng, “Ngươi trước đắp chăn ngủ một giấc.”

Thập Nhất Nương cười lớn nói: “Nương, buổi tối gió rét khí lạnh. Ngài đi về trước đi! Ta chỉ là bị chút lạnh. Đã uống súp gừng rồi, ngài cũng đừng mời Lưu y cho ta, ở đây còn có Hổ Phách các nàng chiếu cố, sẽ không có chuyện gì.” Nàng áy náy nhìn Tam phu nhân cùng Ngũ phu nhân đi theo Thái phu nhân cùng đến thăm bệnh, “Làm phiền Tam tẩu cùng Ngũ đệ muội cũng vất vả theo.”

“Tứ tẩu đối với chúng ta quá khách khí rồi.” Ngũ phu nhân cười nói, “Chúng ta đều là chị em đâu, chẳng lẽ chút tình nghĩa này cũng không có.” Ánh mắt lại linh lợi đánh giá thiết kế trên trần nhà. Thấy duy trướng nửa mới không cũ, gia cụ toàn bộ đều dùng nước sơn màu đen, đệm trải có màu thu hương (màu sắc thu là màu xanh cốm, xanh mạ), lưng ghế dựa bọc vải thắt, góc tường, bàn trà đều có đặt chút ít hoa cỏ để trang trí, sạch sẽ hào phóng, chất phác tự nhiên. Nàng không khỏi âm thầm gật đầu: cũng có thể ngồi xuống được.

Tam phu nhân cũng khách khí một phen: “Ngươi cố gắng nghỉ ngơi cho khỏe, muốn ăn cái gì uống gì, nói với ta một tiếng là được.”

Thập Nhất Nương hướng nàng nói tạ ơn.

Ánh mắt của nàng lại bị mấy cái bình Mai ở trên kháng hấp dẫn.

Lễ mừng năm mới thời điểm về nhà mẹ đẻ, ở nhà mẹ đẻ cũng có thấy nơi ở của đại tẩu. Nói là cái gì tượng đá, một cái giá hơn hai trăm lượng bạc, so ra còn hơn cả vòng đeo cổ gắn bảo thạch. Không nghĩ tới Thập Nhất Nương gả tới đây không có mấy ngày, cũng học theo bộ dạng này, học đòi văn vẻ. Chẳng qua là không biết bình Mai này là của hồi môn La gia, hay vẫn là phần thưởng của Thái Phu nhân?

Nghĩ tới đây, nàng liền quay đầu nhìn thoáng qua Thái phu nhân.

Đã nhìn thấy Thái phu nhân đang vuốt cái trán của Thập Nhất Nương để thử nhiệt độ. Thấy hết thảy đều bình thường, bà hài lòng”Ừ” một tiếng: “May mắn không có nóng lên.” Ngồi thẳng người, ánh mắt đảo qua, phát hiện trong nhà tất cả đều là nha hoàn không có một ma ma lớn tuổi nào, bà bất động thanh sắc nói: “Đào mụ mụ đâu?”

Hổ phách không khỏi liếc nhìn Thập Nhất Nương một cái, chỉ thấy Thập Nhất Nương cười nhẹ nhàng nói: “Cũng không phải là chuyện lớn gì, nên không có kinh động nàng.”

Thái phu nhân nghe Thập Nhất Nương nói hai chữ “Kinh động”, đầu lông mày khẽ nhíu nhíu, trầm mặc chốc lát, rồi nói: “Mặc dù là bệnh nhỏ, nhưng bệnh nặng từ trước cho tới bây giờ cũng là từ nhỏ bệnh mà lên, ngươi cũng không cần qua loa.” Lại nói, “Ngươi mấy ngày nay nên cố gắng nghỉ ngơi một chút, thỉnh an sáng sớm cũng miễn. Để cho Trinh tỷ nhi cùng Giới ca nhi đến ở chỗ ta, tránh ầm ĩ ngươi.”

Lừa lão nhân gia nàng không nói, còn làm phiền phiền lão nhân gia nàng giúp đở giữ hài tử.

Thập Nhất Nương xấu hổ. Vội nói: “Nương, không cần. Một chút xíu bệnh nhỏ, nào có dễ hỏng như vậy. Nói không chừng ta ăn hai bộ thuốc là tốt.”

Nói tới đây, trong lòng nàng lại bắt đầu oán thầm Từ Lệnh Nghi.

Tại sao lại nói nàng bị phong hàn, mà không nói là dạ dày không thoải mái. May mắn ở thời đại này chữa bệnh đều là dùng thuốc bắc, nếu như dùng thuốc tây, còn không biết làm sao mà kết thúc nữa?

Trong miệng lại nói: “Nếu là ngày mai còn không tốt. Cho… đến chỗ ngài nơi đó cũng không muộn.”

Vẫn biết điều đứng ở phía sau Thái phu nhân Trinh tỷ nhi nghe thấy liền tiến lên phía trước nói: “Tổ mẫu, để cho Ngũ đệ theo Truân ca làm bạn đi, ta ở chỗ này chăm sóc cho mẫu thân được không?”

Tam phu nhân cùng Ngũ phu nhân nghe cũng một nói ” Trinh tỷ nhi thật là hiếu thuận”, lại nói tiếp “Trinh tỷ nhi đúng là ở bên cạnh Nương lớn lên”.

Cùng Ngụy Tử, Diêu Hoàng đứng ở cửa nội thất chờ, Văn di nương nghe thấy lời này thì nhìn Trinh tỷ nhi một cái.

Thập Nhất Nương không nghĩ tới còn khơi lên sự quan tâm của Trinh tỷ nhi.

Như đứng đống lửa, như ngồi đống than vậy, khẽ ngắt một chút thân thể, vội nói: “Ta xem hay là không cần. Hai ngày nữa Tuệ tỷ Nhi còn muốn đến làm khách, ngươi cố gắng chiêu đãi tốt nàng là được.”

Thái phu nhân khẽ gật đầu: “Bệnh mà còn lo lắng chu toàn. Ngươi có thể nghĩ tới chút chuyện này, rất tốt.” Bà nhìn Trinh tỷ nhi trong ánh mắt đầy đủ vui mừng, “Nhưng mà, mẹ của ngươi bị đầu cháng váng, phải lấy yên tĩnh mà nghỉ dưỡng. Huống chi Tuệ tỷ Nhi hai ngày nữa sẽ tới, ngươi giúp đở mẹ của ngươi đãi khách, cũng là tẫn hiếu đạo giống nhau.”

Tự mình đến thăm bệnh tình của con dâu, nhưng không có đồng ý cho cháu gái ở trước mặt con dâu chăm sóc.

Cả phòng đều kinh ngạc.

Đang lúc mọi người hai mặt nhìn nhau, thì Thái phu nhân đứng dậy: “Tất cả mọi người giải tán đi! Cũng làm cho Thập Nhất Nương hảo hảo nghỉ ngơi một chút.”

Đi theo Thái phu nhân tới thăm bệnh, Tam phu nhân cùng Ngũ phu nhân vội vàng đứng lên theo, Thập Nhất Nương cũng”Giãy dụa” xuống giường, đem mấy người đưa tới cửa, lúc này mới đứng thẳng thân thể thở dài một hơi.

“Hầu gia thiệt là, ” nàng không khỏi oán trách Từ lệnh nghi, “Làm sao cũng không đem Nương ngăn cản. Làm như vậy thật không tốt!”

Từ Lệnh Nghi xấu hổ cười.

Hắn cũng không có nghĩ đến Thái phu nhân sẽ đích thân tới thăm bệnh.

Đang nói, thì Lưu y đã tới.

Thập Nhất Nương cười như không cười nhìn Từ Lệnh Nghi một cái: “Nhìn Hầu gia lời này làm sao cho tròn?”

Thả màn, dùng khăn khoác lên trên cổ tay phải để cho Lưu y đến chẩn mạch.

Từ Lệnh Nghi đang ở một bên nói: “Nàng bị lạnh, ngươi nhìn nghỉ mấy ngày thật là tốt?”

Lưu y đang cũng là người phản ứng nhanh. Nghe vậy cũng không xem mạch ở tay trái nữa, cùng Từ lệnh nghi đi phòng khách, lả tả mở ra toa thuốc, nói: “Tốt nhất nghỉ bảy tám ngày, nếu như có thể nghỉ mười ngày nửa tháng thì càng tốt lắm. Ít nhất, thì cũng cần nghỉ bốn, năm ngày.”

Thập Nhất Nương ở bên trong thất nghe vậy che tay áo cười không ngừng.

Đột nhiên cảm thấy thuốc này hẳn cũng không phải quá khó uống......

* * * * * *

Mà giờ khắc này lại có một đạo nhân ảnh lén lút nhanh chóng vào sân mà Nguyên Nương khi còn sống ở.

Trên trời vầng trăng non treo lơ lửng, nên phía trong phòng lờ mờ thấy không được rõ ràng. Bóng người không có đụng phải bất kỳ chướng ngại nào, quen thuộc đi vào phòng của Nguyên Nương.

Trên Đa Bảo Các, bồn cảnh Ngọc Thạch lóng lánh hào quang yếu ớt.

Bóngngười nhìn cũng không nhìn một cái, trực tiếp đi vào nội thất của Nguyên Nương, ngồi xuống một cái ghế nhỏ trước giường.

“Phu nhân, ta hôm nay đã để cho Thập Nhất Nương kia phải ngậm bồ hòn.” Bóng người vuốt cái gối lớn ở đầu giường, “Ta biết lúc này không nên cùng nàng trở mặt, Truân ca còn nhỏ, nàng còn không có con của mình, cần phải dựa vào nàng nhiều nữa. Đối với ngươi đây cũng là không có cách nào liễu. Ngài không biết chứ, nàng lại xui khiến Hổ Phách cho ta nhìn sắc mặt. Không quá nửa ngày thời gian, những nha hoàn kia không còn kính sợ ta như trước nữa. Ta nghĩ nếu không đánh trả, thì những thứ có thói quen nâng cao đạp thấp sẽ phải lãng phí ta. Ta bị lãng phí cũng không có gì, nhưng đến lúc đó ta nếu ngay cả nha hoàn, bà Tử đều không sai khiến được, thì làm sao có thể bảo vệ Truân ca? Truân ca chẳng phải mặc cho Thập Nhất Nương kia định đoạt sao? Nhưng mà, ngài cũng không cần lo lắng. Thập Nhất Nương muốn xử trí ta, dù sao cũng phải có một chút lý do. Ta lúc trước một mình đi ngõ Cung Huyền báo tin, là ta làm không đúng. Nàng phạt ta, ta không lời nào để nói. Nhưng cùng một hình thức sai ta sẽ không sai phạm hai lần.” Thanh âm dần dần trở nên u oán, “Phu nhân, ta thật không có nghĩ đến, ngõ Cung Huyền thế nhưng sẽ biến thành như vậy......”

Trầm thấp từ từ lẩm bẩm, giọng nói bất đắc dĩ thổn thức quanh quẩn ở đình viện yên tĩnh không người nào.

* * * * * *

“Ngươi nói cái gì?” Kiều Liên Phòng chợt ngồi thẳng người, “Thái phu nhân tự mình tới cửa đi thăm bệnh?”

Tú duyên gật đầu: “Ta tận mắt nhìn thấy Hầu gia đem Thái phu nhân đưa đến cửa.”

Kiều Liên Phòng cắn cắn môi, vẻ mặt có chút âm tình bất định.

“Ngài nói, ngài vừa mang thai, nàng đã bệnh lên......” Tú Duyên không khỏi thấp giọng nói, “Có phải là trong lòng không thoải mái hay không?”

“Nàng dĩ nhiên là bên trong không thoải mái!” Kiều Liên Phòng xem thường địa phất phất tay, “Nàng không thoải mái thì phải làm thế nào đây? Còn không phải là xin Thái phu nhân phái hai ma ma tới đây chiếu cố ta. Ta thách nàng cũng không dám làm như thế nào.” Vừa nói, bỉu môi cười một tiếng. Sau đó do dự một hồi lâu, nói, “Nàng bị bệnh, vậy Hầu gia...... Nghỉ ở phòng người nào rồi?”

Tú Duyên ánh mắt hơi trầm xuống, giọng nói bất giác thấp mấy phần: “Nghỉ ở trong nhà Thập Nhất Nương rồi!”

Kiều Liên Phòng nhă đôi mi nhỏ thanh tú lại: “Nghỉ ở nàng trong nhà a!” Tay không khỏi nhẹ nhàng đặt ở bụng của mình, “Ngươi nói xem, nếu ta không thoải mái, Thái phu nhân cùng Hầu gia có thể hay không..... .” Vừa nói, nàng vừa ngẩng đầu nhìn Tú duyên, ánh mắt ở dưới ánh đèn lòe lòe tỏa sáng.

Tú duyên giật mình: “Ai nha, tiểu thư của ta. Ngài ngàn vạn lần đừng nghĩ như vậy......”

“Ta biết.” Kiều Liên Phòng cười cắt đứt lời của nàng, “Ta chính là nói một chút mà thôi.” Nàng cúi đầu nhìn cái bụng vẫn bằng phẳng như cũ của mình, “Đây là tương lai của ta, ta làm sao lại hành động thiếu suy nghĩ chứđây?”

Tú duyên lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm, lại sợ nàng có suy nghĩ lung tung, liền khuyên nhủ: “Tiểu thư, tam thái thái cũng nói, Hầu gia không nghỉ trong nhà ngài đây là quy củ. Chờ hài tử nửa tuổi, thân thể của ngươi khôi phục, Hầu gia cũng sẽ giống như trước đây......”

Dưới ánh đèn Tú Duyên, liễu mi quét nhẹ, môi son hồng hồng, kiều diễm như một đóa hoa đón xuân.

Kiều Liên Phòng nhìn mà trong lòng vừa động.

Bất tri bất giác, con nhóc này cũng đã lớn thành đại cô nương rồi.

Nàng khẽ mỉm cười: “Tú duyên, ngươi đi hỏi thăm một chút, Thập Nhất Nương chuẩn bị đem người nào thu ở trong phòng!”

* * * * * *

Thập Nhất Nương nghe thấy tiếng hít thở của Từ Lệnh Nghi ở bên cạnh đã đều đều vững vàng, nhẹ nhàng trở mình.

Thân thể rõ ràng mệt chết đi, nhưng như thế nào cũng ngủ không được. Trong đầu rõ ràng cái gì cũng không có nghĩ, nhưng làm sao cũng an tĩnh không nỗi.

Đêm dài yên tĩnh, cái giường rộng hơn một trượng chợt quá mức trống trải, làm cho nàng cảm thấy có chút lạnh.

Hướng rong chăn co lại.

Vẫn cảm thấy có lạnh.

Lại co tiếp......

Cho đến khi mủi chân đụng một cái, có thể chạm được cái thanh ngang cuối giường.

Nàng bậc mủi chân lên đạp một cái vào tấm ngăn.

Suy nghĩ một chút, lại đạp một cái.

Cách một cái hô hấp, nàng sẽ đạp một cái.

Giống như tìm được một chuyện để chơi đùa......

Đỉnh đầu lại đột nhiên truyền tới tiếng thở dài sâu kín, chăn khẽ nhúc nhích, liền ngã vào một cái ôm ấm áp.

“Mau ngủ.”

“Ta nghĩ đến ngươi đã ngủ thiếp đi.” trong thanh âm của Thập Nhất Nương hàm chứa nồng đậm xin lỗi, “Có phải ầm ĩ ngươi hay không?”

Trước kia ở ký túc xá đại học, mọi người bình luận thói quen không được… người hoan nghênh nhất, đứng đầu bảng chính là”Không tôn trọng sinh hoạt tập quán của người khác ”. Nàng vẫn nhớ.

Từ Lệnh Nghi sờ sờ mái tóc đen như sa tanh của nàng, hỏi một đằng trả lời một nẻo, nói: “Đang suy nghĩ gì?”

“Không nghĩ cái gì!” Thập Nhất Nương vị trí tìm thoải mái buông lỏng thân thể, “Chính là ngủ không được!”

Từ Lệnh Nghi trầm mặc chốc lát, nhẹ giọng nói: “Có muốn xem một chút 《 Đại Chu Cửu lãnh chí 》hay không?” Trong thanh âm mơ hồ mang theo chút do dự.

Thập Nhất Nương liền giật mình.

Nàng nghĩ đến những ngày mới thành thân, mình từng cầm 《 Đại Chu Cửu lãnh chí 》giảng giải cùng Từ lệnh nghi...... Không khỏi cười nói: “Tốt!”

Từ Lệnh Nghi liền xột xoạt xuống dưới đất đốt đèn, cầm sách tới đây.

Thập Nhất Nương cười hướng hắn nói tạ ơn, tiện tay lật ra một tờ, tựa vào cái gối lớn hơi cũ màu xanh ngọc, dưới ánh đèn mà xem.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như buông bỏ, thien su thich nhat hanh trong mat bao chi va danh nhan the gioi Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.