Thú tu thành thần

Chương 112: Không có trách nhiệm bang chủ


Băng Thần ăn uống rất thoải mài không cần lo lắng mấy người khác để ý nhưng lại làm cho Tử Mộng cùng Tử Lan cảm giác ngứa mắt. Bon họ kiên trì mỗi ngày làm một món để báo thù nhưng Băng Thần lại quyết định bế quan mười ngày liên tục không ra.

Nhìn hắn ta ăn lo xay hai nàng cắn răng trong lòng không chút nào dễ chịu, Tử Mộng bức bối nhất, với tu vi của nàng Băng Thần chỉ yếu như con muỗi nhưng nàng lại không thể ra tay được.Nàng cả cuộc đời mấy khi phải chịu ấm ức như thế này,Tử Lan vốn tưởng tiểu tử này tốt lắm không ngờ lại nhỏ mọn như thế.

Cái phương pháp nhổ nước bọt vào thức ăn hắn ta cũng nghĩ ra được thì nàng đúng là không còn gì để nói.Nhưng mặc kệ các nàng ức chế thì Băng Thần đang quan tâm ba huynh đệ Nhạc gia hơn bởi hắn cảm giác được khí thế của họ đã khác.

Tính danh: Nhạc Thiên Vệ

Thực lực: Vũ Sư bát trọng

Huyết mạch: Hỏa Huyết Cuồng Chiến

Thể chất: Thể Lực Hơn Người

Đẳng cấp:11

Lực lượng:13000

Tốc độ: 5000

Trí lực:18

Thiên phú: 30

Hồn lực: 0

Pháp lực:0

Nguyên tố: Hỏa

Tuổi thọ:200

Độ thiện cảm:90

Danh hào:Không có

Tính danh: Nhạc Thiên Vân

Thực lực: Vũ Sư bát trọng

Huyết mạch: Hỏa Huyết Cuồng Chiến

Thể chất: Thể Lực Hơn Người

Đẳng cấp:11

Lực lượng:12500

Tốc độ: 4500

Trí lực:12

Thiên phú: 30

Hồn lực: 0

Pháp lực:0

Nguyên tố:Hỏa

Tuổi thọ:200

Độ thiện cảm:90

Danh hào:Không có

Tính danh: Nhạc Thiên Quốc

Thực lực: Vũ Sư cửu trọng

Huyết mạch: Hỏa Huyết Cuồng Chiến

Thể chất: Thể Lực Hơn Người

Đẳng cấp:12

Lực lượng:14000

Tốc độ: 5000

Trí lực:15

Thiên phú: 30

Hồn lực: 0

Pháp lực:0

Nguyên tố: Hỏa

Tuổi thọ:200

Độ thiện cảm:90

Danh hào:Không có

Ba người này cũng tăng cường sức mạnh đáng kể nhưng huyết mạch vẫn như thế không thay đổi nghe nói lần trước Vương Thiên Thu có thưởng cho Nhạc Thiên Quân mấy viên đan dược chắc hẳn dùng trên người mấy tên này.Tu vi của bọn họ tăng cao nhưng có vẻ trí lực không được cải thiện nhiều lắm, nhưng ít ra trong ba người cũng có Nhạc Thiên Vệ có thể coi như thông mình.

Băng Thần tuy làm nhiều việc nhưng chuyện duy nhất hắn ta quan tâm nhất vẫn là ăn, có lẽ lão gia tử không vào thì hắn ta cũng không có ngưng lại.Phía sau hắn ngoài đám người lạ mặt chắc là cha mẹ của hai cô gái kia thì còn có cả Mộng Thiên cùng phu nhân,Phi Thành cũng có mặt.

Cảm giác có gì đó không đúng hắn ta liền ngừng đũa, Mộng Phỉ chạy lại phía của hắn ta, nàng ánh mắt xấu hổ ghé tai hắn thì thầm:

"Nhạc lão đã ngỏ ý với cha mẹ ta, hai người cũng đã đồng ý rồi trước ngày tham gia khảo nghiệm của học viện thì sẽ tổ chức."

Nhạc Thiên Quân thấy Băng Thần có mặt thì quay sang hỏi Trình gia hai tỷ muội:

"Hai cháu gái các ngươi có đồng ý lấy tiểu tử này không, mai này vào học viện rồi thì chuyện hôn nhân không biết trì hoãn đến bào giờ thế nên ta quyết định tổ chức sớm các ngươi không phản đối chứ."

Trình Lan cùng Trình Vân vui ra mặt tất nhiên sẽ không phản đối hai nàng bẽn lẽn nói:

"Tất cả do lão gia tử quyết định."

Sau đó Nhạc Thiên Quân quay qua bên cha mẹ của ba cô gái rồi nói:

"Các vị thấy đây cũng nguyên do tương tự, dù mấy đứa trẻ quen biết không lâu nhưng tình cảm lại đậm sau chúng ta cũng lên tác hợp cho bọn chúng mọi người thấy có đúng hay không."

Mấy người nhìn nhau nhưng rõ ràng không ai phản đối cả, bữa ăn được Nhạc lão bắt đầu, tất cả mọi thứ đều được hắn ta thu xếp chu toàn.Băng Thần cũng chẳng có ý kiến gì cả nhưng cho đến khi Thanh Phong tới, hắn ta là hoàng đế lên những người ở đây đều phải hành lễ.

Nhưng Băng Thần đã được miễn chuyện lễ thế lên hắn cũng Nhạc lão gia tử không ai động đậy.Nhạc lão nhìn hắn ta rồi hỏi:

"Không biết bệ hạ tìm ta có chuyện gì không vậy."

Thanh Phong cười nói:

"Ta muốn lần này hôn lễ của Băng Thần cùng con gái diễn ra luôn."

Nhạc Thiên Quân gạt phắt đi nghiêm túc nói:

"Bệ hạ nhất ngôn cửu đỉnh trước mặt bao nhiêu dân chúng bào Băng Thần phải Vũ Hoàng mới cho lấy.Bây giờ hắn ta mới Vũ Vương Tứ trọng thôi.Chính hắn cũng đã cam kết thế nên chuyện này chắc chắn không được nếu không sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cả hai người."

Thanh Phong biết trước Nhạc Thiên Quân sẽ nói như thế nên liền nhíu mày kể khổ:

"Tiểu tử này chưa phát lực con gái ta đã xếp đệ ngũ, đợi hắn tiếu ngạo cái đại lục này về cưới con gái ta thì chắc nàng xép hạng đã khó đếm rồi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như cum a khac cum thuong nhu the nao cum a h1n1, su khac nhau hoa tri học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công