Thuần chủ

Chương 20: Xe chấn (H)



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

#fb: @tranusadieu

#Editor: may18

ʕ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʔ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʕ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʔ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʔ

*chấn: rung động

Ở chung lâu như vậy, chỉ là một cái liếc mắt hiển nhiên Tần Mặc cũng có thể nhìn ra Trì Nghiên có vấn đề: Dưới lớp mặt gắng gượng của cô là sự để ý khó dấu và máu ghen nổi lên, không thể chỉ vì cô phát hiện có đồ của phụ nữ trên xe anh.

"Người khác cái gì?" Anh hỏi cô.

Trì Nghiên cũng muốn chất vấn anh ngược lại, nhưng cố tình quan hệ của hai người bọn họ nực cười như vậy, đành chỉ cắn môi không nói một câu.

Kể cả khi không có ký ức, cô vẫn là cái tính oái ăm như vậy.

Tần Mặc đăm đăm nhìn Trì Nghiên một lúc lâu mà vẫn không nhận được câu trả lời, vì thế tháo đai an toàn nghiêng người áp tới, cầm khăn tự mình lau đầu cho cô.

Tay anh mới vừa chạm vào sợi tóc của cô, cô lập tức tỏ thái độ ghét bỏ muốn né ra, lập tức bị anh bắt lấy cổ tay: "Khăn tay này là của em, ngày trước em bỏ lại trên xe."

"..." Đột nhiên Trì Nghiên cảm thấy như bị tự vả.

Cô khó tin nhìn Tần Mặc, sau một lúc lâu mới nói: "Là trước kia tôi để lại trên xe? Chứ không phải của cô bạn gái đi cùng anh trong vũ hội?"

Đáp lại cô là cổ tay đột nhiên bị Tần Mặc siết chặt.

"Bạn gái?" Tần Mặc cau mày, dường như cuối cùng cũng hiểu được tại sao đêm nay Trì Nghiên lại dở chứng: "Em nói cô gái khiêu vũ với tôi đêm nay?"

Ánh mắt Trì Nghiên tỏ vẻ cam chịu vấn đề của anh, Tần Mặc nhíu mày: "Đó là phía tổ chức chuẩn bị bạn nhảy giúp khách mời đơn độc."

Nói đến nơi này, Tần Mặc không cần phải giải thích thêm, Trì Nghiên cũng hiểu được.

Dường như cô cũng không đoán được việc này hoá ra lại là như thế, biểu tình rõ ràng hoá đá.

Tần Mặc lau đầu và trán giúp cô, cánh tay luồn ra đằng sau lưng cô, nhẹ nhàng di chuyển, da thịt cô vốn thuộc loại mẫn cảm, cảm nhận được hành động nhỏ nhặt kia lập tức run nhè nhẹ, như là bị giật điện.

Anh ngả người, mặt anh như dán lên mặt cô, ngước mắt nhìn cô: "Em đang ghen?"

"Tôi không phải, tôi..." Cô lấy tư cách gì để ghen?

Theo bản năng Trì Nghiên muốn chối đây đẩy, nhưng chợt giọng điệu dần một lí nhí.

Tần Mặc rủ mắt nhìn đôi môi cô đang mím chặt, mặt trên còn hiện cả vệt cắn ban nãy, đỏ lịm.

Anh không cầm nổi mà cúi người hôn cô.

Nâng lên cằm cô để cô càng gần sát anh hơn, mút cánh môi cô, nghiền ngấu từng chút một xâm lấn, say sưa và âu yếm, hôn đến cô sắp thở không nổi nữa thì mới buông tha cho môi lưỡi cô: "Màn biểu diễn buổi tối hay không?"

"..." Giờ đến phiên anh tính sổ?

Trì Nghiên đối mắt với Tần Mặc hai giây, nghĩ thầm, quả nhiên anh vẫn nghe thấy, lụ khụ ho khan một tiếng dời mắt sang nơi khác: "... Cũng chả có gì hay... Dáng những người mẫu nam đó cũng bình thường."

Thật ra là không tồi, có điều so với Tần Mặc thì còn kém một chút.

"Người mẫu nam?" Lúc Tần Mặc đến trước cửa quán bar thì chỉ nghe thấy hai người phụ nữ đang thảo luận gì đó về múa thoát y, theo lẽ thường mà cho rằng phái nữ múa thoát y, còn đang định hỏi Trì Nghiên có học tập được gì không...

"Em với Tiếu Mân đi xem người mẫu nam múa thoát y?" Lập tức vẻ mặt anh trở nên không thân thiện.

"..." Trì Nghiên lại tự vác đá nện vào chính chân mình nữa, cô cụp mắt ngó trái ngó phải, không biết nên nói gì mới tốt, thẳng đến Tần Mặc tháo đai an toàn của cô, tay bóp eo cô kéo cô về phía mình, lại lần nữa hôn lên.

Khác với sự dịu dàng vừa nãy, lần này rõ ràng anh trừng phạt như là gặm cắn.

Anh hung hăng hôn cô, ý chiếm hữu mạnh mẽ, bàn tay nóng bỏng của anh ôm trọn vòng eo cô, lách vào trong vạt áo cô, lướt thẳng một đường lên trên, bao trùm lên nơi đẫy đà trước ngực, cách lớp bra mà xoa bóp... Xoa đến cả người cô mềm nhũn.

"Ngồi lên đây." Chờ đến rốt cuộc buông tha cô, anh nhìn chằm chặp đôi chân dài của mình, nói.

Đôi mắt Trì Nghiên lập tức trợn tròn, thoảng thốt nhìn Tần Mặc, sau một hồi lâu mới ngắm khoảng cách ngắn ngủi giữa anh và vô lăng, mặt ửng hồng ngần ngừ mà cựa quẩy thân mình, dường như đang suy xét nên làm như thế nào.

Tần Mặc vốn đầy cả một bụng tức, nửa đùa nửa thật định chọc ghẹo Trì Nghiên một chút, thấy cô như vậy thì chợt mất bình tĩnh, đột nhiên dẫm chân ga, tạt thẳng xe sang con đường nhỏ hẻo lánh.

Vài phút sau, tắt động cơ.

Tần Mặc xuống xe vòng đến bên cạnh Trì Nghiên, mở cửa bế bổng cô lên, sau đó quẳng cô vào ghế sau.

Trời mưa lâm thâm, trên con đường tối đen như mực chiếc xe táp sát ven đường, đèn đường lập lờ, hẻo lánh đến không có lấy một người đi đường.

Tần Mặc ấn cái nút, hàng ghế trước lập tức gập gọn đến kịch cỡ, Trì Nghiên hồi thần từ trong sững sờ, chỉ thấy Tần Mặc đã đóng kín cửa xe, cúi người đè lên cô.

Tần Mặc lái chính là chiếc Maybach S680(**).

———

**Vừa search thử và nhìn thấy giới thiệu "đây là một điểm cộng trong mắt khách hàng TQ" 🌝 editH đọc cái này cứ bị liên tưởng ế =)))

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

———

Hàng ghế đằng sau có thể so với khoang hạng nhất về độ thoải mái, nhưng vì Tần Mặc vẫn luôn quen tự mình lái xe, cho nên vẫn luôn lãng phí, không ngờ thế mà anh sử dụng công dụng của nó bằng cách này.

Thả người ngả trên ghế dựa lập tức cúi người đè lên, Tần Mặc bao ấp cả người Trì Nghiên, cắn khẽ một cái trên cổ cô. Bàn tay to linh hoạt thò vào trong vạt quần áo luồn ra phía sau lưng, cậy mở chiếc bra, vói vào trong.

Áo trên cũng bị anh đẩy lên đến giữa cổ, bàn tay to lớn phủ lên bộ ngực mềm mại của cô không ngừng nhào nặn, anh cúi đầu hé miệng ngậm lấy núm hồng mê người, mút mát rồi lại liếm láp.

Hơi thở anh nóng rực phả áp lên chiếc cổ mẫn cảm của cô, hôn đến cả người cô bủn rủn.

Trong không gian chật hẹp chỉ còn toàn là hơi thở của bọn họ giao thoa.

Cặp tròn đẫy của cô bị anh liếm ướt nhẹp, dưới thế công mút, hôn và khiêu khích của anh đầu núm dần trở nên đỏ hỏn, dựng cứng.

Nơi sân hạn chế, anh không làm quá lâu màn dạo đầu liền cởi thoắt thắt lưng, tất chân của cô như là bị xé rách để cởi, anh đẩy hông rướn về đằng trước.

Tuy bên ngoài cửa sổ xe là một mảnh xám xịt, cũng không có người đi đường, nhưng ven đường là địa điểm công cộng khiến Trì Nghiên vẫn cảm thấy thẹn vô cùng, ngay cả cơ thể cũng bởi vì thế mà trở nên nhạy cảm lạ thường.

Tần Mặc nâng cặp chân Trì Nghiên ngang eo mình, trượng thịt cà xát giữa hai chân cô, tiểu huyệt bị anh chà đến tràn lan hoa dịch, chợt dập mạnh một cái chèn vào bên trong...

Trượng thịt vừa to vừa nóng bỏng không chút lưu tình lao thẳng lấp kín đường đi trống trải, Trì Nghiên bị khiến cho vừa đau lại vừa vui thích, nhưng vì e ngại địa điểm nên ngậm chặt không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Ngoài kia dường như màn mưa có xu thế lớn hơn, giáng xuống trên nóc xe, phát ra âm thanh ngày một to ngày một mau, mà động tác của Tần Mặc cũng giống như màn mưa bên ngoài kia vậy, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng gấp.

"Đừng cố nén, kêu lên." Dường như là bất mãn với người dưới thân kiềm nén, anh tàn nhẫn bóp vòng eo cô, thọc vừa mạnh vừa sâu hơn.

Trì Nghiên cảm thấy quá thẹn chỉ cắn môi không chịu phối hợp.

Vì thế Tần Mặc bắt lấy một chân của cô vắt ngang lên cánh tay mình, đem hai chân cô banh ra càng rộng, eo mông vận sức, chen vào càng sâu mà va chạm.

Không gian chật chội nên dù cô muốn tránh cũng không tránh được, chỉ có thể bị động thừa nhận gậy th*t căng cứng của anh tuỳ ý khuấy đảo trong cơ thể, bắp đùi trắng nõn dán hông anh, nơi liên kết của hai người không chút kẽ hở, tiểu huyệt siết chặt trượng thịt, bọc kín thân gậy cực đại của anh không ngừng ngậm nuốt.

Hoa dịch lầy lội bắn tung toé không thôi, khiến bắp đùi và lông tóc của hai người ướt sũng, từng cái dập mạnh đều phát ra tiếng nước nhầy nhụa vang dội, cả không gian tràn ngập dâm mĩ.

"A... quá sâu... Đừng..." Động tác ngày một kịch liệt, cô dần dần không chịu nổi, cuối cùng cũng nỉ non xin anh chậm lại.

Âm điệu mềm và thỏ thẻ, mang theo khóc nức nở lệnh người nghe mà thấy thương. Không những không khiến người bên trên chậm lại, ngược lại càng ôm chặt vòng eo cô hơn, càng va chạm mãnh liệt hơn.

Không mở cửa sổ nên không gian có chút bí, hơi thở dồn dập của cả hai bịt kín một tầng sương trên cửa sổ xe. Hai cơ thể trần, mồ hồi đầm đìa quyện dính cùng nhau, cũng không biết đã qua bao lâu, Trì Nghiên đều đã run rẩy lên đỉnh tới 2 lần, khi này Tần Mặc mới thoả mãn gầm một tiếng, siết chặt cái eo thon nhỏ của cô, bắn nhiệt dịch thoả mãn cất sâu vào trong cơ thể cô.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

💮 Khảo sát một chút nhé:

Các bạn thích đọc bộ này vì thịt(H) hay vì cốt truyện?

Tại mình đang nhắm 2 bộ nữa, thịt đều ngon nhắm, mà một bộ là toàn thịt là thịt và một bộ là thịt lẫn cốt truyện(bộ này sẽ ít thịt hơn) ~

Thêm nữa là đây là bản raw mình mua, có lẽ mình sẽ không share raw nên đừng xin raw nữa nhé, từ chối cùng ngại 。゚(゚"ω"゚)゚。
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như van 7 hay trinh bay noi bat loi song vo cung gian di thanh bach cua bac ho, nghi luan van 12 phan tich buc tranh tu binh viet bac sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.