Thuần chủ

Chương 28: Quá Khứ



# fb: @tranusadieu

# wattpad @tuyetvoi_

ʕ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʔ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʕ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʔ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʔ

Trì Nghiên dọn ra ngoài, nói đúng ra thì là bị Tần Mặc hỏi nên mới lộ ra, mà không phải do cô chủ động nói ra.

Trên thực tế, buổi sáng cuối tuần, hết thảy vẫn như mọi ngày, thậm chí Tần Mặc còn đè Trì Nghiên dưới thân mà làm một trận "thể dục buổi sáng" trên giường.

Làm xong hai người lại cùng nhau chìm trong bồn tắm, Tần Mặc hỏi Trì Nghiên công việc có thuận lợi, vừa lòng không, Trì Nghiên đều trả lời cặn kẽ.

Cảm thấy đã không còn việc gì nữa thì Tần Mặc đi ra khỏi phòng tắm trước, sau đó di động Trì Nghiên đột nhiên reo lên.

Màn hình loé sáng rung lắc một hồi, trên màn hình hiển thị rất nhiều tin nhắn Wechat gửi đến, tên ghi chú là người môi giới XX nào đó liên tiếp gửi tin nhắn tới, cùng một loại thông tin, đại ý là đã tìm thấy căn nhà thoả mãn yêu cầu của Trì Nghiên, hỏi cô khi nào sẽ tới xem nhà.

Trên bàn cơm, Tần Mặc hỏi Trì Nghiên. "Em đang tìm nhà, tìm giúp ai à?"

Anh cho rằng đó là nội dung công việc của cô, ví dụ như sếp giao cho cô hỗ trợ giúp tìm kho hành linh tinh, anh vốn không tán thành công việc hiện giờ của cô, còn định khuyên cô nếu sếp quá áp bức thì thử tìm một công việc khác xem sao.

Kết quả Trì Nghiên ngắc ngứ một chút sau đó đáp: "Tôi tìm cho mình."

Tay rót nước trái cây của Tần Mặc dừng lại. "Em muốn thuê nhà?"

Vốn Trì Nghiên định xem xong nhà rồi mới nói chuyện này, hiện giờ Tần Mặc phát hiện ra trước, cô cũng đành nói: "Vâng, tôi muốn dọn ra ngoài."

Sau đó bầu không khí như thể bị đình trệ.

Tần Mặc lẳng lặng nhìn chăm chú vào Trì Nghiên, sau khi xác nhận tận mắt Trì Nghiên vẫn chính là Trì Nghiên, không giống như đã khôi phục lại trí nhớ thì mới hỏi: "Ở đây có khó chịu gì sao?"

Trì Nghiên im lặng.

Trên thực tế, dạo gần đây cô vẫn luôn nằm mơ, mơ thấy quá khứ giữa cô và Tần Mặc, chỉ một đoạn ngắn, không đầu không đuôi, nhưng hầu hết đều là ở khi cô khắc khẩu với Tần Mặc, hoặc là các loại cáu gắt với nhau.

Ở trong mơ cô đanh đá đến chính bản thân mình đều phát ghét.

Cô còn mơ thấy Tần Mặc chỉ trích cô, chính là bởi vì cô, Vân Lam mới phải gả cho một tên phú nhị đại không đáng tin cậy.

Trì Nghiên không rõ.

Đối với Vân Lam, bất kể là từ những tin đồn của Lăng Mẫn, hay vẫn là những hồi ức của chính cô, thì cô ta hẳn là một kẻ hư vinh, là một người con gái có lỗi với Tần Mặc.

Nhưng cô lại không rõ rốt cuộc là tại sao Tần Mặc lại chỉ trích cô, nhưng ngữ khí của Tần Mặc lại bỗng khiến cô nghi ngờ —— có phải Tần Mặc sớm đã không chịu nổi cô nữa hay không.

"Ở đây rất tốt, chỉ là gallery cách nơi này quá xa."

Nếu Tần Mặc sớm đã muốn tiễn cô đi, vậy cô sẽ dọn ra ngoài như mong muốn của anh.

Trì Nghiên cảm thấy mình chẳng cần thiết tìm lý do chính đáng gì, vì thể bèn bịa ra một cái lý do qua loa: "Sau này có lẽ sẽ tan tầm muộn, nếu ở đây... không có tiện."

Ai ngờ Tần Mặc lại chau mày nhìn cô: "Chỉ thế thôi?"

"Ừ." Trì Nghiên gật đầu.

Tần Mặc trầm ngâm trong chốc lát: "Tôi đã biết."

Sau đó, câu chuyện cứ kết thúc như vậy.

Trì Nghiên tưởng rằng Tần Mặc nói "Đã biết" ý là đã đồng ý, vì thế sau khi tan làm ngày hôm sau cô định hẹn người mô giới đi xem nhà, kết quả Tần Mặc lại gọi điện đến hỏi cô khi nào tan tầm, anh nói anh tới đón cô.

"Hôm nay anh không phải tăng ca?"

"Không cần."

Tần Mặc dập máy, rất nhanh đã đến rồi.

Vẫn là chiếc Maybach S680 kia, có điều lần này Tần Mặc ngồi ở ghế sau, trên chiếc ghế lái đằng trước là một người đàn ông mỉm cười chào hỏi Trì Nghiên: "Cô Trì, xin chào."

"?"Trì Nghiên.

"Tài xế mới tuyển." Tần Mặc nói, "Sau này nếu tôi về muộn, cậu ta sẽ tới đón em."

"Đón tôi?"

"Ừ. Em nói sợ tan làm muộn nên không tiện, cho nên sau này cậu ta chuyên môn phụ trách việc đưa đón em."

"..."

Theo những thông tin mà Lăng Mẫn nghe ngóng, Tần Mặc rất ghét phải nuôi những kẻ rỗi hơi.

Ngay cả anh cũng không cần tài xế, công ty cũng không thuê tài xế, nếu muốn đưa đón người nào đó đều do trợ lý tự mình đi làm.

Trì Nghiên nhìn người đàn ông trên ghế lái, nghĩ đến việc Tần Mặc tuyển một tài xế thế nhưng chỉ vì để đưa đón chính mình, trong lúc nhất thời cô bỗng không sao nói lên lời.

Những ngày kế tiếp, Trỉ Nghiên đi làm đều do tài xế mới được tuyển này lái xe đưa đón, có đôi khi Tần Mặc cũng sẽ đi cùng với cô, ngồi bên cạnh mở laptop xử lý công việc, vừa thính thoảng bắt chuyện vài câu với Trì Nghiên.

Nhưng hầu hết thời gian Tần Mặc đều tan tầm muộn hơn so với Trì Nghiên, Trì Nghiên để ý tới, trong bãi đỗ xe, bên cạnh Maybach của Tần Mặc bỗng có thêm một chiếc Audi màu đen.

Lần trươc từng thấy Lăng Mẫn lái chiếc xe này, nói là xe đưa đón đối tác của công ty.

Có lần Trì Nghiên nhìn đăm đăm, tính định nói ra suy nghĩ trong lòng mình rằng cô sẽ tự lái xe đi làm, tiền thuê một tài xế đều ngang với khoản tiền lương của cô.

Vậy mà Tần Mặc như thể nhìn thấu được ý nghĩ của cô: "Một khoảng thời gian nữa tôi lại đưa em tới bệnh viện làm kiểm tra lại một lần, nếu bác sĩ nói em có thể lái xe thì em lại tự chọn lấy một chiếc."

Làm một kim chủ, Tần Mặc quả thật chu đáo, hào phóng quá mức, việc dọn ra ngoài của Trì Nghiên đành bị gác lại.

Cho đến ngày, Trì Nghiên đụng phải một người ở phòng tranh.

Một người chừng hơn 20 tuổi, đại khái lớn hơn cô một chút, một người phụ nữ khiến cô cảm thấy thật quen mắt.

"Trì Nghiên?" Ban đầu đối phương chỉ định gọi thử một tiếng xem liệu có đúng là cô không, sau đó nhìn thấy bảng tên công việc trước ngực cô thì mới xác nhận mà giữ chặt tay cô, trông thấy vẻ mặt cô mờ mịt, lại hỏi: "Cô không nhớ tôi sao? Tôi là Vân Hiểu."

Vân Hiểu?

Một cái tên thật quen thuộc, cùng với gương mặt của cô ấy cũng khiến cô cảm thấy rất quen thuộc. Trì Nghiên nhìn người phụ nữ trước mặt, trong đầu vội loé lên rất nhiều đoạn ngắn, nhưng khi cô muốn bắt lấy nó, thì đầu lại đau thắt lại.

Đối phương thấy vẻ mặt cô nhăn nhó khó chịu, thì lập tức luống cuống, vội vàng hỏi cô có chuyện gì vậy.

Vừa đúng lúc này Tần Mặc tới đón Trì Nghiên sau khi tan làm, thấy thế vội vàng đưa cô tới bệnh viện, hết thảy mới có thể kết thúc.

Tối, sau khi trở lại căn hộ, Trì Nghiên hỏi Tần Mặc, "Vân Hiểu là ai?"

"Em gái Vân Lam". Tần Mặc nói.

Trì Nghiên hiểu ra, khó trách tại sao cô lại cảm thấy khuôn mặt cô ấy quen thuộc như thế.

Nhưng điều kỳ lạ là, từ ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy Vân Lam cô đã có cảm giác không thích, nhưng buổi chiều nay cảm giác đối với Vân Hiểu lại khác, không có bất kỳ cảm giác chán ghét nào.

"Vì sao tôi lại quen với em gái của Vân Lam? Hơn nữa cô ấy... thoạt nhìn cô ấy rất thân quen với tôi?" Dừng một lát, cô không nhịn được lại hỏi.

"Tôi cũng không biết rõ lắm." Tần Mặc, "Tôi chỉ biết, trước đây cô ấy từng làm gia sư của em."

"Gia sư? Dạy môn gì?"

"Toán, Lý."

"... Lý? Tôi học ban tự nhiên ư?" Trì Nghiên khó hiểu, "Từ từ, không phải tôi là sinh viên nghệ thuật sao? Thành tích ban xã hội rất kém sao?"

"Cũng không hẳn." Tần Mặc lại nói, "Lúc ấy em cũng không điền nguyện vọng là vào trường nghệ thuật, ít nhất là lúc tôi làm gia sư cho em, em còn chưa có ý định."

"Anh làm gia sư dạy cho tôi?"

Giấc mơ kia thế nhưng là thật?

Trì Nghiên kinh ngạc nhìn Tần Mặc: "Chuyện trước kia, tôi và anh... Rốt cuộc là chuyện như thế nào?"

Tần Mặc nhíu mày: Chuyện cũ đại khái bắt đầu từ 2 năm sau khi anh tốt nghiệp, khi đó anh đang nghiên cứu phát minh Envi, nên toả định mục tiêu gọi vốn là ba của Trì Nghiên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về chuan muc kiem toan so 265, uu va nhuoc diem cua chu nghia trong thuong chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.