Thương thiên phách huyết

Chương 274: Hạ chiến thư


Thái Hành sơn mạch, liên miên phập phồng, liếc mắt nhìn lại, phảng phất như không có biên giới.

Phía tây hơn mười dặm, chính là đại bản doanh của Khải Tát nhân, Minh Đặng thành.

Ban Khắc La Phu Đặc suất lĩnh đại quân, dọc theo sơn mạch chậm rãi đi tới. Ở bên trái đại quân mơ hồ có thể thấy được dãy Thái Hành sơn phập phồng nhấp nhô, tầng tầng đẩy tới, duyên miên không dứt, khắp núi toàn một màu xanh biếc, xen lẫn vào nhau, hình thành một cảnh tượng thiên nhiên hùng vĩ.

" Tướng quân…"

Một tiếng rống to cắt đứt ý nghĩ của hắn, hắn thu hồi hai mắt đang quan sát cảnh vật bốn phía, hỏi: " Chuyện gì?"

" Phía trước có ba kỵ tự xưng Hán sứ, cầu kiến tướng quân."

Ban Khắc La Phu Đặc kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ là đường xá có chút xa xôi, phía trước lại dày đặc bóng người, hắn không thể nhìn thấy được gì.

" Dẫn bọn hắn đi lên." Đôi mắt nhỏ hẹp của Ban Khắc La Phu Đặc chớp động lóe ra quang mang làm người khác sợ hãi, hắn nhẹ giọng phân phó.

" Dạ…"

Chốc lát sau, quả nhiên có ba người dưới ánh mắt chú ý của vạn chúng chậm rãi đi đến.

Khải Tát nhân cao lớn ngựa khỏe, thân binh bên người Ban Khắc La Phu Đặc lại càng là cao thủ trong trăm có một. Lúc này, không đợi phân phó, đều đánh khởi tinh thần, trợn tròn mắt, lập tức một trận sát khí lan tràn tới giữa sân, những ai không có lòng can đảm, đều cảm thấy run sợ trong lòng.

Nhưng ba người trước mặt hắn vẫn trấn tĩnh tự nhiên, đối với luồng sát khí sắc bén kia không hề để ý. Bọn họ một đoạn đường đi tới, đến bên người Ban Khắc La Phu Đặc.

Người đi giữa, tuổi trẻ anh tuấn, tướng mạo đường đường, mũi cao thẳng thắn khiến cho hắn nhìn qua đặc biệt tinh thần. Đôi mày của Ban Khắc La Phu Đặc cau lại, hắn chỉ cảm thấy người trước mặt nhìn có chút quen mắt, nhưng có thể khẳng định cho tới bây giờ cũng chưa từng gặp qua.

Ở bên cạnh hắn là hai vị lão nhân áo xám, người bên trái mặt đen như than, thân hình cao lớn, người bên phải râu tóc dài thượt, cũng nhìn không ra tuổi tác.

Ánh mắt Ban Khắc La Phu Đặc đảo qua trên mặt ba người này, không biết tại sao, trong lòng mơ hồ có một tia cảm giác nguy hiểm. Hắn không phải cao thủ cấp tông sư, tự nhiên không thể nào lĩnh ngộ khả năng cảnh báo của tinh thần lực. Nhưng nhiều năm vào sinh ra tử, lại làm cho hắn có được cảm giác nguy cơ hơn người.

Trong lòng hắn đã có định luận, ba người này nhìn qua giống như không hề có uy hiếp, nhưng tuyệt đối không thể khinh thường.

Đột nhiên, một thân ảnh cao lớn đi tới gần bên cạnh hắn, Ban Khắc La Phu Đặc quay đầu nhìn lại, sắc mặt lập tức hơi đổi.

Người kia không ngờ chính là phó đoàn trưởng thần điện kỵ sĩ đoàn Cáp Lý đại nhân.

Lúc này, Cáp Lý đầy mặt ngưng trọng nhìn kỹ ba người kia, nhưng trong đôi mắt sắc bén của Ban Khắc La Phu Đặc lại phát giác, lực chú ý của lão hoàn toàn tập trung trên một người, đó chính là lão nhân mặt đen như than.

Trong lòng Ban Khắc La Phu Đặc rùng mình. Hắn lập tức biết, vị đại nhân này hiểu biết sâu rộng, lịch duyệt phong phú cũng đã nhận ra không đúng. Người kia tuyệt đối không phải tầm thường, nếu không cũng không cách nào làm cho vị lão nhân đã đạt tới nhất phẩm cao thủ đỉnh cấp từ hai mươi năm trước lại thận trọng như thế.

" Các ngươi là ai?" Hít sâu một hơi, Ban Khắc La Phu Đặc trầm giọng hỏi.

Một tay hắn đặt sau lưng ra một thủ thế cổ quái, sắc mặt một vị thân binh bên người khẽ biến, nhưng hắn đi theo tướng quân nhiều năm, tự nhiên biết ý tứ bên trong, lập tức âm thầm lui xuống.

Chốc lát sau, cả quân đội đều khẩn trương lên, không còn nửa tiếng ồn ào. Bởi vì vị tướng quân mà bọn họ sùng bái đã hạ mệnh lệnh cảnh giới nhất cấp.

Lão nhân râu tóc che phủ lúc này chậm rãi mở đôi mắt đang khép hờ, hình như có ý, lại giống như vô ý quét mắt nhìn hào khí của đội nhân mã đang từ từ ngưng trọng lại, miệng của hắn nhếch lên một tia đùa cợt như khinh thường, tựa hồ cũng chưa từng xem đám lính tinh nhuệ này vào đâu.

" Tại hạ Lâm Gia Huy." Vị thanh niên trẻ tuổi đứng giữa lên tiếng, ngữ khí của hắn cao ngang mà có lực, xa xa truyền ra, làm người khác chú ý.

Đôi mày Ban Khắc La Phu Đặc cau lại, hắn làm người nhìn như thô lỗ, nhưng trên thực tế vẫn rất cẩn thận, chưa tới Đại Hán, đã sớm đem tên tuổi những nhân sĩ nổi tiếng dưới trướng Hứa, Tương xem đến thành thục, dù là bức họa của họ cũng đã xem qua không ít hơn mười lần.

Nếu có thể đại biểu người Hán đến đây, thân phận của hắn nói ra không thấp, hơn nữa từ biểu hiện của hắn mà xem, cũng tuyệt không phải là người đơn giản. Chỉ là danh hào này vì sao lại xa lạ như thế, chưa bao giờ nghe nói.

" Vậy hai vị này là…" Cáp Lý lão nhân đứng một bên chợt dò hỏi.

" Hai vị này là hộ vệ của tại hạ, chê cười." Người tuổi trẻ không kiêu không ngạo chắp tay nói, nhưng đối với vấn đề của lão cũng không trả lời rõ ràng.

Ban Khắc La Phu Đặc cùng Cáp Lý đồng thời nhướng mày, đối với những lời này của hắn cũng không tin một chữ. Có thể đưa tới hai người mà chính bọn họ cũng không nhìn ra sâu cạn đến làm hộ vệ, chẳng phải là trợn mắt nói dối hay sao.

" Được, các ngươi tới làm gì?" Hung quang trong mắt Ban Khắc La Phu Đặc chợt lóe, trực tiếp hỏi.

Hắn không phải hạng người lương thiện, cái gì là hai nước tranh chấp, không chém sứ giả, ở trước mặt của hắn không hề có ý nghĩa gì. Ở trong mắt của hắn, dị giáo đồ chỉ có hai loại người, một loại là có thể tuần phục, một loại khác nhất định phải trừ đi.

Lúc này hắn đã chuẩn bị thỏa đáng, một khi trong miệng Lâm Gia Huy nói ra những lời làm hắn không hài lòng, liền lập tức thi triển sát thủ, lấy đi tính mạng. Dưới vòng vây của mấy vạn đại quân, sợ là chỉ có cao thủ tuyệt đỉnh cấp tông sư mới có thể thoát khốn.

Đối mặt quân đoàn trưởng lấy hung danh nổi tiếng của Khải Tát, biểu hiện của Lâm Gia Huy không chút sợ hãi, hắn cất cao giọng nói: " Tại hạ phụng mệnh Ngọa Long thành chủ Hứa Hải Phong Hứa thống lĩnh, đến đây hướng quý quân…" Hắn ngừng một chút, từ trong lòng móc ra một phong thư, thanh âm cao ngang truyền khắp toàn quân: " Hạ thư quyết chiến."

Câu trả lời của hắn vượt ngoài ý liệu của Ban Khắc La Phu Đặc hoàn toàn, hơn nữa câu nói của hắn chính là dùng tiếng Khải Tát để nói, công lực thâm hậu truyền ra thật xa, toàn quân trên dưới mỗi người đều có thể nghe thấy.

Tiếp nhận lá thư do thuộc hạ đưa lên, Ban Khắc La Phu Đặc vừa nhìn, bên trên viết tám chữ to như rồng bay phượng múa: " Buổi trưa ngày mai, trăm dặm bình nguyên."

Hắn cười lạnh một tiếng, chính mình mang binh chiến tranh nhiều năm, trận chiến nào chưa từng thấy qua. Mấy người kia lá gan thật lớn, nếu gặp phải tên ngu ngốc A Đồ Tác tự cao tự đại, sẽ giở lễ ngộ tương ứng với chuyện này, chỉ là bọn họ gặp phải chính hắn.

Ban Khắc La Phu Đặc đang định sai người động thủ, giết mấy người này lập quân uy. Đột nhiên trong lòng hắn phát lạnh, một cỗ khí tức cực kỳ nguy hiểm vững vàng đem hắn khóa lại. Sống lưng hắn lập tức nổi lên da gà, trên trán nhanh chóng tuôn ra mồ hôi hột rậm rạp.

Ánh mắt của hắn nhìn tới, trong ba người Hán kia, lão nhân râu dài đang liếc mắt nhìn hắn, lập tức một cỗ hàn khí thấu tim trong nháy mắt truyền khắp toàn thân.

" Tướng quân…"

Một tiếng hô khẽ phảng phất như phía chân trời xa xa truyền đến, Ban Khắc La Phu Đặc chợt bừng tỉnh, luồng khí tức sâm nghiêm ở trong nháy mắt biến mất vô tung vô ảnh, nếu không phải hắn vẫn còn run sợ như trước, thật sự còn nghĩ rằng là ảo giác của chính mình.

Ánh mắt của hắn lại lướt một vòng trên người lão nhân râu dài, cũng không nhìn ra có gì dị trạng, người nọ cứ như không hề phòng bị đứng ở nơi đó, so với một người bình thường còn giống bình thường hơn. Đem hắn ném ra đường cái, cam đoan chớp mắt đã không còn nhận ra.

Nhưng càng là như vậy, trong lòng hắn lại càng khiếp sợ.

Đây là người nào?

Loại kinh khủng phảng phất như rơi vào trong hầm băng, hắn cũng không xa lạ, trong cuộc đời hắn, đã từng có kinh nghiệm như thế. Cũng chỉ có hai nhân tài có thể làm cho hắn có cảm giác sợ hãi để mà hình dung, hai người này, một là Áo Bổn tông sư, một là đội trưởng đại nhân thần bí khó lường của thần điện kỵ sĩ đoàn.

Chẳng lẽ vị lão nhân trước mặt chưa từng lên tiếng này lại có thể là nhân vật siêu cấp có thể đưa ra so sánh với bọn họ.

Trái tim Ban Khắc La Phu Đặc trầm xuống, nếu thật sự là như thế, năm vạn đại quân của đệ tứ quân đoàn có ngăn cản được hắn hay không, chính mình cũng không biết, nhưng dưới khoảng cách gần gũi như thế này, hắn muốn lấy tính mạng của mình, chỉ là việc dễ dàng nắm chắc.

Giờ khắc này, hắn thật sâu hối hận, chính mình vì sao lỗ mãng như thế, để cho bọn họ dễ dàng tới gần mình. Nhưng trong lòng hắn không tự chủ được nở nụ cười khổ, người Hán không ngờ lại phái một cao thủ tông sư đến giả mạo tùy tùng, chỉ sợ là việc chưa từng có từ xưa đến giờ.

" Chiến thư đã hạ, ý của tướng quân như thế nào, còn thỉnh nói một lời."

Thanh âm người tuổi trẻ vang lên.

" Được, xin mời đáp lời Hứa Hải Phong tướng quân, buổi trưa ngày mai, chúng ta tại trăm dặm bình nguyên nhất quyết tử chiến." Hai mắt Ban Khắc La Phu Đặc sáng ngời, cao giọng quát.

Lâm Gia Huy chắp tay, nói: " Nhất định sẽ tới."

Dứt lời, hắn xoay người muốn đi, hai vị lão nhân bên cạnh liếc mắt nhìn Cáp Lý đại nhân cùng Ban Khắc La Phu Đặc, xoay người đi theo.

Chứng kiến thân ảnh bọn họ đi xa, Ban Khắc La Phu Đặc thở dài một hơi, lúc này trái tim treo cao mới thả lỏng xuống tới. Trong lòng hắn tính toán, khoảng cách với bọn họ đã kéo xa, dù lão nhân kia là tông sư, cũng khó trong thiên quân vạn mã uy hiếp đến tính mạng của hắn, vậy có nên hạ lệnh tiệt sát ngay lúc này hay không.

Đột nhiên, bên người truyền đến một tiếng thở ra thật dài, hắn quay đầu nhìn, không khỏi ngẩn ra, chỉ thấy gương mặt Cáp Lý đại nhân trắng bệch, có vẻ uể oải không chịu nổi.

" Cáp Lý đại nhân, ngài làm sao vậy?"

Cáp Lý cười khổ, nói: " Người Hán điên rồi, không ngờ phái cao thủ tông sư đi làm sứ giả, may là ngươi không có hành động gì quá kích thích, nếu không với khoảng cách gần như vậy…" Cáp Lý lắc đầu, trong lòng vẫn còn sợ hãi.

" Tông sư?" Ban Khắc La Phu Đặc nghĩ tới biểu hiện vừa rồi của Cáp Lý, trong lòng đột nhiên hiện lên một ý niệm cực kỳ hoang đường, hắn không xác định hỏi: " Ngài là nói vị lão nhân râu dài kia sao?"

Cáp Lý khó hiểu kỳ diệu nhìn hắn nói: " Quân đoàn trưởng, ngài đang nói gì? Đương nhiên là vị lão nhân mặt đen kia đó."

Lời của lão nhân đột nhiên dừng phắt lại, hắn kinh ngạc nhìn Ban Khắc La Phu Đặc, hỏi: " Chẳng lẽ, người nọ cũng là…"

Quân đoàn trưởng đệ tứ quân đoàn cũng trắng bệch, nét tươi cười của hắn cực kỳ khổ sáp, bên trong ẩn chứa một tia sợ hãi: " Ta gặp qua Áo Bổn tông sư cùng đội trưởng đại nhân, hẳn là không có nhận lầm."

Hai vị chỉ huy nhìn nhau, trong lòng đồng thời nổi lên điềm xấu.

Trên tay Hứa Hải Phong không ngờ nắm giữ hai trương vương bài như vậy, mà tựa hồ đây chỉ là một góc băng sơn nổi lên mà thôi, vậy bên dưới mặt nước, lại sẽ là thứ gì khủng khiếp hơn đây?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như mieu ta nguoi luc si dang cu ta bai viet so 6 lop 6, van mau tieu hoc lop 5 sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.