Thương thiên phách huyết

Chương 283: Trùng phong (thượng)


" Tướng quân…"

Tiếng vó ngựa nhanh chóng truyền vào trong tai, trong lòng Ngả Bối Nhĩ chợt có một dự cảm xấu.

Bởi vì ban đêm tối đen, ống dòm trong tay không khởi lên tác dụng, hắn cau mày, vội ngẩng đầu, kiệt lực nhìn quanh.

Một bóng người quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt của hắn, chỉ là bóng người kia hiện giờ đã có chút xa lạ.

Ban Khắc La Phu Đặc đã không còn ý khí phong phát như dĩ vãng, không còn sự cuồng ngạo tự đại, lúc này sắc mặt hắn trắng bệch, khói bụi đầy người, quần áo xốc xếch, thậm chí còn có vẻ nám đen.

Sắc mặt Ngả Bối Nhĩ trong nháy mắt trở nên trắng bệch, màu trắng cũng giống như Ban Khắc La Phu Đặc tướng quân.

" Quân đoàn trưởng? Ngài…" Thanh âm của Ngả Bối Nhĩ có một tia run rẩy, phía sau Ban Khắc La Phu Đặc không có một vạn quân đội, một vạn thiết kỵ kiêu ngạo của đệ tứ quân đoàn danh dương Khải Tát đã đi đâu?

" Trúng kế." Ban Khắc La Phu Đặc hộc ra hai chữ.

Tuy đã sớm có dự cảm, nhưng khi chiếm được sự chứng thật, Ngả Bối Nhĩ còn cảm giác được trong lồng ngực đau xót.

Một vạn thiết kỵ chính là lực lượng trung kiên của đệ tứ quân đoàn…

Vô luận là Ban Khắc La Phu Đặc, hay là hắn, đối với đội ngũ một vạn kỵ binh này đều tốn hao vô số tâm tư cùng tinh lực, bọn họ giống như những đứa con do chính tay mình nuôi lớn.

Mười năm chinh chiến, chi bộ đội này cho tới bây giờ cũng không để cho bọn họ thất vọng qua, vô luận địch nhân lợi hại cỡ nào, dưới sự trùng kích vô cùng mãnh liệt của bọn họ, cuối cùng đều bại tan tác. Bọn họ mới là chiêu bài lớn nhất của đệ tứ quân đoàn.

Nhưng hôm nay chi bộ đội này đã tiêu vong. Người trở về không ngờ còn chưa đủ một thành. Trong lòng Ngả Bối Nhĩ sợ hãi, Hắc Kỳ quân thật sự có lực lượng cường đại như vậy sao?

Hắn giương mắt nhìn lên, cũng ngẩn ra, trong mắt Ban Khắc La Phu Đặc tràn đầy sự thống khổ cùng mê mang, thậm chí còn chớp động một tia khiếp nhược.

Trong lòng Ngả Bối Nhĩ rùng mình, thấp giọng kêu: " Tướng quân, đệ tứ quân đoàn không còn, còn có thể gầy dựng lại, nhưng nếu ngài không còn lòng tin tưởng, vậy cuộc sống của ngài tới đây đã dừng lại."

Ban Khắc La Phu Đặc giật mình, hắn lập tức hiểu rõ lời của phó quan đúng là sự thật.

Bởi vì tính cách hắn táo bạo nghiêm khắc, nhân duyên trong đế quốc phi thường không tốt, nếu có một ngày trong tay mất đi quyền lực, kết cục nhất định vô cùng thê thảm.

Hít sâu một hơi, hùng tâm tráng chí ngày xưa phảng phất lại xuất hiện trong mắt của hắn.

" Ta đã biết, Ngả Bối Nhĩ…Cảm ơn ngươi."

" Ngài khách khí." Ngả Bối Nhĩ trầm giọng nói: " Hiện tại phải nên làm như thế nào?"

Ban Khắc La Phu Đặc tuy thất bại, nhưng nguyên nhân chính là vì hắn kiến thức qua thực lực chân chính của Hắc Kỳ quân, lại đối với bộ đội của mình thấu rõ như lòng bàn tay, nên hai vạn người này tự nhiên hắn biết không thể chống lại.

" Trở về…" Cơ hồ không chút suy tư, hắn nói ra.

Ngả Bối Nhĩ hít sâu một hơi, liền trong nháy mắt, hắn đã phán đoán ra địch nhân khẳng định vô cùng cường đại, nếu không hai vạn quân đầy sinh lực gia nhập mà Ban Khắc La Phu Đặc cũng không đối kháng lại lựa chọn rời đi.

" Dạ…"

Đột nhiên, sắc mặt bọn họ đồng thời biến sắc.

Phương xa tựa hồ truyền đến một trận oanh minh, loáng thoáng, tựa hồ như có như không, nhưng phảng phất trong nháy mắt, đã rõ ràng nghe được.

Hai đôi mắt nhìn nhau kinh hãi nói không nên lời, bọn họ đồng thời cảm thấy một trận lạnh giá thấu xương.

" Hồng Sắc Hải Dương?" Ngả Bối Nhĩ đột nhiên nói.

Chỉ nghe thanh âm từ từ tới gần, liền biết người tới là một đội kỵ binh, tốc độ của bọn họ cực nhanh, không thể tưởng tượng nổi.

Mà trong cảnh nội Đại Hán, Ngọa Long thành, vừa lúc có một bộ đội kỵ binh lấy tốc độ mà danh dương thiên hạ.

Đó chính là vô địch hùng sư từng lập nhiều chiến công hiển hách nơi bắc cương – Hồng Sắc Hải Dương.

Thời khắc lúc này, đi tới khẳng định chính là bọn hắn.

" Liệt đội, trọng giả bộ bộ binh cố thủ trung ương…"

Vào lúc trọng yếu trước mắt, Ban Khắc La Phu Đặc nhanh chóng khôi phục bổn sắc một đời kiêu hùng của hắn.

Nhưng ngoài ý liệu, Ngả Bối Nhĩ luôn luôn tuân lệnh tuyệt đối nhưng lại không lập tức chấp hành, mà là lộ ra một gương mặt cực kỳ khó coi.

Trong lòng Ban Khắc La Phu Đặc căng thẳng, hỏi: " Làm sao vậy?"

" Trọng giả bộ bộ binh đi phía sau, không theo kịp." Ngả Bối Nhĩ gian nan đáp.

Đôi mắt mở to tới mức lớn nhất, Ban Khắc La Phu Đặc cơ hồ khó mà tin được lỗ tai của mình. Hắn nhìn gương mặt tràn ngập hối hận của vị thủ hạ tín nhiệm nhất, lập tức rõ ràng nguyên cớ bên trong.

Ngả Bối Nhĩ vì nhanh chóng chạy tới chiến trường, bất đắc dĩ mới nhượng một vạn trọng giả bộ bộ binh đi chậm phía sau, hắn làm người vốn luôn cẩn thận, không nghĩ hôm nay lại có sai lầm này, có thể nói đúng là ý trời.

" Bọn họ…" Ban Khắc La Phu Đặc chỉ vào hai vạn chiến sĩ, nói: " Có trang bị gì?"

" Khinh giáp, trường thương, đao cùng cung."

" Liệt trận." Sắc mặt Ban Khắc La Phu Đặc không ngờ khôi phục bình tĩnh, hắn trầm giọng phân phó.

" Nhưng…"

" Chúng ta đã không có lựa chọn." Ban Khắc La Phu Đặc lạnh lùng cắt đứt lời của Ngả Bối Nhĩ.

Đệ tứ quân đoàn đầy kinh nghiệm chiến tranh không thẹn là quân đoàn nổi danh của Khải Tát, dù là trong đêm tối dưới ánh trăng lờ mờ, hai vạn đại quân vẫn nhanh chóng kết thành trận phòng ngự hình vuông.

Nhìn Ngả Bối Nhĩ ngậm miệng không nói một lời, trong lòng Ban Khắc La Phu Đặc thầm than, tuy hắn nhất thời sơ ý, nhưng trong lúc hành quân, luôn phải bảo trì khoảng cách vừa phải cho các đội quân có thể tùy lúc ứng biến, nếu không như thế, bọn họ vốn đừng nghĩ làm sao có thể liệt đội trong thời gian ngắn như vậy.

Nhìn những ánh mắt nghiêm túc, nhưng mặt không hề đổi sắc của các dũng sĩ Khải Tát, trong lòng Ban Khắc La Phu Đặc lại ngập tràn đấu chí, Hồng Sắc Hải Dương thì như thế nào, cứ cùng họ nhất quyết tử chiến đi.

Tiếng vó ngựa đến gần, phảng phất như trống trận oanh minh, điếc tai nhức óc.

Ban Khắc La Phu Đặc cùng Ngả Bối Nhĩ nhìn nhau, kinh nghiệm tác chiến của bọn họ vô cùng phong phú, tự nhiên có thể nghe ra thanh âm khác thường.

Đây rõ ràng là âm thanh trọng giả bộ kỵ sĩ đang lao như điên của Khải Tát, thanh âm khi lao đi phát ra.

Chỉ là làm cho bọn họ kinh dị bất định còn là, vô luận là chi quân đội nào cũng không thể bảo trì tốc độ mau lẹ như thế.

Trọng giả bộ kỵ sĩ được xưng thiên hạ đệ nhất, chính là bởi vì bọn họ chịu được lực phòng ngự được xưng kinh khủng, sức nặng của khải giáp cả người đối với người hay ngựa đều là một yêu cầu cực kỳ hà khắc.

Nguyên nhân chính vì gây dựng một chi bộ đội trọng giả bộ kỵ sĩ phải yêu cầu rất cao, cho nên dù là Khải Tát đế quốc, trọng giả bộ kỵ sĩ cũng chỉ lập được mấy vạn danh dũng sĩ mà thôi.

" Ném lửa…"

Một cây đuốc cao cao ném lên bầu trời, rơi xuống trước đội ngũ, vô số cây đuốc chất chồng, trở thành một đống lửa cao lớn, chiếu sáng bầu trời đêm tăm tối.

Phương xa, đột nhiên xuất hiện một mảnh rậm rạp màu đen.

Dưới ánh sáng của đống lửa lớn, cương thiết trên người bọn họ phát ra vẻ loang loáng làm cho kẻ khác sợ hãi.

Khải giáp bịt kín nguyên người che kín bọn họ hết sức cẩn mật. Giống như là cự thú đang dựng đứng tầng tầng gai nhọn, hướng bọn họ tràn đến.

" Hắc Kỳ quân…"

Cơ hồ theo bản năng, trong ánh mắt Ban Khắc La Phu Đặc tiết lộ một mảnh tuyệt vọng. Sắc mặt hắn vô cùng tái nhợt, đối với những quân sĩ giống như ác ma kia, trong lòng hắn tràn ngập sợ hãi.

Biển rộng màu đen kia cũng không hề dừng lại, đống lửa trước mặt cũng không biến thành lý do ngăn cản được bọn họ chốc lát.

Tuấn mã bay lên, cao cao xuyên trời.

Kỵ sĩ trên ngựa ngẩng đầu gầm lên một tiếng.

Một tiếng nổ ầm ầm vang lên giữa không trung, chấn động tâm thần người khác rung chuyển.

Ngọn lửa cao cao vung lên tựa hồ đã bị không khí xé rách, càng bộc phát ra quang mang thêm chói mắt. Cơn gió cường đại thổi tạt qua, ánh lửa càng phát lên cao.

Sắc trời âm trầm trong nháy mắt ánh xuất ra quang mang đỏ vàng đẹp đẽ. Một chút đốm lửa từ phía chân trời rơi xuống, phảng phất như có đóa pháo hoa tràn ngập xinh đẹp lóe ra trước mắt mọi người.

Đốm lửa tan hết, một gã kỵ sĩ từ giữa hai luồng lửa sáng vừa tách ra xuyên qua phóng đến. Hắn là người duy nhất không hề mặc mũ giáp bên phía địch nhân.

Trong mắt mọi người, thời gian trong nháy mắt tựa hồ dừng lại. Con ngựa giữa không trung thật giống như đang thong thả rơi xuống.

" Đạp…"

Nặng nề, con ngựa rơi xuống đất, phảng phất như trực tiếp đạp vào trong lòng người, những Khải Tát nhân đồng thời cảm thấy một loại sợ hãi khó hiểu.

" Oanh…"

Một tiếng vang thật lớn. Hỏa quang tận trời, đống lửa do vô số cây đuốc tạo thành rốt cục tứ tán ra. Vô số hắc y kỵ sĩ ở phía sau phảng phất như không hề nhìn thấy trở ngại trước mắt, cứ như vậy đạp lên đống lửa thẳng tắp vọt tới.

Không có thanh âm, không có hò hét, không có khẩu hiệu vang to, bọn họ từ đầu đến cuối, đều vẫn duy trì sự trầm mặc làm người khác khó thể tin, ở trong mắt bọn họ, truy tùy theo vị dũng sĩ đầu lĩnh kia, một con rồng trong loài người đã sắp mang đến cho thiên hạ một mảnh gió tanh mưa máu.

Trong mắt Khải Tát nhân phát ra tia sợ hãi từ sâu trong nội tâm, trường thương trong tay bọn họ tuy vẫn dựng thẳng như trước, nhưng khí thế của bọn họ lúc này đã hạ thấp xuống đến tận cùng.

Trước mắt bọn họ, là một đám trọng giả bộ kỵ binh lại có được tốc độ của khinh kỵ binh, điều này đại biểu việc gì, những lão binh từng chinh chiến sa trường đều phi thường rõ ràng.

" Bắn tên…"

Tiếng gầm rú thật lớn từ trong trận truyền đến.

Vô số mũi tên cũng giống như hạt mưa hướng bọn kỵ sĩ áo đen bắn tới.

Chỉ là theo một mảnh thanh âm đinh đương vang lên, những mũi tên bắn trúng những kỵ sĩ đi tới đều ngã xuống đất, bộ khải giáp nặng nề trùm trên người bọn họ, không phải lực công kích như vậy là có thể tạo thành vết thương trí mạng.

Trái tim Ban Khắc La Phu Đặc từ từ trầm xuống, tựa như người chết đuối đã rơi vào tình trạng kiệt sức, từ từ trầm xuống.

Uy thế như thế, hắn đã có thể đoán được, kết quả cuối cùng của trận đánh này là gì.

Năm ngàn kỵ, hắn chỉ đối mặt có năm ngàn người. Nhưng năm ngàn người này lại cho hắn sự sợ hãi cùng rung động đến tận cùng.

Trong kinh nghiệm chinh chiến mấy chục năm của hắn, chứng kiến qua một lần, chỉ có một chi quân đội có thể sánh vai cùng đội quân trước mắt. Nhưng chi bộ đội kia hắn vĩnh viễn cũng không cách nào nắm giữ.

Tuy từ xưa tới nay, nhân số của chi bộ đội kia chỉ đạt được ba ngàn người, nhưng chỉ một chút nhân mã như thế, đã đủ so sánh với bất cứ một quân đoàn chính quy nào của đế quốc.

Danh tự của chi bộ đội kia được gọi là thần điện kỵ sĩ đoàn, là quân đội trung thành nhất thuần phục với giáo hoàng bệ hạ.

Mà hôm nay, hắn phải đối mặt, cũng là năm ngàn người…
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang haynhat.com chẳng hạn như cơm và phở, tap dem don nguyen rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.