Thương thiên phách huyết

Chương 317: Man nhân (1)


Bên trong sơn trại một trận hỗn loạn. Trong mắt Canh Dương cùng đại trưởng lão hiện lên thần sắc khó tin.

" Ha ha…" Một đại hán phát ra tiếng cười đinh tai nhức óc, phảng phất như dã thú tru lên, làm lòng người khác sinh ra sự sợ hãi.

Tần Dũng đi nhanh tới, đi tới trước cửa trại, có chút tiếc nuối nhìn hai bàn tay trống trơn của mình.

Hai đồng sư tử của hắn, phân lượng quả thật không nhẹ, nghĩ muốn mang đến đó là việc quyết không thể nào.

Huống chi mang theo hai đồng sư tử, đây không phải nói cho người khác, Tần Dũng Tần đại dũng sĩ tự mình đến hay sao.

Cho nên hiện tại, không thể làm gì khác hơn là phải bỏ lại.

Chỉ thấy hắn nhìn trái một cái, nhìn phải một cái, lại giống như nhìn thấy cái gì, đi nhanh tới hướng sườn tây của cửa trại. Đi tới trước một đại thụ cỡ hai người ôm, đột nhiên cất tiếng cười to lên.

Mọi người trơ mắt nhìn hắn, không biết hắn đang định làm gì.

" Không thể nào." Tuy mơ hồ đoán trúng ý nghĩ của hắn, nhưng Hứa Hải Phong vẫn thì thào cười khổ.

Người này lần nào cũng phải làm ra hành động thật kinh người mới được hay sao?

Cúi người xuống, hai tay Tần Dũng ôm lấy thân cây, hắn rống to một tiếng, ra sức nhổ lên.

Đại thụ này cũng đã hơn vài chục năm, gốc rễ ăn sâu dưới đất, cùng bùn đất quấn chặt một chỗ, vô cùng phức tạp, làm sao có thể dễ dàng rút ra như thế.

Nhưng thần lực của Tần Dũng to lớn, đã rõ ràng vượt qua tiêu chuẩn của loài người.

Dưới sức mạnh khủng khiếp của hắn, đại thụ run rẩy, dần dần, từ từ nhấc lên, rễ cây bám theo bùn đất màu vàng.

" A…"

Nương theo một tiếng rống giận kinh thiên động địa, đại thụ to lớn kia rốt cục bị Tần Dũng ngạnh sanh nhổ lên.

Tần Dũng cười lớn, khiêng đại thụ, đi tới trước cửa trại, cao giọng quát: " Mau nhanh đi ra đầu hàng, nếu không lão tử sẽ đánh vào."

Đại trưởng lão cùng Canh Dương nhìn nhau, bọn họ đồng thời nhìn thấy vẻ mặt tái nhợt của đối phương.

" Tộc trưởng, mang bọn nhỏ đi mau." Đại trưởng lão đột nhiên thấp giọng quát.

Canh Dương quả quyết lắc đầu: " Không, muốn đi thì là ngài đi."

" Ta lớn tuổi, lưu lại là đúng."

Ánh mắt Canh Dương hiện lên một tia tàn khốc, lời nói của hắn kiên quyết: " Ta là tộc trưởng, hết thảy đều phải nghe lệnh ta."

Hai người họ vừa nhìn thấy uy thế của Tần Dũng, lập tức rõ ràng một việc, sơn trại không sao giữ nổi.

Đừng nói dưới chân núi còn mấy ngàn người, cho dù là hơn hai trăm người trước mặt, chỉ sợ cũng đủ đem sơn trại đạp thành đất bằng.

Chỉ là trong chốc lát, bọn họ đồng thời làm ra quyết định triệt thoái. Chỉ là phải có người lưu lại ngăn địch, nếu không người già, phụ nữ cùng hài tử chưa chắc có thể đào tẩu.

" Tần Dũng, trở về, không được vô lễ."

Theo một tiếng trách mắng của Hứa Hải Phong, Tần Dũng đầy mặt bất đắc dĩ tiêu sái quay trở về.

" Tại hạ từ phương bắc mà đến, cầu kiến Dương Thái tộc trưởng."

Canh Dương ngẩn ra, hắn nháy mắt cho đại trưởng lão, người sau gật đầu, lập tức đi xuống đài cao, phát ra một loạt mệnh lệnh khẩn cấp. Hắn không hiểu ý tứ của Hứa Hải Phong, thừa dịp còn đang nói chuyện, trước tiên tụ tập tộc nhân, tùy lúc có thể rời đi.

" Ngươi tìm tộc trưởng có chuyện gì?"

Canh Dương cao giọng quát hỏi.

Tầm mắt Hứa Hải Phong tuy xa xa không thể so sánh với Triết Biệt, nhưng chút khoảng cách đó cũng không làm khó hắn.

Hắn khẽ cau mày, theo lẽ sau khi nhìn thấy biểu hiện của Triết Biệt cùng Tần Dũng, tộc trưởng bọn họ hẳn nên bị kinh động nãy giờ.

Ở trong tim của hắn, thật để ý vị lão nhân râu tóc bạc phơ trên tháp cao kia, bởi vì nghe Thái Ất chân nhân nói qua, tộc trưởng Dương Thái đã là một lão nhân hơn sáu mươi tuổi.

Chỉ là nhìn vị lão nhân gia kia lại có bộ dáng cung kính với vị đại hán bên cạnh như thế, nhìn thế nào cũng không giống là một vị tộc trưởng.

Đại hán kia tuy hình dáng bưu hãn, một mũi tên vừa rồi càng đủ tiêu chuẩn cực kỳ, nhưng nói tuổi của hắn, vốn không có khả năng vượt qua bốn mươi tuổi. Cho nên hai người họ tuyệt đối không phải Dương Thái.

" Tại hạ nhận lời ủy thác của một vị cố nhân, đến đây gặp gỡ."

" Cố nhân?" Canh Dương chần chờ khó quyết, không biết vì sao, hắn cảm giác được người trước mắt không hề nói dối. Tuy không biết sự tin tưởng này từ đâu nảy sinh, nhưng loại cảm giác này thực sự tồn tại.

" Là vị cố nhân nào?" Canh Dương cao giọng hỏi.

" Là một vị lão đạo sĩ."

" Lão đạo sĩ?" Canh Dương kinh ngạc hỏi: " Vậy người đó là ai?"

" Người này tự xưng vô danh lão đạo, không biết huyh đài có từng nghe qua."

" Vô danh tiên trưởng?" Canh Dương vô hạn kinh ngạc, thật đúng là lão nhân gia đã trở về sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Starting to plan a holiday to Vietnam? We know there is a lot of information out there about where to go and when. If you're not sure where to begin, read our blog vietnam visits such as golden bridge, phu quoc attractions and much more useful information on the site www.vietnamvisits.com will make your trip wonderful.