Thương thiên phách huyết

Chương 95: Cự linh sính uy


Cả sân giác đấu an tĩnh xuống, một màn vừa rồi thật sự là quá mức không thể tưởng tượng nổi.

Hứa Hải Phong từ trong cõi chết quay lại, chuyển bại thành thắng, lại vô cùng kỳ diệu khó hiểu, Áo Nhi Khoa Đặc vui quá hóa buồn, tặng cả tính mạng, lại càng có vẻ không thể tưởng tượng.

Khải Tác tam vương tử A Nhĩ Kiệt Nông trợn mắt há hốc mồm nhìn sân giác đấu, hỏi: " Áo Bổn đại sư, này...này là chuyện gì xảy ra?"

Trong mắt Áo Bổn tông sư cũng để lộ ra vẻ nghi hoặc khó hiểu, hắn bình sinh kiến thức cực lớn, nhưng cho tới bây giờ chưa gặp phải việc nào như thế, trầm tư một lúc lâu, rốt cục nói: " Thanh kiếm trong tay người Hán này thật có cổ quái, chỉ là không biết đến tột cùng là do vật gì chế tạo."

Nhìn thấy Khải Tác nhân xao động thành một đoàn, Tương Khổng Minh trốn bên trong lều trại cười ngã lăn.

Không sai, kết quả vừa rồi chính là kiệt tác của dị năng đoàn.

Lúc Áo Nhi Khoa Đặc bổ ra một kiếm trí mạng, năm đoàn viên tinh thông thuật nhiếp vật đồng tâm hiệp lực ngạnh sanh thay đổi phương hướng chém của thanh đại kiếm, theo sau bọn họ lại đem tinh thần lực tập trung lên tay chân Áo Nhi Khoa Đặc, đem vững vàng trói trụ. Đồng thời một gã đoàn viên am hiểu khống chế trọng lực ở trong nháy mắt điều chỉnh trọng lực quanh thân hắn, khiến cho thân thể hắn trống rỗng nặng nề hơn mấy lần.

Cứ như vậy, đem vị nhất phẩm cao thủ sống sờ sờ đinh tại chỗ, không thể động đậy.

Bởi vì việc này chưa bao giờ có trước đây, đột nhiên gặp phải, khó tránh khỏi tay chân lúng túng, nếu cho Áo Nhi Khoa Đặc thêm vài giây thời gian thích ứng, có lẽ hắn có thể tránh thoát ra. Nhưng thanh Bất Phá thần kiếm trong tay Hứa Hải Phong đã hoàn toàn đoạt đi tính mạng của hắn, cho nên bí mật này cũng vĩnh viễn mai táng bên trong phần mộ, không muốn người biết.

Hứa Hải Phong đứng giữa sân giác đấu thổ ra một ngụm trọc khí, mới vừa rồi trong nháy mắt hắn cũng là sợ đến mồ hôi ướt đẫm lưng. Cũng may trong lòng hắn vốn xem Tương Khổng Minh như thần minh, được Lâm Trường Không truyền âm dặn dò, không để ý bản thân an nguy, chính là một kiếm đâm tới, thời khắc nghĩ lại, còn là hãi hùng khiếp vía, sợ hãi không thôi.

Bên trong lều trại phía tây lại vén màn lên, một người đi ra. Người này đi tới trước người Hứa Hải Phong, mắt nhìn Áo Nhi Khoa Đặc nằm trên mặt đất, trong mắt hiện lên một tia bi thương, theo sau hắn ngẩng đầu lên, nói: " Dựa vào thần binh lợi khí, không coi là bản lãnh thật sự, ngươi có dám dùng tay không đánh một trận với ta không."

Tiếng Hán của hắn cũng có chút tiêu chuẩn, hiển nhiên đã học qua nhiều năm.

Hứa Hải Phong mỉm cười, đang định từ chối, đột nhiên nghe được thanh âm của Lâm Trường Không. Hắn nhướng mày, trong lòng đã sớm đem tổ tông mười tám đời của Tương Khổng Minh mắng ngược mấy lần.

Cùng A Địch Tư đấu một trận, quả thật không tiêu hao bao nhiêu khí lực của hắn, nhưng Áo Nhi Khoa Đặc dù sao cũng là nhất phẩm cao thủ cao cấp hơn hắn. Cùng đấu sinh tử, Hứa Hải Phong tiêu hao tinh thần thể lực cũng không thể nói hết, hơn nữa một kích bỏ mạng trong lúc sống chết trước mắt, đối với hắn có lực trùng kích cũng không nhẹ hơn bị lưỡi dao sắc bén chém vào thân. Loại uể oải trên tinh thần này, muốn xa xa lớn hơn việc tiêu hao thể lực.

Lúc này tuy hắn có vẻ như không có gì, nhưng cũng muốn được ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, lấy bình thản ổn định tinh thần, cùng với vỗ về trái tim đang nhảy lên kịch liệt.

Cười khổ một tiếng, Hứa Hải Phong vứt Bất Phá thần kiếm cho A Địch Tư, nói: " Đã như vậy, tại hạ cung kính không bằng tòng mệnh."

Người nọ trầm ngâm gật đầu nói: " Được...Mời."

Hứa Hải Phong cười to nói: " Tôn giá chưa xưng tên, có vẻ quá gấp gáp hay không?"

Người nọ tuy bị vây trong bi thống cực độ, nhưng vẫn không mất lễ phép, hắn làm một lễ tiết, nói: " Ta gọi Ba Đức, là bằng hữu tốt của Áo Nhi Khoa Đặc."

Hứa Hải Phong đánh giá hắn một chút, nói: " Nguyên lai là vì bằng hữu báo thù, Hứa mỗ tiếp nhận."

Song chưởng của Ba Đức đưa lên, liền muốn giành cường công trước. Đã thấy Hứa Hải Phong chợt đưa tay ngăn lại, nói: " Chậm đã."

Thân thể đang định tiến bước của hắn chợt ngừng lại, kinh nghi nhìn Hứa Hải Phong, không biết hắn lại đang muốn làm gì.

Hứa Hải Phong sờ sờ bụng, nói: " Thời gian đã không còn sớm, ta đã đói bụng, nói vậy những vị đang xem đấu cũng đồng cảm. Không bằng chúng ta trực tiếp đấu nhau mấy chưởng, thẳng đến phân sinh tử thắng bại thế nào?"

Ba Đức cơ hồ không dám tin tưởng lỗ tai của mình, hai trận vừa rồi Hứa Hải Phong biểu hiện tuy thật quy củ, nhưng cũng có thể khẳng định hắn chỉ là một thứ nhất phẩm cao thủ, hiện tại dĩ nhiên dám đưa ra đề nghị cùng nhất phẩm cao thủ như hắn so đấu nội lực, quả thật chính là muốn tìm đường chết.

Tuy hắn cũng không phải là người tự xem thường mình, nhưng khổ luyện võ công nhiều năm như vậy, điểm tự tin cũng phải có. Hắn dù sao cũng sẽ không tin tưởng lấy nội lực của mình còn bị thất bại đối phương.

Chỉ là tên tuổi của Hắc Kỳ quân ở Khải Tác đã đồng đẳng với ma quỷ Satan, hơn nữa vừa rồi Áo Nhi Khoa Đặc bị thua trận lại thần bí khó lường, làm tâm lý của hắn tăng thêm gánh nặng vô cùng. Hiện tại Hứa Hải Phong lại đưa ra một yêu cầu không hợp tình lý, điều này làm cho hắn trong thời gian ngắn không định được chủ ý.

" Đồng ý hay không, chỉ là nhất niệm, cần gì phải dây dưa, nếu tôn giá không thích, chúng ta dùng chiêu thức thắng bại là được." Hứa Hải Phong chờ lâu, có vẻ mất hứng, không nhịn được nói.

Sắc mặt Ba Đức biến đổi, nói: " Được, nếu ngươi muốn tìm chết, vậy ta thành toàn ngươi, chúng ta dùng chưởng lực định sống chết." Hắn không nói thắng bại, mà nói sống chết, đó là nói rõ sẽ không lưu tình, cần muốn đưa đối phương vào chỗ chết.

Hứa Hải Phong cười hắc hắc, kêu lên: " Đệ nhất chưởng tới."

Hắn vận khởi Cự Linh chưởng thần công, trên mặt một mảnh trang nghiêm, bàn tay trong nháy mắt tựa hồ lớn hơn ba phần, ngay ngực đánh tới một chưởng.

Ba Đức thần sắc ngưng trọng, hắn chỉ cảm thấy một chưởng này của đối phương tuy đơn giản chất phác, nhưng đem không khí bốn phía toàn bộ thu nạp hầu như không còn, làm cho hắn sinh ra một loại cảm giác muốn tránh cũng không thể tránh được.

Nếu Cự Linh chưởng thần công không có công hiệu này, có thể cho người tùy ý trốn tránh, vậy cũng không được xưng là thiên hạ đệ nhất chưởng pháp bá đạo.

Cũng may công lực của Ba Đức cao hơn Hứa Hải Phong, hắn ngưng thần hấp khí, vận đủ tám thành công lực, một chưởng đón nhận.

Bởi vì Áo Nhi Khoa Đặc chết đi đặc biệt cổ quái, cho nên hắn lại vô cùng phòng bị với Hứa Hải Phong, không dám vận dụng toàn lực, để lại hai thành để ứng biến.

"Ba..." Một tiếng thanh thúy, hai người đồng thời nhảy ngược về phía sau. Chính diện giao phong như vậy, không hề dùng kỹ xảo, đúng là người mạnh thì thắng. Cự Linh chưởng của Hứa Hải Phong không hổ là một trong những kỳ công diệu kỹ, công lực toàn thân tụ tập trong một chưởng, uy lực to lớn, dĩ nhiên không hề thua kém một kích toàn lực của nhất phẩm cao thủ.

Ba Đức chỉ dùng tám thành công lực, ngược lại bị chấn lui ba bước, nhưng qua một chưởng này, hắn thật ra hoàn toàn yên lòng. Nguyên lai người Hán này dựa vào kỳ công, cho nên mới đưa ra ba chưởng định sinh tử. Nhưng hắn lại xem thường thực lực chân chính của nhất phẩm cao thủ. Trong lòng hạ quyết định, tiếp theo một chưởng phải toàn lực ứng phó, kỳ công như thế, lại há có thể kéo dài lâu, chỉ cần hắn thư giãn, chính là lúc bị mất mạng.

Chân khí trong cơ thể Hứa Hải Phong vận chuyển ở tốc độ cao, tác dụng của Tĩnh Tâm Quyết ở đây được hoàn toàn thể hiện, bên trong đan điền trống rỗng ở trong thời gian ngắn ngủi lại hối tục đầy đủ chân khí.

Hắn cười ngạo nghễ, ở thời khắc này, hai đại thần công cùng kích thích, sự tin tưởng của hắn liền bành trướng, phảng phất thiên hạ tuy lớn, chỉ có hắn độc tôn. Liền đi nhanh tiến lên, lại một chưởng ngay ngực đánh tới.

Ba Đức cười lạnh một tiếng, vận đủ công lực, giơ chưởng ngang ngực, đang muốn nghênh kích. Đột nhiên cảm giác bên dưới khố có dị biến, hạ thể giống như bị vật gì nặng nề đập vào một kích. Một kích này chính là đau không muốn sống, chân khí vừa vận đầy đủ lập tức bị tán đi tức khắc.

Trong thiên hạ, ngoại trừ quái vật Tần Dũng ra, còn có người nào luyện được nơi này đao thương không vào, cứng như kim cương. Hai mắt Ba Đức trợn tròn, trên mặt vặn vẹo biến hình, dữ tợn đáng sợ, nhìn như đánh ra một chưởng, kỳ thật đã mất đi nửa phần công lực.

Một chưởng của Hứa Hải Phong kích thẳng lên bàn tay hắn, lập tức đem xương cốt tay hắn đánh gãy, tấc tấc vỡ vụn, dư kình không ngừng, lại càng nặng nề kích lên trước ngực Ba Đức, đem cả người hắn đánh bay ra ngoài.

Ba Đức kêu thảm một tiếng, té ngã xuống đất, thất khiếu chảy máu, ngũ tạng lục phủ bị một chưởng này chấn thành tro bụi, lập tức chết ngay mà không thể chết lại.

A Nhĩ Kiệt Nông ngồi trên đài bật lên, kinh hô: " Chuyện gì xảy ra?"

Áo Bổn không thể tin nhìn thi thể của Ba Đức, ngoài miệng thì thào tự nói: " Không có khả năng, điều này sao có thể?"

A Nhĩ Kiệt Nông xoay người dò hỏi: " Đại sư, ngài nói gì?"

" Một chưởng kia, Ba Đức đột nhiên tẩu hỏa nhập ma, cho nên không còn lực chống cự bị người Hán này làm hại." Áo Bổn trầm ngâm nửa giây, sắc mặt cổ quái hồi đáp.

" Cái gì...?" A Nhĩ Kiệt Nông kéo dài thanh âm, vô luận là ai, gặp phải loại chuyện này, ý nghĩ đầu tiên sẽ nhất định là – không có khả năng.

Thiên hạ làm sao có chuyện đúng lúc như vậy, sớm không tẩu hỏa, chậm không tẩu hỏa, hết lần này tới lần khác đang cùng người quyết đấu sống chết lại đi tẩu hỏa nhập ma, chuyện khéo đến không thể tưởng tượng. Nhưng sự thật ở tại trước mắt, không phải làm người không tin.

Hung Nô dân chúng đang ở xung quanh xem cuộc chiến không biết rõ huyền diệu bên trong, chỉ tưởng rằng công lực của Hứa Hải Phong tinh trạm, đem Ba Đức đánh gục trong một chưởng, lập tức lớn tiếng ủng hộ. Đây cũng do tư thái tỏ vẻ quang minh của Hứa Hải Phong khi nãy, chiếm được sự hồi báo hảo cảm của dân chúng.

Mà những cao thủ nhìn hiểu được biến cố bên trong nói thầm trong lòng, mắt thấy một vị nhất phẩm cao thủ lại chết trong tay Hứa Hải Phong, trong lòng không biết ra sao cảm xúc.

Hung Nô vương Mạo Đốn cũng là nhất phẩm cao thủ, đương nhiên nhìn ra ảo diệu bên trong, hắn cùng đám người Cáp Mật Thứ liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn ra tia nghi ngờ trong mắt đối phương. Đồng thời trong lòng dâng lên một loại cảm giác vô cùng tức cười, vận khí của Hứa Hải Phong này cũng thật là quá tốt.

Nhưng vào lúc này, Hứa Hải Phong nghe được lời nói của Lâm Trường Không, trên mặt hắn lộ ra tia tươi cười vui mừng, rốt cục đã đợi được tín hiệu mà hắn chờ đợi. Hắn đang muốn ôm quyền thi lễ, liền định lui xuống. Đột nhiên nghe được một người kêu lớn: " Hứa tướng quân hảo công phu, tại hạ Lợi Trí, tưởng muốn lãnh giáo một phen."

Hứa Hải Phong ngẩng đầu vừa nhìn, người nói chuyện chính là vị thanh niên phiên dịch khi nãy.

Hắn từ trong đám người bước nhanh vào sân đấu, những nơi đến chúng nhân đều né tránh ra, nhưng trên mặt không có chút bất mãn, ngược lại còn tràn ngập vẻ tôn kính cùng vui mừng.

Lợi Trí đi tới trước mặt Hứa Hải Phong, thân hình cao ngất càng thêm khí vũ hiên ngang, hắn chắp tay nói: " Hứa huynh đã chiến ba trận, Lợi Trí vốn không nên thừa người nguy cấp, chỉ là không thể dằn được, muốn thử kỳ công Cự Linh chưởng của Hứa huynh một lần."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang so sánh nhất chẳng hạn như ma giam gia lazada, qua tang rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng.