Ti mệnh

Chương 44: Ma

Cho tới giờ Nhĩ Sanh cũng chưa từng đặt chân tới Kinh Thành. Những dấu tích phồn thịnh, xa hoa của một cố đô ba triều lẳng lặng bị dòng chảy lịch sử vùi lấp.

Nếu là quá khứ, Nhĩ Sanh đi giữa đường cái nườm nượp người qua lại, nhìn ngắm những tòa kiến trúc chạm trổ hoa lệ bên đường chắc chắn sẽ thán phục không thôi, nhưng giờ đây, nàng lưng cõng Trường Uyên đã hoàn toàn hôn mê, trong đôi mắt đỏ rực huyết tinh chỉ có một mục tiêu duy nhất.

“Quốc sư ở đâu?” Nàng gặp người liền hỏi, cuối cùng dưới ánh mắt kinh sợ của những người đi đường Nhĩ Sanh tìm được phủ quốc sư—

Điện Kỳ Thiên.

Theo lời đồn, Quốc sư phép thuật cao cường, chỉ ở trong thâm cung nhưng mấy năm nay vẫn luôn che chở cho đế quốc được mưa thuận gió hòa; để tỏ lòng tôn kính cùng coi trọng, Hoàng đế đặc biệt cho tu sửa lại điện Kỳ Thiên phía sau Hoàng cung, thỉnh Quốc sư cùng ở trong điện, chuyên tâm cúng bái hành lễ, cầu phúc cho đất nước.

“Tiện dân nơi nào, cút…Mau cút khỏi đây! Điện Kỳ Thiên là nơi há để đám tiện dân bọn ngươi đặt chân đến.” Hộ vệ canh giữ bên ngoài đại môn thấy Nhĩ Sanh một thân lem luốc bụi đất, trên lưng cõng theo một nam nhân không rõ sống chết thì nghĩ nàng là một thôn phụ muốn đến mời pháp sư cứu trị cho thân nhân, thầm khinh bỉ trong lòng, lớn tiếng quát mắng.

Nhĩ Sanh nhìn hắn chằm chằm, đúng tình hợp lý nói: “Ta không phải muốn vào, ngươi kêu quốc sư ra đây.”

Đám thủ vệ nhìn nhau, cười phá lên: “Điêu dân nho nhỏ mà cũng vọng tưởng cầu kiến quốc sư!”

Chúng cười đến vui sướng, trong lời nói toàn là châm chọc, chửi rủa, Nhĩ Sanh lẳng lặng nghe trong chốc lát, huyết sắc trong mắt vốn đã phai bớt, bỗng chốc chầm chậm khôi phục. Nàng không nói hai lời, bước về phía cửa.

Một tên hộ vệ tùy tay đẩy Nhĩ Sanh lại, không thèm để ý nói: “Mau đi đi, thấy nam nhân của ngươi chết thực đáng thương, đừng bức các đại ca đây đánh ngươi mấy đòn.”

Không đẩy được Nhĩ Sanh, dáng vẻ tươi cười của tên hộ vệ mới thu lại một chút, hắn kỳ quái nhìn xuống tay mình, lúc ngước lên chạm phải đôi mắt đỏ rực của Nhĩ Sanh, đáy lòng hắn bỗng chốc run lên, chỉ thấy nàng lạnh lùng hỏi: “Ngươi nói ai đã chết ?”

Tên hộ vệ chỉ cảm thấy như có một bàn tay vô hình siết chặt lấy cổ họng, khiến hắn ngạt thở. Mấy tên còn lại thấy tình thế không ổn, đều nhất loạt rút đao ra, chỉa vào Nhĩ Sanh: “Ê! Xú nương…”

Lời còn chưa dứt, không trung vẩy lên một đóa hoa máu, cánh tay của tên hộ vệ kia bị chặt bay ra ngoài, hắn cũng không thốt được ra một câu, ngã thẳng về phía sau, sắc mặt tím tái, chết luôn tại chỗ.

Mọi người kinh hãi, nhất thời bốn bề tĩnh lặng đến đáng sợ.

“Ta muốn gặp quốc sư.” Nhĩ Sanh nhắc lại, ánh mắt chậm rãi lướt qua đám người. Mấy tên hộ vệ chỉ cảm thấy rùng mình một cái, có kẻ hai chân mềm nhũn ngã ngồi trên đất, có kẻ giật mình hồi phục lại tinh thần, chạy vội vào trong điện Kỳ Thiên.

Nghe tràng thanh âm hỗn loạn từ trong điện Kỳ Thiên truyền ra, không hiểu sao trong lòng Nhĩ Sanh sinh ra một cỗ khoái cảm kỳ lạ, giống như khiến người khác e sợ là một chuyện thực cao hứng.

“Yêu nghiệt phương nào dám đại náo điện Kỳ Thiên !”

Theo tiếng mắng chửi ngẩng đầu nhìn lên, Nhĩ Sanh thấy trên bậc cầu thang cao cao trước đại môn của điện Kỳ Thiên xuất hiện một đám đạo sĩ trẻ tuổi thân mặc đạo phục đang dàn trận. Nhĩ Sanh cõng Trường Uyên, bước về phía đại môn, vẫn như trước chỉ nói một câu: “Ta muốn gặp quốc sư.”

Chúng đưa mắt nhìn nhau, không ai đáp lời. Cùng lúc ấy trong điện truyền tới một tiếng cười lớn vô cùng đắc ý: “Thật là một cô nhóc cố chấp.” [Nguyên bản là nha đầu, ta edit thành cô nhóc mọi người thấy thế nào, có cần đổi lại là nha đầu không ?]

Nam tử mặc đạo bào màu xanh từ trong điện bước ra, vững vàng bước xuống bậc cầu thang, đi về phía Nhĩ Sanh. Mọi người thấy hắn đều cúi người bái lạy.

Nhĩ Sanh thấy rõ mặt người nọ, phút chốc nhíu mày lại—Không ngờ lại là hắn, Lỗ Mỹ Nhân.

Không giống với bộ dạng giả trang lần trước Nhĩ Sanh gặp, lúc này trên mặt Lỗ Mỹ Nhân bớt đi mấy phần tùy tiện, nhiều thêm mấy phần ổn trọng, trên mặt hắn còn mọc thêm hai chòm râu dài, vừa vặn trông giống một vị đạo sĩ trung niên sắp thăng thiên. Nhưng dù bộ dáng hắn có thay đổi thế nào cũng không giấu được đi cặp mắt xếch câu nhân.

Trước nay sâu trong nội tâm Nhĩ Sanh lúc nào cũng chán ghét hắn. Nếu không phải hắn ép nàng nuốt nội đan cốt mãn, Nhĩ Sanh cũng sẽ không bị ma khí quấy nhiễu mà bước nhầm vào ma đạo. Nhưng giờ phút này trông thấy hắn, Nhĩ Sanh lại không thấy ghét hắn thêm mà ngược lại, trên thân thể hắn toát ra một cỗ hơi thở khó hiểu khiến nàng cảm thấy quen thuộc, lại rất gần gũi.

Nhưng, tất cả đều bị Nhĩ Sanh vứt bỏ ra sau đầu, chờ Lỗ Mỹ Nhân đi đến trước mặt, nàng vươn tay ra, nói: “Giải dược.”

Lỗ Mỹ Nhân hoàn toàn không để ý đến bàn tay chìa ra của Nhĩ Sanh, hắn sờ cằm liếc mắt đánh giá Trường Uyên đã hôn mê một cái, nhỏ giọng nói: “Thật đúng là thần long thương cổ đã tuyệt tích a….Bất quá cần phải xem xét kỹ a!”

Nhĩ Sanh không vì không được để ý đến mà xấu hổ, nàng quyết đoán rút Nhất Lân kiếm bên hông ra, mũi kiếm chỉ thẳng cổ họng Lỗ Mỹ Nhân: “Đưa đây, nếu không ta giết ngươi.”

Nhất Lân kiếm thân mang sát khí bức người song Lỗ Mỹ Nhân chỉ thản nhiên liếc Nhĩ Sanh một cái, thấy ấn ký đọa ma hình ngọn lửa mờ mờ giữa ấn đường cùng với đôi mắt đỏ rực như máu của nàng, hắn mừng rỡ thốt lên: “Đọa tiên thành ma a, đã lâu rồi không có kẻ nào như vậy!”

Nhất Lân kiếm đâm thẳng về phía trước, đâm vào cổ họng Lỗ Mỹ Nhân, máu tươi chầm chậm rỉ ra: “Giải dược.”

Lỗ Mỹ Nhân vẫn không thèm để ý, bày ra bộ dáng hiên ngang lẫm liệt nói: “Ra tay đi, chúng ta cùng chết.”

Đám thủ vệ chung quanh thấy Quốc sư trung tiết như vậy đều cảm động rớt nước mắt.

Ánh mắt Nhĩ Sanh trầm xuống, Nhất Lân kiếm trong tay hơi rút về, thoáng cái đã đâm lên trên, nhanh chóng chém đứt một búi tóc được chải chuốt chỉnh tề. Đầu quan rơi xuống đất, tóc đen bên trong lập tức xổ ra.

Đuôi lông mày Lỗ Mỹ Nhân giật giật, Nhĩ Sanh lại vung kiếm xuống, định cạo trọc tóc trên đỉnh đầu hắn.

Nhĩ Sanh đổi sang câu uy hiếp khác: “Giải dược, nếu không cạo trọc ngươi.”

Bất kể chim gì, sợ nhất vẫn là không có lông.

Trong phút chốc, nét mặt Lỗ Mỹ Nhân vẫn trấn định như trước, chỉ là đôi mắt hắn hơi híp lại, toàn thân tản ra sát khí, giống như muốn xé nát Nhĩ Sanh.

Nhưng Lỗ Mỹ Nhân vẫn nhịn xuống được cỗ tức giận trong lòng. Hắn thầm nghĩ, nha đầu này, chỉ trong một thời gian ngắn như vậy đã tu được một đôi chân nhãn, có thể nhìn ra chân thân của hắn.

Với tu vi của Nhĩ Sanh mà nói, muốn nhìn ra chân thân của Lỗ Mỹ Nhân, chỉ sợ còn cần phải tu thêm trăm năm nữa. Nhưng hiện giờ nàng có năng lực như vậy, nhất định là công của ma khí. Kẻ hoàn toàn nhập ma, ma khí càng đậm, năng lực càng mạnh, mà nay xem ra, Nhĩ Sanh quả thực đã chịu ảnh hưởng không nhỏ từ ma khí.

Lỗ Mỹ Nhân nhìn chằm chằm Nhĩ Sanh, còn chưa lên tiếng, một tên đạo sĩ đứng bên cạnh đột nhiên xen ngang: “Yêu nghiệt này còn dám uy hiếp quốc sư! Thật là chết cũng không hết tội!”

Nhĩ Sanh không nói hai lời, quẳng một đạo kiếm khí về phía kẻ lên tiếng. Lỗ Mỹ Nhân khẽ nhíu mày, phất ống tay áo ngăn lại cỗ sát khí kia của Nhĩ Sanh, vuốt râu, giả bộ nói: “Không được tổn hại đến môn hạ đệ tử ta. Chúng ta vào trong điện, ta cho ngươi giải dược.”

Một lời vừa dứt, chúng đệ tử đều cảm động mà chưng ra bộ dáng căm giận, vốn còn muốn khuyên ngăn nhưng lại e ngại một chiêu uy lực khiếp người mới rồi của Nhĩ Sanh cho nên đều không dám mở miệng.

Nhĩ Sanh ngoan ngoãn theo hắn vào trong, Lỗ Mỹ Nhân ở trước cửa lớn đại điện, nét mặt căm giận nói: “Các ngươi ở bên ngoài canh chừng, bổn quốc sư cần phải cảm hóa yêu nghiệt này.”

Bố trí ổn định cho Trường Uyên xong, nghe thấy vậy Nhĩ Sanh khẽ cười lạnh một tiếng. Cửa điện “Két” một tiếng nặng nề đóng lại, cản đi hết thảy ánh sáng cũng như tiếng huyên náo ở bên ngoài.

“Cô nhóc, ánh mắt ngươi, giống như là…khinh thường bổn vương.” Không có người khác, Lỗ Mỹ Nhân cũng lười giả bộ uyên thâm, đem hai chòm râu dài ném sang một bên, khôi phục bộ dáng ngả ngớn như trước. Hắn chậm rãi đi về phía Nhĩ Sanh, mỗi bước đều toát ra một cỗ sát khí cực kỳ nặng nề. “Bổn vương thấy ngươi mới nhập ma đạo, tâm thần bất ổn cho nên bỏ qua sự bất kính của ngươi lần này, nếu còn lần sau…”

Hắn hơi híp mắt lại, ngón tay nâng cằm Nhĩ Sanh lên: “Ta sẽ cho ngươi biết thế nào gọi là sống không bằng chết.”

Nhĩ Sanh không trốn cũng chẳng né tránh, nhìn thẳng vào mắt Lỗ Mỹ Nhân: “Ta chỉ cần giải dược.” Nàng chỉ muốn giải dược, những chuyện khác đều không quan tâm, mặc kệ tên yêu quái này tại sao lại trở thành quốc sư của một quốc gia, cũng chẳng quan tâm tên “Vương” này rốt cuộc là Vương của giới nào, nàng chỉ biết, Trường Uyên trúng độc của người này, hắn có giải dược, sau khi lấy được giải dược, nàng muốn đem hết thảy những kẻ khiến Trường Uyên chịu đau khổ giết chết.

“Đúng là chưa từng thấy đôi mắt nào xấu như thế này.” Lỗ Mỹ Nhân buông cằm Nhĩ Sanh ra, hừ lạnh một tiếng: “Nhóc con, đừng tưởng bổn vương không biết ngươi tính toán gì trong lòng. Chưa nói đến năng lực cùng tâm cơ của ngươi chẳng thể tổn thương được đến bổn vương, kẻ ngươi cõng trên lưng, có muốn cứu hay không, tất cả còn đều phải xem ta có hay không cao hứng. Mà ta có cao hứng hay không, này còn phải tùy xem ngươi có định nghe theo lời ta hay không.”

“Ngươi muốn gì?”

Lỗ Mỹ Nhân cười mà nói: “Nhóc con, ngươi rất xấu xí, nhưng trên người ẩn dấu không ít bảo vật, nay lại đọa ma, mấy ngày nữa theo ta cùng đi ma đô Cửu U, được chứ ?”

Ma đô Cửu U…

Nơi này Nhĩ Sanh từng nghe qua.

Mấy nghìn năm trước, ma giáo phạm thượng khiến Thiên đế tức giận, phái chiến thần Mạch Khê đi trấn áp phản đảng. Chiến thần Mạch Khê thần lực trác tuyệt, áp chế phản quân phải lui về ma đô Cửu U, giết đến cả ma vực máu chảy thành sông, mười năm không nghe thấy ma âm, phàm là ma tộc trên ba tuổi đều bị tuyệt diệt.

Truyền thuyết này đã tạo cho Thiên giới uy tín rất lớn, ở Tàng Thư các của Vô Phương cũng có không ít thư tịch ghi chép lại sự kiện này. Phần ngoài lề cũng chỉ hết lời ca tụng Chiến thần uy vũ, lại không thấy nhắc đến Ma tộc thiếu chút đã bị tuyệt diệt.

Lỗ Mỹ Nhân này…

“Ngươi với ta đã cũng bước trên một con đường, sớm hay muộn cũng có một ngày phải đến ma đô tế Ma Tôn. Trải qua đại kiếp ngàn năm trước, Ma Tộc ta dần dần suy tàn, tộc nhân vô cùng thưa thớt, cho nên những tộc nhân sinh ra sau đều phải lập huyết thệ, vĩnh viễn thành ma, bảo vệ huyết mạch của tộc. Sau khi thề, ngươi chính thức thành tộc nhân của ta, nhận được sự bảo hộ của tộc ta, còn không thì…Ngươi biết đọa tiên Trường An chứ? Người này chính phái không nhận, ma tộc ta cũng không nhận, ở thế gian rộng lớn này cô đơn lẻ loi một mình, thật đáng buồn thay! Còn nữa, cô nhóc, lúc này cùng ta đi ma đô Cửu U đối với kẻ chưa tu thành tâm pháp Ma tộc như ngươi mới là cực kỳ hữu ích…”

Vừa uy hiếp vừa dụ dỗ, còn chưa nói dứt lời, Lỗ Mỹ Nhân chỉ thấy một bàn tay chìa ra trước mặt mình: “Đưa ta giải dược ta sẽ đi.”

Nhìn những sợi tơ máu đỏ rực trong mắt Nhĩ Sanh, Lỗ Mỹ Nhân hơi ngẩn ra, lập tức cong môi cười, đáp: “Được, ta đi lấy giải dược. Nhưng, hôm nay ta chỉ đưa ngươi nửa viên, ba ngày sau đợi ở trấn Tử Lâm, lúc ấy ta sẽ trao cho ngươi nửa viên giải dược còn lại.”

“Đó là chỗ nào ?”

“Đó là một trấn nhỏ nằm ở phía nam Kinh Thành, rừng cây sau trấn cất giấu con đường đi đến ma đô Cửu U.”

“Chờ chút…” Nhĩ Sanh chần chừ gọi Lỗ Mỹ Nhân, “Trường Uyên có thể đi cùng với ta chứ ?”

Lỗ Mỹ Nhân nhếch miệng cười: “Ma tộc ta nhân khẩu vốn thiếu, xưa nay luôn hoan nghênh người ngoài nhập ma. Nhưng mà, cô nhóc, đối với ma mà nói, tốt nhất không nên lưu luyến điều gì trên thế gian.” Dưới hàng mi dài, ánh mắt hắn lóe lên một tia lạnh lẽo, “Bởi vì sớm hay muộn cũng có một ngày, ngươi không khống chế được bản thân, tự mình hủy diệt thứ đó.”

Đáy lòng Nhĩ Sanh cười lạnh, ánh mắt dừng trên người Trường Uyên.

Hắn lẳng lặng nằm đó, hai mắt nhắm chặt, từ bi như Phật.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như chu dai bi tieng phan, chu dai bi 108 bien rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.