Tiệm ăn của quỷ (Tiệm ăn âm dương)

Chương 12: Thần Quỷ Toàn Tịch


Edit: Hân Hân Bảo Bối - Khoảng Trời Của Tôi

Hai triệu...

Lý lão bản cảm giác mình càng không tiếp thu nổi cái thế giới này nữa rồi, hắn thực sự cảm thấy,...

Sự thật chứng minh, có một nghề cho nên hơn chín nghề là có thật mà...

Thiệu Vô Ưu cũng ngây ngẩn, thật ra thì cái giá tiền này là lão gia tử nhà hắn định ra, hắn vốn tưởng rằng nói ra một triệu,thì ông chủ nhỏ này khẳng định sẽ sợ trực tiếp quỳ xuống nhận làm.

Không nghĩ tới tên này chẳng những không coi là chuyện gì to tát, lại còn ra vẻ có lý trực tiếp đem giá cả tăng lên gấp đôi, lfm ra vẻ chê hắn ra giá quá bèo.

Nhưng mà lúc này Bạch Thường lại tặng thêm một câu, trực tiếp làm tin hắn tan vỡ.

"Ồ đúng rồi, bởi vì tìm kiếm nguyên liệu nấu ăn khá là phiền toái, anh trả trước một nửa tiền đặt cọc, nếu như sau năm ngày nguyên liệu nấu ăn không cách nào gọp đủ, không làm được món ăn này, thì goài trừ xin lỗi ra, tiền đặt cọc mà, một xu cũng không trả."

Một món ăn hai triệu, còn không bảo đảm có thể làm ra được hay không, cho dù không làm được cũng phải trả hắn một triệu tiền đặt cọc.

Cái này là cái quái gì vậy rốt cuộc đó là món ăn như thế nào? Chẳng lẽ trong món ăn có kim cương, có thể kéo dài tuổi thọ, chữa được bách bệnh, lại còn có thể thăng thiên?

Bạch Thường lời nói này nói ra, Thiệu thiếu gia trực tiếp ngây người, nửa ngày mới phục hồi tinh thần lại, liền cầm điện thoại di động lên đi tới cửa.

Thật ra thì trước khi đi tới Bạch quán, hắn liền thấy được có phải cha của mình tinh thần không bình thường, nên muốn tiêu cả triệu chỉ để ăn một món ăn.

Thấy cái quán cơm mộc mạc gần như đổ nát thế này thì hắn càng thêm chắc chắn, cha hắn nhất định là điên rồi.

Mà bây giờ, hắn cảm giác mình cũng muốn điên rồi...

Thấy Thiệu thiếu gia thở hổn hển đi gọi điện thoại, Bạch Thường khẽ cười lại, cầm lấy Phù Xui Xẻo nói: "Lý lão bản, vì cái Phù này, tôi phí không ít sức, thế nào, thật không cần?"

"Híc, muốn muốn muốn, chúng ta có nói trước, dĩ nhiên không thể để cho Bạch lão bản lãng phí thời giờ." Lý lão bản vừa nói vừa từ trong túi lấy ra hai chồng tiền giấy để lên bàn.

Đây là mua bán quy củ, Bạch Thường đã làm xong tờ Phù, coi như hắn không cần, cũng nhất định phải mua lại.

Ai biết Bạch Thường lại lắc đầu một cái, không có thu tiền.

" Được rồi, tiền của ông cũng đã lấy lại được, như vậy Phù này đối với ông cũng vô dụng. Quy củ của nơi này, đồ hại người tuyệt sẽ không vô cớ bán ra."

"Cái này, như vậy không ổn đâu..." Lý lão bản cũng là không ngờ, đặt ở trước mắt tiền cứ như vậy không cần?

"Không có gì không ổn, lại nói ông còn giới thiệu cho tôi một mối làm ăn, nhắc tới tôi còn phải cám ơn ông mới đúng." Bạch Thường cười híp mắt nói.

Thật ra thì lúc hắn mới vừa nghe được Tiên Nhân Chỉ Lộ, nhịp tim cũng đã bắt đầu tăng, bởi vì Tiên Nhân Chỉ Lộ chính là công thức nấu ăn cao cấp nhất của Bạch gia ---- trong Thần Quỷ Toàn Tịch là món ăn đứng thứ nhất.

Liên quan tới món ăn này rất thần kỳ, từ nhỏ đến lớn hắn cũng chỉ là nghe nói qua, bởi vì từ một đời gia gia của hắn qua đời. Trung Hoa biến hóa long trời lỡ đất, rất nhiều nguyên liệu nấu ăn đều đã mất tích, hơn nữa hội Âm Dương cũng xảy ra rất nhiều chuyện khó lường được trước.

Không nghĩ tới, ở thời đại này vẫn còn có người biết đến Tiên Nhân Chỉ Lộ.

Hắn vốn là không nghĩ tiếp tục buôn bán, nhưng không thể không nói, Lâm gia ra tiền thù lao đúng là làm cho hắn động tâm, có khoản tiền này, hai triệu tiền ghi danh liền không cần lo lắng.

Nhưng hắn cũng hoài nghi, người có thể biết tên món ăn này, chỉ sợ cũng là người của hội Âm Dương mượn cơ hội dò xét hắn.

Cho nên hắn mới cố ý nói ra giá cao. Nếu đối phương đồng ý hắn liền vớt được một khoản, đồng thời cũng có thể để cho Bạch quán lần nữa nêu cao tên tuổi.

Nếu như không chấp nhận, hắn cũng có thể tránh thoát lần thăm dò này.

Bạch Thường vừa nói chuyện, đang muốn thu hồi cái Phù này, Thiệu Vô Ưu bỗng nhiên đi tới, nắm tay đè ở trên bàn, cơ hồ là cắn răng nghiến lợi nói: "Thành giao, hai triệu, nếu như năm ngày không làm được, tiền đặt cọc thuộc về ngươi."

Bạch Thường hơi có chút ngoài ý muốn, nhìn Thiệu Vô Ưu liếc mắt nói: "Anh không sợ tôi lừa bịp lấy tiền không làm việc?"

Thiệu Vô Ưu lạnh rên một tiếng "Chỉ cần anh không sợ tôi đập nát quán cơm này, dù anh có chạy trốn tôi cũng tìm được thôi."

Bạch Thường nhìn hắn, bỗng nhiên cười một tiếng: " Được, sau năm ngày, nếu như không làm được món ăn này, không cần anh đập, chính tôi sẽ tự tay đập quán cơm này."

"Một lời đã định."

"Quyết không đổi ý."

Thiệu Vô Ưa ngoài cười nhưng trong lòng không cười nói: "Cái Phù này, nếu Lý lão bản không cần, vậy thì đưa cho tôi đi. Bạch lão bản, anh sẽ không có ý kiến gì chứ?"

Lý lão bản trực tiếp ngây ngẩn, hắn biết Bạch Thường là cố ý đem Phù xui xẻo nói thành Thôi Vận Phù, nhưng lại không thể nói toạc ra.

Nhưng đồ chơi này không phải là thứ tốt gì, nếu như bị Thiệu thiếu gia lấy được...

Bạch Thường hơi suy nghĩ một chút, liền nở nụ cười.

"Nếu Thiệu thiếu gia thích, vậy thì cứ việc cầm đi. Nhưng là vật này có chút bá đạo, Thiệu thiếu muôn vàn cẩn thận."

"Vậy cũng không cần anh quan tâm." Thiệu Vô Ưa chộp đem Phù xui xẻo cướp ở trong tay, trên mặt lộ ra một nụ cười châm biếm.

"Đây là chi phiếu một triệu, Bạch lão bản tùy thời có thể đi lấy. Sau năm ngày, ta sẽ phái người tới đón Bạch lão bản." Thiệu thiếu đem một tờ chi phiếu buông xuống, cũng không quay đầu lại xoay người đi.

Nhìn lấy trong tay mình là "Thôi Vận Phù", Thiệu Vô Ưu mặt đầy khinh bỉ, cũng không biết lão gia tử quất cái khỉ gió gì, một cái đầu bếp vẽ Phù, bắt vào tay có thể có tác dụng chó gì?

Thiệu Vô Ưu lên một chiếc Ferrari, nổ máy to tiếng nghênh ngang mà đi, Lý lão bản cũng cáo từ đi, Bạch Thường tiện tay đóng cửa, cười khổ sờ lỗ mũi một cái.

"Ai, cái này cũng không trách ta, anh hãy tự cầu nhiều phúc đi Thiệu thiếu à..."

Nhìn tờ chi phiếu trên bàn, Bạch Thường hồi hộp, Lão Tử bây giờ cũng là Triệu Phú rồi!

Bất quá, một triệu này ngay cả tiền ghi danh cũng không đủ, vẫn là phải dành thời gian, làm ra cái món Tiên Nhân Chỉ Lộ kia.

Bạch Thường thu cất chi phiếu, đi vào bên trong căn nhà, tâm lý bỗng nhiên trở nên kích động.

Tiệm cơm âm dương Bach Gia, bị coi như Tà Môn Ngoại Đạo đã sắp gần trăm năm, nếu như mình có thể làm ra món ăn này, đó chính là là bước đầu tiên giúp Bạch gia chính danh ngôn thuận.

Hắn không kịp chờ đợi nữa liền cúi xuống dưới giường lấy ra một cái hộp gỗ phủ đầy bụi, mở ra lấy một quyển sách cũ nát.

Vào giờ phút này, Thiệu Vô Ưu rời đi bỗng nhiên truyền tới tiếng xe đụng...

Nhưng Bạch Thường đối với lần này hồn nhiên không cảm giác, hắn mở ra quyển sách kia ra trang thứ nhất, phía trên viết tám chữ.

Bạch Gia Công Thức Nấu Ăn, Thần Quỷ Toàn Tịch.

* Nghỉ hè rồi, nên ta sẽ ráng 2 ngày một chương aaa. Nếu có thông báo gì sẽ đăng lên mục tro chuyện nhé. À ta đang tính làm thêm một truyện, mọi người thích thể loại thanh xuân hơn hay showbiz hơn? Mau Mau cho ta biết nhé

*Mong được mọi người góp ý nhiều hơn để hoàn thiện truyện nhé. XIe Xie
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như gia dinh teo di tam bien, tuyet chieu rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.