Tiệm ăn của quỷ (Tiệm ăn âm dương)

Chương 20: Hồn Lìa Khỏi Xác


Edit: Hân Hân Bảo Bối

Thân thể con người có tam hồn, gọi là Thiên Hồn, Địa Hồn, Nhân Hồn, hay còn được gọi là Chủ Hồn, Giác Hồn, Sinh Hồn.

Đạo kinh có nói, thế gian vạn vật, cỏ cây chi chúc chỉ có một Hồn, tên là Sinh Hồn, chỉ biết sinh sôi kết quả, không biết khổ vui.

Chim bay muôn thú thì có hai Hồn, vừa là sinh hồn, biết sinh trưởng đi đi lại lại, hai là Giác Hồn, dù sao cũng biết đau đớn vui vẻ, thấy khó mà tránh, biết yêu cầu, biết ấm no, nhớ ân hay trả thù.

Bởi vì vạn vật sinh trưởng, thân có tam hồn, đầu hướng lên trời, cho nên con người có ba hồn bảy vía, biết thiện ác, thiên địa chính là như vậy.

Nói trắng ra là, Sinh Hồn chính là Chúa Tể sinh mạng, cũng chỉ người sống có hồn phách, hoặc là đem hồn phách ra khỏi người chết, một khi Sinh Hồn rời thân thể, vậy đã nói rõ người này đại hạn không xa, muốn chết.

Bất quá nhìn tình trạng Khâu Tiểu Điệp bây giờ, tạm thời hẳn không có việc gì.

Bạch Thường thở phào nhẹ nhõm nói: "Nơi này là một nơi cô không nên tới, bất quá cô yên tâm, tôi sẽ dẫn cô rời đi. Nhưng là có chuyện cô phải nói cho tôi biết trước mới được... Ngày hôm qua ở bên ngoài nhà của cô, tại sao lại nói tôi vô lễ?"

"Bởi vì, bởi vì tôi không muốn để cho anh ta thấy tôi cùng với anh..."

Bạch Thường thiếu chút nữa thì thổ huyết, đây là cái gì lý do gì vậy, không muốn để cho người khác thấy, liền muốn hô to bắt hắn làm lưu manh? Vị đại tiểu thư này tính khí thật đúng là khác người.

"Ha ha, cô không muốn để cho người kia nhìn thấy tôi à, là bạn trai cô?" Bạch Thường nhớ lại cái đó dáng vẻ ngông cuồng của Thiệu Vô Ưu, tự nhiên lại thấy khó chịu.

"Xin lỗi, chuyện này có chút phức tạp, nhưng anh tin tôi, tôi sợ có một số việc, sẽ gây bất lợi cho anh."

"Được rồi, không cần quan trọng hoá lên như thế. Nhưng mà lần này cô bệnh không nhẹ, ngay cả hồn phách cũng rời thân thể, nếu như không phải là gặp phải tôi, hồn phách của cô rời thân thể bảy ngày liền sẽ chết."

"Cái gì, hồn phách của tôi rời cơ thể?" Khâu Tiểu Điệp mặt đầy kinh ngạc, "Anh nói, linh hồn của tôi xuất ra khỏi cơ thể. Bây giờ tôi không phải là người sống? Vậy nơi này rốt cuộc là nơi nào?"

"Không sai, cô bây giờ không phải là người sống, cô có thể cho là như thế. Nơi này chính là Âm Ti phố, là nơi âm dương giao nhau, người sống thì không cách nào tới chỗ này."

"A, vậy tại sao anh lại ở chỗ này, anh cũng đã chết sao?"

"Tôi không chết..."

"Vậy anh ở nơi này làm gì?"

Khâu Tiểu Điệp lập tức hiếu kỳ hỏi liên tục, Bạch Thường không còn gì để nói, vì để tránh cho Khâu Tiểu Điệp không ngừng nghỉ hỏi tiếp, dứt khoát không thể làm gì khác hơn là nói thật.

"Là như vầy, hôm nay Thiệu thiếu gia của tập đoàn Thiệu thị có tới tìm tôi, nói sau năm ngày có một buổi yến hội, mời tôi đi làm đầu bếp chính, tôi tới nơi này chính là để tìm nguyên liệu làm đồ ăn, về phần tại sao muốn tới nơi này tìm, cô không cần hỏi, bởi vì đây là bí mật..."

Hắn lời còn chưa dứt, Khâu Tiểu Điệp liền há to miệng, mặt đầy giật mình cùng với biểu cảm bực tức.

"Không cho đi, không được đi, cái gì yến hội, chó má thật chứ, anh không thể đi."

"Tại sao không được đi?" Bạch Thường có chút ngoài ý muốn, vị đại tiểu thư này chú ý tới việc hắn tới làm thức ăn sao?

Khâu Tiểu Điệp cúi đầu, cắn môi nói: "Vì đó là sinh nhật của tôi, đồng thời cũng là lễ đính hôn của tôi."

"Cái gì, mà lễ đính hôn của cô? Là chuyện tốt mà, sao phản ứng của cô lớn như vậy?" Bạch Thường có chút ngoài ý muốn, theo lý thuyết lễ đính hôn là vui chuyện, mà biểu cảm của Khâu Tiểu Điệp, thật giống như người chết?

"Bởi vì này hôn sự này là cha mẹ tôi đồng ý, tôi không muốn, hơn nữa... Đối tượng đính hôn chính là tên phế vật Thiệu gia kia, Thiệu Vô Ưu."

"Thì ra là hắn."

Bạch Thường bừng tỉnh, khó trách lúc ban ngày Thiệu Vô Ưu tỏ thái độ đối với mình, thì ra là ăn phả giấm của Khâu Tiểu Điệp.

- --

"Nếu như là hắn, cô không cần tức giận như vậy."

Bạch Thường sờ lỗ mũi một cái, nín cười nói: "Hắn lấy một tấm Phù xui xẻo ở chỗ tôi, có thể gần đây vận khí sẽ rất kém, cho nên lần đính hôn này, tám chín phần sẽ không thành công."

Khâu Tiểu Điệp lại lắc đầu một cái rồi nói: "Lần này không giống như vậy, chỉ cần hắn không chết, chỉ sợ tôi sẽ rất khó khăn để tránh khỏi tiệc đính hôn."

Khâu Tiểu Điệp tức giận nói ra ngọn ngành vấn đề, trước đây Thiệu gia cùng Khâu gia vốn là bạn bè làm ăn với nhau, nhưng những năm gần đây Khâu gia thất thế, làm ăn không lớn bằng lúc trước, gần đây càng là vì một cái hạng mục vốn nghèo rớt mồng tơi, mà cũng cần thêm vốn.

Lúc đó cái tên Thiệu Vô Ưu, một mực dây dưa với Khâu Tiểu Điệp, hắn là con một trong nhà, mượn cơ hội này, Thiệu gia nhân cơ hội lấy kết hôn làm điều kiện, dùng tài khoản kếch xù làm điều khoản, đòi hỏi, Khâu gia bất đắc dĩ, đồng ý lời cầu hôn của Thiệu gia.

Không nghi ngờ chút nào, lần này kết hôn có thể cứu được Khâu gia, nhưng Khâu Tiểu Điệp sống chết đều không đồng ý, tối ngày hôm qua cô và Bạch Thường từ núi Tùng Phong trở lại, Thiệu Vô Ưu chạy đến tìm cô, lại có ý đồ đen tối đối với cô, kết quả cô ở ngay trước hai bên gia đình đại náo một trận.

Cho nên, tối ngày hôm qua cô la to vô lễ, không muốn ở nhà gây phiền toái, bây giờ lại nghe Bạch Thường nói sẽ đến lễ đính hôn làm đầu bếp chính, đương nhiên là càng mất hứng.

"Tôi vì phản kháng mối hôn sự này, đến mức tự tử, anh nói xem, tôi làm sao có thế đồng ý đính hôn với hắn?"

"Tự sát a, khó trách cô lại tới nơi này." Bạch Thường bừng tỉnh, có chút buồn cười, lại nhịn được, đánh giá Khâu Tiểu Điệp nói: "Ngược lại tôi rất muốn biết, Khâu đại tiểu thư, cô tự tử như thế nào?"

"Tôi tuyệt thực, một ngày không ăn gì hết."

"Phốc... Chỉ như vậy, một ngày không ăn gì hết, không thể chết đói đúng không?"

"Đúng vậy, tôi cũng thấy thế. Hơn nữa tôi cảm thấy, cho dù tôi không ăn gì hết thì cũng không thể chết đói, không phải là tôi muốn chết đói, mà là muốn chết..."

"Được rồi, sau đó cô tự tử thế nào?"

"Tôi ăn nửa chai thuốc ngủ."

"A, cô thật có dũng khí, sau khi ăn thuốc ngủ thì sao?"

"Sau đó... Tôi cảm thấy ăn thuốc ngủ cũng không ngon lắm."

Bạch Thường hết ý kiến, dở khóc dở cười nói: " Cho tôi xin, tôi không hỏi cô ăn có ngon hay không, ý tôi là, sau đó có người cứu cô sao?"

Khâu Tiểu Điệp nghiêng đầu rồi nghĩ: "Chắc là có, sau đó tôi mơ mơ màng màng, cái gì cũng không biết, tỉnh lại thì đang ở nơi này... Ngược lại, ngược lại không cho phép anh đi, nếu anh không đi, yến hội cũng không làm được, tiệc đính hôn cũng không làm được..."

Bạch Thường nhịn không được bật cười: "Cái này có quan hệ gì với tôi, trên đời này cũng không phải là chỉ mình tôi là đầu bếp... Không đúng, hồn phách của cô đã rời cơ thể đi tới Âm Ti phố, ở dương gian chính là cô đang ở trong trạng thái hôn mê bất tỉnh, như vậy cũng không có cách đính hôn a."

"Ồ, anh nói đúng a..." Khâu Tiểu Điệp vui vẻ, "Tôi cũng không nên trở lại, đợi ở nơi này, xem bọn hắn đính hôn như thế nào."

"Nhưng cô ở nơi này đợi mấy ngày thì sẽ chết thật, nếu không thì như vậy, lễ đính hôn là năm ngày sau, trước tiên cô chờ ở đây, chờ qua lễ đính hôn, tôi quay lại đón cô trở về, như thế được không?"

Bạch Thường có chủ ý tốt, Khâu Tiểu Điệp ở Âm Ti phố lưu lại năm ngày, sau đó tới đưa Khâu Tiểu Điệp trở về, thời gian vừa vặn.

Khâu Tiểu Điệp suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy có thể được, nhưng nhìn chung quanh một chút, lại nhút nhát nói: "Nhưng là, chỗ này âm u đáng sợ, thật sự phải ở chỗ này đợi năm ngày sao?"

"Cô gần đây không phải lá ga đã lớn lên rồi sao?" Bạch Thường buồn cười nhìn nàng, suy nghĩ một chút còn nói: "Như vậy đi, ở nơi này tôi có một người quen, trước hết cô ở chỗ của hắn đợi tôi, đừng sợ, hắn mặc dù là một lão quỷ, nhưng lại là người tốt, hơn nữa giống với cô, đều là kẻ tham ăn."

Đúng là, trước mắt đây là biện pháp né tránh buổi đính hôn duy nhất, phỏng chừng Thiệu gia suy nghĩ nát óc cũng không đoán được, Khâu Tiểu Điệp tự sát xong rồi hôn mê, bất tỉnh nhân sự, thật ra thì hồn phách lại đang được giấu ở Âm Ti phố.

Vì vậy Bạch Thường liền đem Khâu Tiểu Điệp đưa cho Hình lão Lục, vốn là Khâu Tiểu Điệp còn có chút kháng cự, dù sao cũng là một lão quỷ trăm tuổi, đừng nói Khâu Tiểu Điệp, đổi thành ai cũng phải sợ hãi.

Cùng nhau ăn một cái đùi gà, Khâu Tiểu Điệp đồi với Hình lão Lục tựa như thân thết hơn, đối với gian hàng bên trên cảm thấy rất hứng thú, ríu rít muốn Hình lão Lục chỉ cho cô xem.

Thấy cảnh tượng này, Bạch Thường yên tâm, đồng thời cũng cảm khái: Ở trên thế giới này, so với một kẻ tham ăn không đáng sợ bằng hai cái kẻ tham ăn.

"Xem ra lễ đính hôn năm ngày sau, sẽ có một trận náo nhiệt đây."

Bạch Thường tự mình lẩm bẩm, đi tới một đầu khác của Âm Ti phố, đưa tay ra trước mặt, sương mù màu xám dần dần tan đi, lộ ra tòa đền thờ treo lồng đèn đỏ.

Hắn vừa sải bước ra, liền đi tới phía trong rừng cây, lấm lét nhìn trái phải lại, phải về nhà, liền bỗng nhiên nhìn thấy bên cạnh một gốc cây có cái bóng đen.

Khóe miệng của Bạch Thường nở nụ cười, cây Lâm Bình này rất hiếm xuất hiện, lúc này xuất hiện ở nơi này, dĩ nhiên là gặp phải quỷ rồi.

Hắn đột nhiên nổi lên tâm trạng muốn chơi đùa, lặng lẽ đi đến chỗ đó, thình lình đá lên con "Quỷ" đó một cái.

Một cước này chính là đá vào mông của con "Quỷ", liền nghe con "Quỷ" gào lên một tiếng thét chói tai, nhảy cỡn lên, tay ôm mông bỏ chạy.

Tiếng thét chói tai này, ngược lại giống như là của nữ, hơn nữa động tác lại nhanh chóng vô cùng, trong chớp mắt liền biến mất ở phía sâu bên trong rừng cây.

Bạch Thường trợn mắt há mồm nhìn phía xa, mặt đầy kinh ngạc.

"Bây giờ quỷ... Lá gan cũng nhỏ như vậy?"

Bạch Thường không nhịn được cười ra tiếng, nhưng rất nhanh thì lại nhăn lại lông mi.

Nước miếng quỷ tinh tuy nói là một trong ba nguyên liệu chính của Tiên Nhân Chỉ Lộ, nhưng hai cái còn lại một cái so với một cái càng khó tìm hơn.

Sau đó, còn phải đi tìm nấm linh thi, nghe nói loại thực vật này, chỉ sinh trưởng ở Cửu Âm Chi Địa trăm năm mới có một lần linh thi.

Vậy thì càng là thứ tồn tại trong truyền thuyết rồi.

Đương nhiên, Bạch Thường vẫn có lòng tin, trong vòng năm ngày, dựa theo cách nấu được Bạch gia ghi lại, đem những nguyên liệu nấu ăn này gọp đủ.

Rời đi rừng cây sau khi, Bạch Thường trực tiếp trở về nhà.

Mở cửa tiệm cơm đi vào, một cổ gió quất thẳng vào mặt.

Bạch Thường không kìm được liền rùng mình, định thần nhìn lại, cả người đều sợ ngây ra.

Trong tiệm cơm bừa bộn, khắp nơi đều là bị người động vào, ngay cả quầy trong cũng bị người mở ra.

Chẳng lẽ là ăn cướp?

Bạch Thường vọt vào tiệm cơm, chỉ thấy mặt đất rất bừa bãi, nhưng hắn vội vã kiểm tra một phen, phát hiện không có gì mất cả.

Vốn cô gái đang mê man trong phòng ngủ cũng không thấy đâu.

Còn nữa,bức tranh hắn đem từ nhà Khâu Tiểu Điệp cũng bị mở ra, rơi xuống đất.

Chẳng lẽ có người thừa dịp chính mình không có ở đây, xông vào tiệm cơm, mang đi cô gái kia?

* Sẽ ráng mỗi ngày một chương cho tới hết tháng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhat chẳng hạn như cau do ve ca, su that phu phang rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.