Tiệm tạp hóa của nhóc con

Chương 45: Chơi xuân



Ngoài cửa sổ bóng đêm càng ngày càng sẫm, sẫm từ nơi xa chuyển thành màu nhạt, lúc này phương đông xa xôi xuất hiện màu trắng sáng, ông mặt trời chậm rãi ló đầu ra, ánh sáng màu đỏ chiếu vào bên trong tiểu học Cẩm Lý, lớp hai tiểu học Cẩm Lý Lâm Đông, Mục Hưng Hà cùng Tưởng Tiểu Quân mới vừa kết thúc tự học buổi sáng, ba đứa nhỏ đeo cặp sách nhỏ vui sướng đi trên đường nhỏ dạt dào màu xanh biếc.

Mục Hưng Hà hỏi: “Đông Đông, em có tham gia chơi xuân không?”

Lâm Đông trả lời: “Em cũng không biết.”

“Sao em lại không biết?”

“Em phải hỏi cô của em đã.”

“Chắc chắn cô của em sẽ cho em đi.”

“Dạ, cô rất tốt với em.”

“Đúng, vậy em trở về hỏi cô em nhé.”

“Dạ.”

Lâm Đông, Mục Hưng Hà và Tưởng Tiểu Quân đi về hướng phố đông, trong lòng suy nghĩ đến chuyện đi chơi xuân, ngày hôm nay lúc tự học buổi sáng giáo viên chủ nhiệm đến xem lớp, cố ý nói chuyện đi chơi xuân, tiểu học Cẩm Lý nổi danh là trường tốt xa gần, không chỉ coi trọng giáo dục dự thi, còn rất coi trọng niềm vui của học học sinh, hàng năm đầu xuân đều sẽ tổ chức một cuộc chơi xuân, đều đến dưới chân núi Cẩm Lý ca hát ngâm thơ chơi đùa thưởng thức xuân sắc, mọi người thật vui vẻ.

Tuần trước là học sinh lớp một đi, tuần này đến phiên lớp hai đi, mọi người đều tự nguyện tham gia, tham gia cũng cần tự mang bữa trưa hoặc là tiền mua cơm, Lâm Đông muốn đi, bé muốn cùng Hưng Hà và Tiểu Quân đi đến núi nhỏ Cẩm Lý, muốn nhìn cọng cỏ nhỏ xanh xanh, muốn nhìn cây lớn nhú mầm non, muốn nhìn cá bơi tự do tự tại trong sông, còn muốn ngồi trên đường nhỏ xem người đi đường lui tới…

Cô nói, có chuyện gì thì nói trực tiếp với cô, chuyện tốt cô đều sẽ đồng ý, Lâm Đông cũng không biết chơi xuân có phải là chuyện tốt hay không, thế nhưng bé thật trực tiếp nói cùng Lâm Lệ Hoa.

Lâm Lệ Hoa kinh ngạc hỏi: “Đông Đông đi chơi xuân?”

Lâm Đông gật đầu.

“Đây là chuyện tốt đó.”

Lâm Đông nở nụ cười.

Lâm Lệ Hoa hỏi: “Khi nào con sẽ tham gia chơi xuân?”

Lâm Đông trả lời: “Ngày mai ạ.”

“Ngày mai mấy giờ đi?”

“Bảy giờ rưỡi ạ.”

“Sớm như vậy sao?”

“Dạ, thầy giáo nói, ngày mai không lên tự học sớm, bọn con đi đến núi nhỏ Cẩm Lý.”

“Được, sáng mai cô chuẩn bị hộp cơm cho con, có được không?”

“Dạ được.”

Lâm Đông vô cùng vui vẻ, bé không ngờ cô ủng hộ mình như thế, bé cảm thấy cuộc sống thật là đẹp, giống như khi bé muốn ăn kẹo thì có thể ăn được kẹo luôn vậy, bé vui vẻ cả một ngày.

Sáng hôm sau, vẫn chưa tới bảy giờ Mục Hưng Hà và Tưởng Tiểu Quân đã đến tìm Lâm Đông, Lâm Đông đang cùng Lâm Lệ Hoa sắp xếp cặp sách nhỏ, ngoại trừ mang theo sách ngữ văn, sách mỹ thuật, quyển luyện tập và văn phòng phẩm, còn mang khăn mặt, hộp cơm, bình giữ ấm, sữa bò..v..v, Lâm Lệ Hoa cố ý đưa thêm cho Lâm Đông đùi gà chiên cùng bánh khoai tím, cho dù nguội cũng ăn được, Lâm Đông buộc chặt khăn quàng đỏ, thật cao hứng theo sát Mục Hưng Hà và Tưởng Tiểu Quân trước đến tiểu học Cẩm Lý tập hợp, sau đó sẽ cùng những người bạn nhỏ khác xếp hàng, cùng giáo viên chủ nhiệm đi khỏi tiểu học Cẩm Lý.

Lâm Đông thấp nhất lớp, cho nên đứng đầu đội ngũ, theo sát giáo viên chủ nhiệm, người khác đều là sải bước, bé dùng chân ngắn mà chạy, Mục Hưng Hà cùng Tưởng Tiểu Quân nhìn bé đeo cặp sách rất vất vả, cũng cau mày lại, trong đầu Tưởng Tiểu Quân mới dâng lên suy nghĩ giúp Lâm Đông xách bớt đồ, Mục Hưng Hà đã giúp Lâm Đông tháo cặp sách trên người vác lên người mình.

Giáo viên chủ nhiệm nhìn Lâm Đông một cái, Lâm Đông nhanh chóng vươn tay túm cặp sách của mình lại, dáng dấp vô cùng khả ái, giáo viên chủ nhiệm luôn luôn nghiêm túc không nhịn được cười nói: “Để trò ấy mang giúp con đi, con cũng sẽ đi nhanh hơn chút.”

Lâm Đông nói: “Thầy ơi, con tự mang cũng có thể đi nhanh ạ.”

Giáo viên chủ nhiệm cười nói: “Phải không?”

“Dạ phải.”

Lâm Đông mạnh mẽ giữ lại cặp sách, đeo trên vai nhỏ, tốc độ không giảm mà theo sát giáo viên chủ nhiệm, giáo viên chủ nhiệm càng yêu thích Lâm Đông, không chỉ vì Lâm Đông dễ thương học giỏi, hơn nữa Lâm Đông có một loại khí chất ôn hòa thông suốt, bé muốn đeo cặp sách, giáo viên chủ nhiệm cũng không ép, mang theo một đám trẻ con đi đến dưới chân núi nhỏ Cẩm Lý.

Lâm Đông mệt đỏ bừng khuôn mặt bé nhỏ, nhìn hoa dại đầy khắp núi theo gió xuân bay vào tay mình, bé liền vui vẻ, cảm giác y như bên trong sách giáo khoa đã nói—— tìm được mùa xuân.

Bé cùng các bạn học ngồi ở trên bãi cỏ, nghe hương hoa hương cỏ, hưởng thụ gió xuân, nghe giáo viên chủ nhiệm kể chuyện về mùa xuân, sau đó lại cùng các bạn học hát nhạc thiếu nhi, hát rất nhiều rất nhiều nhạc thiếu nhi.

Ví dụ như “Mùa xuân ở nơi nào”, hoặc là “Đọc sách lang”, rồi tới “Ốc giác nhỏ”, còn cả “Đếm vịt”, Lâm Đông đều sẽ hát, hơn nữa còn được giáo viên chủ nhiệm chỉ điểm, đứng ở trên bãi cỏ hát một bài “Tiểu Yến tử”, đặc biệt hợp với tình hình, nhận được những tràng vỗ tay từ các bạn học, bé vui vẻ ngồi trên bãi cỏ, Hưng Hà cùng Tiểu Quân bên cạnh, nghe thầy giáo kể chuyện về én nhỏ bay về phía nam rồi bay trở về, vừa vặn có một con chim én nhỏ nhẹ nhàng bay qua bãi cỏ, thật là xinh.

Bé vô cùng vui vẻ, trái tim như đang bay lượn ở trên trời lại lướt qua những đám mây mỏng manh, đặc biệt tốt đẹp, bé quay đầu nhìn Hưng Hà và Tiểu Quân cùng những bạn học khác, tất cả mọi người đang nghiêm túc nghe thầy giáo giảng bài, bé cũng chuyên tâm nghe, chỉ chốc lát sau, thầy giáo đã kể chuyện xong, để cho mọi người ngồi tại chỗ vẽ vời, vẽ cái gì đều được, Lâm Đông vẽ một đám mây trắng, phía dưới mây trắng là bãi cỏ, trên bãi cỏ có sáu người ngồi.

Mục Hưng Hà lại gần hỏi: “Đông Đông, em vẽ cái gì?”

Lâm Đông nói: “Em vẽ gia đình.”

“Gia đình ai?”

“Gia đình của em.”

“Sao gia đình của em lại có sáu người?”

“Thì là có sáu người mà.”

“Có ai mà sáu người?”

Lâm Đông xòe bàn tay đếm cho Mục Hưng Hà xem: “Đây là cô, đây là dượng, đây là Tiểu Xuyên, đây là em, đây là ba, đây là mẹ, sáu người nè.”

“Vậy anh đâu?” Mục Hưng Hà hỏi.

Lâm Đông hỏi ngược lại: “Anh cũng muốn trở thành người nhà của em à?”

“Đúng vậy.”

“Vậy em cũng vẽ thêm anh vào nha?”

“Được.” Mục Hưng Hà cao hứng nói: “Vẽ nhanh lên, vẽ thêm anh vào đi, vẽ xong cho anh xem.”

“Em sẽ vẽ anh đẹp hơn cả Tiểu Xuyên.”

“Nhất định phải đẹp hơn Tiểu Xuyên.”

Tưởng Tiểu Quân lại gần nói: “Cũng phải vẽ cả anh!”

Lâm Đông gật đầu nói: “Vậy em cũng vẽ Kỳ Kỳ vào.”

Vì vậy trên một tờ giấy có chín người chen chúc, thiếu chút nữa đã vẽ không đủ, nhưng nhìn vẫn đặc biệt ấm áp, giống cảm giác mà Lâm Đông mang lại cho người khác, thầy giáo khích lệ Lâm Đông vẽ thật ấm áp, Lâm Đông vô cùng vui vẻ, lấy một tên gọi cho tác phẩm hội họa của mình—— “ta de gia -Gia đình của tôi”, có chữ không biết viết hoặc là nhất thời không nhớ ra được chữ, nên bé dùng ghép vần thay thế.

Sau khi kết thúc giờ vẽ, giáo viên chủ nhiệm tập hợp các bạn học nói, mang cơm thì ngồi ăn cơm trên bãi cỏ, không mang thì có thể đến ki ốt bên cạnh mua đồ, sau đó ngồi ăn ở trên bãi cỏ, Lâm Đông, Mục Hưng Hà và Tưởng Tiểu Quân đều mang hộp cơm, vừa nghe nói có thể ăn cơm, vội vàng mở cặp sách nhỏ ra, cầm sữa bò, ly nước cùng hộp cơm, sốt ruột hỏi lẫn nhau mang theo cơm gì.

Lâm Đông nói: “Em có đùi gà chiên, sáng sớm cô chiên cho em?”

Mục Hưng Hà nói: “Cho anh ăn.”

Tưởng Tiểu Quân nói: “Anh cũng ăn.”

“Tiểu Quân, mày đi sang một bên, mày ăn rồi thì Đông Đông ăn cái gì?”

“Không phải mày cũng ăn của Lâm Đông à? Tại sao tao không thể ăn?”

“Tao ăn ít.”

“Tao cũng ít ăn.”

“Mày đi sang một bên đi.”

“…”

Lúc Mục Hưng Hà cùng Tưởng Tiểu Quân đấu võ mồm, Lâm Đông mở hộp cơm ra, nhưng hộp cơm chỉ có một tầng, một nửa là cơm tẻ một nửa là bánh khoai tím, như vậy đùi gà chiên đâu? Lâm Đông nói thầm một câu “Đùi gà của mình đâu”, sau đó bắt đầu lục cặp sách nhỏ, cùng lúc đó, Lâm Lệ Hoa đi vào nhà bếp chuẩn bị làm bữa trưa, đang mở vòi nước rửa tay, thoáng nhìn thấy trên tấm thớt có thứ gì đó, định thần nhìn lại là tầng hai của hộp cơm, bên trong chứa một cái đùi gà chiên, nửa cái trứng gà luộc còn có củ cải khô.

Nguy rồi! Lâm Lệ Hoa thầm kêu không ổn, sáng sớm đã chuẩn bị tốt cho Lâm Đông, kết quả bởi vì Mục Hưng Hà và Tưởng Tiểu Quân giục, cô sốt ruột nên bỏ thiếu, phải làm sao đây?

Lâm Lệ Hoa vội vàng gói đùi gà, bỏ vào hộp giữ ấm rồi đổ đầy một chén nước nóng, sau đó dắt xe đạp trong sân ra ngoài tiệm tạp hóa nói với Hạ Thanh Chương một tiếng là đi núi nhỏ Cẩm Lý đưa đồ ăn cho Lâm Đông.

Hạ Thanh Chương nói một tiếng được, Hạ Tiểu Xuyên lại không muốn, gào thét nhóc cũng muốn đi, Lâm Lệ Hoa không có cách nào đành ôm Hạ Tiểu Xuyên lên phía trước, sau đó leo lên xe đạp, chạy tới núi nhỏ Cẩm Lý, trong lòng suy nghĩ Lâm Đông chỉ mang theo cơm tẻ cùng khoai tím, có lẽ sẽ bị các bạn học ghét bỏ mất.

Trên thực tế thì không phải, Lâm Đông giải thích với Mục Hưng Hà và Tưởng Tiểu Quân là do cô bận nên quên mất, bởi vì mỗi ngày cô đều có rất nhiều việc, Mục Hưng Hà cùng Tưởng Tiểu Quân liền đem thịt vo viên, củ cải vo viên, xúc xích trong hộp cơm của mình gắp cho Lâm Đông ăn, những bạn học khác cũng rất thích Lâm Đông, cũng gắp đồ ăn của mình cho Lâm Đông ăn.

Trong lòng Lâm Đông cảm thấy đầy ắp, còn là vật gì, chính bé cũng không biết, nhưng bé chắc chắn đây là đồ tốt, bé không biết nên đáp lễ như thế nào cho người khác, liền đem nước nóng bên trong bình giữ ấm của mình, rót cho các bạn học uống nói: “Cô mình nói, uống nước nóng thân thể sẽ tốt, uống nước nóng sẽ không bị bệnh.”

Đám Mục Hưng Hà và Tưởng Tiểu Quân đều uống, Lâm Đông vui vẻ, đồng điếu ở khóe miệng hiện lên, phối hợp với cảnh xuân nhìn rất đẹp, bé cầm lấy muỗng nhỏ, múc một muỗng cơm tẻ, nói: “Ăn thật ngon!”

Mục Hưng Hà nói: “Cho anh nếm thử.”

“Cho anh nè.”

“Ăn thật ngon.”

“Dạ.”

“…”

Một đám nhỏ ngồi trên bãi cỏ, trên mặt tràn đầy nụ cười vô tư, vừa ăn vừa nói chuyện, bốn phía tràn ngập bầu không khí sung sướng, Lâm Đông đang ăn bánh khoai thì một đứa bé trai chạy tới nói: “Lâm Đông, mình có thể ăn thêm một miếng bánh khoai của bạn không?”

“Có thể chứ.”

Lâm Đông đưa hộp cơm nhỏ tới trước mặt bạn nhỏ.

Bạn nhỏ dùng cái nĩa cắm một cái, cắn một cái, không nhịn được khen ngợi: “Lâm Đông, mẹ bạn làm cơm ăn ngon thật.”

Lâm Đông lập tức nói: “Không phải mẹ mình làm.”

Bé trai kia hỏi: “Vậy thì ai làm?”

Lâm Đông đáp: “Cô của mình làm.”

“Tại sao lại là cô của bạn làm, không phải mẹ bạn làm, đồ ăn của mình đều là do mẹ mình làm.”

“Bởi vì mẹ của mình không ở đây.”

“Vậy mẹ bạn ở đâu?”

“Mẹ mình ở đế đô.”

“Đế đô là chỗ nào?”

“Đế đô là nơi ở của hoàng đế.”

“A, thật là xa.”

“Ừ, chờ mình lớn rồi, mình sẽ đi tìm mẹ.”

“Ừ, lớn rồi đi chỗ nào cũng được hết á.”

“Đúng rồi.”

Nói chuyện với bé trai kìa về mẹ mình, trong lòng Lâm Đông càng vui sướng hơn, đem hộp cơm nhỏ đặt chung một chỗ với Mục Hưng Hà và Tưởng Tiểu Quân, một đám bạn nhỏ ăn say sưa ngon lành, hoàn toàn không có chú ý tới cách đó không xa có một chiếc xe ô tô màu đen ngừng lại, cũng không có chú ý có người gọi một câu “Tri Nhiên”.

“Tri Nhiên.”

Lâm Đông nghe mà sững sờ, sau đó theo bản năng mà quay đầu lại nhìn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như tranh to mau do dung trong gia dinh, cach doi mat khau wifi tp link bang may tinh va dien thoai chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status