Tiệm tạp hóa của nhóc con

Chương 67: Chuyện xưa



Là ai?

Là ai vào được?

Cơ hồ là trong nháy mắt Lâm Đông và Mục Hưng Hà đều nghĩ tới Mục Hoài An, đây chính là thế ngàn cân treo sợi tóc, Mục Hưng Hà vội vàng nuốt miếng thịt kho tàu trong miệng xuống, quay về phía Lâm Đông nói một câu "Đi mau, ba anh đến", sau đó vươn tay đóng cửa sổ cái "Rầm".

Lâm Đông bị giam ngoài cửa sổ.

Nhưng Lâm Đông cũng không tức giận, ngược lại bé cảm giác trái tim nhỏ của mình đập ầm ầm, bé sợ chú Mục phát hiện ra bé, vội vàng nhảy từ trên ghế nhỏ xuống, kết quả sốt sắng thái quá, không đứng vững, đặt mông ngồi dưới đất, làm lông mày bé nhíu một chút.

Hai cái tay nhỏ của bé vẫn bưng đĩa nhỏ vững vàng, làm cho đĩa nhỏ cùng thịt kho tàu hoàn hảo không chút tổn hại, bé vốn muốn trốn dưới cửa sổ một chút, trốn một chút sau đó đưa chỗ thịt kho tàu còn lại cho Hưng Hà ăn, sợ Hưng Hà ăn không đủ no, kết quả nghe thấy bên trong truyền đến giọng chú Mục nói một câu "Bên ngoài là Đông Đông phải không", Lâm Đông bị doạ giật mình một cái, nếu như bị chú Mục phát hiện bé đưa đồ ăn cho Hưng Hà, Hưng Hà sẽ bị đánh.

Bé nhanh chóng bò dậy từ trên đất, đặt đĩa nhỏ lên ghế nhỏ, nâng ghế nhỏ lên, chạy thịch thịch về nhà, về đến nhà, đem đĩa thịt kho tàu còn lại giao cho ba, sau đó ngồi trước cửa nhà mình nhìn về phía nhà Mục Hưng Hà, thật ra nhìn không tới nhà Mục Hưng Hà, bé chỉ muốn nghe hàng xóm nói một chút liên quan tới chuyện của Mục Hưng Hà mà thôi.

Ví dụ như chú Mục có đánh Hưng Hà hay không,

Ví dụ như chú Mục có tức giận không,

Ví dụ như chú Mục có cho Hưng Hà ăn cơm hay không.v..v, Lâm Đông không nghe thấy, nhất định là bởi vì trước cửa nhà quá ít người, cho nên bé đứng dậy đi đến tiệm tạp hóa của nhóc con, vừa bán tạp hoá vừa nhìn lại nghe các hàng xóm nói chuyện phiếm, không nghe thấy chuyện liên quan tới Hưng Hà, lại nghe được chuyện Kỳ Kỳ liền bị đánh.

Bởi vì Kỳ Kỳ đang bổ sung bài tập nghỉ hè, cảm thấy mình làm không xong, lén lút xé hai trang bị ba nó phát hiện, sau khi bị đánh một trận liền tự tay dùng băng keo trong suốt dán lại, vừa khóc vừa làm, nhóm người lớn vui cười hớn hở mà thảo luận về Kỳ Kỳ "Thông minh tài trí".

Không có ai nói về Hưng Hà, Lâm Đông buồn bực nâng mặt ngồi ở cửa tiệm tạp hóa, thỉnh thoảng giúp người khác lấy dầu, muối, dấm chua, mãi cho đến khi mặt trời sắp lặn, ánh chiều tà nhàn nhạt rơi xuống từng góc trấn Cẩm Lí, bọn nhỏ trong trấn cũng bắt đầu hô hào dẫn bạn ra chơi đùa.

Tưởng Tiểu Quân, Hạ Tiểu Xuyên cũng chạy tới gọi Lâm Đông cùng đi chơi, Lâm Đông ngồi ở ngưỡng cửa không muốn chơi, chợt nghe có người gọi "Đông Đông", bé quay đầu lại thì thấy Mục Hưng Hà, ánh mắt bé sáng lên trong nháy mắt, nhanh chóng đứng dậy, chạy về phía Mục Hưng Hà hỏi: "Hưng Hà, anh được ra chơi hả?"

Mục Hưng Hà gật đầu.

"Ba anh không đánh anh nữa?"

"Không đánh!"

"Vậy buổi tối anh có thể ăn cơm chưa?"

"Có thể."

"Quá tốt rồi."

"Ừ, đã nói với bọn mày là ba tao cực kỳ thương tao mà!"

"Thương mày cái rắm!" Tưởng Tiểu Quân tiếp một câu: "Ngày hôm nay cầm chổi đánh mông mày, sắp đánh mông mày nở hoa rồi."

"Cút đi!" Mục Hưng Hà đạp một cước trên cái mông Tưởng Tiểu Quân nói: "Mày thì biết cái gì! Đây là ba tao dạy tao, dạy tao đó, có hiểu hay không? Là tao làm hỏng máy ghi âm, ba tao mới đánh tao!"

Tưởng Tiểu Quân bưng cái mông rời xa Mục Hưng Hà.

Mục Hưng Hà quay đầu nhìn về phía Lâm Đông nói: "Đông Đông, đi, chúng ta đi chơi."

Lâm Đông gật đầu, sau đó nhìn Mục Hưng Hà nói: "Hưng Hà, sau này anh đừng làm hỏng đồ nữa."

Mục Hưng Hà cười nói: "Không có chuyện gì đâu, anh phá xong có thể sửa lại mà."

Lâm Đông nghiêm túc nói: "Thế nhưng anh sửa xong vẫn không thể dùng mà."

"Có thể sử dụng mà."

"Không thể dùng, anh xem lần này máy ghi âm bị anh phá hỏng, còn có lần trước là điện thoại, lần trước nữa là radio, còn lần trước nữa..."

"... Đông Đông, không nói nữa, chúng ta đi chơi."

"Dạ đi."

Mục Hưng Hà dắt Lâm Đông đi chơi đùa, chơi đến trời tối, đang chuẩn bị về nhà ăn cơm, đột nhiên trấn Cẩm Lí cúp điện, bọn nhỏ vừa thấy bị cúp điện, chẳng thèm về nhà nữa, tiếp tục chơi đùa, mãi đến tận khi trong trấn nhỏ vang lên tiếng kêu gào của người lớn, mọi người mới dồn dập về nhà.

Lâm Đông chạy về nhà, nói một tiếng với mẹ, sau đó ở tiệm tạp hóa giúp đỡ cô bán nến, diêm cùng bật lửa, bán chừng một tiếng, hai bên trái phải cũng bắt đầu ăn cơm.

Mặc dù đã vào tháng chín, thế nhưng trấn Cẩm Lí vẫn hết sức khô nóng, không có gió thổi, rất nhiều hàng xóm đều bưng bát cơm ra đường hóng gió, Lâm Lệ Hoa và Hạ Thanh Chương trực tiếp chuyển bàn ăn nhỏ ra bên ngoài tiệm tạp hóa, sau khi cắm nến ở trên bàn người một nhà ngồi vây chung một chỗ, Lâm Lệ Hoa cố ý gọi: "Đông Đông, đến bên cô ăn này."

Lâm Đông có chút ngại ngùng hỏi: "Mọi người ăn gì thế ạ?"

"Mì trộn, món con thích ăn."

Lâm Đông không nhịn được nuốt nước miếng, cô làm mì trộn ăn ngon nhất, bé mở miệng nói: "Con đi hỏi ba mẹ con một chút ạ."

Lâm Lệ Hoa nở nụ cười, nói: "Được, đi đi, cô giữ phần lại cho con, nhanh lên nhé."

Lâm Đông gật đầu, lập tức chạy trở về nhà, chỉ chốc lát sau liền bưng một đĩa gà xào cung bảo chạy tới nói: "Ba con cho để chúng ta ăn."

Lâm Lệ Hoa nói: "Được, ăn đi."

Lâm Đông không lập tức ăn, mà là trộn mì cho tốt sau đó bưng về nhà cho ba mẹ và dì nếm thử, sau đó bưng mì trộn trở về, ngồi ở trước bàn cơm, dựa vào ánh nến ăn cùng một nhà cô, không bao lâu sau nhà Mục Hưng Hà, nhà Tưởng Tiểu Quân đều bưng bát cơm lại đây, tôi hỏi cô ăn cái gì, tôi cho anh nếm thử đồ ăn của tôi, một đám người đều vui cười hớn hở.

Ngay vào lúc này, một bóng người nhỏ bé mập mạp đi ra khỏi bóng tối, không thấy người đã nghe thấy tiếng: "Mẹ tiểu Xuyên ơi."

Lâm Lệ Hoa hỏi: "Ôi chao, ai vậy?"

"Mẹ tiểu Xuyên ơi." Một giọng nói non nớt mang theo tiếng khóc nức nở.

"Là Kỳ Kỳ sao?"

"Là con ạ, mẹ tiểu Xuyên ơi, con đến mua nến ạ."

Lúc Lâm Lệ Hoa xác định được là Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ cũng đi vào bên trong vùng sáng của ánh nến, mấy người Lâm Đông cũng đã nhìn thấy bộ dáng Kỳ Kỳ, mập như mọi ngày nhưng hai con mắt nhỏ sưng như hạnh nhân.

Đám người Lâm Đông sợ hết hồn.

Lâm Lệ Hoa nhanh chóng hỏi: "Kỳ Kỳ, mắt của con làm sao vậy?"

Kỳ Kỳ mang theo tiếng khóc nức nở nói: "Con khóc ạ."

"Sao con khóc?"

"Bài tập nghỉ hè của con vẫn chưa làm xong." Nói xong Kỳ Kỳ lại nhỏ giọng mà khóc, khóc lóc nói: "Con còn phải làm tiếp, ba bắt con phải làm xong trong ngày hôm nay, bị cúp điện, nến không đủ dùng, con đến mua nến."

"Ôi, đáng thương quá, thím lấy nến cho con nhé."

"Cô ơi, con đi lấy cho." Lâm Đông đứng lên chạy vào trong tiệm tạp hóa lấy nến cho Kỳ Kỳ, nhỏ giọng hỏi: "Mày còn bao nhiêu bài tập nghỉ hè chưa làm xong?"

"Tao còn thật nhiều, thật nhiều thật nhiều thật nhiều, tao làm không xong, tao còn không biết làm."

"Vậy làm sao bây giờ?"

"Ba tao không cho tao ngừng, làm không xong thì không cho tao ngủ, oa oa oa..."

"..."

Lâm Đông không biết nói gì cho phải.

Kỳ Kỳ vươn tay lấy nến từ trong tay Lâm Đông, nói một câu "Đưa mày tiền này", sau đó cầm bốn, năm cây nến vừa đi về nhà vừa khóc oa oa, chọc cho một đám người lớn cười rộ lên, tiếng cười chưa dứt, trong bóng tối truyền đến tiếng Kỳ Kỳ khóc "Mọi người cười con, mọi người là bại hoại, ngày mai con sẽ không để ý đến mọi người nữa", sau đó liền chạy đi, lần này người lớn thật sự không khống chế được mà cười ha ha.

"Kỳ Kỳ thật là buồn cười nha!"

"Đệ nhị mỹ nam tử về nhà bổ sung bài tập nghỉ hè."

"Ngày hôm nay có thể làm xong không?"

"Kỳ Kỳ, con cố gắng lên nhé."

"..."

Mọi người đều vừa ăn điểm tâm ngọt vừa cười, Hạ Tiểu Xuyên, Tưởng Tiểu Quân cùng Mục Hưng Hà cũng cười, Lâm Đông lại lo lắng Kỳ Kỳ làm không xong bài tập, nhanh chóng ăn sạch chén, nhìn về phía Mục Hưng Hà, nhỏ giọng nói: "Hưng Hà, anh ăn cơm xong có đi xem Kỳ Kỳ không?"

Mục Hưng Hà hỏi: "Em muốn đi sao?"

Lâm Đông gật đầu: "Em muốn đi xem, Kỳ Kỳ nói có nhiều bài không biết làm."

Mục Hưng Hà nói: "Được, vậy chúng ta cùng đi."

Tưởng Tiểu Quân nghe vậy nói: "Tao cũng đi."

Hạ Tiểu Xuyên cùng nói: "Tao cũng đi tao cũng đi."

Ăn xong cơm, năm đứa nhỏ cùng đi đến nhà Kỳ Kỳ, mới đi vào sân nhà Kỳ Kỳ, liếc mắt liền thấy thấy Kỳ Kỳ nằm úp sấp ở bàn phòng khách, bàn tay nhỏ nắm thật chặt bút chì chúi đầu vào làm bài tập, ba Kỳ Kỳ ngồi bên cạnh.

Ba Kỳ Kỳ vừa nhìn thấy đám Lâm Đông đến, vui cười hớn hở bắt chuyện và bảo Lâm Đông lại đây ngồi, Kỳ Kỳ liếc mắt nhìn mọi người, tiếp tục vùi đầu làm bài.

Lâm Đông hỏi: "Chú Tưởng Nhị, Kỳ Kỳ còn chưa làm xong ạ?"

Ba Kỳ Kỳ nói: "Ngữ văn làm xong rồi, chỉ còn số học, số học toàn là cộng trừ, chú để cho nó đếm trên đầu ngón tay."

Lâm Đông quay đầu nhìn về phía Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ đang dùng ngón tay mập để đếm, tổng cộng thì có mười đầu ngón tay, hai chữ số trở lên đếm một chút là loạn, đếm loạn nên sai bị ba Kỳ Kỳ cưỡng chế làm lại, làm trễ nãi nghiêm trọng tiến độ làm bài tập.

Nếu cứ như vậy thì phải làm rất muộn rất muộn mới có thể làm xong, Lâm Đông nhíu lông mày lại, chạy thịch thịch về tiệm tạp hóa, xin Lâm Lệ Hoa một hộp diêm đã dùng qua, sau đó chạy đến nhà Kỳ Kỳ, đổ toàn bộ diêm trong hộp ra, để Kỳ Kỳ dựa theo số diêm mà đếm, như vậy vừa rõ ràng lại nhanh.

Kỳ Kỳ nhìn về phía ba Kỳ Kỳ.

Cả ngày hôm nay ba Kỳ Kỳ chỉ lo giáo huấn Kỳ Kỳ, không chỉ hắn tức đến chập mạch mà còn làm cho Kỳ Kỳ bị giáo huấn đến hồ đồ luôn, sững sờ quên mất loại phương pháp đếm đơn giản nhất này, có chút xấu hổ nói: "Dựa theo cách của Đông Đông đi."

Kỳ Kỳ lập tức lấy diêm đếm, đếm một cái điền một con số, vậy mà không sai, nó liền liếc mắt nhìn ba.

Ba Kỳ Kỳ thấy mấy đứa trẻ đều vây quanh, liền nói: "Lo mà làm đi, ba đi nghỉ một lát, làm không xong không cho ngủ."

Nói xong ba Kỳ Kỳ đi.

Kỳ Kỳ bắt đầu bĩu môi.

Hạ Tiểu Xuyên lập tức rống: "Mày còn dám khóc hả! Còn không làm xong bài tập, mày sẽ không được đi học đấy!"

Kỳ Kỳ bị Hạ Tiểu Xuyên làm cho sợ hết hồn.

Lâm Đông ngồi vào trước mặt Kỳ Kỳ, âm thanh giòn giã nói: "Kỳ Kỳ, mày đừng khóc, mày không hiểu chỗ nào, tao dạy mày, chúng ta làm cho tốt, sẽ làm xong rất nhanh, hơn nữa mày phải làm cho xong bài tập nghỉ hè của lớp vỡ lòng, bài tập lớp một cũng vậy, bởi vì kiến thức lớp vỡ lòng và lớp một đều na ná nhau, lớp một khó hơn một chút thôi."

"Vậy, vậy tao có thể làm xong sao?"

"Có thể, hiện tại làm liền đi."

"Bài này tao không biết làm."

Lâm Đông liếc mắt nhìn, đề bài là trong bể nước có mười tám con vịt, bơi lên bờ năm con, lại bơi lên bờ một con, bay vào trong bụi cỏ hai con, hỏi trong bể nước còn bao nhiêu con vịt.

Lâm Đông lấy diêm cho Kỳ Kỳ bày ra, giảng cho Kỳ Kỳ từng chút, kỳ thực Kỳ Kỳ rất thông minh, nhưng không tập trung, sau khi đượcLâm Đông chỉ, đếm ra số con vịt còn lại, sau đó dựa theo lời giải thích của Lâm Đông, lại lôi diêm ra đếm, không tới hai tiếng đã làm xong hết thảy bài tập nghỉ hè.

"Tao làm xong toàn bộ rồi sao?" Kỳ Kỳ hỏi.

Lâm Đông gật đầu.

Kỳ Kỳ kiểm tra lại một lần nữa ngữ văn cùng số học, xác định thật sự làm xong, nó nói: "Lâm Đông, tao thật sự làm xong rồi."

Lâm Đông nói: "Ừ."

Mắt Kỳ Kỳ sưng đỏ, vui vẻ hỏi: "Ngày mai tao có thể đi học đúng không?"

"Đúng."

"Lâm Đông, cám ơn mày."

"Không cần khách khí, chúng ta là bạn tốt mà." Kỳ Kỳ là người đầu tiên muốn làm bạn tốt cùng Lâm Đông, Lâm Đông nghiêm túc nói: "Lần sau mày phải chăm chỉ làm bài tập bài tập, đừng lười biếng nữa, bằng không lại ăn đòn."

"Ừ, tao biết rồi."

Lâm Đông còn nói: "Sau này mày cũng phải học tập thật giỏi, học tập cho giỏi, bài nào cũng sẽ biết làm."

Kỳ Kỳ gật đầu: "Được, sau này tao sẽ học tập cho giỏi, tao muốn làm học sinh ba tốt."

"Đúng! Sau này cũng không cần bổ sung bài tập."

"Được."

Kỳ Kỳ không nhịn được ôm Lâm Đông một chút, sau đó đem sách bài tập đưa cho ba nó xem, ba Kỳ Kỳ nhìn xong gật đầu, gật đầu khích lệ Lâm Đông, khen tới mức Lâm Đông có chút ngượng ngùng, còn nói Lâm Đông là sao Văn khúc hạ phàm.

Hạ Tiểu Xuyên hỏi: "Cái gì gọi là sao Văn khúc ạ?"

Ba Kỳ Kỳ nói: "Sao Văn khúc chính là thần tiên trên trời."

"Oa, Lâm Đông là thần tiên!" Hạ Tiểu Xuyên hâm mộ nói: "Vậy con là cái gì ạ?"

Ba Kỳ Kỳ nói: "Con là tiểu quỷ."

"Con là tiểu quỷ á?"

"Đúng, tiểu quỷ."

Hạ Tiểu Xuyên hỏi: "Tiểu quỷ có bộ dạng gì ạ?"

Ba Kỳ Kỳ bắt đầu nói cho Hạ Tiểu Xuyên biết tiểu quỷ là gì, có thể là bị cúp điện, có thể là do xung quanh yên tĩnh, bầu không khí này làm cho ba Kỳ Kỳ không nhịn được nói chuyện xưa về quỷ, làm cho năm đứa nhỏ mở đôi mắt thật to nhìn ba Kỳ Kỳ, trong lòng sợ muốn chết nhưng nghe say sưa ngon lành, hơn nữa muốn ngừng mà không được.

Đúng lúc này trong sân đột nhiên vang lên một tiếng bước chân cùng với tiếng vang sàn sạt, năm đứa nhỏ đồng thời nhìn về phía sân, chỉ thấy trong sân một bóng người tóc tai bù xù hình như không có chân, lướt qua lướt lại phía xa, lướt qua, lướt lại... Đột nhiên năm đứa nhỏ đồng thời rít gào, a ——

"A!! Không có chân!"

"A a a!! Ma nữ!"

"A a a a! Cứu mạng a!"

"..."

Năm hài tử đồng thời nhào về phía ba Kỳ Kỳ, một đứa ôm cổ ba Kỳ Kỳ, hai đứa ôm hai cánh tay ba Kỳ Kỳ, hai đứa ôm chân ba Kỳ Kỳ, nói chung đều treo ở trên người ba Kỳ Kỳ, thiếu chút nữa làm ba Kỳ Kỳ sụm xuống.

"Muốn chết à, anh lại kể chuyện quỷ quái cho bọn nó nghe!" "Ma nữ" bước ra từ trong bóng tối, lúc này mọi người mới phát hiện là mẹ Kỳ Kỳ.

Mẹ Kỳ Kỳ vừa mới gội đầu, còn mặc váy dài, cho nên thoạt nhìn giống như ma nữ không có chân đang bay lơ lửng.

Năm đứa nhỏ sau khi thấy rõ thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn sợ hãi, sợ không dám về nhà, cảm giác bốn phía khắp nơi đều là quỷ.

Ba Kỳ Kỳ đành phải ôm bọn họ về nhà, trước tiên ôm Mục Hưng Hà, rồi ôm Tưởng Tiểu Quân, sau đó tay trái ôm Lâm Đông, tay phải ôm Hạ Tiểu Xuyên, đem hai đứa bé đưa về nhà.

Lâm Đông về đến nhà, tắm rửa sạch sẽ, vừa mới lên giường của mình nằm lập tức nhảy từ trên giường xuống, ngay cả giày cũng không kịp mang, chạy thịch thịch đến phòng Nguyễn Tâm Bình cùng Bùi Thức Vi, làm cho Nguyễn Tâm Bình cùng Bùi Thức Vi sợ hết hồn.

"Bảo bối, làm sao vậy?" Nguyễn Tâm Bình kinh ngạc hỏi.

Tay Lâm Đông xoắn áo ngủ in hình phim hoạt hình, lắp bắp nói: "Con, con, con sợ ạ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay người ta quan tâm nhiều đến nông nghiệp hơn vì những vấn đề bất ổn toàn cầu trong thực phẩm và môi trường. Chúng tôi sẽ hướng dẫn bạn kỹ thuật là nông nghiệp hiện đại cho năng suất cao, nhiều bài hay trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như cay an qua, hoa cuc van tho chắc chắn những kiến thức và kỹ thuật nông nghiệp trên sẽ ít nhiều giúp mùa màn của bạn tăng năng suất và vườn cây cảnh thêm xanh đẹp.