Tiền đặt cược của tổng giám đốc

Chương 16



"Cậu đang làm gì đây, chẳng qua là không có Ái Toa mà thôi, thật ra cô ấy ra đi cũng tốt, cô ấy chính là một sát thủ." Trang Duy An thấy Tân Tấn bất cần như vậy anh chịu không nổi nói, "Cậu phải biết, chỉ là vì nhiệm vụ mà thôi, cậu chớ vì cô ấy mà thương tâm."

Người khác không phải thường nói sao? Hoa càng xinh đẹp thì lại càng có gai, xem Tân Tấn như vậy, quả nhiên bị đóa hoa đó làm cho bị thương rồi.

"Tôi không biết. . . . . . Không biết. . . . . ." Hắn cầm lên lon rượu uống, quần áo trên người cực kì bẩn thỉu.

"Không biết cái gì?"

"Tôi. . . . . . Tôi. . . . . . Tôi rõ ràng đem tinh phiến đưa cho cô ấy, tại sao cô ấy không mang đi?" Điểm này anh nghĩ mãi không ra.

Khi anh trở lại, tất cả đồ đạc của cô cô điều mang đi, chỉ có vật duy nhất cô muốn lấy cô lại không mang đi.

Anh không hiểu. Nguyên nhân gì làm cho cô không lấy tấm tinh phiến kia?

Thậm chí ngay cả chú cún con cô ấy cũng không mang đi. Không phải cô ấy rất thích chú cún này sao? Sao cô ấy lại không mang theo. . . . . .

"Có lẽ lương tâm Ái Toa đột nhiên nổi lên." Trang Duy An nhún nhún vai, anh không thể nào đánh giá cao Ái Toa được.

"Tôi hi vọng cô ấy mang tinh phiến đi. . . . . . Nếu như cô ấy không mang tấm tinh phiến đi, cô ấy có thể sẽ. . . . . ." Anh rất lo lắng.

"Có thể sẽ như thế nào?" Trang Duy An hết sức lạnh nhạt, "Cô ấy nói dối cậu như vậy, tại sao cậu còn yêu cô ấy? Cậu cho rằng cô ấy không đem tấm tinh phiến trở về, cô ấy sẽ mất mạng trong tay thiếu gia cô ấy sao? Cậu chớ dại dột!" Anh vỗ vai Tân Tấn, "Cô ấy đi theo bên cạnh hắn nhiều năm như vậy, hơn nữa cô ấy đẹp như vậy, thiếu gia của cô ấy như thế nào nhẫn tâm giết cô ấy đây? Cậu đừng suy nghĩ nhiều quá!"

Hừ hừ. . . . . . Căn cứ theo tư liệu anh đều tra được, cô ấy chắc là tình nhân của thiếu gia cô ấy đi, Yên tâm! Không có việc gì, nếu như thiếu gia của cô ấy là anh, anh cũng không nỡ giết cô ấy !

"Cũng đúng!" Tân Tấn gật đầu, Ái Toa cam tâm làm bất cứ chuyện gì cho thiếu gia của cô ấy, chắc người đó cũng không nhẫn tâm giết cô ấy!

"Cho nên. . . . . . Cậu đừng suy nghĩ quá nhiều, người phụ nữ kia không thích hợp với cậu, hôm nào tôi giúp cậu giới thiệu người phụ nữ tốt hơn."

"Không cần."

"Tổng giám đốc, có một vị tiên sinh muốn gặp ngài." Thư ký Lý tiểu thư xuyên qua bộ đàm nói.

"Người nào?"

Từ ngày đó, Ái Toa giống như biến mất trước mặt anh, anh không còn thấy cô nữa. Anh tự nói với mình không được nghĩ tới cô nữa, chuyện công ty quan trọng hơn so với cô, anh muốn đem toàn bộ tâm tư đặt vào công việc.

"Vị tiên sinh kia họ Tỏa"

"Tỏa Kiều?" Tân Tấn nhăn mày, tay đóng lại văn kiện. họ Tỏa anh rất ít khi gặp, anh không có bạn bè nào họ Tỏa, "Tôi không biết."

"Đối phương nói anh nhất định phải gặp anh ta, còn nói anh muốn thấy anh ta."

"Như vậy a. . . . . ." Tân Tấn trầm tư , xem ra đối phương tựa hồ rất chắc chắn anh sẽ gặp anh ta, "Mời anh ta vào." Nếu anh ta đã nói như vậy, anh gặp anh ta thì có làm sao đâu?

Ba phút sau, một người toàn thân mặc đồ màu đen tiến vào, phía sau hắn còn có Vịnh Lam đi theo.

"Anh là?" Tân tấn đứng lên.

"Tỏa Kiều" hắn từ trước giờ không cùng người khác nói chuyện, hắn tự động ngồi xuống, tựa như nhà của hắn, mà Vịnh Lam cung kính đứng phía sau hắn.

Tân Tấn và Tỏa Kiều, một như ban ngày một như đem tối, bọn họ hoàn toàn là hai loại người khác nhau.

Tỏa Kiều xuất hiện làm cho không khí xung quanh đóng băng.

"Tỏa tiên sinh tìm tôi có chuyện gì không? Tôi nghĩ tôi không biết anh" anh đi tới ngồi xuống trước mặt Tỏa Kiều.

Tỏa Kiều liếc Tân Tấn một cái, "Ta hôm nay đến đây, là muốn xem một chút rốt cuộc anh là một người đàn ông như thế nào, đáng giá để Ái Toa vì anh mà phải bội ta."

Ái Toa là một tay hắn bồi dưỡng nên, hắn rất tò mò không biết là người như thế nào làm cho Ái Toa Phản bội mình.

"Ái Toa?" Hai chữ này làm Tân Tấn rất ngạc nhiên, "Ngươi nói là Ái Toa sao?" Anh đã rất lâu rồi không nhìn thấy Ái Toa, không biết cô ấy hiện tại sống có tốt không?

"Ha ha. . . . . . Không tệ lắm, anh còn nhớ Ái Toa, ta vốn nên ở mấy tháng trước tới nhìn anh, chỉ là khi đó ta có chuyện, kéo dài tới hiện tại mới rãnh."

"Anh là chủ nhân của Ái Toa?"

Tân Tấn cho tới bây giờ cũng không biết chính mình có ghét anh ta hay không, nhưng anh rất ghen tị với người đàn ông trước mắt này có thể ở cùng với Ái Toa thời gian lâu như vậy, mà anh ở chung với cô chỉ có thời gian mấy tháng ngắn ngủi.

"Đúng vậy, bọn họ kêu ta là thiếu gia." Hắn gật đầu, xem ra Ái Toa mặc dù yêu Tân Tấn, nhưng không có tiết lộ bất kỳ chuyện gì bên trong tổ chức cho anh ta biết, điểm này cô ấy làm rất tốt.

"Ái Toa đâu? Cô ấy hiện tại như thế nào? Để cho tôi gặp cô ấy đi!" Anh kích động nói, "Tôi yêu Ái Toa." Anh muốn gặp Ái Toa để hỏi cô ấy rõ ràng đầu đuôi ngọn ngành.

"Ái Toa . . . . . . Ha ha. . . . . .", "Ta từ nơi xa xôi đi tới đây, Tân tiên sinh thế nào một chút đạo đãi khách cũng không có."

"Thực xin lỗi, tôi quên." Anh gọi thư kí đem ba tách cà phê vào.

"Ừh, khó trách anh hỏi tôi về Ái Toa." Hắn nếm cà phê, cà phê này anh không biết phải đưa ra bất cứ bình luận gì.

Xem ra Ái Toa cũng không có tới tìm anh ta, hắn cho là Ái Toa sẽ tới bên cạnh anh ta, khi đó hắn bắn vào lồng ngực cô cũng không có bắn trúng vào chổ hiểm của cô, mặc dù Ái Toa là phản đồ, nhưng mà hắn cuối cùng không xuống tay được.

"Anh không phải không biết?"

"Biết cái gì?" Nhìn vẻ mặt của hắn, lòng Tân Tấn càng lạnh, " Ái Toa có phải là đã xảy ra chuyện gì rồi hay không hả? Nói cho tôi biết! Mau nói cho tôi biết." Anh kích động nghĩ muốn nắm lấy Tỏa Kiều, nhưng lại bị Vịnh Lam cản lại.

"Ái Toa chết rồi."

Bốn chữ này khiến Tân Tấn cả người choáng váng, "Chết? Làm sao có thể. . . . . . Không thể nào, Ái Toa không thể nào chết. . . . . ." Anh rất khó tiếp nhận lời nói của Tỏa Kiều, lúc đó cô ấy còn rất tốt , làm sao có thể chết? Đây là không thể nào!

Anh chết lặng, căn bản không cách nào tiếp nhận tin Ái Toa chết.

"Không sai, Ái Toa chết rồi." Tỏa Kiều tàn nhẫn nói. A. . . . . . Sự thống khổ của người khác không phải là đều vui vẻ của hắn sao?

Hắn luôn luôn tàn nhẫn, không biết nhân từ hai chữ viết như thế nào.

"Cô ấy chết như thế nào? Anh nói cho tôi biết đi!"

"Chết thì chết, biết nguyên nhân chết thì như thế nào? Người chết cũng không thể sống lại, anh nén bi thương đi!"

"Nói cho tôi biết!" Anh hét lớn."Có phải hay không anh. . . . . ." Anh nhìn ra được người này là người luyện võ, cô như vậy làm sao có thể chống đở được anh.

Xem ra anh ta rất yêu Ái Toa, "Nếu như mà ta nói, là ta nổ súng giết Ái Toa thì sao? A. . . . . ."

Tân Tấn nghe được câu nói của Tỏa Kiều, tức giận vung nắm đấm vào anh, hắn cũng không có né tránh, đứng im chịu đòn.

"Anh quá càn rỡ!" Vịnh Lam muốn ra quyền, nhưng lại bị Tỏa Kiều ngăn lại.

"Vịnh Lam!"

"Anh tại sao làm như vậy? Tại sao!"

"Thiếu gia. . . . . ." Vịnh Lam lo lắng nói.

"Không có gì đáng ngại." Tỏa Kiều phất phất tay với Vịnh Lam, lau vết máu trên miệng, "Anh biết thân phận của Ái Toa chứ? Nếu cô ấy không hoàn thành được nhiệm vụ, đối với ta mà nói, cô ấy không còn lợi dụng được nữa."

Hắn giết nàng, giết một cánh tay đắc lực của hắn.

"Anh là kẻ sát nhân!" Anh nghĩ đưa tay bắt hắn lại, nhưng lần này Tỏa Kiều tránh ra."Làm sao anh nhẫn tâm làm như vậy?"

"Không sai, ta là kẻ sát nhân, chẳng qua ngươi không biết, Ái Toa là một tay ta nuôi lớn, mạng của cô ấy là ta ban cho, nếu không phải là ta, cô ấy đã sớm chết rồi, ta giết cô ấy thì như thế nào?" Hắn tặng cho cô, hắn cũng có thể thu trở về.

"Bởi vì cô ấy không có đem tấm tinh phiến trở về, anh liền giết chết cô ấy sao?" Toàn thân Tân Tấn bởi vì tức giận mà run rẩy, hốc mắt anh cũng từ từ ửng hồng."Tinh phiến tôi cho anh, anh đem Ái Toa trả lại cho tôi. . . . . ." Anh cực kì đau lòng.

"Không sai, đây là sự thật. Ái Toa biết quy định của Tổ chức, nếu không đạt thành nhiệm vụ, thì phải đem mạng đi bồi tội, tấm tinh phiến kia, ta đã không có hứng thú, nó làm cho ta hao tổn một nhân tài."

"Ý của anh là —— Ái Toa biết rõ anh sẽ giết cô ấy, cô ấy còn đi tay không trở về sao?" Cô ấy làm sao lại ngu như vậy? Tại sao cô ấy lại muốn làm như vậy?

Anh không phải đem tinh phiến giao cho cô sao? Vì sao cô lại không mang đi?

Nếu như có thể, anh thà rằng đem tinh phiến đưa cho cô, sau đó cô sống thật tốt trên cuộc đời này. . . . . .

"Dĩ nhiên." Tỏa Kiều thở dài, "Ái Toa là quan tâm anh, yêu anh, chỉ vì anh, cô ấy liền đến mạng cũng không cần." Hắn có chút ghen tỵ với Tân Tấn, chẳng lẽ theo như lời Vinh Lam nói, hắn yêu Ái Toa rồi sao?

Không thể nào! Hắn lắc lấy đầu.

Hắn lãnh khốc vô tình, hắn là sẽ không yêu bất luận kẻ nào .

"Làm sao anh nhẫn tâm làm như vậy!"

"Dĩ nhiên, bởi vì cô ấy là thuộc hạ của tôi, cô ấy tay không mà trở về ta sẽ cho cô ấy một cơ hội nữa, chỉ cần cô ấy lấy được tinh phiến, ta sẽ không truy xét, nhưng cô ấy làm cho ta quá thất vọng rồi. Tốt lắm! Cà phê uống xong rồi, lời của ta cũng nói xong rồi." Hắn đứng lên, "Vịnh Lam, chúng ta đi, hôm nay ta tới nơi này chính là thông báo tin tức, đúng rồi, anh có muốn biết Ái Toa được chôn ở chổ nào không?"

"Cô ấy chôn cất ở đâu?" Nếu như có thể, anh thật muốn giết Tỏa Kiều

Nếu như anh biết cô sẽ xảy ra chuyện, anh cũng sẽ không chỉ trích cô phản bội anh! Cô vì anh ngay cả mạng sống cũng không cần. . . . . .

"Vịnh Lam, cô nói với anh ta đi! Ta mệt mỏi, có thời gian anh đi thắp nén hương cho Ái Toa đi!"

"Được, thiếu gia. . . . . ." Vịnh Lam nói ra một chỗ điểm, "Tân tiên sinh có rãnh rỗi thì đi gặp Ái Toa." Cô nói xong, liền theo Tỏa Kiều rời đi, còn Tân Tấn ngồi trên ghế sa lon rơi lệ.

Anh cuối cùng cũng biết Ái Toa yêu anh, cô ấy dùng hành động để chứng minh. . . . . . Chỉ là cô ấy vì anh trả một cái giá quá đắc.

"Tân Tấn, tôi nghe Lý thư kí nói có người tìm cậu ——" Trang Duy An cười hì hì đi vào phòng làm việc của Tân Tấn, nhưng thấy bộ dáng Tân Tấn thì khóe miệng anh cứng lại, "Thế nào? Đã xảy ra chuyện gì sao?"

"Ái Toa chết rồi." Anh trầm giọng nói.

"Ái Toa chết?"

"Mới vừa rồi người tới chính là thiếu gia của Ái Toa, Ái Toa không có hoàn thành nhiệm vụ, bị hắn bắn chết rồi. . . . . ."

"Cái gì?" Trang Duy An không nghĩ tới thiếu gia Ái Toa thế nhưng lại nhẫn tâm giết cô ấy.

"Sớm biết như vậy, tôi sẽ cầu xin cô ấy mang tinh phiến đi, hoặc là kêu cô ấy lưu lại!" Mặt của anh chôn vào lòng hai bàn tay gầm nhẹ.

"Cậu ——" Trang Duy An không biết nên an ủi Tân Tấn như thế nào, hắn chỉ là vỗ vỗ vai anh, "Cậu đừng áy náy, cũng đừng suy nghĩ quá nhiều!"

--- ------ ------ ------ -------

Sau khi biết tin Ái Toa chết, Tân Tấn cơ hồ nhốt chính mình trong phòng.

Vốn là anh còn có thể cùng Trang Duy An đến PUB lân cận chơi, đi khiêu vũ, mà bây giờ tâm tình anh cũng không có.

Anh hoàn toàn tập trung vào công việc, tánh mạng của anh đối với anh mà nói, không có bất kỳ ý nghĩa gì.

Chuyện của anh như vậy, cha mẹ anh rất lo lắng, cũng không có biện pháp, hai người bọn họ chỉ có thể từ miệng Trang Duy An biết được tin tức.

Biết con trai mình thương tâm, bọn họ tìm đối tượng xem mắt cho anh, nhưng đều bị anh cự tuyệt.

"Tân Tấn, tôi nghe bạn bè nói, vùng ngoại ô có một quán cà phê rất đặc biệt, chúng ta cùng đi có được hay không?" Công việc bây giờ của Trang Duy An chính là kéo Tân Tấn ra khỏi phòng làm việc, tránh cho anh lao lực mà chết.

"Tôi không có hứng thú."

"Không có hứng thú?" Mặt Trang Duy An nhíu lại, "Không có hứng thú cũng không quan hệ á..., đi thôi!" Hắn mới không quan tâm Tân Tấn có hứng thú hay không, mục đích của hắn là kéo anh ra ngoài.

"Tôi nói tôi không có hứng thú, tôi còn có rất nhiều công việc phải xử lý."

"Công việc?" Hắn hừ lạnh một tiếng, "Tôi xem cậu đem toàn bộ nhân viên đuổi việc đi, anh cơ hồ làm tất cả mọi việc, còn mướn nhân viên làm cái gì?"

"Cậu cảm thấy tôi nên khai trừ cậu trước tiên sao?" Anh ngẩng đầu lên, khuôn mặt cực kì anh tuấn bây giờ gầy trơ xương.

"Này. . . . . . Không cần đi!" Hắn phất phất tay, "Cậu biết tôi là đùa giỡn, công ty phúc lợi tốt như vậy, cậu đuổi việc tôi, tôi liền không tìm được công ty tốt thứ hai."

"Đó là cậu không cần." Dựa theo năng lực của Trang Duy An, có bao nhiêu công ty mời hắn.

"Đừng nói nữa. Cậu có muốn đi hay không? Tôi hẹn cô gái xinh đẹp cho cậu gặp mặt."

"Không, chính cậu đi đi!"

"Tân Tấn ——" Trang Duy An hết nhẫn nại rồi.

"Tôi nói tôi không có hứng thú."

"Cậu đừng như vậy được hay không! Ái Toa đã chết rồi, cậu làm như vậy cô ấy sống lại sao?" Một người phụ nữ, đáng giá để cho Tân Tấn trở nên như vậy sao?

Đúng, hắn biết Tân Tấn rất thích Ái Toa, chỉ là cô ấy chết rồi, cậu ta nên theo đuổi người phụ nữ khác! Chẳng lẽ Tân Tấn muốn cả đời thương nhớ Ái Toa sao?

Cậu ta mới mấy tuổi đầu, còn có rất nhiều tuổi xuân, hắn không hy vọng cậu ta cứ như vậy sa sút.

"Cậu đi ra ngoài, chớ ở trước mặt tôi nhắc tới Ái Toa." Chỉ cần nghe hai chữ Ái Toa này, lòng Tân Tấn trở nên vô cùng đau đớn, cảm giác áy náy càng sâu đậm hơn.

"Cậu bây giờ sẽ làm người ta chán ghét, thậm chí là thất vọng, cậu có biết không?"

"Cậu có cái gì chán ghét, thất vọng hay sao?" Khác với vẽ mặt kích động của Trang Duy An, Tân Tấn có vẻ lạnh lùng, "Năm nay công ty tăng lên 30%, nếu vẫn giữ vững tình trạng như thế này, công ty sẽ đạt được những lợi ích khả quan."

"Bác trai, bác gái thích như vậy sao? Nếu như vì vậy mà tổn thất một đứa con trai, cậu cho rằng bọn họ sẽ cao hứng sao?"

". . . . . ." Tân Tấn trầm mặc.

"Cậu thanh tỉnh một chút được không? Cậu mấy ngày trước không phải nói chú cún mất tích rồi sao? Cửa sổ đóng rất kỹ, chỉ có con chó là không có mà thôi. . . . . ."

Này thật kỳ quái, chẳng lẽ Tân Tấn lúc ra cửa, không biết chú chó cũng đi theo ra ngoài, cho nên cún con mới đi mất sao?

"Cậu chớ xía vào chuyện của tôi, tôi không có tâm tình chăm nôm con chó kia, không thấy thì thôi! Tránh để tôi chăm sóc nó. Cậu đi ra ngoài đi! Tôi muốn ở một mình."

"Tốt! Tôi không quan tâm tới cậu nữa, để cho cậu một mình tự sinh tự diệt." Trang Duy An tức giận sải bước đi ra khỏi phòng làm việc của Tân Tấn, dùng sức đóng cửa phòng làm việc lại.

"Tự sanh tự diệt sao?" Tân Tấn tự lẩm bẩm, anh đứng ngay cửa sổ sát đất ngắm cảnh, nhìn cảnh tượng bên ngoài lòng anh hết sức cô đơn, "Cũng tốt, cứ để tôi như vậy đi." Nếu đây là trời cao trừng phạt anh, anh sẽ chịu đựng, dù sao đây là anh tự tìm.

Nguyện vọng của anh bây giờ, chính là khi anh tỉnh dậy, chuyện gì cũng không xảy ra, Ái Toa vẫn còn ngủ ở bên cạnh anh.

Biết rõ đây là không có khả năng, nhưng. . . . . . anh vẫn hi vọng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Bạn đang gặp vấn đề về tiếng Anh hay bạn đang muốn cải thiện vốn tiếng Anh của mình một cách nhanh chóng? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như corridor la gi nghia cua tu corridor la hanh lang nha toa xe lua ch, corvette la gi nghia cua tu corvette la hang hai tau ho tong nho và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, học ngữ pháp và từ vựng tiếng Anh chưa bao giờ dễ dàng hơn với findzon.com.

loading...
DMCA.com Protection Status