Tiên ngạo

Chương 545: Tử Dương cốc


Biện pháp thứ nhất là dùng pháp tướng do A Bà Cụ La Ma Thần lưu lại, chờ A Bà Cụ La Ma Thần giáng hạ phân thân lần nữa, liền theo thông đạo ấy mà tiến vào Tự Tại Thiên. Bất quá biện pháp này rất khó thực hiện, pháp tướng kia đã sớm tan nát trong đại chiến lần trước, cho dù không tan vỡ, chỉ sợ A Bà Cụ La Ma Thần cũng không dám phái ra phân thân giáng hạ lần nữa đi tìm chết.

Biện pháp thứ hai là đi tìm lộ tuyến mà năm xưa A Bà Cụ La Ma Thần bị trục xuất phong ấn là có thể tiến vào Tự Tại Thiên. Như vậy phải tới chiến trường khi xưa, cũng chính là đại lục Cổ Tần.

Dư Tắc Thành quyết định du ngoạn tới chiến trường xưa ở cổ Tần một chuyến, thử liều một phen. Nhưng lần này hành động không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, nếu chẳng may thất bại, mình cũng sẽ không về được, cho nên trước khi ra đi, Dư Tắc Thành bèn an bày hết thảy sự tình cho thỏa đáng.

Hắn bắt đầu đi thăm viếng bằng hữu, nhất nhất bái kiến, nếu lần này mình thật sự không về được, cũng không đến nỗi quen biết vô ích một hồi. Đáng tiếc lão điên và Tứ sư huynh bế quan, không thể gặp được.

Sau đó Dư Tắc Thành bắt đầu dạy dỗ đồ đệ Tiểu Tam của mình. Trải qua bao nhiêu năm tu luyện, rốt cục Tiểu Tam đã có thể Trúc Cơ, Dư Tắc Thành lại luyện chế cho y một bộ sáu thanh phi kiếm, toàn là lấy Hỗn Nguyên Tử Kim Đồng làm nguyên liệu, không hề thua kém phi kiếm của mình, dành cho y làm mẫu kiếm Lục Kiếm trong tương lai. Đồng thời Dư Tắc Thành còn đem Luyện Kiếm thuật tâm đắc của mình ghi vào trong một trúc giản đưa cho Tiểu Tam. Nếu chẳng may lần này mình một đi không trở lại, có thứ này, Tiểu Tam cũng không tới nỗi không biết tìm đường tự học.

Dư Tắc Thành đích thân đưa y vào mật thất bế quan, y bắt đầu xung kích Trúc Cơ kỳ, mất khoảng hai, ba năm y mới có thể xuất quan, không biết có thể thành công hay không.

An bày cho Tiểu Tam ổn thỏa, Dư Tắc Thành bái kiến sư phụ, bẩm báo rằng mình sắp sửa phải vân du thiên hạ. Gởi đồ đệ Tiểu Tam của mình lại kính nhờ sư phụ lo liệu giúp. Phàm là đệ tử Hiên Viên kiếm phái đạt tới Tâm Động kỳ đều ra ngoài vân du, Dạ Hàn Nhất Trúc sư huynh cũng không biết đã đi đâu. Cuối cùng Dư Tắc Thành dâng lên một bộ sáu thanh Phi Dực kiếm mà mình luyện chế, để làm lễ vật từ biệt.

Nam Thiên Chân Quân nhìn Dư Tắc Thành, ông cảm nhận được hắn vô cùng kiên quyết cho nên không ngăn cản, chỉ lặng yên không nói.

Dư Tắc Thành nhìn sư phụ, có lẽ lần này mình vĩnh viễn sẽ không về được, ý niệm này vừa nổi lên trong đầu, lập tức bị lòng tự tin xua tan đi. Vì Đại Đạo vô thượng, mình phải liều thỏi, rốt cục hắn nhìn chăm chú sư phụ, sau đó quỳ sụp xuống, giọng tha thiết:

- Sư phụ, lần này con ra đi, có thể sẽ không về được. Thừa ân sư phụ dạy bảo bao năm, xin nhận đệ tử một lạy này. Đệ tử có chuyện phải làm, không thể lùi bước, xin sư phụ bảo trọng.

Dứt lời Dư Tắc Thành lập tức sụp lạy.

Nam Thiên Chân Quân chậm rãi giơ tay sờ vào đầu Dư Tắc Thành, dường như đang lặng lẽ thi pháp, sau đó mới nói:

- Đôi khi cuộc đời của chúng ta chính là như thế, gặp phải những lựa chọn không thể nào tránh né. Tắc Thành, con hãy đi đi, ta tặng cho con một đạo lực Tâm Kiếm, đây là kiếm ý mà ta mới vừa ngộ ra được gần đây.

- Tắc Thành này, con hãy nhớ kỹ, lúc con không còn đường lui, không còn đường nào đi tới, chắc chắn phải chết không sai, lúc ấy con không được lùi bước, không được do dự chút nào, cũng không được nghi ngờ khả năng của bản thân mình. Hãy vung kiếm của mình lên, một kiếm chém bay tất cả chướng ngại vật. Không có gì có thể ngăn cản được con đường của chúng ta, cho dù là thần Phật cũng không được!

Sau khi Dư Tắc Thành xử lý xong xuôi hết thảy mọi chuyện, bèn rời khỏi Hiên Viên kiếm phái. Trước khi đi hắn hơi do dự một chút, không biết có nên đi thăm Phong Linh Tĩnh hay không, nhưng cuối cùng lại thỏi. Nếu lần này thật sự mình đi mãi không về, tránh cho quấy rầy người ta vô ích, nếu mình trở lại, vậy lúc ấy hãy gặp cũng không muộn.

Con người ta là như vậy, đôi khi đối mặt với chuyện tình cảm, bất giác trốn tránh mà không hay biết.

Dư Tắc Thành ngự kiếm bay lên, chuẩn bị trở về quê nhà cổn châu thăm đệ đệ, an bày hết thảy những chuyện lặt vặt xong xuôi, sau đó mới đi địa vực Cổ Tần.

Đột nhiên Dư Tắc Thành rúng động trong lòng, lần này mình làm sao vậy, chẳng lẽ thật sự mình không về được nữa sao... Bằng không, tại sao lại làm như vậy, giống như đang lo liệu hậu sự, an bày từng chút một.

Ý niệm này vừa sinh ra. Dư Tắc Thành lập tức bật cười ha ha, ném đi hết thảy sang bên. Nhất định mình sẽ trở về, cần gì phải để ý tới những chuyện lặt vặt. Nghĩ vậy Dư Tắc Thành bèn bay thẳng tới địa vực cổ Tần. Muốn tới đại lục cổ Tần chỉ có đường thông qua Trưng châu, tiến vào Thương Khung hải, sau đó đi qua cửa ải địa vực, mới có thể tới được cổ Tần.

Dư Tắc Thành bắt đầu hành trình của mình, điều khiển phi xa bay suốt ngày đêm. Rốt cục sau mười mấy ngày hắn đã tới được Trưng châu, tiến vào Thương Khung hải, vượt qua cửa ải địa vực, tới được địa vực cổ Tần.

Địa vực Cổ Tần này là nơi phát nguồn của loài người. Năm xưa Hiên Viên Hoàng đế khởi binh ở nơi này, xua đuổi Dị tộc, từ đó Nhân tộc mới hưng thịnh. Kinh đô của đế quốc Tiên Tần cũng nằm tại địa vực cổ Tần này, nằm ở khu trung tâm đế quốc Tiên Tần. Khi đế quốc Tiên Tần tan tác, đã tạo ra ảnh hưởng phá hoại không nhỏ đối với các địa vực khác như động đất, làm lệch vị trí... chỉ có địa vực cổ Tần là được bảo tồn hoàn hảo nhất.

Không chỉ hoàn hảo ở địa hình địa vực, phong thổ, mà về văn hóa truyền thừa, phong tục tập quán, địa vực cổ Tần cũng được giữ gìn nguyên vẹn hơn cả những địa vực khác. Có thể nói đây là cái nôi của nền văn minh, là trung tâm phồn hoa nhất của nhân loại. Vô số phong tục tập quán đều được truyền ra từ cổ Tần, thịnh hành khắp thế giới Thương Khung.

Tên cũ của địa vực cổ Tần xưa dần dần bị người ta quên lãng, cuối cùng gọi là cổ Tần. Nơi đây không có tiểu quốc vô số như các địa vực khác, hiện tại chỉ có năm nước Hạ, Đường, Tề, Chu, Triệu chiếm cứ chín châu của Cổ Tần. Năm nước này truyền thừa đã vạn năm, từ Tiên Tần hủy diệt cho đến nay vẫn còn bền vững. Trong đó hai nước Tề Triệu là do Tề Hằng Công và Triệu Võ Linh Vương trong Xuân Thu Thất Bá lập quốc, sừng sững cho tới bây giờ.

Dư Tắc Thành phải tìm ra chiến trường cổ Trục Lộc nằm trong lãnh thổ của Đường quốc của địa vực Cổ Tần. Đường quốc chiếm cứ hai châu Thần, Tô địa vực cổ Tần, lãnh thổ mênh mông, vô cùng rộng lớn.

Sau khi tới địa vực cổ Tần, Dư Tắc Thành điều khiển phi xa bay thẳng về phía trước, dựa theo sử ký mà mình đã ghi lại bắt đầu tìm kiếm. Trong đó bên trong lãnh thổ Đường quốc có tổng cộng bảy địa điểm phù hợp, Dư Tắc Thành quyết định nhất nhất tìm kiếm.

Nhưng khi bắt tay vào tìm kiếm, Dư Tắc Thành mới vỡ lẽ, đặc điểm của nơi này chính là hết sức phồn hoa, dân cư vô cùng đông đúc, vô số thành trấn làng thôn trải rộng cả đại lục. Theo như sử ký ghi lại, Dư Tắc Thành đã tìm được địa điểm thứ nhất là thành Thương Khâu, nhưng hắn lại tìm ra có tới ba thành Thương Khâu. Là thành Thương Khâu thượng, thành Thương Khâu hạ. thành Thương Khâu tân, có chừng mấy chục vạn người sinh sống. Có thể nói rằng trong cả ba tòa thành này lầu các trải khắp, người đông như biển, muốn tìm kiếm quả thật chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Dư Tắc Thành buông tiếng than dài, xem ra chỉ còn nước tìm hỏi địa đầu xà tại nơi này, may mà mình còn có thân nhân tại đây. Nhị sư huynh đang trấn thủ Tử Dương cốc ở Tô châu, mình tới tìm huynh ấy, có huynh ấy hỗ trợ nhất định sẽ đỡ vất vả hơn nhiều.

Nghĩ tới đây, Dư Tắc Thành bèn bay thẳng tới Tử Dương cốc tìm Nhị sư huynh, có địa đầu xà như Nhị sư huynh đứng ra lo liệu, mọi việc hẳn sẽ dễ dàng hơn.

Địa vực Cổ Tần có địa vị trọng yếu trong lịch sử phát triển của con người trên Tu Tiên Giới. Một đặc điểm trong đó là khắp nơi có vô số tiên sơn động phủ, đều bị các thượng môn chiếm cứ, trong đó Hiên Viên kiếm phái là đệ nhất.

Tại địa vực cổ Tần này, Hiên Viên kiếm phái chiếm cứ mười ba động phủ thiên địa, Tử Dương cốc chính là một trong số đó, do Nhị sư huynh Hạ Việt của Dư Tắc Thành trấn thủ.

Năm đó ngày đại hôn của Tam sư huynh, Nhị sư huynh trở về Hiên Viên kiếm phái tặng Dư Tắc Thành một đôi phi kiếm lục giai Thiên Tân kiếm. Sau đó Dư Tắc Thành sử dụng chúng làm mẫu kiếm Kiếm Phi Dực, hiện tại nhớ lại chuyện này, cảm thấy vẫn còn mới mẻ như chuyện hôm qua.

Tử Dương cốc nằm ở miền Bắc đại lục Tô châu, tuy rằng tiếng gọi Tử Dương cốc là cốc, thật ra không phải là sơn cốc, mà là một hồ nước khống lồ. Hồ nước này có tên là hồ Tử Dương, dài hàng vạn dặm, trên mặt hồ thuyền bè qua lại dập dìu, sóng vỗ dào dạt.

Trong hồ nước có một xoáy nước đường kính trăm trượng, biết bao khối nước trong hồ bị hút vào trong xoáy nước, tạo nên tiếng động ầm ầm. Phía trên xoáy nước có một lớp sương mù mơ hồ, mây mù lượn lờ lờn vờn. phía dưới là xoáy nước không đáy, thế nước mạnh vô cùng, lượng nước đổ dồn vào đây khiến cho hơi nước bốc lên trắng xóa.

Đây chính là lối vào Tử Dương cốc, ba mươi sáu đảo trong hồ đều là môn phái bên ngoài trực thuộc Hiên Viên kiếm phái. Thuyền đánh cá, ngư dân trong hồ, thôn trang trên bờ hồ đều nằm trong sự khống chế của các gia tộc tu tiên chi nhánh của Hiên Viên kiếm phái.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như nhac phat hay nhat chu dai bi tieng phan vol 1, cach boc lai bat huong ngay cuoi nam theo khoa hoc phong thuy những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.