Tiên ngạo

Chương 772: Ung dung rời đi


Bên cạnh Hòa thượng Nguyên Anh lúc trước hỏi tọa giá của Dư Tắc Thành quát:

- Sư huynh, nói lời vô ích với hắn làm gì, để ta nhìn xem Diệt Độ Chân Quân này rốt cuộc dựa vào cái gì để diệt độ.

Nói xong, Hòa thượng kia liền khống chế một đạo kim cương quang hoàn đánh về phía Dư Tắc Thành.

La Sát Kim Cương tông này mặc dù đều mặc trang phục Hòa thượng, tất cả đều được xưng là đệ tử Phật gia, nhưng bọn họ tu luyện lại là thủ đoạn tu tiên thuần khiết, cũng phân chia là Kim Đan Nguyên Anh, không giống những đệ tử Phật môn chính tông khác tu luyện Tam Quang Ngũ Luân Cửu Thức Chi Thuật.

Môn phái bọn họ am hiểu nhất chính là kim cương phòng ngự chi pháp này, thế nhưng đối với bọn họ Dư Tắc Thành không xem thường chút nào. Nhớ rõ năm đó Kim Cương Xử của Bích Nhãn Kim Cương, Đại Địa La Hán Thân của Tuệ Nhiên. Đại Uy Đức Kim Cương Mật Pháp Thân Ngoại Hóa Thân của Tử La Kim Cương đều là pháp thuật hùng mạnh, đều là pháp thuật không thể xem thường.

Hòa thượng Nguyên Anh kia khống chế đạo kim cương quang hoàn này đã đạt tới trình độ hồn nhiên nhất thể, tỉ mỉ quan sát có thể cảm giác được quang này phân làm một trăm linh tám đạo kim cương phòng nhự tráo, một trăm linh tám đạo phòng ngự thuẫn này đã hoàn mỹ hóa thành một thể, không chút phân biệt, hơn nữa có một cảm giác thiên địa hợp nhất.

Nhìn thấy cường địch như vậy, Dư Tắc Thành đột nhiên nở nụ cười, năm đó mình đã đánh chết Bích Nhãn Kim Cương, đã bắt đầu cuộc đời tu tiên chân chính của mình tại Tây Lĩnh. Đánh chết Tuệ Nhiên bắt đầu hành trình diệt hết Trúc Cơ thí luyện của Lục phái Tà Môn. Đánh chết Tử La Kim Cương bắt đầu tu luyện Kim Đan, cuối cùng đến Tam Thiên Giới.

Có thể nói, mình mỗi một cảnh giới gặp phải một lần đệ tử La Sát Kim Cương tông này, sau khi gặp phải bọn họ liền lập tức có kỳ ngộ biến hóa, xem ra đây là ông trời thành toàn cho mình, mình vừa mới Nguyên Anh lại gặp được đệ tử La Sát Kim Cương tông này, lẽ nào mình lại sắp sửa có kỳ ngộ hay sao?

Nguyên Anh Chân Quân của La Sát Kim Cương tông này phát ra một kích.

Một kích trường không, một kích này khi bắt đầu chỉ ở trên người hắn phóng ra một đoàn kim quang, đến trăm trượng trước người Dư Tắc Thành đột nhiên biển đổi tỏa ra khí thế vô cùng. Đây đâu phải là một kích bình thường gì, không ngờ toát ra khí tức như dời non lấp bể, giống như khống chế một tòa núi lớn từ trên trời giáng xuống, áp bách tới.

Theo một kích này của hắn, từng vòng từng vòng khí ba động màu xanh nhạt xuất hiện, những ba động này tản ra bốn phía, chỗ nó lan đến núi đá tan vỡ, cây cối đứt gãy, toàn bộ mười dặm ở trong một kích này hóa thành nơi đổ nát.

Trong vòng sáng kia ẩn chứa lực lượng cực lớn, lực lượng đó mơ hồ truyền đến tiếng khí chấn ong ong, uy thế quái dị làm kẻ khác kinh hãi.

Một kích bạo liệt của quang hoàn này hướng về Dư Tắc Thành đè xuống, trọng áp như núi, đây là Bàn Sơn Điền Hải Đại Uy Kim Cương Giải, chỉ cần lao tới ba mươi trượng trước người Dư Tắc Thành, pháp lực bạo phát, hình thành Đại Uy Kim Cương chi lực, hoàn toàn có thể phá diệt tất cả, hóa giải thiên địa, phân giải tất cả thành bụi, ở dưới một kích này, sơn phong bàn tẩu, san núi lấp biển.

Miệng hắn quát:

- Đền mạng cho Tuệ Nhiên sư diệt của ta.

Thì ra hắn là sư thúc của Tuệ Nhiên năm đó bị Dư Tắc Thành đánh chết, nhìn thấy Dư Tắc Thành đã khơi lên ân oán năm đó, cho nên tùy tiện xuất thủ đã dùng một kích tuyệt mệnh.

Dư Tắc Thành nhìn uy áp của hắn, lắc lắc đầu, xuất kiếm đánh một kích, một kích này rõ ràng là kiếm đầu tiên Dư Tắc Thành đánh ra sau sinh tử đạo đại chiến. Những ngày này Dư Tắc Thành cho dù tu luyện như thế nào cũng không xuất một kiếm, ngày hôm nay cuối cùng lại lần nữa xuất kiếm.

Kiếm này vừa ra. Thiên Thế Kiếm, chỉ dùng ý niệm, đem tất cả tư tưởng của mình dung nhập vào trong kiếm này, một kiếm này đem lực Thiên Thế kia phát huy đến cực hạn, một kiếm đánh ra ẩn chứa thiên thế vô tận.

Núi cao thật lớn, lớn hơn nữa cũng không lớn hơn trời.

Một kiếm này hóa thành một đạo lưu quang, rõ ràng là Cửu Thiên Đạp Ca Kiếm. Dư Tắc Thành ngự sử kiếm này xuất ra một kích, kiếm quang kia mở rộng phạm vi không tiếng động, nghênh đón áp lực mênh mông như trời biển.

Cửu Thiên Đạp Ca Kiếm hóa thành một đạo lưu quang bạch kim, trong nháy mắt đã bắn trúng lên quang hoàn của La Sát Tuyệt Mệnh Hộ Thể Kim Cương Tráo hình thành, một kích này bắn trúng vị trí chính là một chỗ yếu nhất của quang hoàn.

Trong khoảnh khắc này, kiếm quang run lên, trong nháy mắt đâm trúng tám mươi mốt chỗ yếu nhất, mỗi một kích của một kiếm này trong nháy mắt chém tới, không hề có dấu hiệu gì báo trước. Sau khi phát ra nhanh như sét giật gió giăng, gần như không cho đối phương bất cứ thời gian phản ứng gì.

Tám mươi mốt lần kích trúng liên tục, mỗi một kích đều ẩn hàm lực Thiên Thế này, kiếm lực vô cùng bạo phát, hóa thành các loại lực bạo liệt, bạo phát ở trên La Sát Tuyệt Mệnh Hộ Thể Kim Cương Tráo kia.

Trong khoảnh khắc này, Nguyên Anh Chân Quân của La Sát Kim Cương tông này chỉ có một cảm giác, hắn chưa từng ngờ đến, có người ngự sử phi kiếm một kích tùy ý có thể đạt tới trình độ như vậy.

Lấy thiên thế vô cùng vô tận, ở trong mắt hắn, mỗi kiếm đều có thể đánh vỡ hộ tráo của mình, mình giống như một chiếc thuyền nhỏ trong mưa rền gió dữ tùy thời đều có khả năng chìm.

Một kiếm đơn giản đã biến thành một kiếm hải vô cùng cuồn cuộn không gì sánh được, vốn Bàn Sơn Điền Hải sở trường nhất của hắn. Trước mặt một kiếm này hoàn toàn giống như trò đùa, chỉ cần đi tiếp về phía trước ba mươi trượng, chỉ cần giây lát mình có thể bạo phát Kim Cương Giải Thể chi lực này rồi.

Thế nhưng ba mươi trượng này, chính là giây lát này, chỉ cần đi tiếp một bước có lẽ mình sẽ ngã xuống.

Một kiếm này mặc dù không công phá vòng bảo vệ hộ thể của hắn, thế nhưng lực Thiên Thế vô cùng vô tận trên kiếm kia lại xuyên thấu qua vòng bảo hộ này truyền đến trong lòng của hắn, nhất thời hắn bị lực Thiên Thế của một kiếm này hoàn toàn mê hoặc tai mắt, kêu to một tiếng, hắn vội vàng lui về phía sau. Bởi vì hắn không thể xác định La Sát Tuyệt Mệnh Hộ Thể Kim Cương Tráo của mình có thể ngăn cản được một kiếm này hay không.

Nếu như không đỡ được mình sẽ ra sao, tiềm tu những năm qua của mình đều sẽ tiêu tán, thế lực của mình khổ tâm xây dựng đều phải tan vỡ, hưởng thụ ích lợi của mình đều hoàn toàn tiêu tán. Lần đầu tiên vấn đề này xuất hiện ở trong lòng hắn. Phật tâm mấy trăm năm tu luyện kiên định không thể phá, dưới một kiếm này lập tức tan vỡ, tâm chí bị đoạt, tất cả tan vỡ.

Trong nháy mắt ở trên mặt hắn không thể ức chế lộ ra vẻ mặt dao động mê hoặc, một kiếm này đã vượt quá tưởng tượng cực hạn của hắn, không thể đỡ, không thể ngăn, nguy cơ không rõ, chỉ có lui về sau, lui về phía sau.

Hắn hét to một tiếng, lui nhanh về phía sau, giống như một tảng đá bị đánh rơi bay người ra ngoài rất xa

Sau khi lui lại rất xa, hắn rơi xuống mặt đất, lúc này mới phát hiện một kiếm kia của Dư Tắc Thành cũng không công phá La Sát Tuyệt Mệnh Hộ Thể Kim Cương Tráo của mình, thế nhưng mình lại lui về phía sau, mình đã trúng huyễn thuật của đối phương, bị đối phương mê hoặc.

Thẹn quá hóa giận, tu luyện mấy trăm năm không ngờ bị địch nhân lừa gạt, mình không ngờ lùi bước, không thể tha thứ.

Sau khi rơi xuống hắn lập tức phát hiện khe hở nội tâm của mình, cảm giác được một loại sỉ nhục chưa từng có xuất hiện trong lòng, hét lớn một tiếng lần thứ hai nhảy lên, lại một lần nữa đánh về phía Dư Tắc Thành.

Một kích này hắn hăm hở dốc toàn lực, phát huy Bàn Sơn Điền Hải chi thuật kia đến cực hạn, ở bên ngoài người hắn, La Sát Tuyệt Mệnh Hộ Thể Kim Cương Tráo hóa thành một tòa núi lớn đè ép về phía Dư Tắc Thành, quản chi kiếm thế của đối phương đang huyễn lại biến, mình cũng không bị đối phương mê hoặc, nhất định đánh chết hắn.

Tín niệm này kiên định không gì sánh được, kiên định đến trình độ không thèm quan tâm đến tất cả ngoại lực, bất kể sư huynh của hắn hét lớn:

- Không được, Diệt Độ Chân Quân thủ hạ lưu tình.

Thế nhưng tất cả đều không có ý nghĩa, kiếm đầu tiên của Dư Tắc Thành ẩn chứa lực Thiên Thế vô cùng, lấy thế áp người, hình thành một kích tâm linh.

Không nghĩ tới đối phương lập tức phản kích, Dư Tắc Thành mỉm cười băng lãnh, lại đánh ra một kiếm, một kiếm này không ngờ hình thành vạn đạo quang mang, Đại Ngũ Hành Diệt Tuyệt Thần Quang.

Quang mang này ngưng tụ thành một kiếm, trong đó đem Đại Ngũ Hành Tuyệt Diệt Quang Kiếm hóa kiếm thành quang, nấp trong quang mang này, quang này bắn trúng La Sát Tuyệt Mệnh Hộ Thể Kim Cương Tráo hình núi kia, lập tức vang lên một tiếng nổ lớn.

La Sát Tuyệt Mệnh Hộ Thể Kim Cương Tráo của La Sát Kim Cương tông chính là pháp thuật hệ Kim, pháp thuật Ngũ Hành, bị Đại Ngũ Hành Tuyệt Diệt Thần Quang này khắc chế, nhất thời kim cương tráo kia giống như Hòa tan xuất hiện một khe hở lớn.

La Sát Tuyệt Mệnh Hộ Thể Kim Cương Tráo chính là tiên thuật phòng ngự nhất đẳng trong thiên hạ, mặc dù thuộc tính bị khắc chế, thế nhưng Đại Ngũ Hành Tuyệt Diệt Thần Quang muốn hoàn toàn phá vỡ La Sát Tuyệt Mệnh Hộ Thể Kim Cương Tráo cũng không phải dễ dàng như vậy, đây gọi là chậu nước nhỏ không thể cứu nổi biển lửa lớn.

Chẳng qua mục đích của Dư Tắc Thành đã đạt được, ở trong khoảnh khắc này, kiếm thứ hai của hắn đánh ra, Thanh Minh Kiếm.

Một kiếm này lấy phi kiếm cửu giai Thúy Mi Thiền Tấn làm chủ thể, ẩn chứa lực lượng vô tận, một kích rất nhanh, thẳng tới Thanh Minh. Một kiếm tinh túy, xuyên qua khe hở Đại Ngũ Hành Tuyệt Diệt Thần Quang tạo ra trên hộ thuẫn của đối phương, công kích đối phương.

Lưu quang xanh biếc lóe lên, lại nhanh chóng tắt đi, một đạo thúy quang quỷ dị đánh tới trước mắt đối phương. Đột phá giới hạn thời gian, gần như không cần biết khoảng cách không gian, xẹt qua cực nhanh, bạo phát như vậy vượt qua mười lần tốc độ bình thường, đã đánh nát tất cả phòng ngự La Sát Tuyệt Mệnh Hộ Thể Kim Cương Tráo của đối phương, lao đến xâm nhập trước ngực của đối phương, xuyên ra phía sau lưng.

Biệt Ly Tâm Đoạn Tuyệt, kiếm xuất quỷ thần kinh.

Thúy Mi Thiền Tấn Sinh Biệt Ly, Nhất Vọng Bất Kiến Tâm Đoạn Tuyệt.

Nguyên Anh của Nguyên Anh Chân Quân này trong khoảnh khắc này tiêu tán, cả người trong nháy mắt tử vong, đây chính là lực Diệt Tuyệt đáng sợ của phi kiếm này, trúng kiếm liền chết, không có bất cứ phương pháp giải cứu gì.

Thi thể của hắn từ không trung thoáng cái rơi xuống. La Sát Tuyệt Mệnh Hộ Thể Kim Cương Tráo trên người vẫn bạo phát ra quang mang, thế nhưng đã không cách nào bảo hộ chủ nhân này.

Chân nguyên chậm rãi tràn ra, ở chỗ này hình thành một đạo khí trụ chân nguyên lao thẳng lên trời, biểu hiện môt Nguyên Anh Chân Quân ngã xuống.

Dư Tắc Thành đánh chết Nguyên Anh Chân Quân không vui không buồn, không chút cảm giác. Theo như hắn nghĩ, người này còn có thể đứng dậy tác chiến với mình, một lúc lâu sau Chân Quân kia không chút động đậy, đã chết ở đó, Dư Tắc Thành mới phản ứng lại, đối phương không phải là Kim Tuyến Tôn Giả kia có thể diệt độ tu tam sinh, đứng lên tiếp tục chiến đấu với mình.

Kết thúc như vậy thật ư? Ngay cả bản thân Dư Tắc Thành cũng có một cảm giác khó có thể tin tưởng, không chỉ là hắn, tất cả Hòa thượng ở đây đều là như vậy, nhìn thi thể trên mặt đất, tất cả mọi người khó có thể tin tưởng.

Đại La Chân Quân nhìn thi thể của sư đệ mình, hắn cũng không cách nào tin tưởng, nhìn lại nhìn, sau đó hắn nhìn Dư Tắc Thành, hai mắt toát ra hỏa diễm, hàm răng cắn đến kêu ken két, thế nhưng hắn không xuất thủ. Dư Tắc Thành chỉ cần hai kiếm mà thôi đã đánh chết sư đệ của mình, mình xuất thủ cũng là uổng công, hắn nói:

- Diệt Độ Chân Quân, diệt độ ở trước mắt, tốt, tốt, ta đã nhớ kỹ ngươi, đại ân đại đức, tương lai nhất định báo đáp.

Những lời này y nói từng chữ một, sau đó hắn ôm lấy thi thể của sư đệ mình, xoay người hóa thành một đạo kim quang rời đi.

Hắn vừa đi, Khổ Thiền Sư kia lập tức biến sắc, mất đi ủng hộ của La Sát Kim Cương tông, vị trí tông chủ này của mình không biết còn có thể ngồi yên ổn hay không.

Ba Bồ Tát khác của Đại Tạo Phật tông ở bên cạnh xem náo nhiệt lập tức thay đổi lập trường, ủng hộ Cuồng Thiền Sư, ba người ngự không bay lên bao vây Khổ Thiền Sư ở bên trong.

Cuồng Thiền Sư cũng bay lên, năm người ở đó bắt đầu nói chuyện, đây là chuyện nội bộ của môn phái bọn họ, Dư Tắc Thành cũng không nhúng tay, bay xuống một bên chờ đợi.

Đợi sau nửa canh giờ mọi người giống như đã rõ ràng tất cả an bài, Khổ Thiền Sư cúi đầu uể oải rời đi, viễn độn tha hương, trước khi đi đã giao áo cả sa cho Cuồng Thiền Sư, sau đó những người khác cùng hoan hô.

Dư Tắc Thành không quan tâm chuyện của bọn họ, năm đó Cuồng Thiền Sư giúp đỡ mình, mình hiện tại chỉ là giúp hắn, có ân báo ân, có oán báo oán mà thôi.

Về phần chuyện của Đại Tạo Phật tông, đó là chuyện nhà của bọn họ, mình sẽ không nhúng tay.

Chỉ chốc lát Cuồng Thiền Sư đã bay lại, từ xa đã hướng về phía Dư Tắc Thành cúi đầu, nói:

- Đa tạ Diệt Độ Chân Quân tương trợ, Đại Tạo Phật tông ta mới không trở thành chó săn cho người khác, cơ nghiệp ngàn năm có thể may mắn tránh khỏi, cảm tạ.

Dư Tắc Thành nâng hắn dậy, nói:

- Ta chỉ có thể giúp các ngươi một lần, chân chính có thể giúp các ngươi vẫn là bản thân các ngươi, không cần cảm tạ ta.

- Ta tặng ngươi một câu, năm đó tổ sư Tiểu Giác Thiền Sư của Đại Tạo Phật tông đề xuất khẩu hiệu trong lòng có Phật, người người thành Phật, không nhất định phải lễ bái, ta tức là Phật, cuối cùng đạt La Hán quả, thành Bồ Tát thân, phi thăng thượng giới, đó là anh hùng bậc nào.

- Hiện tại Đại Tạo Phật tông, tà công yêu pháp chỗ nào cũng có, những đệ tử ngộ ra chân lý đều bị gạt ra khỏi tông môn. Người người thành Phật... ôi, hi vọng ngươi giải quyết cho tốt.

Nói hết lời của sư phụ năm đó, Dư Tắc Thành đứng lên, ung dung mà đi.

Dư Tắc Thành hóa thành một đạo thiểm điện, không chút để ý tới Cuồng Thiền Sư bởi vì lời nói của mình mà rơi vào trầm tư, ung dung mà đi.

Cuồng Thiền Sư đứng yên ở đây hồi lâu, yên lặng nhắc lại lời nói của Dư Tắc Thành, kỳ thực hắn vốn cũng có ý nghĩ này, chính là bởi vậy sư phụ hắn mới có thể đem Kim Phật Xá Lợi của Đại Tạo Phật tông truyền cho hắn, hắn mới có thể đối kháng với Khổ Thiền Sư.

Hôm nay được Dư Tắc Thành chỉ điểm nhất thời tâm cảnh thanh minh, tuyệt đối thay đổi quá khứ. Dưới sự lãnh đạo của hắn, Đại Tạo Phật tông rộng mở môn nhân năm đó rời đi. giống như Hoan Hỉ Phật của Tây Lĩnh tụ tập vô số cao thủ đối kháng tập kích của La Sát Kim Cương tông, thay đổi môn quy, thanh tịnh môn phái, tái hưng bản môn.

Dưới sự chuyên tâm cải cách của hắn, Đại Tạo Phật tông lại một lần nữa quật khởi, hắn cuối cùng có được Phật tâm, đạt tới cảnh giới Phản Hư, trải qua ngàn năm, cuối cùng làm cho Đại Tạo Phật tông trở về hàng ngũ thượng môn.

Chuyện năm đó, báo đáp hôm nay, có ân báo ân, có oán trả oán, lại kết thúc một đoạn nhân quả ngắn, hơn nữa mình ba kiếm đánh chết một gã Nguyên Anh Chân Quân, việc này trước đây quả thực chính là giống như nằm mơ, sau sinh tử đạo, đây chính là sự thực, ngược lại nhỏ bé không đáng kể, trong lòng Dư Tắc Thành không khỏi vô cùng đắc ý.

Có ân báo ân, có oán trả oán? Đột nhiên Dư Tắc Thành dừng lại, trong mơ hồ Dư Tắc Thành nghĩ tới một người năm đó, năm đó mình ở huyện thành Sơn Trúc đều dựa vào Nhã Hương trợ giúp, mình mới có thể bước trên con đường tu tiên, còn có Ngữ Điệp, nữ nhân đầu tiên của mình.

Tâm tư khẽ động, nhất thời vô số chuyện cũ năm xưa nổi lên trong đầu, một đêm phong lưu khoái hoạt, Ngữ Điệp đi không từ giã, ân tình trợ giúp của Nhã Hương, không có nàng, mình tuyệt không thể có được ngày hôm nay.

Nghĩ đến đây Dư Tắc Thành lấy bản Phù Đồ Lục ra, không tự chủ được lật xem, bao nhiêu năm sách này vẫn ở trên người, không rời chút nào, kỳ thực mình vẫn nhớ kỹ phần nhân tình đó.

Tương lai có cơ hội nhất định phải báo đáp Nhã Hương, có cơ hội nhất định phải gặp Ngữ Điệp, có cơ hội...

Chờ một chút, vì sao là có cơ hội, vì sao không phải là hiện tại, vì sao nhiều năm như vậy mình cũng không nhớ tới các nàng một lần, chỉ nhớ kỹ bảo quản tốt Phù Đồ Lục này, vì sao vậy?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhat chẳng hạn như Ăn mừng, nhung doan clip hai hay nhat rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.