Tiên ngục

Chương 158: Nhập cảnh (hạ)



Nữ tu tiến vào Tiểu Di Tiên Cảnh vốn là không nhiều lắm, nếu Phỉ Vân ở trong đó, chỉ cần liếc mắt là Tô Triệt có thể tìm ra nàng. Dù sao, thị lực của tu luyện người siêu quần,hai ngàn người bày ở trước mặt, không coi là cái gì cả.

- Không cần phải tìm ta, ngươi không nhận thức ra ta.

Phỉ Vân truyền âm rõ ràng lộ ra ý tứ thở dài.

Lão Hắc lại nói:

- Chủ nhân, tìm được nàng rồi, tuy hình dạng của nàng thay đổi, nhưng dáng người cùng khí tức đặc thù, vẫn là không thể gạt được lão Hắc ta.

Căn cứ lão Hắc chỉ dẫn, Tô Triệt xoay chuyển ánh mắt, lập tức thấy được một nữ tu.

Khuôn mặt cùng ngũ quan của nàng, đều biến hóa rất lớn, lại nói tiếp, ngược lại so với trước kia càng thêm xinh đẹp, chỉ có điều, hoàn toàn là biến thành hai người, hơn nữa, lão Hắc phi thường xác định, đây không phải là dịch dung, mà là hình dạng triệt để thay đổi.

Tô Triệt lập tức truyền âm cho nàng:

- Làm sao ngươi biến thành bộ dạng này?

- Ngươi còn có thể nhận ra ta?

Phỉ Vân kinh hỷtrả lời.

- Đây chỉ là việc nhỏ.

Tô Triệt chuyển hướng đề tài này, truyền âm hỏi:

- Nghe nói, ngươi cùng Chân Chân bị Huyễn Ma giáo bắt đi, làm sao ngươi lại đi vào nơi này... Ngươi là bị buộc ?

- Đúng vậy.

Phỉ Vân than khẽ.

Huyễn Ma giáo chính là một trong thập đại tông môn Ma đạo, bởi vậy, chỗ của Phỉ Vân kia cũng là mười người, tạm thời Tô Triệt không có tiện tiếp xúc cự ly gần cùng nàng.

Về phần Phỉ Vân cùng Chân Chân là bởi vì duyên cớ nào bị Huyễn Ma giáo bắt đi, Tô Triệt không có hứng thú hỏi đến, dù sao không có quan hệ lớn với mình, lần này đi Tiểu Di Tiên Cảnh tầm bảo, càng không muốn sinh ra gút mắc cùng bất luận kẻ nào, phương thức tốt nhất, chính là tự mình một người phát tài, một mình thăm dò huyền bí trong này.

Phỉ Vân cũng biết, trạng thái trước mắt, giữa hai người không có tiện phát sinh tiếp xúc, liền truyền âm nói ra:

- Chỉ là chào hỏi cùng ngươi, còn có thể gặp lại ngươi, ta, ta rất vui vẻ...

Nhưng Tô Triệt lại âm thầm lắc đầu, không hề nghi ngờ, tác dụng của Chung tình ti còn đang tiếp tục, nàng đối với mình, còn có loại cảm tình "giả tạo".

Lúc này, đã có người phát hiện ra phương pháp rời khỏi, hắn đứng ở khe hở chỗ năm ngón cự đại tay, xoay người nhìn mọi người thét to:

- Mau nhìn, trong này có đường xuống dưới.

- A.

Thanh thét to còn đang vang vọng, theo sát lấy chính là một tiếng hét thảm của hắn, cả người bị một cổ lực lượng thần bí hoàn toàn nhìn không tới áp thành một bãi thịt nát, tử trạng quá mức thảm thiết.

Kinh nghiệm thứ ba: ở trong Tiểu Di Tiên Cảnh lớn tiếng ồn ào, có thể xem là một loại hành vi khinh nhờn thần linh, tám chín phần mười đều gặp lực lượng nào đó trừng phạt.

Mới vừa rồi người kia phát hiện đường ra, tâm tình bị kích động, lại quên mất kinh nghiệm thứ ba. Đơn giản là lớn giọng nói, mệnh tang tại chỗ.

Những người khác đều cẩn cẩn dực dực đi đến gần, quả nhiên, khe hở của ngón tay khổng lồ chính là cách rời đi lúc này, giữa năm ngón tay, đều có một cái thang trời hơi mờ hẹp hòi, quanh co khúc khuỷu thăm dò vào trong mây mù phía dưới, không biết kéo dài rời nơi nào.

Bốn cái thang trời, đi bốn phương hướng bất đồng, ý nghĩa, mỗi người đều gặp phải bốn lựa chọn bất đồng.

Một đệ tử Thiên Huyền Tông gom góp tới gần thấp giọng hỏi:

- Tô sư đệ, ngươi cho rằng, chúng ta nên lựa chọn đường nào rời đi khỏi nơi đây?

Trên đường đến, người này cũng nhìn thấy Tử Tiêu Thái thượng trưởng lão tán thưởng đối với Tô Triệt, tuy tránh không được sinh lòng ghen ghét, chỉ là sau khi tiến vào Tiểu Di Tiên Cảnh, mạng nhỏ tùy thời khó giữ được, ai còn để ý ghen ghét hay không ghen ghét gì, hắn chỉ cho rằng, Tử Tiêu Thái thượng trưởng lão đều đối với Tô Triệt vài phần thưởng thức, này đã nói lên, Tô sư đệ này cần phải có chỗ hơn người.

Bởi vậy, hắn liền quyết định đi theo bên người Tô Triệt, mọi việc đều phải nghe theo Tô Triệt giải thích.

Tô Triệt liếc hắn một cái, bình tĩnh nói ra:

- Tùy tiện tuyển một cái là được, bốn con đường, khẳng định cũng sẽ là nguy hiểm nặng nề.

Kinh nghiệm thứ tư: trong Tiểu Di Tiên Cảnh không có khả năng tồn tại chỗ an toàn, bất luận ở chỗ nào cũng không thể chủ quan.

Người nọ cười cười, lại nói:

- Tô sư đệ lựa chọn con đường nào, ta liền theo ngươi đi vào đó, ta tin tưởng, vận khí của Tô sư đệ nhất định tốt hơn so với ta.

Người này nói như vậy, trong nội tâm Tô Triệt cười cười, yên lặng thầm nghĩ:

- Làm không tốt, càng là theo chân ta, ngược lại ngươi càng chết nhanh hơn ...

Đã có không ít người đều tự lựa chọn đường nhỏ, bắt đầu ly khai, Tô Triệt dựa vào yêu thích của mình, tùy tiện chọn lựa con đường bên trái nhất, đang muốn cất bước, chợt nghe sau lưng truyền đến một tiếng hét thảm.

Người nào đó ở trong lòng bàn tay, không biết bởi vì duyên cớ gì, lại bị một cổ lực lượng không hiểu thấu cuốn lên, té rớt đến trong vực sâu, tiếng kêu thảm thiết càng ngày càng xa, nhưng không thấy hắn làm ra động tác giãy dụa gì.

Người này bị như vậy, là vì mọi người ngừng lại ở trên lòng bàn tay quá lâu, trong lúc này đã xúc động lực lượng trừng phạt.

- Đi mau.

Tô Triệt vừa muốn cất bước, người lại bị đẩy một chút, suýt nữa té đến trong vực sâu.

Vội vàng ổn định thân hình, quay đầu xem xét, đúng là gia hỏa Luyện Khí tầng chín kia lướt qua mình, vượt lên trước chạy tới thang trời, e sợ rơi ở phía sau bị lực lượng trừng phạt giết chết.

Người này mặc dù là hậu bối của chưởng giáo Chí Tôn, bất quá, Linh Lung nói không sai, hắn xác thực là phi thường hỗn đản.

Tô Triệt nói cái gì cũng không nói, đi theo phía sau hắn bước lên thang trời, người như vậy, không đáng tranh chấp cùng hắn. Tin tưởng, hắn không có khả năng có phúc vậnkia, còn có thể sống được đi ra ngoài.

Dưới chân, độ rộng thang trời còn chưa đủ hai xích, nhìn từ đằng xa, giống như một sợi tơ hơi mờ tà tà phiêu đãng trên không trung.

Cuồng phong gào thét, chà xát áo bào rung động bành bạch, nhưng không ai dám can đảm dùng chân khí hộ thể đối kháng cùng cuồng phong, đây cũng là kinh nghiệm thứ năm: không cần phải đối kháng hoàn cảnh tự nhiên trong này, tận lực đi thích ứng nó, bởi vì, ngươi không có khả năng đối kháng qua được nó.

Phía dưới cuồng phong lạnh thấu xương, đi ở phía trên thang trời hẹp hòi này, cảm giác so với xiếc đi dây không mạnh hơn bao nhiêu.

Hai ngàn tên đệ tử tầm bảo bị chia làm bốn phần, phía trên mỗi một thang trời, đều là mấy trăm người cẩn cẩn dực dực chậm rãi đi về phía trước.

Bốn đường thoạt nhìn phương hướng bất đồng, có lẽ kết quả cũng giống nhau, đều là không đường về...

Tô Triệt phát giác được, Phỉ Vân cũng đi lên thang trời này, vị trí ở phía sau mình.

- Cũng không biết nàng nghĩ ra biện pháp gì, lại khiến cho tổ người Huyễn Ma giáo này cũng lựa chọn thang trời này.

Trong nội tâm Tô Triệt nói thầm, nói thật ra, cũng không nguyện ý bị nàng đi theo mình, bởi vì cảm giác trên tâm lý, cảm thấy có người có thể cảm ứng được vị trí của mình, thật sự không phải là chuyện gì tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhất chẳng hạn như day moi la rua xe, xam xi rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.