Tiên sinh đến từ 1930

Chương 58: Dựng cảnh



Edit: Dờ

Studio của Tần Nùng gọi điện thoại tới, lịch trình của Lý Kim đã đầy, Tần Nùng muốn Khương Duệ Quân tham gia đóng phim, chỉ có một yêu cầu duy nhất đó là Khương Duệ Quân phải đóng nam chính.

Thế An và Lý Niệm đều thấy hơi ngoài dự đoán.

"Anh nói xem, có phải Lý Kim nháo loạn gì với Tần Nùng không."

"Nháo loạn hay không thì không biết, chừng nào anh mới buông tha cho Tần Nùng." Thế An đôi khi cảm thấy Lý Niệm không giống chó mà giống một con vương bát, cắn mãi không chịu nhả ra.

Có đáng không?

Vì chuyện phiên vị mà Lý Niệm với Tần Nùng đã lá mặt lá trái vài ngày, chỉ nói là xem ý của Trương Huệ Thông. Tần Nùng gọi điện thoại cho Trương Huệ Thông, đạo diễn Trương rất quả quyết: "Tiểu Khương từng đóng điện ảnh, đất diễn cũng nhiều hơn Bạch Dương, tôi cảm thấy vai của cậu ấy chính là nam chính."

Tần Nùng không nói gì, studio của cô cũng không ý kiến gì nữa.

Bây giờ nói chuyện phiên vị một phiên vị hai chẳng có ý nghĩa gì hết, chờ tới lúc chiếu phim mới coi như ván đã đóng thuyền. Phim vừa mới khai máy, ai cũng không muốn giở trò trong đoàn của Trương Huệ Thông --- việc gì phải đắc tội đạo diễn danh tiếng? Chờ tới lúc tuyên truyền mới là trận chiến thực sự.

Trương Huệ Thông biết khả năng của Khương Duệ Quân, đương nhiên rất vui vẻ, ông đã bắt đầu bắt tay vào dựng bối cảnh. Nam Ảnh, Xưởng Tháng 8,... tất cả studio sản xuất phim đều bị Trương Huệ Thông độc chiếm. Ông già hơn sáu mươi tuổi này tự mình làm mọi thứ, còn ra cả phim trường giám sát thi công.

Thế An nhìn ông, Trương Huệ Thông hơi buồn rầu: "Bây giờ không còn lại nhiều đồ vật thời đó, tôi tìm cái bàn làm việc thời dân quốc mà mãi không tìm được, một cái chén nước nhỏ cũng không có. Tôi ở nước ngoài làm phim về thập niên 60, cái gì cũng có, mà về nước thì thiếu thốn đủ bề."

Ngoại cảnh cũng gặp phải vấn đề tương tự. Lý Niệm chạy khắp nơi, nhờ được cục quản lý văn vật của thành phố đồng ý cho đoàn phim mượn kiến trúc làm bối cảnh với điều kiện không được làm tổn hại.

Việc này trái lại là công lao của Hứa Chi Liễu, nếu lúc đó Hải Long không trợ giúp xây dựng lại khu cũ và tu sửa văn vật thì cục quản lý cũng không đồng ý dễ dàng như vậy.

Về mặt lưu giữ những kiến trúc văn hóa di sản, Nam Kinh đã làm rất tốt. Không chỉ thắng cảnh, ngay cả nhà dân cũng được lưu giữ, cả con đường Ninh Hải đều được giữ lại những kiến trúc từ thời dân quốc.

Theo lý mà nói thì rất phù hợp để quay phim.

Nhưng khi đến lấy bối cảnh thì phát hiện ra có một số kiến trúc cố ý làm theo kiểu cũ, một số thì cách tân không hợp thời, nếu quay phim thì bối cảnh sẽ vô cùng khó coi.

Trương Huệ Thông tiến thoái lưỡng nan, sửa kịch bản hiển nhiên là không thể. Dựng lên ở một nơi khác? Sẽ hao phí một khoản tiền rất lớn. Lý Niệm đưa đề xuất dùng CG dựng cảnh, Trương Huệ Thông cũng không đồng ý.

"Thời tiết và ánh sáng có thể giải quyết bằng kỹ thuật, nhưng bối cảnh mà ỷ lại vào công nghệ thì rất giả tạo. Vấn đề lớn nhất bây giờ là chúng ta không biết nguyên dạng của nó như thế nào, dù cậu có dựng bằng máy tính thì cũng chỉ như trông mèo vẽ hổ mà thôi."

Những nghệ thuật gia nhạy cảm này, họ có thể không chỉ rõ được những kiến trúc còn lưu giữ hiện tại sai ở đâu, nhưng bọn họ có trực giác rằng chắc chắn có tồn tại sai lệch.

Trương Huệ Thông rất khổ sở, "Ài, lúc trước cũng nghĩ đến việc này rồi. Hiếm lắm mới có kịch bản hay, diễn viên tốt, thế mà lại vấp phải vấn đề bối cảnh."

Đây không phải là vấn đề mà Thế An và Lý Niệm có thể giải quyết, việc chuyên nghiệp phải để người chuyên nghiệp làm, thứ bọn họ có thể cung cấp chỉ có tiền mà thôi.

Lý Niệm đào gần hết vốn liếng của An Long mới tạm thời đáp ứng được nhu cầu dựng bối cảnh của Trương Huệ Thông.

Thế An nghe Trương Huệ Thông nói khó làm chi tiết, mới đầu cũng cảm thấy mình không giúp được gì, chỉ nói chuyện với Trương Huệ Thông. Hai người vô tình nói đến chuyện lịch sử, Trương Huệ Thông hỏi gì hắn đáp đó. Có lần kỹ sư thiết kế lấy bản vẽ ra, hắn cũng thuận miệng mà nhắc mấy câu.

"Thực ra vẫn có những chỗ Tây hóa được giữ lại tới giờ chứ không phải sau này mới sửa, trong ấn tượng của tôi thì chính là như thế này."

Thế An nhớ lại, tiện tay vẽ ra giấy con phố Dung Trang trong trí nhớ của hắn, cũng nhớ lại rất nhiều chi tiết nhỏ.

"Tôi nhớ thị trưởng khi ấy là Lưu Kỷ Văn, ông ấy thích chụp ảnh, trong nhà treo rất nhiều ảnh chụp. Nhưng ở chính sảnh thì không treo ảnh mà treo một bức chân dung của chính ông ấy do một họa sĩ họ Lý vẽ, phía sau là khói lửa điêu tàn, đại biểu cho ý chí tận trung báo quốc. Mấy năm đó họa sĩ kia rất nổi tiếng ở Nam Kinh, các chính khách đều mời họa sĩ ấy về vẽ cho mình, học theo Lưu Kỷ Văn, treo chân dung của gia chủ ngay chính sảnh."

Người đời sau nghiên cứu so với người đã tận mắt chứng kiến đương nhiên sẽ không giống nhau, mới đầu Trương Huệ Thông cũng không để ý, vài ba lần, thấy Thế An nói chắc như đinh đóng cột, nhóm chuyên gia mới đi tìm tài liệu dựa theo lời nói mơ hồ ấy của hắn.

Một lần khớp, hai lần khớp, tất cả những chỗ Thế An chỉ ra đều hoàn toàn trùng khớp.

Đây không thể gọi là trùng hợp nữa rồi, Trương Huệ Thông hơi bất ngờ, ông rất vui mừng.

"Cậu biết được những chuyện ấy từ đâu? Tôi rất cần các tư liệu đó."

Thế An hơi mất tự nhiên, cũng không thể nói với Trương Huệ Thông rằng hắn đến từ năm 1930, đành nói: "Đều do ông nội nói cho tôi, ông nội đã qua đời rồi."

Trương Huệ Thông cũng không ép hắn, chỉ khen ngợi không dứt lời: "Thế An, cậu còn trẻ mà hiểu biết rõ ràng về lịch sử dân quốc nhỉ. Có cậu ở đây, chất lượng bộ phim cũng được đảm bảo."

Ông vui sướng nên chẳng gọi Thế An là "Tiểu Kim" nữa, học theo Thiện Khải Từ gọi hắn bằng tên. Lý Niệm biết chuyện thì lắc đầu: "Anh đúng là chuyên hút fan người già. Nói thật nhé, chủ tịch Kim, tôi đột nhiên phát hiện ra cách nói chuyện của anh y hệt mấy ông già năm sáu mươi tuổi ấy, chẳng khác nhau tý nào."

Thế An không nói gì, chỉ nhìn theo Trương Huệ Thông đang đi đi lại lại trên phim trường.

Bối cảnh từng chút từng chút được dựng lên, giống như đang đem dòng thời gian trong quá khứ của hắn đan xen thêu dệt lại cùng nhau. Hắn đã quên đi khoảng thời gian ấy, khiến nó phủ đầy bụi bặm rồi chìm xuống đáy lòng.

Mà Trương Huệ Thông đã khiến giấc mộng ấy được mở ra.

Đêm khuya, Thế An còn đang giúp Trương Huệ Thông xem phương án dựng cảnh. Bạch Dương nằm úp sấp trên vai hắn, "Kim Thế An, anh siêu cấp lợi hại luôn ấy."

Thế An bật cười, "Sao bỗng nhiên lại nịnh nọt tôi thế?"

Bạch Dương treo trên người hắn, "Em cảm giác như cái gì anh cũng biết, đúng là vạn năng. Có chuyện gì mà anh không biết làm không?"

Thế An mỉm cười trầm ngâm, chuyện mà hắn không biết làm? Không, phải nói là, hắn rốt cuộc là biết làm chuyện gì chứ? Nhân sinh ba mươi năm trập trùng trong quá khứ, dường như hắn không sống vì chính mình, có lẽ vì Kim Trung Minh, có lẽ vì Lộ Sinh, có lẽ vì rất nhiều người cần đến hắn, nơi này muốn danh, chỗ kia cần lợi. Ngay cả lúc đặt bút viết kịch bản này, hắn cũng chẳng cảm thấy mình có bao nhiêu tài cán.

Đối với cuộc đời trong quá khứ ấy, hắn chẳng thể thốt nên một lời, quay đầu nhìn lại, trừ bỏ buồn sầu, chỉ còn lại trống vắng.

Nhưng bây giờ tất cả đều trở nên có ý nghĩa. Quá khứ của hắn, những điều hắn từng trải qua, những chuyện hắn từng biết, Thế An muốn nói ra, muốn đặt bút viết xuống, hóa ra hắn có nhiều câu chuyện để viết đến vậy.

Hắn vốn dĩ chính là một bộ phận của dòng lịch sử, trên đời này, ai cũng đều là một yếu tố tạo nên lịch sử. Thế An mang theo ký ức lịch sử ấy, nhảy vọt qua dòng thời gian rồi gặp được Bạch Dương.

Thế An bỗng nhiên cảm thấy, hắn thân bất do kỷ mà đi vào thời đại này, phải chăng là để gặp được người bây giờ đang nằm trên vai mình?

Hắn quay lại nhìn Bạch Dương, vẻ mặt dịu dàng đến vô cùng, Thế An buông đồ trong tay, khẽ xoa lên mặt Bạch Dương.

"Dương Dương, vì sao tôi không gặp em sớm hơn nhỉ, em sẽ không phải chịu nhiều uất ức như vậy."

Tự dưng nói không đầu không đuôi, Bạch Dương lập tức đỏ ửng vành tai.

Cậu thấy mình như tự vả mặt vậy, vừa rồi mới nói Kim Thế An cái gì cũng biết, sau đó hắn ngay lập tức thể hiện sự não tàn. Cậu còn lâu mới uất ức! Đúng là trước kia cậu luôn xui xẻo, luôn vấp phải vô vàn trắc trở, còn quen tên cặn bã Lý Kim, nhưng bây giờ tất cả đều không quan trọng nữa.

Lòng mang niềm hy vọng chân chính, có nơi để gửi gắm, vậy thì những khổ cực trong quá khứ đều biến thành bằng chứng cho niềm hạnh phúc ngày hôm nay.

Không sai lầm té ngã, sẽ không biết tự đứng lên tiến về phía trước là chuyện tốt như thế nào.

Cho dù Kim Thế An có tới chậm hơn chút nữa thì Bạch Dương vẫn thấy hắn là may mắn lớn nhất trong đời cậu. Nhưng cậu ngại nói ra những lời ấy.

Cậu tự biết mình ngốc nghếch thực sự, không dám nói lời ân ái yêu thương, nhưng lại không biết xấu hổ mà nghênh đón khuôn mặt Thế An, cùng hắn trao nhau một nụ hôn ngắn ngủi mà ngọt ngào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như lich cat toc thang 1, cap doi cuoi 66 lan theo phong cach cua 66 quoc gia rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status