Tiên sở

Chương 98


Hai người đứng cách nhau trăm trượng, bốn mắt nhìn nhau, trong lòng buồn vui đan xen, tưởng như đang ở trong một giấc mộng dài.

Chỉ một đêm ngắn ngủi, bọn họ qua ranh giới sinh tử mấy lần,lúc này hồi tưởng lại,cũng thấy kinh tâm động phách.

Gió núi gào rú, từng trận từng trận phả lên gương mặt nóng bừng của họ, mát lạnh thấu tim, càng làm họ thêm sảng khoái.

Hai người không nhịn được, nhìn nhau cười, trong sự hoan hỉ, lại có cả chút ngượng ngùng, dường như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không nói ra lời.Sau đó chỉ đứng yên lặng trên đất, không suy nghĩ gì.

Trăng sáng dần dần lặn xuống, cảnh đêm ôn nhu, xung quanh tất cả biến thành tĩnh lặng mà mỹ lệ, ngay đến tiếng hú của con lừa, lúc này đến tai, cũng trở thành như tiên nhạc êm tai mỹ diệu.

Sở Dịch giật mình, đột nhiên nhớ tới Yến tiểu Tiên nhị nữ sống chết không biết thế nào. thất thanh nói:" Hỏng rồi"

Vừa mới nói, lập tức thấy trước ngực đau như bị xé,hắn nhíu mày kêu " a " lên một tiếng.

Khóe mắt liếc qua, hắn thấy đôi mắt đẹp của Đường Mông Yểu đang nhìn hắn chằm chằm,ánh mắt chứa đầy khẩn trương và quan hoài, Sở Dịch thấy lòng ấm áp, cơn đau dường như tiêu biến phần lớn, mỉm cười nói:

-"Ta không sao, nàng cứ yên tâm"

Đường Mộng Yểu thở phào một hơi, đột nhiên cảm thấy ngượng nghịu,mặt đỏ bừng, quay đầu đi, giả vở đang ngắm dãy núi phía xa xa, không dám nhìn hắn.

Chính lúc này, chợt thấy từ phía sau núi truyền lại tiếng thì thào:

-"Đúng rồi, nhất định là chỗ này!con bà nó, Lý Tư Tư con yêu nữ đó đúng là giảo hoạt,biết đạo Hoa Sơn diệt môn, không có người ở gần, nên lừa tiểu tử họ Sở đến đây.Nếu không phải lão lộc lưu lại ký tự, thì đúng là khó mà tìm đến đây được."

Hai người lạnh người, nhìn nhau một cái, thầm hô không hay.Con lừa cũng dường như biết có chuyện bất diệu,không phát ra âm thanh nào, con ngươi chuyển động liên láo,khẩn trương cảnh giới.

Lại nghe thấy tiếng một nữ tử cười lạnh nói:

-"Đúng là châu chấu bắt ve, chim sẻ ở phía sau.Lý Tư Tư quá xem thường chúng ta.Sư tôn chết đi,ả tưởng bằng vào hợp hoan trùng còn có thể khống chế chúng ta nữa sao? Hứ,để chúng ta giải quyết tận gốc,kiếm được Hiên Viên lục bảo, coi ả còn làm gì được chúng ta nữa.

Sở Dịch lòng trầm xuống, hít một hơi lương khí, thanh âm đó nghe rất quen thuộc, chính là của Đinh lục nương.

Ngưng thần dỏng tai nghe ngóng,tức thời hắn đoán được đại khái.Thì ra những môn sinh của Tử Vi môn như Đinh lục nương, Lý Mộ Đường cùng Hà Khôi tuy bị hợp hoan trùng khống chế, đối với LÝ Huyền trung tâm không đổi, nhưng không hề để Lý Tư Tư trong mắt.

Nay Lý Huyền đã chết, quần long vô chủ,lòng người đều được đưa lên bàn tính, ngoài mặt tuy đối với Lý Tư Tư hết mực cung kính, cùng đối phó Sở Dịch,nhưng lại ngầm câu kết lẫn nhau, sai Lộc Lực đại tiên lưu lại dấu vết,sau đó từ từ đi trộm Hiên viên lục bảo,rồi sẽ đối phó với Lý Tư Tư.

Một cơn sóng chưa qua, cơn sóng khác đã ập đến.

Nếu đổi lại là bình thời, bọn người Đinh lục nương cùng Lý Mô Đường có hợp lực lại, cũng không địch được một đầu ngón tay của Sở Dịch, nhưng lúc này hắn kinh mạch chấn đoạn, chân khí không có, Đường Mộng Yểu bị phong trấn lục đạo, không thể động đậy, chỉ có thể trừng mắt đợi chết mà thôi.

Nghe thấy tiếng bước chân của bọn chúng càng lúc càng gần, hai người thúc thủ vô sách, sự hoảng loạn, kinh sợ nổi lên trong lòng.

Họ nhìn nhau một lúc,bỗng cảm thấy trời cao trêu người,hoạt kê khó đoán, nhịn không được cùng cất tiếng cười.

Đường Mộng Yểu đôi mắt ôn nhu, khóe miệng hàm tiếu, nhìn chăm chăm Sở Dịch, nhẹ nhàng lắc đầu, tựa như biểu thị nàng không hề sợ hãi.

Sở Dịch tinh thần phấn chấn, hào khí dâng lên, lòng nghĩ:

-"Không sai,ngay đến Thanh đế cũng bị ta ép phải ra khỏi Trung thổ, huống chi hai con tiểu yêu này, có kể là gì? Cùng lắm là giở "Không thành kế" ra lần nữa".

Liền đó, hắn cố nhịn cơn đau, lảo đảo đứng lên,tuốt Thiên xu kiếm ra, ha ha cười to nói:

-"Cái gì châu chấu bắt ve, ta thấy bọn ngươi là con ngài lao vào lửa.Đinh lục nương, Lý Mộ Đường, Sở gia đợi ở đây lâu lắm rồi, còn không mau bò đến đây!"

Lời nói đó vừa xuất, bốn phía lập tức tĩnh mịch không tiếng động.Đường Mộng Yểu kinh sợ, tim đập thình thình,nín thở quan sát.Chỉ thấy tiếng lừa kêu lên a hu vang lên, dường như muốn thị uy.

Qua một lúc,cuối cùng cũng nghe thấy Đinh lục nương run giọng nói:

"ngươi...ngươi là người hay là quỷ?"

Ánh trăng nghiêng nghiêng, tây phong sáng ánh tuyết,ả đứng dưới gốc thanh tùng bên sườn núi,hồng y cổ vũ,da thịt như tuyết,mắt hạnh yêu mị đầy sắc kinh hãi hoảng sợ.

Đứng bên cạnh là một nam nhân dòng dõi Ba tư, tóc vàng hắc y,trợn mắt líu lưỡi,mặt xám như đất, chính là Thiên cương chân quân Lý Mộ Đường không sai.

Sở Dịch lòng ngược lại rất bình tĩnh, ngạo nghễ ngồi trên một hòn đá bên bờ nhai, cười nói:

"Là ngươi hay là quỷ, ngươi cứ đến trước mặt ta xem là biết thôi mà? Nếu còn dám lấp lấp ló ló, Sở gia cho bọn ngươi phân không được mình là người hay quỷ đó!."

Bọn người Đinh lục nương sau khi biết thân phận thật sự của Sở Dịch, đối với hắn cực kỳ sợ hãi,lúc này chỉ nghe thấy giọng nói của hắn, từ xa nhìn thấy hắn vẫn an nhiên không sao, thất hồn lục vía đã sớm bay quá nửa,đâu còn dám hoài nghi?

Trong lòng ai cũng hối hận không nguôi:" Phải sớm nghĩ đến rồi mới đúng, tiểu tử này là hợp thân chuyển thế của Sở Cuồng Ca cùng Lý Chí Nghi,đế tôn, Tiêu Thái Chân đều chết dưới tay hắn,chỉ bằng vào một ả yêu nữ Lý Tư Tư, làm sao là đối thủ của hắn chứ?"

Hai người nhìn nhau,đau đáu sợ hãi,không dám chạy chốn, chỉ có thể tự ép mình tiến lên đỉnh Lạc Nhạn phong.

Sở Dịch cơ thể đau đớn từng trận như bị ai xé, nhưng vẫn ra vẻ thoải mái, cười nói:

-"Lý Mộ Đường, nghe nói tổ tiên ngươi là phú thương ở Ba Tư, quả nhiên giỏi tính toán, lúc nào cũng muốn không mất sức mà có được tiện nghi.Hắc hăc, đáng tiếc là khối cự linh thạch đó nhẹ quá, không đè chết được ta, ngược lại bị Sở gia ta mài thành một đậu...Đúng rồi, hai ngươi có khát không, có muốn uống một chén đậu tương không?"

Hắn càng ra vẻ hoà hoãn,Lý Mộ Đường trong lòng càng sợ hãi,sắc mặt xanh trắng hồng chàm,hoán chuyển không ngừng, nghe đến câu cuối cùng, đầu gối mêm nhũn, quỳ xuống trên đất,răng gõ vào nhau lập cập, dập đầu nói:

-"Sở...Sở công tử tha mạng? Việc này không liên quan đến tiểu nhân.Đều là do Lý Tư Tư, ả tặc nhân đó ép chúng tôi làm thế?Thực ra bọn chúng tôi với ả hận thấu tận xương, chỉ là thân bất do kỷ,không có cách nào khác..."

Đinh lục nương run giọng nói:

-"Không sai! Chúng tôi bị huynh đệ Lý Huyền dùng cổ độc không chế,mấy năm nay mặt tuy tươi cười, nhưng sống không bằng chết.Sở công tử giết lão tặc Lý Huyền,là đại ân nhân của chúng tôi, bọn chúng tôi cảm kích còn không kịp,nào dám hại người?Giờ thấy Sở công tử cát nhân thiên tướng,bọn chúng tôi lòng rất cao hứng."

Sở Dịch ha ha cười nói:

-"Nói như thế, các ngươi không những không phải là địch nhân, ngược lại là bằng hữu sao?Không lẽ thật sự ta đã trách lầm các ngươi?"

Đinh lục nương hai người nghe khẩu khí của hắn có vẻ xuôi xuôi, trong lòng hoan hỉ, vội vã dập đầu binh binh, đồng thanh nói:

-" Sở công tử mắt sáng như đuốc, soi sáng từng chân tơ,bọn chúng tôi nào dám lừa ngài? Ơn cứu mạng,đức tái tạo,tiểu nhân khắc cốt ghi tâm,suốt đời không quên.Chỉ là hai chữ bằng hữu thật là coi trọng tiểu nhân quá, từ nay trở đi,chỉ cần Sở công tử hạ lệnh một lời,bọn tiểu nhân dù vào biển lửa cũng không dám chối từ!"

Sở Dịch nghe thấy buồn cười, lòng nghĩ:

-"Hai tên này điêu hoạt đa nghi,mình nếu như tỏ thái độ dễ dãi quá,ngược lại khiến bọn chúng nghi ngờ.Chỉ có đánh trúng tim đen,thao túng bọn chúng trong tầm tay, coi chúng như hay con cờ tốt."

Liền đó, sắc mặt hắn biến đổi, lạnh lùng nói:

-"Mấy lời giải thích nghe cũng thuận tai đấy, chỉ là không biết đã nói với lão tặc Lý Huyền bao nhiêu lần rồi,lại còn dám đến đây nói tiếp với ta?Ta nếu như tin được bọn người, đã không xứng với mấy chữ mắt sáng như đuốc, soi sáng từng chân tơ đó?"

Hai người Đinh lục nương hai người hoảng hốt đến xưng cũng không dám, chỉ trỏ trời trỏ đất là liên tiếp phát độc thệ.

Sở Dịch chỉ cười lạnh không nói,nhân lúc bọn chúng không để ý, moi ra hai con giun đất từ đất bùn dưới chân.

Sau đó, hắn giả vờ trầm ngâm một lúc, với xoè tay ra, lạnh nhạt nói:

-"Tốt, nếu bọn ngươi đã quyết ý cải tâm,theo ta đối phó với Lý Tư Tư,thì hãy nuốt hai con trùn "Cửu độc tam thi " này đi,từ nay về sau, nếu còn hai lòng, ta sẽ cho bọn ngươi sống không bằng chết, không ra người không ra quỷ!"

Ánh trăng sáng chiếu trên bàn tay hắn,hai con trùn lúc phình to lúc thu nhỏ xoay tròn quanh nhau.Con lừa thò đầu đến xem xét, lập tức thu đầu lại,kêu lên thất thanh, tựa hồ rất kinh hãi.

Đinh lục nương hai người vừa kinh nghi vừa sợ hãi, lòng nghĩ, chưa từng nghe thấy cái gọi là "Cửu độc tam thi "trùn,chắc là hung trùng thời thái cổ thất truyền đã lâu,lâu đến nỗi không phân biệt được với những loại trùn khác,nếu thật như thế, thật làm người hoảng sợ

Hai người trù trừ một lúc, cuối cùng cũng không hạ được quyết tâm,bị mục quang như cười mà không của Sở Dịch lướt qua,lông tóc dựng ngược, nghiến răng, bốc lấy con giun, nuốt thẳng vào bụng,rồi phủ phục dập đầu nói:

-" Công tử tại thượng, tiểu nhân từ nay gan óc lầy đất, cũng nghe lời sai khiến của công tử."

Đường Mộng Yểu từ xa nhìn thấy thế vừa kinh ngạc vừa vụi mừng, không kìm được, thở phào một hơi.

Sở Dịch ha ha cười nói:

-"Gan óc lầy đất thì không cần, "Cửu độc tam thi trùng" thích ăn nhất là óc với máu gan, bọn ngươi nếu dám chống lệnh chủ công, nó sẽ tự nhiên không tha món khoái khẩu đó.

Ngừng một lúc,hắn dương mày nói:

-" Trước mắt ta có một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng muốn các ngươi hoàn thành.Hạn cho bọn ngươi trước khi mặt trời lên, cứu hai vị nương tử của ta ra từ tay Lý Tư Tư.Bọn nàng nếu thiếu một cọng tóc, hắc hắc, thì các cứ tự cầu may mắn đi."

Đinh Lục nương cùng Lý Mộ Đường sắc mặt đại biến, liên tục dập đầu nói:

-" Chúa công minh giám! Yến cô nương cùng Tiêu cô nương không ở trong tay Lý Tư Tư.Đêm qua sau khi người đi rồi, chúng tôi theo mệnh lệnh của Lý yêu nữ tới Tề vương phủ bắt giữ hai vị tiên tử, không ngờ bị tuệ nhãn hai nàng nhìn xuyên thấu,mở đường thoát khỏi trùng vây, không rõ tung tích.Bọn chúng tôi tìm kiếm cả đêm mà không thấy chút tin tức nào.

Sở Dịch rất mừng, hòn đá đè nặng trong tim kể như được dỡ bỏ, nhịn không được ha ha cười nói:

-" Hay thật. quả nhiên không hổ là nương tử của ta!"

Con lừa đứng ở một bên cũng hí lên hoan hỉ, ngẩng đầu khịt mũi, tựa hồ như nó cũng cảm thấy vui mừng.

Đinh lục nương hai người vội không bỏ lỡ thời cơ tán thưởng Tiêu,Yến hai nàng thông minh thế nào, trầm tĩnh lãnh đạm ra sao,nào là trí dũng song toàn, nào là trọng tình trọng nghĩa,nào là mạnh không có nhược điểm, làm bọn chúng tâm phục khẩu phục sát đất.

Sở Dịch lúc này tâm tình khoái trá, tuy biết chỉ là nịnh bợ, nhưng nghe cũng rất êm tai, cười nói:

-"Nếu hai nàng đã trốn thoát, các ngươi mau tiếp tục tìm ra họ đang ở đâu,thêm vào động hướng của Lý Tư Tư, báo cáo một lượt với ta khi ta quay lại Trường An.Giờ thì lăn đi cho ta."

Hai người như vừa được đại xá, đồng thanh dập đầu vâng dạ, đứng lên nhanh chóng rút khỏi bờ nhai,lại hành đại lễ, rồi mới chạy như bay xuống núi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như muon giau nhanh nhu ty phu ban hay lam theo 7 loi phat day 2, 8 loai tieu nhan va thu doan ghe tom co nhan day nen tranh xa sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.